Chương 2343: Cửu Mục Huyết Thiềm


“Hai người chúng ta vốn là vì Tiêu huynh mà tới, cho dù đạo hữu không nói, bọn ta cũng dự định tới quý động phủ quấy rầy mấy ngày.” Thanh Bình đạo nhân mỉm cười trả lời.

Hàn Lập sau một hồi tự đánh giá cũng gật đầu.

“Tốt, cứ quyết định như vậy đi. Trước tiên chư vị đạo hữu hãy cùng tại hạ tới Tranh Đài Tràng đã. Chuyện ở nơi này cứ giao cho đệ tử bổn môn xử lý.” Tiêu Minh nghe vậy, khuôn mặt lộ ra chút vui vẻ, sau đó nhìn về bốn phía xung quanh đã bắt đầu xuất hiện một ít vệ sĩ của Thành Huyết Hạc rồi nói.

Bà lão và Thanh Bình đạo nhân tự nhiên không có ý phản đối, Hàn Lập im lặng truyền âm vài câu cho Hoa Thạch lão tổ và Chu Quả Nhi, sau đó cũng đi theo ba người hướng tới một nơi nào đó trong thành bay đi.

Chu Quả Nhi và Hoa Thạch lão tổ liếc mắt nhìn nhau rồi cũng yên lặng rời khỏi nơi đây, nhanh chóng biến mất ở giữa ngã tư đường gần đó.

Nửa canh giờ sau, giữa một tòa kiến trúc vòng tròn đường kính lớn hơn ngàn trượng bay lên một tầng màn sáng mờ mịt, ở giữa không trung bên trong đó, Tiêu Minh và Bà Lão đang đối mặt nhau từ hai phía xa xa.

Ở trên khán đài bên ngoài màn sáng, Hàn Lập và Thanh Bình đạo nhân thì thần sắc bình tĩnh quan sát hết thảy.

Một lát sau, Tiêu Minh thở nhẹ một hơi, miệng nói một tiếng “ Chiêu thứ nhất “, lập tức hé miệng phun ra một đạo huyết quang, đón gió mà lớn lên thành một cái lưỡi dao khổng lồ làm bằng xương trắng.

Ở phía trước mũi nhọn của binh khí này có khảm nạm một vài vòng tròn màu bạc, gió thổi qua chúng vang lên âm thanh leng keng hỗn loạn không ngừng.

Một tay Tiêu Minh bắt lấy lưỡi dao bạch cốt, sau đó quát khẽ một tiếng, cánh tay bỗng nhiên vung lên, liền trực tiếp ném vật ấy về phía bà lão.

“Phù phù” một tiếng.

Lưỡi dao bạch cốt khổng lồ vừa rời tay, mặt ngoài của nó đã hiện lên vô số phù văn màu máu, chớp động một cái nó đã quỷ dị vượt qua cự ly mấy trăm trượng mà trực tiếp xuất hiện trước mặt bà lão, gần trong gang tấc.

“ Hừ, chỉ với chút thủ đoạn này.”

Bà lão hừ nhẹ một tiếng, bộ dáng có vẻ hơi khinh thường, nhưng thực tế thì không dám chậm trễ chút nào, một bàn tay vẫy ra nhanh như tia chớp, rút ra một cây trâm bằng gỗ màu đen trông có vẻ cổ xưa, hướng tới hư không phía lưỡi dao vạch một cái.

Một tiếng thanh minh truyền ra.

Mũi nhọn của cây trâm gỗ màu đen phun ra một ngọn lửa màu đen, lay động một cái lập tức quấn quanh lưỡi dao bạch cốt đồng thời bộc phát ra hào quang chói mắt.

Một màn kinh người xuất hiện.

Lưỡi dao này chỉ bị ngọn lửa màu đen quấn quanh vài cái đã bị mạnh mẽ bức dừng lại ở xa xa rồi lấy tộc độ cực nhanh mà tan rã.

“ Chiêu thứ hai”

Tiêu Minh gặp tình hình này không hề có chút bất ngờ nào, ngược lại còn tiếp tục ra tay lần nữa.

Chỉ thấy hắn điểm một ngón tay về phía Cốt Dao đã bị hòa tan gần một nửa.

Vài cái vòng bạc vẫn sáng loáng ở bên trong lửa đen lập tức run lên nhè nhẹ rồi trở nên mơ hồ, sau đó liền mạnh mẽ giãy ra khỏi đám lửa đen đang lượn lờ, biến mất tại chỗ không thấy đâu nữa.

Sau một khắc, bà lão liền biến sắc, đột nhiên uốn éo thân hình, hóa thành một luồng sáng màu xanh phóng vút lên trời cao.

Ngay tại chỗ mà bà lão vừa đứng bỗng nhiên chấn động, vài cái vầng sáng hình vòng bạc óng ánh im lặng mà hiện ra đồng thời co rụt lại.

Nhưng bà lão đã nhanh chóng hành động trước một bước, lúc này dĩ nhiên là chúng rơi vào khoảng không.

Tuy Nhiên Tiêu Minh lại tiếp tục lẩm bẩm trong miệng, liên tục điểm ngón tay về phía hư không chỗ mấy vầng sáng.

Sau một tiếng “oanh”, mặt ngoài những vầng sáng óng ánh hiện ra vô số vòng cung màu bạc, lấy thế sấm sét lao lên phía bà lão đang ở trên trời cao.

Vạn Hoa phu nhân thấy vậy, sắc mặt trầm xuống, Mộc Trâm trong tay liên tục khua xuống phía dưới.

Lửa đen cuồn cuộn áp xuống, nhưng trừ đem khí thế của vầng sáng giảm bớt đi chốc lát thì dáng vẻ căn bản không làm gì được chúng,

Thân hình của Vạn Hoa phu nhân mặc dù liên tục chớp động trong hư không, nhưng vài vầng sáng này cũng đồng dạng liên tục thuấn di, lấy thế sấm sét đuổi theo liên tục không tha.

Sau mấy lần trốn tránh, rốt cục trên khuôn mặt bà lão cũng hiện lên vẻ mất kiên nhẫn, quát lên một tiếng chói tai :

“ Ngươi thực sự cho rằng chỉ bằng kiện dị bảo này là có thể khắc chế ma diễm của lão thân sao. Tiêu lão quái, tiếp đây ta sẽ cho ngươi nhìn thấy sự lợi hại chân chính của Thực Cốt Ma Hỏa.”

Vừa dứt lời, Bà lão liền ném Mộc Trâm trong tay ra, há mồm phun lên trên nó một luồng tinh khí, đồng thời sau lưng vụt lên ánh sáng màu đen, biến ảo thành hư ảnh một con sư tử khổng lồ màu đen cao tới vài chục trượng.

Sư Tử này toàn thân cuồn cuộn lửa đen, mới vừa hiện thân đã lập tức tản mát ra một cỗ khí tức quỷ dị khiến cho lòng người kinh hãi.

Vào lúc này Mộc Trâm bỗng lóe lên vòng sáng bảo hộ, trực tiếp biến ảo thành một thanh kiếm ngắn đen xì.

Kiếm này chẳng qua chỉ dài nửa xích nhưng lại tản ra nhiệt độ cao tới mức khó có thể tin, khiến cho hư không gần đó đều bị đốt cháy phát ra mùi khét lẹt.

Vài vầng sáng kia nhân cơ hội này lại chớp động một cái đã một lần nữa xuất hiện trên đầu của Vạn Hoa phu nhân, hung hăng chụp xuống.

Con Cự Sư màu đen gầm nhẹ, ngẩng đầu phun ra càng nhiều Hỏa Vân màu đen lên cao, phút chốc đã mạnh mẽ ngăn mấy vòng sáng kia lại. Vạn Hoa phu nhân thì lại khẽ thúc đẩy thanh Đoản Kiếm màu đen kia.

Tứ thì bảo vật này vang lên một tiếng thanh minh, sau đó hóa thành một vầng sáng đen chui vào trong cái miệng lớn của Cự Sư.

Tiếp đó trên mặt bà lão hiện ra một tia cười lạnh, mười ngón tay giống như bánh xe liên tục bấm niệm pháp quyết.

“ Oanh” một tiếng thật lớn.

Hắc diễm bên ngoài thân Cự Sư màu đen nhờ đó mà trở nên cuồn cuộn, sau đó cực nhanh lớn lên rồi phun ra một cột sáng đen về phía những vầng sáng trên trời cao.

Cột sáng màu đen rõ ràng chính là thanh đoản kiếm màu đen kia biến thành, chỉ là lúc này mặt ngoài của nó nhiều hơn vô số linh văn hình ngọn lửa quỷ dị, rung lên một tiếng dài liền hóa thành một đạo cầu vồng dài hơn mười trượng, thoáng cái đã trực tiếp xuyên thủng Hỏa Vân mà lóe lên ở chỗ mấy vầng sáng.

“Phanh phanh” một tiếng giòn vang!

Vài cái vầng sáng kia từ lúc cầu vồng hiện lên, từ giữa chúng bị chém rách ra, hóa thành từng điểm linh quang tán loạn mà biến mất.

“ Hảo thủ đoạn, đây chắc là bảo vật thành danh của Vạn Hoa đạo hữu, Trảm Lân Ma Kiếm rồi, quả nhiên không phải bình thường, ngay cả vài miếng Thái Nhạc của ta cũng không thể chống lại được. Chẳng qua chiêu cuối cùng này ta sẽ vận dụng một chút thần thông chân chính, đạo hữu cũng nên cẩn thận một chút.” Tiêu Minh thấy vậy, không dận mà còn cười lên, câu nói cuối cùng có đôi chút ngưng trọng, đột nhiên một cánh tay khẽ động, một bàn tay hung hăng đập mạnh một chưởng xuống vùng Đan Điền.

Sau một tiếng vang nhỏ, bên ngoài thân hình Tiêu Minh đột nhiên toát ra vô số huyết khí, dưới ngàn vạn luồng huyết khí này tạo thành sương mù cuồn cuộn, thân hình hắn triệt để chìm ngập vào trong đó.

Bà lão thấy vậy thì rùng mình, thần sắc bỗng nghiêm nghị hơn vài phần, Nhưng đồng thời khé thúc dục pháp quyết. Hư ảnh Cự Sư màu đen sau lưng lập tức ngưng thực lại, hình thể thoáng cái lớn hơn ba phần so với lúc trước.

Bỗng nhiên một tiếng rít quái dị từ bên trong Huyết Vụ truyền ra, tiếp đó là vài tiếng bước chân ầm ầm nặng nề, từ bên trong mơ hồ có một con quái vật khổng lồ sắp chui ra.

Tới khi Huyết Vụ triệt để tan đi, từ đó nhảy ra một con Cóc lớn như một ngọn núi nhỏ.

Con cóc này cao trăm trượng, bên ngoài thân bóng loáng như máu, phần lưng có từng cái đầu lớn nhỏ lồi lên, Nhưng ngay phía trước mấy cái đầu hiện ra chín con mắt yêu dị màu vàng, chớp động hàn quang kinh người.

“Cửu Mục Huyết Thiềm, vậy mà ngươi đã thực sự luyện hóa chân huyết của Chân Linh Thượng Cổ này” Bà lão trông thấy con Cóc khổng lồ này bỗng la lên thất thanh, đồng thời sắc mặt cũng trở nên cực kỳ khó coi.

Bên ngoài màn sáng, Thanh Bình đạo nhân trông thấy sự xuất hiện của Cửu Mục Huyết Thiềm, sắc mặt cũng hơi đổi.

Ngược lại Hàn Lập thấy vậy thì hai mắt sáng ngời, trên mặt lộ ra vẻ cười mà như không cười.

Tên tuổi Cửu Mục Huyết Thiềm, hắn tự nhiên đã sớm nghe thấy, thậm chí ở một vài phòng đấu giá cỡ lớn còn thường xuyên xuất hiện một ít chân huyết Chân Linh này. Nhưng nó lại rất khác biệt so với chân huyết của những Chân Linh thượng cổ thường được rất nhiều tu sĩ cao giai tranh đoạt khác, chân huyết này rất ít người muốn có, thậm chí còn ít khi nghe thấy lời đồn về nó.

Xuất hiện loại tình huống này, tới cùng kỳ thực chính là do tinh huyết của Cửu Mục Huyết Thiềm này vô cùng độc, cho dù tồn tại Đại Thừa muốn luyện hóa nó thì tám chín phần mười là cũng không cách nào thừa nhận mà bị độc tính trong tinh huyết cắn trả. Những tu luyện giả có tu vi thấp hơn, thậm chỉ chỉ cần nhiễm phải một chút đã có thể lập tức lăn quay ra mà chết.

Với tình huống như thế, cộng thêm còn có rất nhiều tinh huyết Chân Linh khác có thể lựa chọn, tự nhiên không có bao nhiêu tồn tại Đại Thừa cảm thấy hứng thú với Chân Linh Huyết này.

Cho nên vị Đại Thừa này của Huyết Côt Môn dám mạo hiểm như vậy, mà lại còn luyện hóa thành công chân huyết của Cửu Mục Huyết Thiềm, thực sự là một việc khiến người ta hoảng sợ.

“Vạn Hoa đạo hữu, từ khi tại hạ luyện thành Kim Thiền Chân Thân tới nay, đây là lần đầu tiên lấy ra tranh đấu, rốt cục có bao nhiêu uy năng thì chỉ có thể nhờ đạo hữu tự mình kiểm nghiệm vậy.” từ trong miệng con cóc khổng lồ truyền ra âm thanh nói chuyện trong trẻo nhưng lạnh lùng của Tiêu Minh. Tiếp đó nó đột nhiên há miệng bắn ra một thứ gì đó mơ hồ vang lên một tiếng phá không bay đi.

Bà lão đứng đối diện lập tức kêu lên đau đớn, thân hình bỗng nhiên run lên như bị vật gì nặng nề đánh mạnh một cái vậy, thụt lùi lại mấy bước mới một lần nữa kinh sợ đứng vững lại thân hình.

Chỉ thấy ngay gần một trượng trước mặt nàng, một khối thịt màu vàng lớn cỡ cái đầu lâu đang hung hăng đánh lên trên bề mặt một chiếc thuẫn bằng gỗ màu xanh.

Phía sau khối thịt hiện ra một cái gốc lớn cỡ cái cổ tay, phân bố vô số gân xanh và huyết nhục.

Vừa rồi Cửu Mục Huyết Thiềm đã đem đầu lưỡi phun ra, dùng tốc độ quỷ dị mà bà lão không thể nhìn thấy, thoáng cái đã tới bên cạnh.

Nếu không phải vì nàng cẩn thận sớm lặng lẽ thả ra tấm thuẫn gỗ có thể ẩn nấp thân hình này, sợ rằng một đòn vừa rồi đã không có cách nào chống lại được.

Nhưng ngay cả như vậy, bộ dáng của vị Vạn Hoa phu nhân này cũng đầy chật vật.

Bà lão gầm lên một tiếng, Cự Sư màu đen sàu lưng há miệng bắn ra một đạo cầu vồng màu đen hung hăng cuốn thẳng tới đầu lưỡi của Huyết Thiềm.

Nhưng vào lúc này, cái lưỡi thô to của Huyết Thiềm chỉ khẽ động, liền thoáng cái biến mất một cách quỷ dị không thấy bóng dáng.

Cùng lúc đó, bản thể của Cửu Mục Huyết Thiềm vốn đang đứng cách xa đó mấy trăm trượng, đột nhiên chân sau dồn lực một chút, “ vù” một tiếng, thân hình khổng lồ đã biến mất giữa đất trời.

“Không tốt”

Vạn Hoa phu nhân cũng là hạng người trải qua hang trăm trận chiến, từ tồn tại cấp thấp từng bước đi tới ngày hôm nay, vừa trông thấy thế lập tức biến sắc, thân hình uốn éo muốn thi triển độn thuật lập tức rời khỏi chỗ cũ.

Nhưng đã chậm!

Chỉ nghe trên bầu trời vang lên tiếng ầm ầm thật lớn, một cái bóng đen khổng lồ thoáng chốc xuất hiện ở bầu trời phía trên đầu nàng, đúng là Cửu Mục Huyết Thiềm vừa biến mất kia.

Huyết Thiềm này vừa hiện thân, lập tức thò ra chi trước cực lớn của nó, từ từ chụp xuống phía dưới.

Sau một tiếng “phù phù”, một cái vầng Chưởng Ấn sáng đỏ như máu đường kính lớn hơn mười trượng hiện ra, hung hăng đè xuống phía dưới.

Vầng sáng này còn chưa thực sự chụp xuống, Bà lão đã thấy hư không xung quanh ngưng trệ lại, thân hình bỗng chốc vô cùng trầm trọng, tiếp theo đó bộc phát ra vô số tiếng nổ lớn ầm vang.

Cửu Mục Huyết Thiềm : Con cóc màu đỏ có chín mắt.

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2343


Báo Lỗi Truyện
Chương 2343/2446