Chương 2303: Tâm đắc về Pháp Tắc


Mấy ngày sau, thời điểm mà Hàn Lập ở trong mật thất mở hai mắt ra một lần nữa thì Huyền Vũ chân huyết đã được luyện hóa hoàn toàn.

Hắn lặng yên tự đánh giá một lần pháp quyết biến hóa, một tay kết pháp ấn, lúc này hang vạn luồng ánh sáng mờ bên ngoài thân tỏa ra, biến ảo thành một con rùa lớn toàn thân ngăm đen.

Con rùa này cao khoảng năm sáu trượng, dường như đã chiếm hết không gian của cả gian mật thất, trên từng cục giáp xác đen xì ở trên thân mơ hồ có vô số Tinh văn lưu chuyển không ngừng phát ra một tầng màn sáng bao phủ phía trên đó, nhìn qua trông vô cùng thần bí.

Không tồi, không tồi ! có lẽ Huyền Vũ biến thân này so về tổng hợp các loại năng lực thì kém xa mấy loại biến thân khác của hắn như Cự Viên, nhưng riêng về năng lực phòng ngự thì tuyệt đối mạnh nhất trong các loại biến thân.

Hàn Lập chỉ kiểm tra một chút biến thân Huyền Vũ thì tức thì trong lòng đã có ngay kết luận.

Đối với việc này hắn cũng không hề cảm thấy quá ngoài ý.

Dù sao Chân Linh Huyền Vũ trong số tất cả các Chân Linh từ Thượng Cổ vốn là nổi danh nhờ da thô thịt dày.

Ánh sáng chợt lóe lên, tiếp đó Cự Quy ở trong mật thất biến mất không thấy đâu nữa.

Hàn Lập một lần nữa khôi phục hình người xuất hiện.

Hơi thở của hắn bình ổn, chân nguyên ở bên trong thể nội vì nguyên do mới thi triển biến thân mà hơi chấn động một chút, tiếp đó tay áo hắn rung lên phất một cái về phía hư không.

Hạt Châu vốn đang lơ lửng ở một góc mật thất lại một lần nữa bay tới trước mặt hắn.

Hạt Châu phát ra một loại Không Gian Lực nào đó, mặt ngoài có ánh sáng mờ năm màu chớp động liên hồi, chính là viên Sơn Hải Châu kia.

Hàn Lập quan sát cái Động Thiên Dị Bảo này một lần, không nói hai lời mà lẩm bấm pháp quyết, đầu vai hơi nhoáng lên đã biến mất khỏi mật thất.

Sau một khắc, ở trong Động Thiên Sơn Hải Châu, thân ảnh Hàn Lập một lần nữa mơ hồ hiện ra, ở bên dưới là một hòn đảo lớn.

Ánh mắt Hàn Lập đảo qua bốn phía không thấy bất kỳ bong người nào, lúc này mới đem thần niệm quét qua toàn bộ đảo một lần.

Kết quả khiến cho chân mày hắn hơi nhíu lại.

Trên đảo này không thấy bóng dáng một tên tộc nhân Không Ngư Tộc nào.

“Chẳng lẽ bọn họ ……”

Anh mắt Hàn Lập chợt lóe, miệng lẩm bẩm một câu, nhưng sau một khắc một ngón tay hắn điểm xuống giữa hai lông mày một cái, thần niệm lực vừa thả ra lập tức lớn thêm mấy lần.

Thần niệm cực lớn khuếch tán ra, trong nhất thời bao trùm khu vực cả mấy đảo nhỏ xung quanh.

Lần này, thần sắc hắn khẽ động, rốt cuộc đã phát hiện ra gì đó, lập tức độn quang hóa thành một đạo thanh hồng phá không bay đi.

Chỉ trong thời gian chốc lát, không trung phía trên một đảo nhỏ khác chấn động, Hàn Lập thoáng cái dừng thuấn di lại mà hiện ra, ánh mắt đảo qua phía dưới đảo, trên mặt thản nhiên nở một nụ cười.

Chỉ thấy hòn đảo vốn là đảo hoang, giờ phút này đã trải rộng vài kiến trúc mới tinh, mặc dù cao thấp khác nhau nhưng toàn bộ đều có hình tam giác, ngoài ra còn có một vài thân ảnh nửa người nửa cá đi ra đi vào từ bên trong.

Chính là người của Không Ngư Tộc.

Trong nháy mắt khi Hàn Lập vừa xuất hiện, một vài người có tu vi không kém của Không Ngư Tộc ở phía dưới đã phát hiện ra sự tồn tại của hắn trên không trung, sau một tiếng thét kinh hãi lập tức quỳ xuống bái lạy.

Sau tiếng thét đầu tiên đó, những người khác tự nhiên cũng đều phát hiện ra sự tồn tại của Hàn Lập, dưới sự kinh hãi đều cùng nhau rối rít hành đại lễ.

Một lát thời gian sau, tất cả người của Không Ngư Tộc đều tụ tập dưới mặt đất nơi Hàn Lập đang đứng, và cũng chắp tay đứng thẳng một cách rất cung kính.

“Chủ Nhân, lão nhân gia người cuối cùng cũng đã vào Động Thiên.” Tên tộc trưởng Không Ngư Tộc kia bay tới giữa không trung ngay dưới Hàn Lập liền vui mừng nói.

”Thế nào, không hoan nghênh ta tới sao?” Hàn Lập khẽ mỉm cười nói.


”Chủ nhân nói đùa, bọn tiểu nhân sao dám nghĩ như vậy” Không Ngư tộc trưởng nghe vậy, sợ hết hồn vội vàng cười nói.

”Ha ha, ngươi không cần để ý quá, ta chỉ nói đùa một chút mà thôi , nhưng mà bên kia rõ ràng còn có hòn đảo lớn hơn, hơn nữa còn có mấy cái đảo khác, vì sao chỉ để nhất tộc các ngươi toàn bộ tập trung ở chỗ này?” Hàn Lập cười một tiếng, tiếp đó lại hỏi một câu.

“Sơn Hải Châu này đã được chủ nhân luyện hóa, tự nhiên cũng là vật tư hữu của chủ nhân, nhất tộc chúng ta được cho phép tiến vào không gian này đã là phúc lớn bằng trời, làm sao còn dám lộn xộn nữa, vạn nhất làm ra sai lầm gì đó ảnh hưởng tới Động Thiên thì thật là chết không hết tội.” Không Ngư Tộc Trưởng kính cẩn nói.


”Yên tâm, không cần cẩn thận quá mức như thế, Động Thiên này nếu là dễ dàng bị hư hại như vậy, thì căn bản không thể xem là chí bảo gì cả, như vậy đi, trừ hòn đảo lớn nhất kia lưu lại trước ta còn có thể dùng tới, những tiểu đảo khác các ngươi hoàn toàn có thể sinh hoạt ở đấy” Hàn Lập không thèm để ý nói.

“Đa tạ chủ nhân đại lượng, như vậy đi, Tộc chúng ta đối với trồng trọt Linh Dược xem như hơi có chút tâm đắc, tiểu nhân trước hết trồng trọt mấy mẫu Linh Điền ở trong Động Thiên của chủ nhân được không?” trên mặt Không Ngư tộc trưởng tỏ ra vui mừng, vui vẻ cảm ơn mấy tiếng, sau đó lại từ từ nói.

“Dược Điền….. cũng tốt, trước tiên ngươi cứ trồng thử một khối xem thế nào đã. Đúng rồi, lần trước ngươi nói cháu gái ngươi tinh thông thuật luyện đan, không biết là vị nào?” Hàn Lập gật đầu, chợt nhớ tới cái gì lại hướng lão giả hỏi một câu.

“Lan Dược, mau ra đây bái kiến chủ nhân.” Tộc Trưởng Không Ngư Tộc vừa nghe thế thì không hề suy nghĩ gì thêm mà quay người hướng phía dưới kêu một tiếng.

”Lam Dược, bái kiến chủ nhân”

Trong đám Không Ngư tộc nhân phía dưới, một thiếu nữ có diện mục thanh tú ngẩn ra, nhưng lập tức bay lên trời cung kính hướng Hàn Lập thi lễ.

“Ngươi là Lam Dược? Nghe lệnh tổ nói ngươi đối với Luyện Đan Thuật có chút thiên phú, có đúng hay không?” Hàn Lập quan sát cô gái mấy lần rồi hỏi.

“Gia tổ nói như vậy là quá lời rồi, vãn bối chẳng qua hơi chút hứng thú với Thuật Luyện Đan chứ không dám xưng là có thiên phú gì cả.” Thiếu nữ dường như cũng ít khi cùng người xa lạ nói chuyện, trả lời hơi có chút ngượng ngùng.

“A, không cần khiêm tốn quá mức như thế, ta đã xem qua lò luyện đan cùng một ít nguyên liệu mà ngươi dùng để luyện đan, nếu không phải tạo nghệ ở luyện đan đạo có chút cao thâm thì sợ rằng không có cách nào sử dụng được những thứ này đâu. Như vậy đi, ta có một ít vấn đề liên quan đến luyện đan cần hỏi ngươi một chút, ngươi có thể trả lời bao nhiêu thì nói bấy nhiêu đi.” Thần sắc Hàn Lập vẫn như thường nói.

“Vãn bối sẽ cố gắng hết sức” Thiếu nữ Không Ngư nhu thuận trả lời.

Hàn Lập gât đầu, lúc này đợi cho những người khác của Tộc Không Ngư rời đi lập tức mở miệng hỏi thăm thiếu nữ.

Với thành tựu gần như là Luyện Đan Tông Sư của Hàn Lập, mặc dù hỏi cũng không có gì thâm sâu, nhưng mỗi vấn đề đều là đặc thù khác thường, không phải là những Luyện Đan Sư bình thường có thể trả lời được.

Nhưng sau khi Thiếu nữ nghe xong, không kể là suy nghĩ bao lâu thì cũng đều có thể trả lời được ít nhiều.

Không quá nửa canh giờ sau, Hàn Lập đối với ngộ tính luyện đan của Thiếu nữ cũng cảm thấy giật mình, cuối cùng cũng lộ ra thần sắc hết sức hài lòng.

“Rất tốt…. với ngộ tính của ngươi, chỉ cần tu vi có thể tăng lên, trên con đường đan đạo sau này không chừng còn có thể đi xa hơn ta một chút. Như vậy đi, ngươi có bằng lòng bái ta làm thầy hay không? Trừ những lúc tu luyện bình thường ta có thể giúp đỡ ngươi hết thảy thứ cần thiết bên ngoài ra, ở Luyện Đan Thuật ta còn có thể đặc biệt chỉ điểm cho ngươi vài điểm đặc thù, giúp ngươi sau này có thể chân chính trở thành một đời Đan Đạo Tông Sư” Hàn Lập chỉ hơi trầm ngâm một chút chợt nói ra khiến cho lão giả cùng thiếu nữ đều giật mình.

“ Cái gì, chủ nhân nguyện ý thu làm đồ đệ, thật tốt quá, điều này đúng là Thiên Đại Tạo Hóa của nàng, Dược Nhi, ngươi còn không mau bái kiến Sư Phụ!” Tộc Trưởng Không Ngư Tộc nghe vậy dường như không dám tin vào lỗ tai của mình, mừng như điên nói.

“Dược Nhi bái kiến sư phó ! “ Thiếu Nữ Không Ngư không do dự gì lập tức hướng tới Hàn Lập cúi người bái lạy.

“HaHa, đứng lên đi, nếu đã bái ta làm thầy, lễ vật ra mắt tự nhiên sẽ có, chỗ này ta có một ít đan được cùng một ít tâm đắc tu luyện, ngươi có thể xem qua một chút, trước tiên hãy đem tu vi của mình tăng lên tới cảnh giới Luyện Hư rồi hãy nói, chờ khi ngươi đạt tới cảnh giới này, ta sẽ chỉ điểm cho ngươi về Luyện Đan Đạo” Hàn Lập nở nụ cười, sau đó phất tay về phía hư không, bảy tám bình thuốc cùng hai cái ngọc giản chợt lóe lên mà hiện ra, đồng thời bay về phía thiếu nữ.

“Đa tạ Sư Phụ, Đồ Nhi nhất định sẽ hết sức cố gắng.” Lam Dược tiếp lấy bình thuốc và ngọc giản, mừng rỡ nói.

“Ừ, trước tiên ngươi cứ ở trong Động Thiên tu luyện thật tốt đi, chờ ta trở lại trong tộc tự nhiên sẽ đưa các ngươi ra, để cho ngươi gặp những sư huynh sư tỷ khác một lần, tốt rồi, ta cũng nên rời đi thôi.

Hàn Lập mỉm cười nói hai câu, lại hướng lão giả gật đầu một cái, sau đó tay bấm pháp quyết, đang muốn rời khỏi không gian Động Thiên này.

“Chủ Nhân chờ đã, Tiểu Lão Nhi ở đây còn có đồ vật khác muốn ra mắt Chủ Nhân.”

Đúng lúc này, tộc trưởng Không Ngư cao hứng không biết nghĩ tới điều gì, chợt tiến lên một bước lên tiếng giữ lại.

“Có đồ vật ra mắt…. là vật gì? Hàn Lập nhướng mày, có vẻ hơi kinh ngạc.

“Tiền bối mời xem” lão giả hơi chần chờ một chút liền từu trong tay áo lấy ra một cái hộp ngăm đen, hai tay nâng lên đưa tới.

Ánh mắt Hàn Lập chợt lóe lên mấy cái, tay áo rung lên, từ khoảng cách mấy trượng cách không đem cái hộp bắt qua.

Một ngón tay bắn ra, nắp hộp lập tức tựu động mở ra.

Bên trong rõ ràng có chứa mười mấy thứ đồ vật lớn nhỏ khác nhau, nào là Thạch Phiến, Ngọc giản, Quyển trục ….

“Những thứ này là….” Hàn Lập cũng không lập tức lấy những đồ vật này mà hướng tới lão giả hỏi một câu.

“Hồi bẩm Chủ Nhân, những vật này là do những đại năng chi sĩ của Không Ngư Tộc các thời kỳ trước kia lưu lại một chút tâm đắc về tìm hiểu tu luyện Không Gian Pháp Tắc, vốn là chỉ có Tộc Trưởng các thời kỳ mới có tư cách xem, nhưng ta tu vi vốn thấp nên căn bản không dùng tới những vật này, vì vậy nguyện ý tặng cho chủ nhân có thể ngài tham khảo một chút.” Lão giả cung kính nói.

“Nga, xem ra ngươi cũng đã nhìn ra thân thể ta cũng có chứa Không Gian Lực?” Hàn Lập nửa nhìn lão giả nửa nhìn vật trong hộp, không khỏi khẽ nở nụ cười nói.

“Vãn bối ở trong Không Ngư Tộc, cảm ứng đối với Không Gian Lực mạnh hơn những tộc nhân bình thường rất nhiều, Không Gian Lực bên trong thể nội của Chủ Nhân mặc dù không tính là quá mạnh mẽ nhưng vẫn có thể cảm ứng được một chút.” Không Ngư Tộc Trưởng thần sắc không đổi nói.

“Nếu ngươi đã có tâm ý, những vật này cũng hữu dụng với ta, trước hết ta sẽ nhận lấy. Tốt lắm, lần này ra thật sự phải đi rồi.” Hàn Lập thâm ý sâu sắc gật đầu, đem cái hộp thu lại, sau đó cả người hơi động một cái biến mất vào hư không không thấy bóng dáng.

“Đi xuống đi, Dược Nhi, lần này ngươi thật là phúc khí không nhỏ, xem ra hy vọng của toàn bộ tộc quần hơn nửa là phải đặt vào ngươi rồi, sau này tài nguyên trong tộc cũng sẽ tận dụng cho ngươi, tranh thủ để ngươi sớm ngày tiến vào cảnh giới cao hơn” - Không Ngư Tộc Trưởng vừa thấy Hàn Lập rời khỏi Động Thiên mới đứng lên nhìn Lam Dược một cái, thở nhẹ một hơi nói.

Mấy tháng sau, một đường bình yên vô sự, Mặc Linh Thánh Thuyền chở đám người Hàn Lập cuối cùng cũng trở lại Nhân Tộc.

Mà vừa mới trở lại Nhân Tộc, bọn hắn lập tức nhận được một tin tức khiến cho mọi người đều kinh hãi.

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2303


Báo Lỗi Truyện
Chương 2303/2446