Chương 2288: Cuộc chiến với Tu La Thù (7)


Vừa dứt lời, bỗng nhiên từ trong Thạch Thành có hơn mười luồng Huyết Ảnh lao lên, lại hóa thành từng đoàn Huyết Vụ nổ bung ra.

Lập tức cuồn cuộn những cơn sóng máu huyết phóng thằng lên trời, đem hơn nửa công kích của Kiếm quang và ba tòa Cực Sơn bên ngoài ngăn cản lại.

Nhờ đó mà những cấm chế vốn đang chống đỡ khó khăn của Thạch Thành được ngừng lại một chút rồi một lần nữa ổn định lại.

Cự Viên do Hàn Lập biến thành gặp tình cảnh này tự nhiên giận dữ rống to một tiếng, đột nhiên há miệng ra phun ra một luồng hồ quang điện màu vàng bắn xuống, lóe lên lập tức lao bổ lên trên làn sóng máu huyết.

“Oanh” một tiếng!

Những sợi tơ điện vừa va chạm tới, mùi khét lẹt nồng nặc phát ra, những làn sóng máu huyết gần đó lập tức biến mất không còn một mống.

“Ích Tà Thần Lôi”

Từ trong làn sóng huyết truyền ra một tiếng “ồ” nhẹ, nhưng lập tức thay bằng tiếng cười khẽ, bốn phía sóng huyết bỗng nhiên cùng hướng về một chỗ mà hội tụ, quay tròn với nhau ngưng tụ lại, thoáng cái biến thành một thiếu nữ kiều mị mặc váy ngắn màu đỏ cùng hơn mười con quái vật đầu sói thân gấu cao tới mấy trượng.

Cô gái kia trông dáng vẻ chỉ như thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi, một tay cầm lẵng hoa màu xanh biếc, dáng người cao dài thướt tha, dung nhan xinh đẹp kiều mị như nước, da thịt trắng như tuyết như ngọc, một đôi mắt máy động linh hoạt, toàn thân tản mát ra một lực hấp dẫn không gì sánh kịp.

Dù cho người có tấm cảnh như Hàn Lập, vừa nhìn xuống cũng không khỏi có chút thần tình hoảng hốt.

Trong nội tâm Hàn Lập thấy rùng mình, vội vã thúc dục luyện thần thuật, mới khiến thần hồn thanh tĩnh lại, nhưng ánh mắt nhìn về phía thiếu nữ thoáng cái đã trở nên ngưng trọng hơn vài phần, thần niệm hắn khẽ động liền trực tiếp quét qua thiếu nữ.

“Hợp Thể hậu kỳ”

Hàn Lập không khỏi có chút kinh ngạc.

Thanh thế mà thiếu nữ này đi ra hồi nãy tuyệt đối không thua gì những tồn tại Đại Thừa kỳ nhưng lại chỉ có tu vi Hợp Thể kỳ, thật sự là một chuyện không ngờ tới.

Ngược lại hơn mười con quái vật đầu sói thân gấu kia, toàn thân màu huyết hồng, nguyên một đám đều có tu vi Hợp Thể trung kỳ, nhưng tụ tập với nhau một chỗ thì lại tản mát ra khí tức khủng bố không kém gì Đại Thừa kỳ bình thường.

Tâm niệm Hàn Lập nhanh chóng xoay chuyển, âm thầm suy đoán lai lịch của thiếu nữ mặc váy đỏ, công kích trên tay hơi dừng lại một chút, Kiếm Ảnh đầy trời khắp nơi lúc này tản ra rồi biến mất trong hư không, ba tòa Cực Sơn cao mấy trăm trượng cũng tụ lại trên bầu trời.

“Ngươi là ai, cũng là người của Tu La Thù nhất tộc hay sao?” Cự Viên phát ra âm thanh nổ mạnh ầm ầm quát hỏi.

Khí tức mà thiếu nữ phát ra cùng những tên Tu La Thù khác cực kỳ giống nhau, nhưng trong đó có pha thêm vào một cỗ khí tức quen thuộc khác, cẩn thận hồi tưởng lại thì thấy giống hệt khí tức phát ra từ những tên Không Ngư Tộc ở Càn Hỏa Trì.

“Tiểu nhất bất tài, ta chính là thiếu chủ của thành này. Mấy vị đạo hữu là người từ bên ngoài giới này tới, không biết bổn tộc có chỗ nào đắc tội với chư vị mà tới mức phải chém chém giết giết, chi bằng chúng ta cùng ngồi xuống nói chuyện với nhau một chút, không chừng lại có thể biến chiến tranh thành tơ lụa đấy.” con mắt sáng như trăng rằm của thiếu nữ mặc váy đỏ chuyển động, mỉm cười hướng về Hàn Lập nói ra, hoàn toàn là khẩu khí ngang hàng, bộ dáng không có chút nào ý sợ hãi đối với tồn tại Đại Thừa kỳ.

“Biến chiến tranh thành tơ lụa, trừ khi quý tộc chịu đem Tinh Thạch của mình giao ra, nếu không dù cho Hàn mỗ có nguyện ý đáp ứng thì các đạo hữu khác cũng không có khả năng đồng ý đâu.”Cự Viên mặt không chút biểu tình, lạnh nhạt trả lời.

Thiếu nữ váy đỏ nghe thấy sắc mặt hơi đổi, đang định nói thêm gì nữa thì lúc nàyTu La Thù tộc mẫu phía xa hướng về phía thiếu nữ quát to :

“Anh Nhi không cần phải lôi thôi dài dòng với chúng, bọn chúng đến để mưu đồ thần thông Pháp Tắc của nhất tộc chúng ta, là chuyện không phải ngươi chết thì ta vong, căn bản là không có khả năng dừng tay. Còn không mau mau động thủ ! “

Vị Tu La Thù tộc mẫu này vừa thấy thiếu nữ hiện thân, lúc này không còn cố kị nào nữa, trong lời nói lập tức hiện ra vẻ hung lệ.

Thiếu nữ mặc váy đỏ nghe xong câu đó, lông mày thoáng nhíu lại, ngẩng đầu nhìn lướt qua hai chiến đoàn khác, mới thở dài một hơi nói:

“Vốn là còn nghĩ không phải chiến đầu nhưng bây giờ xem ra đã là muôn vàn khó khăn rồi. Đã như vậy chớ trách tiểu muội ra tay vô tình.”

Thiếu nữ nói đến câu sau, trên mặt dù vẫn đầy vẻ kiều mị nhưng thanh âm lại thoáng cái trở nên băng hàn thấu xương.

Nội tâm Hàn Lập đột nhiên nổi lên cảm giác cực kỳ nguy hiểm, trong long khẽ rùng mình, không lưỡng lự khẽ động hai chân, thân hình lúc này hóa thành hư ảnh bắn ngược về phía sau.

Cơ hồ cùng một thời gian, phụ cận trên không Hàn Lập hiện lên Huyết quang, một cái Cự Trảo mang theo cuồn cuộn Huyết khí nhanh như thiểm điện chụp xuống, vô thanh vô tức, không hề thấy có chút dấu hiệu báo trước.

Chỉ thấy Huyết quang lóe lên, nơi Hàn Lập đứng trước kia bỗng chốc đã bị huyết vụ bao phủ lấy.

Đồng thời ở một chỗ bên trong huyết vụ lại xoay động, một thiếu nữ mặc váy đỏ trên mặt vẫn hiện dáng vẻ tươi cười khác hiện ra.

Mà ở màn sáng phía trong Thạch Thành, một tên “Anh Nhi” khác lại mơ hồ, thoáng cái biến ảo thành một trong những tên có thân thể đầu sói thân gấu lạ lùng đang ở bốn phía xung quanh kia.

Hàn Lập cả kinh!

Ngón tay Cự Viên điểm về phía hư không đối diện một cái, một luồng thanh mang từu ngón tay bắn ra, lắc lư cái liền biến thành một luồng cầu vồng màu xanh lá cây dài hơn mười trượng, chớp động một cái như thuấn di đến trước mặt thiếu nữ váy đỏ, nhanh như thiểm điện vây quanh nàng ta rồi khẽ quấn lấy.

Một màn kinh người xuất hiện.

“Anh Nhi” kia bị vây quanh cầu vồng không chỉ không hề tỏ ra bối rối mà ngược lại còn hướng tới Hàn Lập lộ ra nụ cười quỷ dị, một bàn tay trắng nõn phất ra, năm ngón tay trực tiếp chặn ngang luồng cầu vồng kia lại.

Đồng tử Hàn Lập co rút lại, nhưng trong long thì không ngừng thúc dục kiếm quyết.

Lập tức hào quang cầu vồng màu xanh lá cây tỏa sáng ra, hóa thành một con Thanh Giao trông rất sống động, giương nanh múa vuốt bổ nhào về phía thiếu nữ, lại mở miệng đem thiếu nữ một ngụm nuốt vào trong miệng.

Nhưng chỉ sau một khắc, một tiếng vang thật lớn từ trong thể nội Thanh Giao truyền ra, bên trong là vô số tơ máu từ đó xuyên thủng ra ngoài, đem Thanh Giao xé rách thành nhiều mảnh.

Thiếu nữ mặc váy đỏ nhõng nhẽo cười một tiếng, vậy mà như ẩn như hiện từ trong huyết quang hiển hiện ra.

Cự Viên do Hàn Lập biến thành gầm lên giận dữ, một bàn tay đầy lông xù nhấc lên rồi vỗ xuống một cái.

Trên không phía xa chợt chấn động kịch liệt, một bàn tay khổng lồ lớn gần một mẫu xé rách hư không mà thoáng hiện ra, cũng cùng vô số hồ quang điện màu vàng bên trong lấy thế sét đánh không kịp bưng tai mà vỗ xuống.

Một tiếng nổ mạnh kinh thiên động địa vang lên, điện quang hiện ra chợt bắn tung tóe ra bốn phía, một cỗ lực lượng lớn như bầu trời khiến người ta khó có thể tin được vỗ xuống nhanh như sấm sét.

Mặc dù một thân thần thông của thiếu nữ lợi hại tới mức khó có thể tưởng tượng được, nhưng chỉ hơi tiếp xúc với cỗ lực lượng này cũng không khỏi phải ngưng vẻ tươi cười lại, thân hình bỗng chốc sụp đổ mà tan ra, bị điện quang màu vàng thoáng cái bao phủ hoàn toàn trong hư không.

Khi tất cả chấn động hào quang thu lại, hư không chỗ trước kia chỉ còn lại một tiểu kiếm màu xanh đang ảm đạm vô quang mà thôi.

Cùng một thời gian, trong cấm chế của Thạch Thành, một trong những con vật lạ lùng đầu sói thân gấu kia bỗng “ phanh “ một tiếng nổ tung thành một luồng huyết vụ.

Những huyết vụ này ngưng tụ lại, sau đó thiếu nữ mặc váy đỏ với khuôn mặt mỉm cười lại một lần nữa hiện thân ra.

Hai mắt Hàn Lập trông thấy hết thảy thì trong mắt hiện ra vẻ kinh ngạc, Cự Viên biến thân lại hướng về phía tiểu kiếm ở xa vẫy một cái.

Lập tức tiểu kiếm kêu lên một tiếng trầm thấp, rồi bắn ngược trở về, lóe lên cái đã rơi vào long bàn tay.

Hàn Lập cúi đầu xem xét, sắc mặt hơi đổi.

Chỉ thấy một thanh Thanh Trúc Phong Vân Kiếm, bề mặt loang lổ vết màu, ánh sáng màu xanh yếu ớt, trông có vẻ như linh tính đã bị hao tổn không ít.

Tinh mang trong mắt Cự Viên lóe lên, hai tay đột nhiên chà xát lên tiểu kiếm, lập tức một tiếng nổ vang, giữa ngón tay một mảng hồ quang điện màu vàng di chuyển liên tục.

Khi tất cả điện quang thu về một lần nữa, hiện ra tiểu kiếm, vết máu ở mặt ngoài đều đã bị oại trừ hết, một lần nữa khôi phục lại màu sắc xanh nhạt sáng ngời.

“Huyết Linh Thuật, hóa ra ngươi tu luyện công pháp Huyết đạo chí tà, trách không được ngay cả bổn mạng phi kiếm của Hàn mỗ cũng dám làm dơ bẩn.” Cự Viên cầm trong tay tiểu kiếm ném đi, thoáng một cái há miệng hút vào thể nội, mới thần sắc lạnh lẽo nói ầm ầm về phía xa.

“Đạo hữu quả là kiến thức rộng rãi, ngay cả Huyết Linh Thuật cũng biết. tuy nhiên tiểu muội cũng không nghĩ tới, bổn mạng phi kiếm của các hạ lại là dùng Kim Lôi Trúc luyện chế thành, nếu không cũng sẽ không phí một phen tay chân như vừa rồi, đã vậy tiểu muội đành dùng thủ đoạn chính thức cùng đạo hữu luận bàn một chút thôi.”Thiếu nữ mặc váy đỏ thấy linh tính của phi kiếm cứ đơn giản như vậy mà khôi phục cũng hơi giật mình cười nhẹ nói.

“Rất tốt, vậy thì Hàn mỗ cũng đành thỉnh giáo một chút huyền diệu của Huyết Linh Thuật rồi, nhưng trước đó, Dịch đạo hữu cũng chớ nhàn rỗi, cùng nhau động thủ đi.”Hàn Lập cười lạnh một tiếng , sau đó Cự Viên ba đầu sáu tay biến thành bỗng nhiên sáu cánh tay cùng bấm niệm pháp quyết, lại dùng ngón tay điểm về phía Thạch Thành trên hư không một cái.

Một hồi vù vù vang lên, ba tòa Cực Sơn vốn còn đang lơ lửng bất động trên không trung lúc này quay tít một vòng, đột nhiên lớn lên thành hơn ngàn trượng.


Một ngọn núi thoáng cái thả ra nhiều tầng vòng sáng hộ thể màu xám, ngưng tụ lại hóa thành hơn mười cái trông như xúc tu lớn, hung hăng co lại rồi quật xuống phía màn sáng.

Phia dưới một ngọn núi khác, tức thì vang lên âm thanh xuy xuy rất lớn, lăng không sinh ra vố số đạo kiếm khí vô hình, hóa thành một cái kiếm võng cực lớn gia nhập vào công kích.

Một ngọn núi cuối cùng, ánh sáng năm màu sáng ngời, từng vòng quầng sáng lăng không hiện ra, không chút do dự điên cuồng nện xuống.

Cấm chế còn lại bên trong Thạch Thành lúc này lại chợt hiện lên, thoang chốc một lần nữa lung lay sắp đổ.


Lão già họ Dịch trên đầu thành đang nhanh chóng tu bổ thân thể thấy cảnh này, sắc mặt liền đại biến, đầu vai nhóang một cái, lập tức ngừng suy nghĩ tu bổ thân thể lại để ứng phó sự tình trước mặt.

Nhưng chỗ bên cạnh hắn chợt chấn động, thiếu nữ “ Anh Nhi” mặ váy đỏ thoáng cái hiện ra bên cạnh hắn, rồi duỗi ra một bàn tay trắng như ngọc vỗ ra.

Lão già họ Dịch cả kinh, tự nhiên vô ý thức muốn tránh né, nhưng bàn tay trắng như ngọc kia trước đó một khắc còn mới trông thấy mà sau một khắc đã không biết như thế nào mà đặt trên vai lão già, linh quang hộ thể của hắn và cử động tránh né đó vậy mà không có chút hiệu quả nào.

Lão già tỏ ra kinh sợ muốn mở miệng nói gì đó, nhưng bàn tay trắng như ngọc trên đầu vai kia bỗng nhiên sáng lên ánh sáng màu xanh lục, thoáng một cái long lanh như thủy tinh trong suốt, đồng thời một cố lực lượng pháp tắc quen thuộc lập tức đem toàn bộ thân hình hắn bao bọc bên trong.

Tình hình không thể tưởng tượng nổi xuất hiện.

Cánh tay đầy máu cùng nửa thân dưới không trọn vẹn của lão già, chỉ vặn vẹo bên ngoài một cái, ngay dưới tác dụng của lực lượng pháp tắc, bỗng nhiên linh quang màu xanh thẫm lưu chuyển, chỉ mơ hồ một cái liền trở về giống hệt như bộ dáng trước khi hao tổn.

Lúc này, thiếu nữ xinh đẹp mới nhẹ nhàng cười cười, bàn tay trắng như ngọc từ trên một đầu vai của lão già tách ra.

“Vật Linh Hồi Sóc”

Hàn Lập phía xa thấy một màn này, thiếu chút nữa thật sự trở nên hoảng sợ, không tự chủ được mà kêu lên một tiếng lớn thất thanh.

Đây cũng không phải là pháp thuật giống với cái gọi là bất diệt thân thể, mà là do sự khống chế thời gian pháp tắc có chút thành tựu mới có thể thi triển ra, là một loại thần thông trong truyền thuyết.

Mà lão già họ Dịch nhìn thấy hết thảy tự nhiên mừng rỡ, quay đầu lại có chút kích động hướng về thiếu nữ vội hỏi:

“Anh đạo hữu, ngươi đã tìm hiểu thành công vật kia rồi hay sao?”    
    

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2288


Báo Lỗi Truyện
Chương 2288/2446