Chương 2253: Trở Về


Hàn Lập giơ tay về phía ngọn thương màu xanh cổ kính.
 
Lập tức vật ấy léo lên hào quang xanh muốt, "véo", bắn thẳng về phía mình.
 
Hàn Lập chụp lấy nó một cách rất nhẹ nhàng, nâng cao lên rồi chậm rãi quan sát. Bỗng nhiên hắn khẽ cười, đưa ngọn thương cho Ngân Nguyệt:
 
"Món bảo vật này đã được dung nhập một mảnh Huyền Thiên Thánh Khí, tuy chả mấy tác dụng gì đối với ta nhưng lại rất phù hợp cho muội."
 
"Cám ơn Hàn huynh! Muội không khách khí đâu." Ngân Nguyệt reo lên, nàng không từ chối mà nhận lấy ngọn thương cổ kính, ngắm nhìn nó với ánh mắt đầy thích thú.
 
Lúc này, một tay của Hàn Lập khẽ vẫy từ xa kéo cái hồ lô màu vàng bay lại.
 
"Đây là..." Hàn Lập quan sát vật trong tay một lúc, vẻ mặt thể hiện ra đôi nét bất ngờ. Hắn đắn đo một lúc rồi đảo bàn tay cất nó đi không một tiếng động. Cuối cùng lại nhìn về món bảo vật duy nhất còn lại.
 
Đó chính là một chiếc thuyền màu đen đẹp mê người, hẳn phải là Mặc Linh Thánh Khai mà người ta thường đồn thổi rồi. Hàn Lập ngắm nhìn nó trong chốc lát, đột nhiên hắn cười cười rồi bấm một đạo pháp quyết lên thân chiếc thuyền.
 
Phốc!
 
Chiếc thuyền rung rung, thế rồi nó từ từ bay lên khỏi bề mặt bệ đá. Tiếp đó quanh thân thuyền bắt đầu phun ra vô số ký hiệu cuồn cuộn không ngừng, hình dáng cũng mau chóng hóa lớn thêm khiến cho mọi thứ trong gian điện cũng bị ông ông cộng hưởng theo.
 
Nửa giờ sau, mặt hồ nước bên trên đột nhiên quay cuồng liên tục. Một cơn sóng chợt trào lên rồi tràn ra khắp bốn phương tám hướng.
 
Tiếng nổ long trời lở đất!
 
Kể cả hồ nước cũng như bình nguyên phủ kín băng bỗng chốc vỡ ra rồi xụp đổ.
 
Ngay giữa trận tuyết lở đó có một quái vật màu đen tuyền như một ngọn núi phi ra. Thì ra đó là một chiếc thuyền khổng lồ dài đến hơn ngàn trượng.
 
Cái thuyền này cao khoảng mười tầng, từ trên xuống dưới đen thui. Trải kín toàn thân nó là vô số các linh văn huyền diệu, mà ở trước sau và hai mạn sườn được cắm thêm hơn mười ngọn cờ màu bạc cao thấp khác nhau, mỗi lá đều khảm vài loại chim thú lạ kỳ nào đó.
 
Ngoài ra trên bong thuyền còn là chi chít những con rối ma tinh đứng thành hàng thẳng tắp.
 
Một tiếng nổ vang lên!
 
Chiếc thuyền khổng lồ liền hóa thành một đoàn sáng màu đen bắn vút đi, chỉ chớp mắt mà đã biến mất khỏi cuối chân trời.
 
Hai tháng sau, ở một dải núi vô danh thuộc Linh giới. Bỗng nhiên không trung truyền ra tiếng gầm rú mãnh liệt, cuồn cuộn mây đen từ bốn phương tám hướng ầm ì kéo về, tụ tập, xoay tròn tạo thành một cái vũng xoáy lớn ngay trên nền trời.
 
Từng đợt dao động không gian lan tới!
 
Một tiếng nổ như sấm vang lên, tiếp theo đó là vô số vệt sáng màu bạc chằng chịt lập lờ trong giữa dòng xoáy. Con thuyền tối đen từ giữa vòng xoáy lao ra khiến cho hư không rung lên bần bật. Mọi thứ đều trở nên vặn vẹo giống hệt như cả không gian bị người ta dùng lực xé toạc vậy.
 
Trên tầng cao nhất của chiếc thuyền, Hàn Lập khép hờ hai mắt đứng im chả buồn nhúc nhíc.
 
Còn sắc mặt của Ngân Nguyệt lại lộ ra đôi nét hưng phấn.
 
"Cuối cùng cũng về đến Linh giới rồi. Thế mà so với tưởng tượng còn dễ dàng hơn nhiều! Ai mà biết là chiếc Ma Linh Thánh Chu này lại có thần thông không gian như vậy, thật đáng mừng!" Sau khi điều khiển chiếc thuyền bay ra từ trong vòng xoáy, hai mắt của Hàn Lập mở to ra, tỏ vẻ vừa lòng.
 
"Tiếp điểm mà chúng ta vừa đi qua cực kỳ không ổn định. Cứ tưởng là muốn trở lại linh giới sẽ phải tốn thêm nhiều thời gian nữa." Ngân Nguyệt nhẹ nhàng cười đáp.
 
"Mặc kệ đi, chuyến đi Ma giới lần nay cũng xem như không tệ." Hàn Lập mỉm cười.
 
"Đúng vậy!" Ngân Nguyệt nhớ lại một phần bảo tàng của Khấp Linh đã nằm trong tay mình mà không dấu nổi sung sướng, liên tục gật gật đầu.
 
"Tốt lắm, nếu đã về đến Linh giới, trước tiên là xác định chỗ chúng ta đang đứng rồi về thẳng Thánh Đảo đi. Hẳn là Mạc huynh cùng Ngao Khiếu tiền bối đang đợi chúng ta ở đó." Hàn Lập phóng thần niệm ra bao phủ lấy toàn bộ dải núi rồi nói.
 
"Ơ, nghe huynh nói vậy hóa ra nơi này không các Nhân tộc quá xa sao?" Ngân Nguyệt đã vui lại càng mừng hơn.
 
"Tuy có sai sót so với dự định ban đầu, nhưng nhờ vậy mà lại gần với Nhân tộc hơn một đoạn." Hàn Lập đáp.
 
"Thế thì tốt quá. Chúng ta cứ trở về đã!" Ngân Nguyệt cười rạng ngời.
 
Hàn Lập cũng khẽ cười, không nói tiếp gì nữa mà chiếc Ma Linh Thánh Chu ở dưới chân run lên, phát ra tiếng rền vang rồi bắn đi thật nhanh.
 
Mà sau khi chiếc thuyền biến mất, vòng lốc xoáy trên nền trời cũng dần dần tan đi.
 
Nửa năm sau, trên Thánh Đảo thuộc về hai tộc Nhân và Yêu. Một thanh niên có bộ tóc bạc trắng phơ đang ngồi trò chuyện với một ông lão trong căn phòng rất rộng. Họ đúng là lão tổ Ngao Khiếu cùng Mạc Giản Ly.
 
Ở phía dưới bọn họ có hơn mười người của Thánh Đảo đang khép nép chắp tay thành thật đứng làm hai hàng.
 
"Tính ra thì lúc này tên tiểu tử họ Hàn phải trở về rồi mới đúng. Không biết ở Ma giới có sảy ra chuyện gì không đây."
 
Lúc này Ngao Khiếu cau có nhìn về ông lão đối diện tỏ vẻ lo lắng.
 
"Yên tâm đi. Thần thông của Hàn đạo hữu rất lớn, vượt xa khỏi sự tưởng tượng của ta và ngươi, đến ngay cả Minh Trùng Mẫu còn không làm gì đước hắn thì sao có thể sảy ra chuyện gì được!" Mạc Giản Ly lắc đầu đáp.
 
"Hừ, nói vậy cũng phải nhưng trên thế gian này còn biết bao kẻ lợi hại. Mà cái thằng bé này cũng chẳng phải loại biết an phận, không biết nó có trêu chọc đến loại phiền toái khó lường nào không nữa." Ngao Khiếu bặm môi nói.
 
"Ha ha, càng ngày ta càng thấy điệu bộ của Ngao Khiếu đạo hữu giống như cha vợ dạy dỗ con rể. Chẳng lẽ ngươi đang ôm ý định đem cháu gái ruột của mình gả cho tiểu tử đó sao?" Mạc Giản Ly xoa xoa chòm râu cười tủm tỉm châm chọc.
 
"Cho dù lão tổ ta đây có ý định như vậy thì có gì đang ngạc nhiên chứ. Với tư chất của Linh nhi, tuy không thể có mười thành có thể tiến tới Đại Thừa Kỳ, nhưng so với bọn người dưới kia còn nhiều hi vọng hơn. Mà nói đi cũng phải nói lại, nếu cháu của ta mà thành bạn lữ với tiểu tử đó chẳng phải hai tộc chúng ta sẽ thành một nhà sao?" Hai mắt của Ngao Khiếu chớp chớp, lão vừa nói vừa chỉ tay về đám trưởng lão của Thánh Đảo.
 
Mấy gã trưởng lão đứng phía dưới nghe vậy trên mặt toát ra vẻ xấu hổ nhưng ngoài miệng vẫn liên tục dạ dạ vâng vâng không ngớt.
 
"Ngươi, cái lão chết toi này." Mạc Giản Ly cười gượng gạo, thế nhưng trong lòng lão cũng không thể không thừa nhận là Ngao Khiếu nói rất có lý.
 
"Có điều hình như ta có nghe, từ khi ở Nhân giới Hàn đạo hữu đã có bạn lữ song tu rồi. Hơn nữa tình cảm của bọn họ rất xâu nặng, nếu không thì cớ sao sau khi lên Linh giới đến nay hắn chưa đi tìm ai khác kia chứ." Mạc Giản Ly lo lắng thở dài.
 
"Những người như chúng ta tìm thêm vài bạn lữ để cùng tu luyện nào có phải chuyện gì đáng ngạc nghiên đâu. Mà đôi mắt của ta tuy già nhưng không mờ, tất nhiên là ta thấy đứa bé này không hẳn là không có cảm tình với Linh nhi của ta." Ngao Khiếu cười hắc hắc.
 
"Nghe ngươi nói vậy cũng có thể xem đây là một việc. Mà tuổi của Hàn đạo hữu so với chúng ta chỉ như mới bắt đầu thôi. Nếu hắn cứ tìm lấy vài người ở trong tộc chúng ta làm bạn lữ, không khéo sau này chúng ta lại có thêm vài thế hệ có tư chất tu luyện kinh người cũng nên." Mạc Giản Ly trừng mắt nhìn nhìn, sau đó mới chậm rãi nói.
 
Ngao Khiếu nghe xong lời của Mạc Giản Ly liền mếu máo dở khóc dở cười. Lão đang định đáp lại gì đó nhưng một tiếng cười gượng gạo từ hư không xa tít truyền đến. Tiếp đó là giọng nói quen thuộc vang khắp gian phòng:
 
"Hai đạo hữu đừng lấy tiểu đệ làm đề tài đùa tếu chứ, nếu không ta chẳng dám về gặp mắt hai vị nữa đâu."
 
Tiếng nói vừa dứt, không gian trong căn phòng dao động, thân hình của một thanh niên và một thiếu nữ chợt hiện lên.
 
Trong đó người thanh niên toàn thân khoác áo bào màu xanh, vẻ mặt gượng gạo bất đắc dĩ. Hắn đúng là Hàn Lập.
 
Bên cạnh là một thiếu nữ gò má đỏ bừng, ánh mắt bẽn lẽn xấu hổ. Nàng này chính là Ngân Nguyệt.
 
"A, bái kiến Hàn tiền bối!" Hai hàng trưởng lão của Thánh Đảo thấy vậy liền giật mình bước tới chào.
 
Còn Ngao Khiếu và Mạc Giản Ly thì liếc mắt nhìn nhau, ai nấy cũng thấy trong ánh mắt của đối phương toát ra nét mừng rỡ.
 
"Hàn đạo hữu, cuối cùng ngươi đã trở về! Lão phu có thể thở phào an tâm rồi."
 
"Ha ha, Hàn tiểu tử, lão tổ ta đây còn tưởng ngươi bắt cóc Linh nhi nhà ta luôn rồi chứ."
 
Cả hai vị lão tổ này đều đồng loạt đứng dậy đón chào.
 
"Hai vị đạo huynh cứ đùa! Không phải tại ha với Ngân Nguyệt vẫn đang bình yên vô sự đó sao! Các vị đạo hữu chớ nên đa lễ!" Hàn Lập cười cười, khoát tay cho hai hàng trưởng lão của Thánh Đảo đứng dậy.
 
"Nơi này tạm thời không cần các ngươi đứng chờ nữa, đi xuống trước đi. Hai người bọn phải ta tán gẫu thật thỏa thích với Hàn đạo hữu đã." Ngao Khiếu trực tiếp sai bảo mấy tên trưởng lão của Thánh Đảo.
 
Chúng trưởng lão nghe vậy đều không dám cãi lời, liền lập tức đi ra khỏi gian phòng.
 
Trong nháy mắt, nơi này chỉ còn lại bốn người bọn Hàn Lập.
 
Hàn Lập cũng chẳng khách sao, hắn nhón lấy một trái mơ rồi ngồi đối diện với hai tu sỹ Đại Thừa.
 
Còn Ngân Nguyệt thì bước lại gần lão tổ Ngao Khiếu, ngắm nhìn ông của mình vài lần rồi mới chịu đứng ngoan ngoãn ở sau lưng.
 
Hẳn là bởi mấy câu nói khi này khiến trong lòng nàng vẫn còn ngại ngùng.
 
"Hàn đạo hữu, nếu không nhờ có ngươi thì chỉ sợ ta và Ngao Khiếu huynh đã nằm lại ở Ma giới rồi. Mặc kệ thế nào, mối ân tình này lão phu sẽ ghi nhớ trong lòng." Mạc Giản Ly ôm quyền nói với Hàn Lập, vẻ mặt cực kỳ nghiêm trang.
 
"Đúng vậy, nếu không có tiểu từ này cứu giúp, chỉ sợ ta và người đã táng thân trong tòa phong ấn thượng cổ với lũ Ma tộc rồi. Sau này ta cũng sẽ có báo đáp." Sắc mắt của Ngao Khiếu tắt đi vẻ cười cợt, lão nghiêm chỉnh nói với Hàn Lập.
 
"Không dám! Từ bao nhiêu năm nay hai vị đạo huynh luôn luôn cúc cung tân tụy cho hai tộc chúng ta. Vãn bối đến cứu giúp thì có đáng tính là gì." Hàn Lập liên tục xua tay.
 
"Ha ha, việc này tuyệt đối chớ nên đánh đồng như vậy. Hai người bọn ta tuy là tận lực với tộc của mình nhưng vẫn chẳng đáng kể, cũng không thể xem làm một với ơn cứu mạng của ngươi. Món ân tình nhất định phải tính." Mạc Giản Ly cười hắc hắc.
 
Ngao Khiếu lão tổ cũng gật đầu đồng ý.
 
Hàn Lập thấy vậy chỉ còn cách cười chừ, chả biết nói sao cho phải.
 
Tiếp theo sau đó Hàn Lập cùng với hai vị lão tổ này hàn huyên về một ít sự việc ở Ma giới cùng vài chuyện liên quan đến Minh Trùng Mẫu.
 
Đương nhiên những dính dáng đến gã Chân Tiên đang ẩn nấp ở phong ấn thượng cổ không được hắn đề cập đến. Mà việc chém chết Minh Trùng Mẫu cũng đều được hắn đổ lên đầu của Bảo Hoa cùng với tòa phong ấn từ thời thượng cổ.
 
Thế nhưng lời hắn nói chẳng để cho Ngao Khiếu và Mạc Giản Ly hoài nghi chút nào.
 
"Hàn đạo hữu, ngươi về trong tộc thế này là tốt rồi. Giờ hãy nghỉ ngơi thật tốt, thời gian sắp tới chớ vội ra ngoài..." Vẻ mặt của Mạc Giản Ly bỗng biến thành hơi khác thường rồi nói với Hàn Lập.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2253


Báo Lỗi Truyện
Chương 2253/2446