Chương 2367: Hàn Vũ Huyền Quy


Nhưng ngay tức khắc, vòng sáng màu bạc bên ngoài hư ảnh càng cua bỗng nhiên đại thịnh, hai cái càng cua một trên một dưới đang gồng lên để chống đỡ. Bỗng ầm vang một tiếng, tất cả các sợi dây lửa đang bao quanh hai hư ảnh càng cua bị bứt cho tung tóe. Sau đó lại khẽ động, cả hai hư ảnh khổng lồ liền biến thành viên cầu lôi quang lao thẳng xuống.

Vạn Hoa phu nhân lập tức rét lạnh trong lòng, một tay nhanh chóng bấm niệm pháp quyết, thiên linh cái trên đỉnh đầu tách ra rồi từ đó bay ra một mặt thuẫn xanh biếc màu lá cây, đồng thời hư ảnh sư tử khổng lồ màu đen sau lưng cũng ngẩng đầu gầm vang một tiếng rồi bắn ra một đạo cột sáng đen sì.

"Oanh" một tiếng ầm vang thật lớn, càng cua khổng lồ đập mạnh lên cột sáng, vốn là bắn tung tóe nhưng chỉ một chút sau lại quang trụ đen ngòm kia xuyên thủng một lỗ ra đằng sau, cuối cùng lóe thành từng điểm linh quang rồi tiêu vong.

Vạn Hoa phu nhân trông thấy như vậy nhưng cũng không cảm thấy vui hơn chút nào, ngược lại vẻ mặt càng lúc càng thấy thêm ngưng trọng. Hai cổ tay áo chợt rung lên, chi chít phi châm đen thui bắn ra từ đó làm không khí nổi lên muôn vàn tiếng xé gió, cuối cùng hóa thành một tòa pháp trận cuồn cuộn hắc khí trải rộng khắp cả một vùng hư không .

Vừa rồi Hoàng Kim Giải mới chỉ tùy tiện đánh ra một đòn mà uy lực đã kinh khủng đến như vậy rồi, nàng không thể nào không nhận ra đây là một đối thủ cực mạnh. Nhất thời trong lúc này cũng chẳng cần quan tâm đến Băng Phách tiên tử đang ở bên kia nữa.

Thanh Bình đạo nhân chứng kiến tất cả sự việc, trong lòng vừa tức giận nhưng lại vừa sợ hãi. Hắn hoàn toàn không thể ngờ được sự việc đã chắc ăn như vậy rồi mà tự nhiên lại có thêm người ở đâu nhúng tay vào.

Chỉ có điều qua một kích đáng sợ của Hoàng Kim giải vừa rồi, hắn biết là có người này nhúng tay vào thì chắc chắn trong chốc lát không thể nhờ cậy Vạn Hoa phu nhân thêm được gì nữa. Lập tức trong lòng đưa ra quyết định, phất trần trong tay hắn rung lên một lẫn nữa, vô số sợi tơ màu xanh dày đặc gấp bội lúc nãy lại phát ra tiếng “Xuy xuy” bắn thẳng về phía trước. Cùng lúc đó cánh tay còn lại cũng giơ lên, một tấm gương mờ mịt theo đó hóa thành một đoàn ánh sáng màu xanh bay ra. 

Mặt kính này chớp lên một cái, bên trong liền hiện ra một cái đồ hình bát quái hai màu đen trắng. Lại nhoáng lên một lần nữa đã xuất hiện ở trên đầu Băng Phách tiên tử.

Âm thanh ầm ầm vang lên, một cây côn gỗ cao vài tấc bay ra từ trong đồ hình bát quái đen trắng. Vừa hiện ra đã đón gió phình to lên biến thành cọc gỗ cao tới vài trượng, linh văn màu xanh bao quanh nhẹ nhàng lao xuống đập lên bức tường băng.

Rõ ràng là Thanh Bình đạo nhân cũng hiểu rõ Băng Phách tiến giai Đại Thừa không lâu nên dù cho chỉ có một mình hắn thì cũng có khả năng rất lớn bắt giữ được đối phương, thế nên vừa mới ra tay đã phô trương thanh thế lớn đến như vậy.

Cọc gỗ khổng lồ cùng với linh văn màu xanh điên cuồng công kích xuống. Bức tường băng vốn dĩ đang nguyên vẹn nhưng chỉ một lát sau đã lộ ra vẻ không thể chống cự được. Nó chớp động không ngừng sau những tiếng nổ vang, rồi cuối cùng sau một tiếng giòn vang cũng bắt đầu nứt ra vài khe rãnh trắng tinh.

Băng Phách ở trong bức tường băng thấy vậy nhưng cũng không lộ ra vẻ hoảng hốt một chút nào, thay vào đó lại hít sâu một hơi rồi khoanh chân ngồi xuống. Hai tay bấm niệm pháp quyết rồi từ thiên linh cái trên đỉnh đầu bỗng bay ra một quầng ánh sáng trong suốt. Quầng sáng bay xoay tròn một cái rồi ngưng tụ lại biến hóa thành hư ảnh một con rùa trắng như tuyết lớn đến hơn ngàn trượng.

Ở trên mai rùa mọc ra vô số các loại gai băng trong suốt, toàn thân tỏa ra một luồng khí tức cực kỳ lạnh lẽo. Vừa mới xuất hiện đã lập tức mở miệng điên cuồng bắn ra từng đoạn khí lạnh trắng xóa, không một tiếng động dồn dập chìm vào trong bức tường băng.

Bức tường băng vốn dĩ đang cực kỳ ảm đạm nhanh chóng hấp thụ khí lạnh rồi lập tức hàn quang đại thịnh, những vết nứt vỡ ở mặt ngoài ngay lập tức được lấp đầy cho liền lại với nhau.

Toàn bộ bức tường băng sau khi bị công kích lại một lần nữa được củng cố nguyên vẹn như lúc ban đầu.

"Hàn Vũ Huyền Quy "

Thanh Bình đạo nhân sau khi nhìn thấy rõ con rùa băng kia, sắc mặt lập tức biến đổi một trời một vực. Nhưng sau khi suy tính một lúc thì lập tức không lưỡng lự nữa, hai tay bấm pháp quyết đồng thời mở miệng hô một chữ "Tật", ánh sáng sau lưng chớp lên rồi hư không hiện ra một hư ảnh đạo nhân khổng lồ.

Cùng lúc đó hình đồ ấn Thái Cực đen trắng trên đạo bào của hư ảnh đạo nhân này cũng từ từ hiện ra. Đồ ấn Thái Cực đo vô số điểm tinh quang ở bốn phương tám hướng đổ cuồn cuộn lại, ầm ầm dung mãnh nhập vào trong cơ thể của hư ảnh. Lập tức làm cho hư ảnh điên cuồn bành trướng biến thành cao hơn trăm trượng.

Thanh Bình đạo nhân lúc này sắc mặt ngưng trọng quát to một tiếng rồi thúc dục pháp quyết trong tay. Hai cánh tay của hư ảnh đạo nhân sau lưng hắn cũng chà xát một cái rồi lại giương lên, chi chit lôi hỏa màu trắng lập tức xuất hiện, run lên một cái rồi điên cuồng ầm ầm lao về phía đối diện.

Băng Phách đang ở trong bức tường băng thấy vậy lập tức biến sắc, cũng mạnh mẽ thúc giục pháp lực trong người làm cho thể tích Huyền Quy trên đầu tăng lên vài vòng, phun ra cột khí lạnh thô to gấp bội phần.
Sau khi bức tường băng hấp thụ khí lạnh thì hàn quang lại đại thịnh, miễn cưỡng vẫn có thể chống chọi được với đám tơ xanh, cọc gỗ khổng lồ và lôi hỏa cùng lúc tấn công.

Thanh Bình đạo nhân thấy vậy, trong lòng thầm kêu khổ không ngừng.

Đến giờ hắn mới biết được rằng tuy đối phương tu vi thâm sau không thể nào bằng mình nhưng lại nắm giữ thần thông băng thuộc tính quá mức huyền diệu. Hơn nữa dưới tình hình chỉ phòng thủ chứ không tấn công thế này, muốn bắt được đối phương trong thời gian ngắn thì chắc chắn là không thể nào làm được.

Quả thực là bất dắc dĩ, hắn chỉ còn cách cố gắng mãnh liệt thúc dục ba loại thần thông vây quanh bức tường băng tấn công không ngừng nghỉ, hy vọng rằng sẽ làm tiêu hao hết được pháp lực của đối phương, nhanh chóng tạo lợi thế cho bản thân.

Còn về phần phụ cận Hoàng Kim Giải cùng Vạn Hoa phu nhân, một người thì quầng sáng màu bạc lượn lờ quanh thân, một người lại cuồn cuộn khí đen. Rõ ràng là đã tranh đấu đến mức cực kỳ quyết liệt, trong thời gian ngắn không thể phân ra thắng bại ngay được.

Quay trở lại Hàn lập bên này, lúc nãy cũng vẫn chỉ là đòn thăm dò đầu tiên, đến giờ cuối cũng thì hai bên cùng đã đến lúc vận dụng đến đại thần thông chính thức của mình.

Cự Viên thấy nếu chỉ dựa vào quyền ảnh của mình, thì rõ ràng là không làm gì nổi Tiêu Minh đang hóa thân thành Cửu mục Huyết Thiềm. Cặp mắt to tướng lóe lên rồi lập tức sau lưng cũng chớp lên ánh sáng màu vàng kim Pháp tướng ba đầu sáu tay lại xuất hiện, ánh sáng toàn thân ngưng tụ lại hiện nguyên hình Phạm Thánh Kim Thân đang nhắm chặt ba đôi mắt. Ba gương mặt cùng với Hàn Lập giống hệt nhau nhưng mỗi cái đều có một biểu tình khác.

Cự Viên lại hét lớn một tiếng rồi đưa tay lên vỗ vào trán, thiên linh cái chợt tách tuôn ra một đoàn khí đen. Vù một cái bay xuống phía dưới nhập luôn vào Kim Thân Pháp tướng không còn bóng dáng.

Lập tức thân hình Phạm Thánh Kim Thân run lên nhè nhẹ, sáu con mắt đồng thời mở ra một lúc. Thân hình chớp lên một cái rồi biến mất vô ảnh vô tung, không còn thấy bóng dáng ở đâu nữa.

Sau một khắc, Phạm Thánh Kim Thân quỷ dị hiện ra cách trên đầu Cửu Mục Huyết Thiềm mười trượng, sáu cánh tay bổ về phía hư không một trảo, mỗi cánh tay đều hiện ra một thanh cự nhận màu vàng kim to đến ba bốn trượng, khua lên một cái lập tức bắn ra vô số mũi kiếm hàn quang nhanh chóng tụ lại rồi biến thành một cơn lốc màu vàng kim khổng lồ mênh mông lao thẳng tới.

“Xuy xuy” Vòi rồng màu vàng kim còn chưa đến tới nơi đã bắn ra vô tận lưỡi đao khí nhọn hoắt màu vàng kim, sắc bén vô cùng, tưởng như có thể cắt xé hư không thành từng mảnh nhỏ.

Trong lòng Tiêu Minh trở nên rét lạnh, không dám khinh suất dùng lưỡi của Huyết Thiềm để chống đỡ những mũi nhọn này. Thay vào đó lại hóa thân cự thiềm kêu lên một tiếng quái dị “Cô…ô…ô…”, sau lưng nó cũng chợt xuất hiện vô số phù văn màu bạc tách ra khỏi cơ thể rồi dung nhập lại với nhau.

Trong khoảnh khắc ngưng tụ lại thành một cái lưới màu bạc bao phủ cả cơ thể lại.

Các lưỡi đao khí màu vàng kim khi chém lên trên mặt tấm lưới lại lóa lên một cái rồi chui vào bên trong, không có bất kỳ phản ứng nào nữa. 

Mà Huyết Thiềm thì lợi dụng cơ hội cái bụng đang căng lên, mở rộng miệng bắn ra một viên cầu ánh sáng đường kính hơn một trượng được bao phủ bởi vô số tia tơ máu , cũng lóe lên một cái rồi bắn thẳng tới vòi rồng.

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.

Tơ máu cuồn cuộn xâm nhập vào trong kim quang, ấy vậy mà cơn lốc màu vàng kim lại dễ dàng bị phá vỡ hiện ra Phạm Thánh Kim Thân ở phỉa trong.

Chỉ thấy hơn một nửa số kim nhận trong tay Kim Thân giờ đây đã bị hủy không còn nữa. Trên ngực xuất hiện thêm một cái đại động cực kỳ khủng bố, nhưng bên trong không hề có một chút máu thịt mà chỉ có từng điểm ánh sáng màu vàng kim đang dần hội tụ lại để nhanh chóng lấp đầy vết thương. Cùng lúc thì kim nhận trên tay cùng lại biến ảo ra thêm. 

Phạm Thánh Kim Thân vừa mới khôi phục như lúc ban đầu, sáu con mắt lóe lên tia rét lạnh, tiếp tục huy động kim nhận lao thẳng về phía trước.

Cửu Mục Huyết Thiềm rõ ràng là không muốn chính thức đối cứng với đối thủ, bỗng nhiên thân hình thu nhỏ lại mười mấy lần, đồng thời thoáng cái trên lưng phun ra từng đợt huyết vụ, hóa thành cả một biển sương mù máu che giấu đi thân hình của mình.

Phạm Thánh Kim Thân thấy rõ ràng là Huyết Thiềm không muốn đánh cứng với mình. Sau một tiếng nổ vang lại hóa thành một cơn lốc lao thẳng về phía biển sương mù màu máu. 

Một lát sau, bên trong vang lên vô số tiếng nổ vang bạo liệt, chắc hẳn ở trong đó diễn ra một trận đánh kịch liệt lắm đây.

Cự Viên do Hàn Lập biến thân thành thấy vậy thì trong mắt thoáng hiện ra một tia châm biếm, cánh tay khẽ động, một bàn tay lông lá cự đại đánh ra một trảo về phía biển sương máu.

Nhưng chỉ sau một khắc, vốn dĩ chẳng có một chúc dấu hiệu nào nhưng lại làm cho Cự Viên sắc mặt chợt biến, quay đầu ngược lại phía sau, sau khi mơ hồ nắm chặt bàn tay khổng lồ lại, năm ngón tay nắm thành nắm đấm rồi đập mạnh về vùng hư không phía đằng sau.

Cơ hồ cùng một thời gian, vùng hư không phía sau lưng nó trấn động mạnh, một bàn tay lớn màu xanh trông giống như cái móc sắt chợt lóe hiện lên, hóa thành một bóng xám rồi đánh thẳng về phía Cự Viên.

"Xuy xuy" âm thanh vang lên, đầu ngón tay của bàn tay màu xanh lại nhè nhẹ sinh ra luồng khí tanh hôi.

Nhưng động tác của bàn tay như vậy lại vừa vặn bị Cự Viên xoay mình đánh cho một quyền.

"Phanh" một tiếng trầm đục vang lên!

Bàn tay to màu xanh bị trúng một kích bắn thẳng ra phía bên ngoài. Cùng lúc, một cơn sóng địa chấn màu vàng kim cũng nhộn nhạo xuất hiện.

Cái bóng xám do bàn tay màu xanh hóa thành kia không kịp đề phòng nên mới bị đánh văng xa như vậy, nhưng không biết là hắn thi triển loại bí thuật gì, chỉ sau một khắc đã lại uốn éo thân hình, lấy một góc độ không thể tưởng tượng nổi lại bắn thẳng về phía trước.

Cự Viên gầm lên giận giữ, thân hình quay ngoắt về phía sau, hai cánh tay vũ động hóa thành vô số quyền ảnh màu vàng kim, đem tất cả một vùng hư không xung quanh đều hóa thành thế giới màu vàng kim.

Nhưng bóng xám lại nhẹ nhàng khinh phiêu như chim yến vậy, cảm giác như toàn thân không có chút trọng lượng. Rõ ràng là bị quyền ảnh đánh cho thất lạc bay ra ngoài nhưng hoàn toàn không có một chút nào thương tổn, lại còn vẫn có thể bay lượn nhảy múa xung quanh Cự Viên giống hệt như giòi bám trong xương.

Sauk hi Cự Viên một hơi điên cuồng đánh mấy trăm quyền, vẫn không có biện pháp làm gì được bóng xám, bỗng ngửa mặt cười điên cuồng dữ tợn :

"Công pháp này của người vậy mà lại vô cùng thú vị, lại có thể hóa giải đến tám, chín phần mười công kích, nhưng sau khi chịu một kiếm này của ta không biết còn có thể thoải mái như vậy được nữa hay không."

Vừa dứt lời, Cự Viên lập tức thu lại nắm đấm rồi điểm ra một chỉ về phía hư không chỗ bóng xám.

Lập tức một đạo kiếm quang màu xanh mịt mờ như thiểm điện chém thẳng vào bóng xám đang phiêu hốt giữa không gian.

Nhưng một màn quỷ dị xuất hiện.

Bóng xám rõ ràng bị chém thành hai mảnh, nhưng không hề xuất hiện một giọt máu nào cả, trái lại còn mơ hồ một cái rồi trực tiếp biến mất.

Mà ở trong hư không cách chỗ ấy mười trượng nhẹ nhàng chấn động một cái rồi một cái bóng xám yên lặng hiện ra.

Hóa ra là trước khi kiếm quang chém đến hắn đã dùng bí thuật chạy thoát ra bên ngoài rồi. Chỗ cũ lúc này chỉ là một cái tàn ảnh mà thôi.

Nhưng cuối cùng thì cái bóng xám cũng đã phải lộ bộ mặt thật của mình, rõ ràng chính là tên Vô Cấu lão tổ lúc nãy.

Đồng tử trong hai mắt Cự Viên có chút co rút lại, đưa mắt quét qua hướng cuộc chiến của Hoa Tây tiên tử bên kia.

Lần này thì nhìn thấy rõ ràng, ngoại trừ nàng này còn đang phải thúc dục vòng tròn ngăn cản ngọn núi cự đại đè lên, còn một ngọn núi khác thì lại đang chìm trong biển lửa. Bất ngờ là tên người lửa màu vàng kim kia lại cũng có mặt ở đó, hai tay phun ra vô số hỏa cầu đánh về phía đỉnh của tòa cực sơn thứ hai.

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2367


Báo Lỗi Truyện
Chương 2367/2446