Chương 2251: Con Rối Khổng Lồ


Chỉ thấy giữa quầng lửa màu bạc là những sợi tơ màu xám nhỏ xíu như có như không đang vặn vẹo liên tục. Nhưng mặc cho chúng giãy dụa đến đâu thì cũng chẳng thể thoát khỏi lòng bàn tay được.
 
"Đây là..." Ngân Nguyệt thấy thế liền lắp bắp kinh hãi.
 
"Đây là âm khí dơ bẩn, tuy nhìn chúng giống như vật sống nhưng thực chất lại là vô hình vô thể. Chúng có thể xâm nhập vào cơ thể người ta một cách vô hình, là một cách tấn công địch thủ cực kỳ tàn nhẫn. Ngay đến cả tu sỹ Hợp Thể Kỳ nếu không phát hiện ra nó thì cũng chỉ còn cách đợi đến khi âm khí tích cóp đủ số lượng trong cơ thể mới nhận ra sự lợi hại của thứ này." Hàn Lập trả lời không chút hoang mang.
 
"Cái gì! Lại có vật như vậy sao? Nếu vậy chẳng phải trên người ta đã..." Ngân Nguyệt khiếp sợ đến run người, vội vàng dùng thần niệm quan sát khắp cơ thể mình.
 
"Yên tâm! Một khi ta đã phát hiện ra sự tồn tại của chúng thì làm gì có chuyện để chúng tiếp cận muội. Ta đã sớm dùng thần niệm để ngăn cản rồi." Hàn Lập tủm tỉm cười.
 
"Vậy thật tốt! Dọa muội sợ hết hồn! Hàn huynh, không phải là huynh đang cố ý trêu chọc muội đấy chứ?" Ngân Nguyệt nghe thế liền thở phào nhẹ nhõm, thế nhưng nàng vẫn kịp liếc mắt nguýt Hàn Lập một cái, để lộ ra vẻ quyến rũ đến động lòng người.
 
Hàn Lập đang ngắm nhìn khuôn mặt của Ngân Nguyệt, cho dù tâm cảnh của hắn đã sớm tu luyện đến độ không bị ảnh hưởng bởi những thứ bên ngoài những vẫn không sao đè nén nổi một tia tình cảm khác thường đang nhen nhóm trong lòng, đành phải quay mặt đi không dám nhìn nữa.
 
"Không phải là ta không định nói ra sớm hơn. Đúng là thứ này vô cùng độc ác, mà lại vô hình vô sắc rất khó phát hiện. Nhưng nếu đã thấy chúng thì lại chẳng đáng sợ nữa, chỉ cần dùng thần niêm bảo vệ toàn thân là được rồi, ngay đến cả một gã Luyện Hư Kỳ cũng có thể làm việc này một cách dễ dàng.
 
Thì ra nó đơn giản như vậy, Nguyệt nhi cũng an tâm hơn!"
Ngân Nguyệt nghe vậy liền mừng rỡ, nàng mau chóng thả thần niêm bao bọc kín lấy mình.
 
"Lợi hại thật, chắc đi hết cái mê cung này là sẽ đến được bảo tàng của Khấp Linh. Mà hai cái Tàng Bảo Các lúc trước tuy cũng có vài thứ này nọ nhưng cũng chỉ là đánh lừa đám Ma tộc bình thường, còn đối với huynh với muội lại chẳng đáng là gì." Ngân Nguyệt chớp chớp đôi mắt rồi cười hì hì.
 
Nếu những thủ đoạn vừa rồi là do các thánh tổ bình thường của Ma tộc lưu lại thì cũng chỉ đến vậy mà thôi. Nhưng Khấp Linh lại là một thánh tổ hàng đầu có thể sánh ngang với thủy tổ, ngoại trừ mấy cung điện bên ngoài cùng với cái mê cung này chắc còn nhiều thứ lợi hại hơn phía sau nữa." Hàn Lập đăm chiêu một lát mới trả lời.
 
"
Lợi hại hơn ư? Có thể là gì nhỉ, chắc hơn phân nửa sẽ lại là những trận pháp hoặc cấm chế linh tinh thôi." Ngân Nguyệt hé môi cười.
 
"
Có lẽ thế thật." Hàn Lập tỏ vẻ sao cũng được.
 
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, thỉnh thoảng lại đánh chết thêm vài cái ảo ảnh mấy con thú được biến ảo ra.
 
Đến lúc này, trong mắt bọn họ đã có ánh sáng trưng ập đến thế chỗ cho không biết cơ man nào là cột trụ. Bên ngoài kia là một vòm cổng màu đỏ thắm rộng lớn cao đến hơn mười trượng, trên mặt ngoài của nó được khẳm lên những văn tự của Ma tộc đen thui. Thoạt nhìn có vẻ cực kỳ nặng nề.
 
Hàn Lập dùng thầm niệm xem xét một lượt, rồi từ hốc mắt lại ánh lên những tia sáng màu lam, tỏ vẻ ngạc nhiên nói:
 
"
Hỏa Nguyên Tinh, thì ra cánh cổng được luyện chế bởi thứ đó. Nếu vậy chắc tài sản của lão Khấp Linh còn giàu có hơn cả ta nữa." Hàn Lập nói rồi dùng một ngón tay điểm lên cánh cổng.
 
"
Xèo." Một đốm lửa màu bạc bắn ra, lóe lên rồi lướt thẳng vào trong khung cổng.
 
Cửa động vốn yên lặng bỗng vang lên một tiếng nổ lớn, theo đó từ trong có vô số lửa tuôn ra, nháy mắt biến thành một khung cửa đầy lửa.
 
Hai cánh cửa vốn luôn đóng chặt cuối cùng cũng chầm chậm hé mở ra.
 
Một cỗ không khí nóng cháy từ trong ập ra, Ngân Nguyệt đứng ở bên ngoài, cách xa tới mấy chục trượng mà cũng phải biến sắc, linh quanh hiện lên bao bọc lấy cơ thể, thân thể vội vàng lùi lại mấy bước mới có thể tránh khỏi ảnh hưởng của cỗ nhiệt khủng khiếp này.
 
Ánh sáng màu đỏ hồng trên khung cửa cũng lan ra, nhìn không khác gì một biển lửa cuồn cuộn.
 
Lửa này hiển nhiên không phải lửa thường, ngay cả Ngân Nguyệt vốn là tu sĩ Hợp Thể kỳ cũng không dám lại gần, thậm chí còn phải toàn lực thúc giục linh quang bảo vệ cơ thể.
 
Hàn Lập thấy một màn này thì khẽ cau mày, nhưng thân thể vẫn đứng nguyên một chỗ không nhúc nhích.
 
Bản thân hắn tu luyện Phệ Linh Chân Hỏa, hỏa diễm này hiển nhiên không thể làm tổn hại gì tới hắn được.
 
Nhưng trong biển lửa lại ẩn hiện lên vô số dao động của cấm chế nên rõ ràng mọi việc trước mắt cũng không dễ dàng gì.
 
Sau khi tâm niệm chuyển động vài lần, Hàn Lập bèn không do dự bấm niệm pháp quyết, đồng thời miệng há ra.
 
"
Phốc!"
 
Một quả cầu lửa màu bạc bắn ra, sau đó nhanh chóng phình lên, cuối cùng biến thành một con chim lửa màu trắng cực lớn.
 
Cả người con chim cuồn cuộn lửa bạc, hai cánh giang rộng, sau khi kêu lên một tiếng thánh thót, nó liền tiến thẳng vào trong biển lửa trước mắt.
 
Một màn quỷ dị xuất hiện.
 
Những nơi nào con chim lửa đi qua thì lửa đang cuồn cuộn cháy ở nơi đó đều mở ra, tạo thành đường cho nó đi qua.
 
"
Ngân Nguyệt, còn không mau lên, định đợi tới khi nào nữa?" Hàn Lập nói với Ngân Nguyệt một tiếng, thân mình nhoáng động một cái liền xuất hiện ở trên con đường nhỏ đó.
 
Ngân Nguyệt thấy vậy thì cười thản nhiên, sau đó thân thể mềm mại cũng khẽ động.
 
Cứ như thế, hai người một trước một sau đi theo con chim lửa nghênh ngang trực tiếp đi xuyên qua biển lửa.
 
Tách ra khỏi biển lửa, ở bên dưới là những tinh thạch màu đỏ nhỏ bằng nắm tay, rải đầy trên mặt đất.
 
Trên mỗi khỏa này đều có ánh sáng màu hồng lập lòe, từ giữa phun ra những ngọn lửa đỏ rực.
 
Hàn Lập và Ngân Nguyệt đều bay cách mặt đất một khoảng, cứ thế bay theo sau con chim lửa, trong nháy mắt đã tới trung tâm biển lửa.
 
Một tiếng nổ vang lên!
 
Hỏa điểu bay tới đâu, tinh thạch ở dưới đều nổ tung tới đó. Đột nhiên, một lưỡi hái trong suốt từ phía dưới bổ tới, chớp bắt đã bổ con chim lửa ra thành hai nửa.
 
Nếu là linh thú bình thường thì dù có không chết cũng sẽ bị thương không nhẹ dưới một đòn này.
 
Nhưng con chim lửa này do Hàn Lập dưỡng dục nên từ một tia chân hỏa có linh tính, vốn không phải là thật thể. Cho nên sau một kích bất ngờ kia, hai đoạn thân thể chợt uốn éo, sau đó lại hợp lại như ban đầu.
 
Hơn nữa, sau đó nó còn lao xuống phía dưới, hai cánh hung hăng đập về phía trước.
 
Âm thanh "
xuy xuy" nổi lên!
 
Ngân mang màu bạc phóng ra, hung hăng phóng thẳng xuống dưới, đánh vỡ tất cả tinh thạch ở bên dưới.
 
"
Ầm" liên tiếp những tiếng nổ phát ra.
 
Mặt đất lúc này toàn là ánh sáng màu bạc, vô số tinh thạch bị ngân mang xuyên thủng, lập tức vỡ vụn.
 
Cánh tay màu đỏ đậm kia cũng theo đó vỡ nát, hóa thành một đống mảnh vụn, không còn giữ được bộ dáng cũ nữa.
 
Đúng lúc này, sau khi một tinh thạch khác phát nổ, lại có một nắm tay lớn bắn ra, hướng con chim màu đỏ mà đánh. Vô số ký hiệu màu đỏ đánh lên khiến cho con chim tán thành vô số đốm lửa bạc, không thể khôi phục lại hình thái ban đầu được.
 
Hàn Lập thấy tình cảnh này thì dừng lại trong không trung, hai mắt híp lại quan sát.
 
Trên mặt Ngân Nguyệt cũng hiện ra vẻ ngạc nhiên.
 
Biển lửa lại bắt đầu bùng lên, đồng thời tinh thạch dưới mặt đất cũng run lên, sau đó xuất hiện một con rối hình người cao mấy chục trượng.
 
Cả người con rối này được bao bọc kín bởi áo giáp màu đen, trên tay cầm một lưỡi hái lớn trong suốt, toàn thân được lửa đỏ bao bọc, mặt không một chút biểu cảm. Trong mắt là một viên tinh thạch màu đỏ đậm.
 
"
Con rối Ma tinh!" Hàn Lập thấy bộ dáng của nó thì trong miệng thốt lên một tiếng kinh ngạc.
 
Ngoại hình của con rối này so với những con rối Ma tinh mà hắn từng thấy trước đây khác không ít, nhưng hơi thở dao động tỏa ra từ nó thì đúng là con rối Ma tinh rồi. Chỉ là cấp bậc có chút khác nhau mà thôi.
 
"
Con rối Ma tinh?" Ngân Nguyệt cũng chớp mắt, kinh ngạc liếc sang phía Hàn Lập.
 
"
Đây là một loại con rối ở Ma giới. Năm đó ta tiến vào Ma giới cũng từng nghiên cứu qua. Nhưng con rối trước mắt chúng ta có tu vi Hợp Thể Hậu Kỳ đại thành, ta chưa từng gặp trước đây." Hàn Lập vừa bay vừa giải thích cho nàng.
 
Đúng lúc này, con rối kia đã đi ra hẳn khỏi mặt đất. Ánh mắt chợt lóe lên những tia sáng lạnh, chiếc lưỡi hái lớn trong tay hóa thành hàn quang bổ về phía Hàn Lập.
 
Con rối này dù thân hình cồng kềnh nhưng lưỡi hái chém ra vẫn vô cùng nhanh nhẹn. Chỉ chớp mắt một cái đã xuất hiện trên đầu Hàn Lập. Một cỗ lạnh lẽo tới tận xương cốt cũng theo một chiêu này bao phủ xung quanh.
 
Hàn ý đi qua khiến cho người ta cảm giác máu trong cơ thể có thể đông lại.
 
"
Ánh sáng đông lạnh tiên thiên, có ý tứ, thảo nào có thể đánh tan được phệ linh hỏa điểu của ta." Thần niệm của Hàn Lập vừa tiếp xúc với cỗ hàn ý kia thì hai mắt sáng ngời, một cánh tay nhấc lên.
 
Một âm thanh trầm đục vang lên, vô số khí lãng cuồn cuộn tỏa ra bốn phía.
 
Biển lửa lập tức lại bị đẩy lùi trở lại.
 
Lưỡi hái khổng lồ kia không ngờ bị hắn dùng một tay kẹp chặt lại dễ dàng.
 
Mặc kệ cho hàn quang từ lưỡi hái tràn xuống, thần sắc của Hàn Lập vẫn bình thản như trước, như không hề có gì xảy ra.
 
Cái này cũng khó trách, lấy độ mạnh của thân thể hắn hiện tại, một chút kỳ hàn làm sao có thể ảnh hưởng gì tới hắn được.
 
Nhưng con rối kia có bản lĩnh cũng không tầm thường, làm sao có thể chỉ có như vậy. Thấy lưỡi hái của mình bị cản lại, lãnh ý trong mắt nó lóe lên, nó há to mồm, một đạo ánh sáng màu trắng nhũ bay ra, đồng thời cánh tay còn lại huy động. Lập tức trong không trung xuất hiện một bàn tay màu đỏ đậm, bên trên được bao phủ bởi vô số ký hiệu, hung hăng chụp xuống Hàn Lập.
 
Bàn tay chưa hạ xuống tới gần mà ánh sáng màu hồng mang theo nhiệt độ cực nóng tuôn ra. Một mùi khét lẹt theo truyền tới.
 
Ánh sáng màu hồng dường như có thể xuyên thủng không gian mà tới, uy lực không nhỏ chút nào.
 
Sắc mặt Hàn Lập trầm xuống, bỗng nhiên tay áo lại vung lên, một dải ánh sáng bụi bặm u ám theo đó mà ra.
 
Cột sáng màu trắng ngà chớp mắt cái đã biến mất, dường như bị dải ánh sáng màu xám kia chuyển dời đi đâu vậy.
 
Đồng thời lúc này, một bàn tay trắng noãn như ngọc từ trong tay áo đưa ra, không ngần ngại hướng tới bàn tay màu đỏ sậm kia, nhẹ nhàng vỗ tới.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2251


Báo Lỗi Truyện
Chương 2251/2446