Chương 2262: Cứ điểm Linh Thiên


Kiếm quang dao động mãnh liệt.
Tia chớp màu bạc lớn hơn nghìn trượng lóe sáng, cơn lốc xoáy khổng lồ bị chém làm mấy đoạn, tản ra thành những trận cuồng phong dữ dội.
Quyền phong vô thanh vô tức!
Một ít kim quang ở trung tâm những cơn lốc xoáy lóe lên, mỗi một vòng xoáy khổng lồ đều lớn tới gần một mẫu, không ngừng xoay tròn.
Những lốc xoáy chấn động một hồi, bị chính những vòng xoáy màu vàng sinh ra từ trong lòng chúng điên cuồng hút vào, cuối cùng biến thành một lực lượng vô hình cứ thế mà mất đi.
Hai gã tu sĩ Đại Thừa liên thủ làm cho thiên uy kinh người cũng bị đánh tan tác.
Ra khỏi Bạo Phong Hải, Mặc Linh Thánh Thuyền nhanh chóng phi độn, rời khỏi hạp cốc này.
Hành trình sau đó, đám người Hàn Lập cũng không gặp phải hung hiểm quá lớn nào nữa, nửa năm sau đã tới khu vực của Linh tộc.
Đám người Hàn Lập đứng ở một chỗ cao trên con thuyền, thấp thoáng trông thấy một dải núi nhỏ xíu ở phía xa xa, tựa như một bức tường thành tự nhiên vậy.
Xuyên qua những bức tường thành thiên nhiên này, mọi người mơ hồ nhìn thấy một ngọn núi khổng lồ cao hơn vạn trượng, xuyên thẳng lên chín tầng mây.
Mây mù lượn lờ quanh sườn núi, ở đó có thể nhìn ra những kiến trúc hình tháp mọc rậm rạp, chằng chịt, trải rộng khắp ngọn núi lớn này.
"Phía trước chính là cứ điểm Linh Thiên đại danh đỉnh đỉnh của Linh tộc. Thực ra nó giống một tòa thành thì đúng hơn, tác dụng của nó cũng không khác gì Thiên Uyên thành, chuyên dùng để ngăn cản Dị tộc xâm nhập vào lãnh địa của Linh tộc. Nhưng khác cái là chúng ta dùng siêu cấp đại trận bao phủ toàn bộ tộc vực bên trong, chỉ để thành Thiên Uyên là cửa ra duy nhất. Còn Linh tộc, bao quanh phần lớn là những địa danh hung hiểm, căn bản không thích hợp cho đại quân hành tẩu. Chỉ cần đem những nơi quan trọng canh giữ cho tốt là Linh tộc có thể yên bình rồi. Linh tộc cũng không chỉ có một cứ điểm này, mà có tới bảy chỗ." Mạc Giản Ly đứng ở trên thuyền, giải thích cho Hàn Lập hiểu.
"Cứ điểm này mặc dù phòng thủ nghiêm mật nhưng với bản lãnh của chúng ta thì đi qua cũng không quá khó khăn lắm. Hay Mạc huynh nghĩ rằng chúng ta cứ quang minh chính đại tiến vào Linh Thiên cứ điểm này là tốt hơn?"
"Chúng ta không có hẹn gặp mặt với Linh vương, hơn nữa việc liên quan tới Lôi Tiêu Phù thật sự không phải chuyện đùa, không nên gõ trống khua chiêng làm gì, chỉ cần lặng lẽ đi tìm Linh Vương là được rồi." Hiển nhiên Mạc Giản Ly đã có chủ định từ trước, không lưỡng lự trả lời.
"Mạc huynh nói có lý. Vậy chúng ta cứ lặng lẽ mà vượt qua cứ điểm này, lẻn vào trong Linh tộc thôi." Hàn Lập gật gật đầu, không có ý phản đối.
Những người khác hiển nhiên hoàn toàn nghe theo sự sắp xếp của hai người này nên cũng không có ý kiến gì.
Vì vậy, con thuyền thay đổi phương hướng, bay chếch sang nơi khác.
Cùng một thời gian này, trong một tòa kiến trúc hình lăng trụ sau ngọn núi khổng lồ, một mỹ phụ khoảng ba mươi tuổi đang đứng trước một vách tường màu trắng phủ đầy phù trận khẽ nhíu lông mày một cái.
Vừa rồi, theo nàng quan sát, một vân trận trên vách tường màu trắng bỗng truyền tới dao động khác thường. Mặc dù dao động vô cùng yếu ớt nhưng rõ ràng ở nơi đó đã xuất hiện một đồ vật có linh áp kinh người, nếu không thì sẽ không khiến Bối La Đồ có phản ứng như thế.
Nghĩ tới đây, người phụ nữ lập tức mở miệng gọi đám người bên ngoài cửa.
Một gã vệ sĩ Linh tộc toàn thân phủ chiến giáp tiến vào, cúi người hành lễ đối với mỹ phụ, nói:
"Bái kiến Thiên Giám đại nhân!"
"Mau tới khu vực Hỏa Ly số ba xem xét, ở đó vừa rồi có chấn động dị thường." Người phụ nữ không do dự ra lệnh.
"Tuân mệnh!" Giáp sĩ Linh tộc cung kính đáp một tiếng, sau đó cúi đầu đi ra khỏi phòng.
Một thời gian sau, một đội gồm hơn trăm vệ sĩ Linh tộc đi ra khỏi cứ điểm Linh Thiên, tiến thẳng tới vị trí mà khi trước Mặc Linh Thánh Thuyền đã dừng lại để dò xét.
Mà lúc này, Mặc Linh Thánh Thuyền đã sớm mang theo đám người Hàn Lập đi xa tới hơn trăm vạn dặm, những vệ sĩ này tất nhiên phải trở về tay không.
Người phụ nữ trẻ đẹp kia sau khi nghe báo cáo thì hai hàng lông mày đen một lần nữa nhíu chặt lại.
Không hiểu tại sao, lần này chấn động dù không quá lớn, có thể chỉ là dò xét mà thôi, thế nhưng trong lòng nàng lại có một cảm giác bất an khó nói, tâm tình trong chốc lát khó có thể bình tĩnh trở lại được.
Sau đó nàng nghĩ, có lẽ bản thân mình nên nghỉ ngơi một chút cho tốt.
Một hồi xem xét không có kết quả gì, cuối cùng mỹ phụ cho rằng có lẽ do bản thân giám sát dài ngày, sinh ra mệt mỏi nên mới có ảo giác như thế. Sau khi tự giễu chính mình, nàng hoàn toàn đem chuyện này gạt ra khỏi đầu.
Ở một nơi khác, đám người Hàn Lập đang lặng lẽ bay qua một thủy vực đen kịt.
Không hiểu tại sao, lúc này Hàn Lập đã thu lại Mặc Linh Thánh Thuyền, còn bản thân thì thúc giục Linh quang hộ thể lớn tới gần một mẫu, đem toàn bộ đám người Ngân Nguyệt bao bọc vào trong.
Mà Mạc Giản Ly cũng tự mình xuất ra Linh quang hộ thể và phi hành theo.
Bên ngoài vòng sáng bảo hộ, sương mù màu vàng nhạt lượn lờ xung quanh, từng hồi thanh âm quỷ dị từ dưới mặt nước màu đen phát ra cũng tác dụng lên vòng sáng.
Những tiếng kêu quỷ dị làm cho hai vòng sáng thỉnh thoảng lại vặn vẹo méo mó, hoặc là kịch liệt lắc lư, dường như nó bị một lực lượng cực lớn ngăn trở và tác động lên.
Bỗng nhiên, từ phía dưới vang lên một tiếng kêu bén nhọn, từ trong mặt nước màu đen bên dưới, một bóng đen phóng lên với tốc độ không thể tưởng tượng được, bắn thẳng tới vòng sáng bảo hộ của Hàn Lập.
Đôi lông mày của Hàn Lập khẽ nhúc nhích, gương mặt vẫn không một chút biểu tình nào, một ngón tay nâng lên, bắn ra một chỉ.
"Phanh!" Một tiếng vang lớn vang lên.
Bóng đen như va phải cự chùy, thân hình dừng lại rồi ngay sau đó bắn ngược trở về, tốc độ so với lúc đầu còn nhanh hơn ba phần.
Đó là một con vật giống rùa mà không phải rùa, giống cóc mà không phải cóc.
Sau lưng nó mọc lên giáp gai, cổ ngắn, toàn thân có màu đen vàng.
Một chỉ của Hàn Lập tưởng như hời hợt bắn ra, nhưng kỳ thực trong đó có lượng lượng cực kỳ khủng bố, cho dù là bảo vật đỉnh giai bị đánh trúng thì cũng nổ tung.
Con thú nhỏ này rơi trên mặt nước đen ngòm, lăn một vòng sau đó đứng vững thân hình, dường như cũng không bị thương quá lớn. Nhưng sau khi nó kêu lên một tiếng đau đớn thì trực tiếp nhảy xuống nước không thấy bóng dáng đâu nữa, hoàn toàn không còn dám có chủ ý đối với vòng sáng bên trên kia.
Trong vực nước đen này cũng không ít con thú nhỏ như thế, cứ cách một đoạn thời gian lại có một con nhảy ra, hung hăng tấn công vòng sáng nhưng đều bị Hàn Lập và Mạc Giản Ly thi triển thần thông đánh rơi trở xuống.
Đoàn người Hàn Lập không nhanh không chậm, khoảng ba, bốn canh giờ sau liền bay ra khỏi thủy vực đen ngòm kia, trước mắt rốt cục cũng hiện lên những dãy núi xanh ngăn ngắt trải dài liên miên.
"Cuối cùng cũng lẻn được vào Linh vực. Vừa rồi, nước ở trong hồ kia chính là kỳ độc, nhưng vẫn có thể dùng vài pháp bảo ngăn cản, phiền toái lớn nhất chính là đám tiểu thú kia. Bọn chúng công kích không mạnh mẽ, nhưng lại da dày thịt béo, sức chịu đòn quả là kinh dị. Với lực lượng Hợp Thể Kỳ mà bị nó quấn lấy thì cũng khó đối phó đấy." Ngân Nguyệt thở phào một hơi, mặt mày tươi tỉnh nói.
"Nếu là Thánh Thuyền của Hàn đạo hữu thì chắc chắn không cần lo lắng gì đám Huyền Thừ thú quấy rối khi vượt qua vực nước đen đó. Đáng tiếc vực nước này lại có cấm chế, dù cho có miễn cưỡng dùng Thánh Thuyền thì tốc độ cũng rất chậm, không bằng tự thân mà bay." Mạc Giản Ly khẽ cười trả lời.
"Đâu chỉ có Mặc Linh Thánh Thuyền của ta, chỉ sợ quá nửa bảo vật phi hành trên thế gian này đều không thể bay nhanh được trên vực nước này. Lại còn có Huyền Thừ thú quấy rối, không hổ danh là hiểm địa. Trách sao Linh tộc không thèm giám sát, trấn thủ nơi này."
"Nhưng ngược lại như vậy càng dễ dàng cho chúng ta. Chỉ tốn một chút thời gian ngắn đã có thể quỷ không biết, thần không hay, lẻn vào trong Linh vực. Đáng tiếc là đám Huyền Thừ thú kia, ngoài thân thể mạnh mẽ thì chẳng có giá trị gì cả. Nếu không, đổi lại là một kỳ thú cùng giai khác thì chúng ta đã có thu hoạch không nhỏ rồi." Mạc Giản Ly vuốt vuốt chòm râu, cười hắc hắc nói.
"Đám Huyền Thừ Thú này bản thân không có yêu đan, da thịt thì không thể luyện chế đan dược, chẳng có gì để người ta chú ý cả. Nếu không thì loại kỳ thú này đã sớm chẳng còn một mống, làm gì tới phiên chúng ta nữa. Tốt rồi, đã tới nơi này thì cũng coi như đã thành công một nửa. Sau đây chỉ cần tới trung tâm Linh tộc, tìm được Linh Vương nữa là xong. Hành trình tới đây càng cần nhiều thủ đoạn che giấu, nếu không có chuyện gì quá lớn xảy ra thì tốt nhất không nên lộ thân phận." Hàn Lập chậm rãi nói.
Bọn Hoa Thạch lão tổ tất nhiên là hoàn toàn đồng ý, Mạc Giản Ly cũng không hề có ý phản đối.
Vì vậy, thời gian tiếp đó, Hàn Lập lại lấy Ma Linh Thánh Thuyền ra, sau đó một tay bấm niệm pháp quyết làm con thuyền nhỏ đi mấy chục lần, chỉ còn dài vài chục trượng, mà hình dáng bên ngoài cũng có cải biến thật lớn, nhìn không khác gì phi thuyền bình thường cả.
Tay áo của Hàn Lập lại run lên, vài con rối ma tinh Luyện Hư Kỳ hiện ra, tinh quang lưu chuyển quanh thân, khí tức vô cùng giống với người của Linh tộc.
"Trên đường đi nếu không đụng phải sự tình quá mức phiền toái thì cứ để cho mấy con rối này của ta ứng phó là được. Chúng ta chỉ cần nghỉ ngơi thật tốt ở bên trong Thánh Thuyền." Hàn Lập hướng những người khác cười cười nói.
"Hay lắm! Biện pháp này quả thật không tệ. Khí Linh của những người của Linh tộc cũng là đồ vật thành linh, Hàn đạo hữu dùng những con rối này biến thành người trong tộc quả thật đúng là diệu kế." Mạc Giản Ly thấy vậy thì vỗ tay cười ha hả, thân hình khẽ động liền bay vào trong Thánh Thuyền trước.
Đám người Ngân Nguyệt và Chu Quả Nhi trên mặt hiện ra sự vui vẻ, sau đó cũng bay vào.
Cuối cùng, chỉ còn lại Hàn Lập, thân hình hắn hóa thành một đoàn hư ảnh chui vào trong Phi Thuyền.
Một lát sau, Phi Thuyền màu đen khẽ run lên, một tiếng nổ vang lên, con thuyền phá không mà đi.
Cùng lúc này, tại một nơi ở trung tâm Linh tộc, hai gã da hơi đen, diện mạo giống tu sĩ Đại Thừa của Dị tộc đang ở trong một căn lầu các có cấm chế ngăn cách, cùng nhau xì xào bàn tán.
Ngẫu nhiên trong câu chuyện ấy, có đề cập tới "Linh Vương", "Lôi Tiêu Phù" khiến cho lòng người kinh hãi.
Mà cũng đồng thời gian, trong một cấm địa thần bí của Linh tộc có một ngọc tháp trắng noãn đứng thẳng đầy ngạo nghẽ ở đó.
Trên một chiếc bàn trong tầng cao nhất của ngọc tháp, có năm cái ngọc bài dài hơn thước lấp lánh ánh ngọc đang lơ lửng trong hư không, bên ngoài có một tia điện màu vàng xoay quanh, thỉnh thoảng từ đó phát ra tiếng nổ "Bành bạch" trầm thấp.

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2262


Báo Lỗi Truyện
Chương 2262/2446