Chương 2317: Đại Chiến bên ngoài Cốc (Trung)


Hàn Lập cười lạnh một tiếng, trong lòng âm thầm thúc dục pháp quyết, màn sáng mờ bên ngoài lập tức chấn động một cách khác thường.

Những sợi tơ mỏng phía dưới vừa chạm vào liền chấn động vỡ vụn ra thành từng khúc.

Lúc này, từng đợt Quyền Ảnh màu vàng như sóng to gió lớn bắn lên phía trên, mỗi đoàn Quyền Ảnh đều ẩn chứa uy lực to lớn, mặc dù ba cái miệng Rắn liên tục phun ra những vòng hào quang hộ thể trông vô cùng hung ác, nhưng khi Quyền Ảnh chạm vào lập tức bị mạnh mẽ đánh cho tan nát.

Về phía bên kia, sau khi bàn chân đen kịt của Cự Nhân bị liên hoàn những đợt Quyền Ảnh oanh kích liên hồi liền trở nên rung động kịch liệt, phù văn bên ngoài bàn chân chợt hiện ra rồi lao xuống dưới.

Hàn Lập thấy vậy, lãnh quang trên mặt lóe lên, không thấy hắn có cử động gì nhưng Pháp Tướng cực lớn sau lưng mơ hồ một cái liền biến mất tại chỗ.

Sau một khắc, không gian phía sau lưng Cự Nhân do Bất Diệt Thiên Tôn biến thành vặn vẹo một hồi, một bóng người màu vàng sáng lập lòe cao lớn không thua gì Cự Nhân lóe lên mà hiện ra, chính là Pham Thánh Pháp Tướng đã biến thành dạng Kim Thân.

Ba gương mặt của Kim Thân không chút tình cảm, hai cánh tay chỉ mơ hồ một chút đã đặt lên trên hai vai của Cự Nhân.

Trong nội tâm Bất Diệt Thiên Tôn chợt cả kinh, đầu vai run lên, lập tức muốn giãy giụa ra.

Nhưng hai bàn tay Kim Thân phía trên bỗng nhiên tỏa ra hào quang màu vàng diễm lệ chói mắt, uy năng từ đó thoáng cái điên cuồng phát tiết ra.

Bất Diệt Thiên Tôn chỉ cảm thấy cả người trầm xuống, thân hình bỗng chốc trở nên ngưng trệ.


Nhân cơ hội này, bốn cánh tay của Kim Thân khẽ động một cách quỷ dị, lập tức bốn nắm quyền màu sắc giống hệt nhau đồng thời đánh về phía lồng ngực của Cự Nhân đang gần trong gang tấc.

Cự Nhân gầm lên giận giữ, hào quang màu đen phía ngoài thân đột nhiên biến thành một kiện chiến giáp màu xanh lục bao trùm toàn bộ thân thể, đồng thời cúi đầu thấp xuống, hai cái sừng cong trên đầu bỗng chốc biến lớn thành như hai lưỡi dao màu đen khổng lồ hung hăng húc về phía đối diện.

Hai tiếng “bang bang” trầm đục vang lên.

Hai trong số bốn nắm quyền màu vàng tím tiếp xúc với hai cái sừng cong liền bị bắn ngược trở lại, nhưng hai nắm quyền còn lại không một tiếng động đồng thời đấm lên ngực của Cự Nhân.

Lúc này, âm thanh xương cốt vỡ vụn chợt vang lên.

Hàn Lập đã đem Phạm Thánh Chân Ma Công tu luyện tới trạng thái cực hạn, cộng thêm nhiều loại bí thuật khác tăng cường thêm, giờ đây thân hình của Phạm Thánh Kim Thân đã mạnh mẽ vượt qua khả năng tưởng tượng của những tồn tại Đại Thừa,

Bất Diệt Thiên Tôn chỉ cảm thấy trước ngực nóng lên, hào quang màu vàng và đen đan vào nhau xuống phía dưới, lúc này mặt ngoài của chiến giáp màu xanh lục thoáng cái đã bị lõm vào hai cái hố sâu, tiếp đó vỡ vụn ra thành từng khúc, theo nó là hai luồng sức mạnh cực lớn bay vọt vào trong thân thể.

Thân hình khổng lồ của Cự Nhân chấn động, chưa kịp phát ra âm thanh gì mà cơ thể đã bị nghiêng ngược xuống một góc lớn.

Mặt đất phía dưới chợt rung chuyển dữ dội một hồi.

Thân thể Cự Nhân Bất Diệt Thiên Tôn lại bị mạnh mẽ cắm vào sâu mấy trượng dưới mặt đất. hơn nửa người đều bị ghim vào trong bùn đất.

Mà hết thảy những chuyện này dường như chỉ diễn ra trong chớp mắt.

Hàn Lập cười lạnh một tiếng, một tay xòe ra một trảo về hư không, ánh sáng màu xanh lóe lên, một thanh trường kiếm màu xanh nhạt thoáng cái hiện ra, năm ngón tay bắt lấy thanh kiếm chém xuống, lập tức một luồng kiếm khí màu xanh biến thành to lớn như một ngọn núi cuồn cuộn chém xuống.

Nội tâm Bất Diệt Thiên Tôn cảm thấy kinh sợ, nhưng mới vừa bị Kim Thân đánh mạnh xuống, nhất thời kinh mạch toàn thân như nứt ra, trong chốc lát không cách nào tránh được, chỉ có thể há lớn miệng phun ra một tấm Thuẫn lớn màu ngăm đen biến thành một tầng màn sáng chắn trước mặt.

Âm thanh xuy xuy cang lên, tầng màn sáng kia nhìn như không có chút gì đặc biệt, nhưng đã đem gần một nửa Kiếm Khí màu xanh do Hàn Lập phát ra ngăn chặn lại.

Chỉ có mấy đạo kiếm khí màu xanh sắc bén hơn những kiếm khí khác mấy lần, sau khi lóe lên mới có thể mạnh mẽ xuyên thủng qua màn sáng, hung hăng chém lên trên thân thể Cự Nhân.

Huyết quang chợt bắn lên !

Lúc này trên người Cự Nhân đã bị mấy vết chém thật sâu, miệng vết thương lớn tới mức trông có vẻ như chém cả phần eo ra làm mấy đoạn.

Nhưng một màn quỷ dị xuất hiện.

Đối mặt với thân thể bị trọng thương như thế, Bất Diệt Thiên Tôn chỉ gầm nhẹ một tiếng !

Lúc này vết thương trên người Cự Nhân bỗng phun ra vô số tơ máu đan vào nhau, lấy tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy nhanh chóng liền lại với nhau.

“Bất Diệt Thân Thể”

Hàn Lập trông thấy cảnh này chỉ ngơ ngác một chút, nhưng sau đó khóe miệng khẽ nhếch lên, trên mặt hiện lên nụ cười lạnh lùng trào phúng, thanh kiếm màu xanh trên tay rung lên như muốn thi triển công kích lợi hại hơn về phía Cự Nhân.

Nhưng lúc này, không gian bốn phía bỗng nhiên xiết chặt lại, những lá cờ cao hơn một trượng lăng không hiện ra, khẽ quay tròn với nhau rồi lập tức hóa thành một pháp trận cỡ nhỏ, vừa vặn đem Hàn Lập vây ở trung tâm.

Toàn bộ số cây cờ này chỉ khẽ run lên, lập tức từ trên chúng tuôn ra vô số Quang Văn.

Hàn Lập chỉ cảm thấy không khí xiết chặt lại, lập tức toàn bộ thân hình trở nên vô cùng nặng nề, cả cơ thể bị một tầng cấm chế vô hình áp chế trên không.

Ánh mắt Hàn Lập quét xuống, chốc lát đã rõ ràng hết thảy.

Hóa ra là một tay của tên Đạo Sĩ kia đang bấm niệm pháp quyết thúc dục ba cái lệnh bài cực lớn, bộ dáng dường như muốn dùng Trận Pháp vây khốn hắn lại.

Hoàng Nguyên Tử ở bên cạnh cũng đang móc ra một cái vòng đỏ thẫm, mặt ngoài chớp động những sợi tơ màu đỏ, dáng vẻ dường như đang muốn thi pháp đánh lén hắn.

Sắc mặt Hàn Lập trầm xuống, Trường Kiếm màu xanh trên không trung cùng Phạm Thánh Kim Thân lóe lên một cái đồng thời biến mất, tiếp đó hắn ngửa đầu thét dài một tiếng, phía ngoài thân hình vô số Kim Văn quay cuồng liên tục, trong khoảnh khắc thân thể điên cuồng lớn lên thành một con Kim Mao Cự Viên cao lớn hơn trăm trượng.

Hai cánh tay của Cự Viên dùng sức vung lên, hư không xung quanh vang lên âm thanh vù vù, một luồng sức mạnh mênh mông cuồn cuộn tuôn ra bốn phía.

Dưới luồng sức mạnh lớn lao này, Hơn nửa cấm chế bị chúng cuốn qua tức thì nhao nhao sụp đổ.

Cùng lúc đó, Pháp trận tạo thành từ những lá Trận Kỳ rung động liên tục, thậm chí có một vài chỗ chấn động rồi gãy đoạn.

Tam Toàn đạo nhân ở phía dưới thấy vậy, sắc mặt bỗng hơi đổi, nhưng pháp quyết trên tay lại không ngừng lại chút nào, hơn nữa từ trong miệng còn truyền ra một tiếng quát chói tai.

Cùng một thời gian, không gian ngay phía trên Hàn Lập nổi lên chấn động, ba cái đầu rắn chỉ lớn bằng ngón cái lóe lên mà hiện ra, trở nên mơ hồ rồi lập tức hóa thành ba đạo hư ảnh màu sắc khác nhau bổ nhào từ trên xuống.

Hai mắt Hàn Lập giương lên, một bàn tay quét qua, ba ngón tay trông như Tinh Thiết bắn ra ba chỉ.

Ba tiếng “phanh” “phanh” “phanh” trầm đục vang lên.

Hai trong ba cái đầu rắn nhỏ run lên như bị sét đánh rồi bay ngược ra ngoài.

Một đầu Rắn nhỏ cuối cùng màu hồng thẫm uốn éo thân hình, quỷ dị tránh thoát được công kích đang tới, sau đó còn nhanh như thiểm điện cắn ngược lại vào một đầu ngón tay của Cự Viên vừa bắn ra.

Cự Viên gầm nhẹ, bàn tay vung ra bắt lấy con rắn nhỏ kia vào lòng bàn tay, năm ngón tay hơi dùng lực lập tức mạnh mẽ bóp nát đầu nó.


Tam Toàn đạo nhân phía dưới thấy cảnh này không hề sợ hãi mà ngược lại còn vui vẻ cười lạnh một tiếng.

Hai tay Cự Viên một lần nữa dùng sức vung lên, lập tức đem tất cả cấm chế xung quanh phá tan ra, những lá cờ còn lại cũng nhao nhao chấn động mà gãy đoạn, pháp trận đang trói buộc hắn thoáng cái đã không còn sót lại gì nữa.

Nhưng vào lúc này, hào quang năm màu từ Cánh Cửa dưới chân Hoàng Nguyên Tử tỏa sáng, chiếc vòng trong tay hắn lập tức lóe lên chui vào trong đó không thấy đâu nữa.

Cùng một thời gian, trên đỉnh đầu của Cự Viên đột nhiên lóe lên hào quang năm màu, một luồng Hỏa Vân đỏ thẫm từ trên không chụp xuống, từ bên trong lóe lên ánh sáng của một vật gì đó màu đỏ thẫm.

Một cái vòng khổng lồ như thuấn di, thoáng cái đã xuất hiện ở phần eo của Cự Viên rồi dùng sức xiết chặ, lập tức Linh quang màu đỏ thẫm bên ngoài tỏa sáng mãnh liệt, Hỏa Diễm rào rạt tuôn ra bao trùm lấy Cự Viên vào trong đó.

Lúc này, trên mặt Hoàng Nguyên Tử mới lộ ra vẻ đắc ý.

Cái vòng này trông có vẻ bình thường, nhưng thực tế là do hắn từ bên trong động phủ của một Cổ Tu Sĩ đoạt được một khối Huyền Thiên Tàn Phiến, sau đó cô đọng lại thành Huyền Thiên Tàn Bảo.

Nó chẳng những có thể biến lớn biến nhỏ tùy ý, vô cùng cứng cỏi mà Hỏa Diễm phóng ra lại càng khác biệt, nó là do nhiều loại Linh Diễm khác nhau tinh luyện mà thành, tu sĩ bình thường chỉ cần chạm nhẹ phải thì lập tức sẽ hóa thành tro bụi.

Giờ phút này, hắn mượn nhờ uy lực của Cửu Huyễn Như Ý Môn, ngay trong tích tắc đã hoàn thành việc trói lấy Hàn Lập.

Trong suy nghĩ của hắn, dù cho Hàn Lập không mất mạng tại chỗ, nhưng tự nhiên sẽ không tránh khỏi việc bị trọng thương.

Nhưng sau một khắc, tiếng nổ mạnh ầm ầm từu trong ngọn lửa truyền đến.

Toàn bộ chiếc Vòng thoáng một cái trở nên căng lên rồi nổ tung ra, vô số mảnh nhỏ văng ra khắp nơi, từ bên trong ngọn lửa đỏ cuồn cuộn, khuôn mặt không chút tình cảm của Kim Mao Cự Viên từ trong đó đi ra, bộ dáng toàn thân không hề tổn hại chút nào.

Hoàng Nguyên Tử đứng ở trên Cánh Cửa cực lướn kia trông thấy cảnh này thoáng cái kinh hãi tới mức trợn mắt há mồm, dường như không thể tin vào tình cảnh trước mắt này.

Tam Toàn đạo nhân thấy vậy, khuôn mặt cũng đồng dạng biến sắc, nhưng lập tức nhớ tới chuyện gì đó, lại cười lạnh rồi quay đầu lại nói với Hoàng Nguyên tử:

“Hoàng đạo hữu không cần lo lắng, người này tuy thần thông to lớn, nhưng vừa rồi đã bị Hóa Huyết Luyện Xá của ta cắn một phát, giờ phút này toàn thân hắn đã trúng phải Huyết Độc mà không biết thôi, chỉ cần một lát nữa máu huyết toàn thân sẽ đông cứng lại không thể điều động chút pháp lực nào nữa, cho dù thực lực sâu không lường được thì cũng có thể làm được gì?”

“Tam Toàn huynh nói thật đấy chứ?” Hoàng Nguyên Tử nghe thấy thế, tựu nhiên lộ vẻ mừng rỡ.

“Loại chuyện này ta làm sao có thể hồ ngôn loạn ngữ được, nếu như không tin… chỉ cần Bần Đạo đếm đến mười, hắn tuyệt đối sẽ không thể nào chống đỡ được nữa, một, hai, ba…” Tam Toàn vô cùng tự tin, sau khi nói xong bắt đầu đếm ngay.

Cự Viên ở phía đối diện trông thấy cảnh này, trên mặt vẫn không có chút dị sắc nào, chỉ là một cánh tay lớn đầy lông lá bỗng nhiên vỗ xuống.

Một tiếng “oanh” thật lớn vang lên, một luồng sức mạnh cực lớn mơ hồ tạo thành một làn sóng đập xuống phía dưới.

Thương thế của Bất Diệt Thiên Tôn vừa mới hồi phục lại như thường, một nửa thân thể mới bò lên mặt đất lại bị luồng sức mạnh này đập cho đầu chúi xuống, thân hình úp xấp xuống rồi lại bị lún sâu vào mặt đất một lần nữa.

Cự Nhân do Bất Diệt Thiên Tôn biến thành, máu đỏ thẫm đầy khắp mặt mũi, miệng tru lên một tiếng như sói, bên ngoài thân chợt hiện lên một tầng sáng màu đen, thân hình thoáng cái lại lớn hơn một chút, gân xanh nổi lên đầy người, sau lưng sinh ra một cây xương gai dài hơn nửa thước.

Hình dáng thoáng cái trở nên cực kỳ dữ tợn.

Cự Nhân vừa hoàn thành biến thân, lập tức nắm chặt hai tay, hung hăng đấm xuống mặt đất.

Mặt đất gần đó lắc lư liên hồi, thoáng chốc nứt ra hai cái khe hở đen xì ở hai phía trái phải.

Mượn cỗ lực lượng này, Cự Nhân thoáng cái từ trong hố chui ra, ngẩng đầu lên không trung kêu to một tiếng, sau đó một tay đập mạnh xuống đất, lập tức hóa thành một làn gió đen lao thẳng về phía Cự Viên.

Hàn Lập thấy vậy, trong lòng hơi nhảy lên, nhưng bỗng nhiên hai tay Cự Viên biến thân đập vào lồng ngực, lúc này một đoàn kim quang từ trên người hắn bắn ra, bên trong mơ hồ có một đứa trẻ cao hơn một xích, hai mắt tinh minh, nhưng không có mũi miệng, toàn thân màu tím vàng, đúng là Phệ Kim Trùng Vương.

Đứa trẻ vừa bắn ra, đột nhiên liền trợn mắt về phía đối diện, lập tức hai đạo kiếm mờ từ đó bắn ra.

Tinh quang lóe lên liền tựu động chui vào trong luồng gió đen.

Bên trong luồng gió đen đột nhiên vang lên một tiếng kêu thê lương thảm thiết, cùng lúc đó một làn mưa máu từ trong đó rơi xuống tung tóe.

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2317


Báo Lỗi Truyện
Chương 2317/2446