Chương 225: Thiết tinh, linh dược


Gặp tình huống có chút mất đi sự khống chế, nam tử cao gầy đã cơ trí sớm đem hai con khôi lỗi nọ thu vào trong túi trữ vật.
 
Bây giờ hắn thấy tên khôi ngô này móc ra một khối màu đen mờ mờ, tựa hồ là một tảng đồng thiết gì đó, buộc hắn xuất ra vật phẩm cần bán có giá trị này, ánh mắt không khỏi trở nên xem thường, không chút khách khí nói:
 
"Các hạ tốt nhất là nên tỉnh táo một chút. Đồ vật này của ngươi chúng ta sẽ ước lượng giá trị, nhưng là bây giờ trước tiên nên ngồi lại vị trí ban đầu mới đúng. Nếu không bổn điểm cho rằng các hạ có chủ tâm làm loạn, sẽ không khách khí đâu!"
 
Tên khôi ngô vừa nghe nam tử cao gầy uy hiếp như vậy, đầu tiên là giận dữ.
 
Hắn là người có thân phận gì chứ, tại tông phái của mình chính là một nhân vật nhất hô vạn ứng, lúc nào chịu được sự uất ức này. Lúc này song quyền bóp chặt tựa như muốn phát tác.
 
Nhưng khi người này đảo mắt qua nhìn tên quái nhân mang bao trùm đầu thì phát hiện đối phương vẫn không nhúc nhích, đang nhìn kỹ mình, ánh mắt còn toát ra vài phần hả hê. Điều này làm cho hắn giật mình. Sau khi suy nghĩ liền đè nén nỗi giận ở trong lòng, đột nhiên quay người trở về chỗ ngồi.
 
Một số tu sĩ vốn tưởng rằng sẽ được xem một tràng náo nhiệt, không nhịn được có chút trở nên thất vọng.
 
Việc đấu giá khôi lỗi thú vẫn còn muốn tiếp tục nhưng cái khối màu đen gì đó đã giao trong tay ba người ngồi ở trên ghế đàn mộc kia. Lúc này bọn họ đang nhỏ giọng nghị luận về vật ấy. Mặc dù mang mặt nạ nhìn không ra vẻ mặt cụ thể nhưng cái loại thái độ cực kỳ thận trọng của bọn họ vẫn làm cho tất cả tu sĩ đều nhìn ra được.
 
Khối màu đen to bằng lòng bàn tay nhìn như sắt đúc gì đó sau khi bị ba người này lăn qua lộn lại tra xét vài lần, rút cuộc đưa ra ý kiến thống nhất. Tiếp theo Hắc y nhân ở giữa đứng lên lớn tiếng tuyên bố:
 
"Một khối thiết tinh thượng phẩm, giá trị hai ngàn linh thạch."
 
Sau đó người này một chữ cũng không nói thêm, ngồi trở về.
 
"Thiết tinh?"
 
Tu sĩ nghe hai chữ như vậy, trong lòng tất cả đều không khỏi cả kinh. Những người lúc đầu còn muốn ra giá, lập tức âm miệng không nói gì.
 
Mỗi người đều kinh ngạc thầm nghĩ, vị này chẳng lẽ là cao nhân Kết Đan kỳ? Nếu không từ đâu mà có thiết tinh!
 
Chỉ có đan hỏa của Kết Đan kỳ tu sĩ mới có thể luyện ra nguyên liệu pháp bảo. Dưới tình huống bình thường tu sĩ luyên ra loại nguyên liệu này sẽ lập tức dung nhập vào trong pháp bảo của mình để tăng uy lực của nó. Bọn họ sẽ không để cho nguyên liệu này dễ dàng lọt ra ngoài.
 
Mà nguyên liệu pháp bảo thiết tinh này nếu có thể trộn một ít vào bên trong pháp khí bình thường thì uy lực tuyệt đối tăng lên nhiều, việc thăng cấp lên cũng không phải là không có khả năng. Bởi vậy giá bán của bọn chúng càng thêm tăng vọt.
 
Mà hán tử khôi ngô vừa rồi, chẳng lẽ chính là tu sĩ Kết Đan kỳ cố ý áp chế hơi thở, giả mạo cảnh giới Trúc Cơ kỳ. Phải biết rằng tu sĩ cấp thấp cũng nhìn không ra sâu cạn của tu sĩ Kết Đan kỳ.
 
Trong tâm của tất cả các tu sĩ sinh ra kiêng kỵ, nghi thần nghi quỷ.
 
Nam tử cao gầy dưới ý tứ ngầm của ba vị ở phía sau, rút cuộc mở miệng hô thêm lần nữa:
 
"Bây giờ còn có ai xuất ra hơn hai ngàn chín linh thạch? Nếu không có vậy đôi khôi lỗi thú này sẽ thuộc sở hữu của vị huynh đài này".
 
Nam tử cao gầy tựa hồ còn muốn đem giá tiền nâng lên một chút, cho nên cố ý nói chầm chậm những lời này, rõ ràng là đang trì hoãn một chút thời gian.
 
Nhưng là tu sĩ trong đại sảnh, ai còn dám tùy tiện kêu giá.
 
Những người này nếu có thể tham gia lần đấu giá này đương nhiên cũng không phải là nhân vật tầm thường. Bọn họ hoặc là nhân vật trọng yếu trong tu tiên gia tộc, hoặc là tu sĩ Trúc Cơ kỳ đại thành, nhưng tại trước mặt của tu sĩ Kết Đan kỳ, người nào dám trêu chọc để gây họa chuốc thân đây chứ?
 
Cho dù vị này không phải là tu sĩ Kết Đan kỳ thì tối thiểu phía sau người ta khẳng định là có một vị cao nhân Kết Đan kỳ, cho nên dù tham lam bí mật của khôi lỗi thú thì bọn họ cũng không có người nguyện ý làm người dẫn đầu, chỉ có thể trừng mắt nhìn mà thôi.
 
Mà vị quái nhân ngay từ đầu đã đối lập, lúc này đồng dạng ngồi ở chỗ kia không nói lời nào, không biết là bị khối thiết tinh này hù dọa, hay là vẫn còn ngượng ngùng, căn bản không thể đưa ra nhiều linh thạch như thế.
 
Lúc Hàn Lập nghe được thiết tinh, cũng cảm thấy ngoài ý muốn. Vị sư phó không đáng tiền của hắn chính là đánh cuộc đưa cho vị Khung lão quái nọ hai khối thiết tinh. Lúc ấy nhìn xem bộ dáng với vẻ mặt buồn bực của lão sẽ biết vật ấy trân quý tới cực điểm.
 
Cứ như vậy, đôi khôi lỗi thú này không hề bị tranh chấp đã rơi vào tay gã khôi ngô. Khi tiếp nhận lấy khôi lỗi thú hắn kích động, hai tay có chút run rẩy.
 
Nhưng như vậy lại càng làm tu sĩ ở đây vô cùng nóng lòng muốn có. Đại bộ phận người trong bọn họ đều hận không thể nắm lấy đồ chơi này, cẩn thận nghiên cứu kỹ một chút ảo diệu ở trong đó.
 
Nam tử khôi ngô đầu đội đấu bồng sau khi nhận lấy khôi lỗi thú liền lập tức rời chỗ ngồi, hướng cửa đá đi đến. Nhưng là đi tới trước cửa thì phát hiện cửa đá đã đóng.
 
Hắn dùng sức đẩy hai cái, cửa đá vẫn không nhúc nhích.
 
"Đây là có ý tứ gì!"
 
"Chẳng lẽ mua được rồi, còn không cho người ta đi sao?" Thanh âm nam tử trầm xuống, âm điệu lúc đầu có chút quái dị, càng nghe càng cảm thấy không thoải mái.
 
"Đương nhiên không phải. Chỉ cần giao dịch chấm dứt, chúng ta lập tức mở đại môn, để cho các hạ ra ngoài. Nhưng là bây giờ lại không được" Lúc này nói chuyện không phải là nam tử cao gầy chủ trì giao dịch, mà là Hắc y nhân nói năng bén nhọn ở phía tay trái.
 
"Cái gì? Sao có đạo lý như vậy, ta lập tức phải rời khỏi nơi này." Nam tử trở nên nổi giận, thanh âm cũng lớn hơn vài phần.
 
"Thật đáng tiếc, đây thật là quy củ của bổn điếm. Vì muốn phòng ngừa phát sinh không hay ngoài ý muốn, phải chấp nhận điều đặt ra này thôi. Các hạ ngay cả thời gian cũng không thể đợi được sao!" Âm thanh the thé của hắc y nhân bên tay phải vang lên, âm trầm nói.
 
"Hừ! Ta đương nhiên có thể chờ đợi, chẳng lẽ còn sợ ngươi sao chứ? Ta chính đang muốn nhìn một chút, phía sau còn có thể có đồ vật gì tốt xuất hiện" Nam tử này không biết nghĩ tới cái gì, đột nhiên thái độ biến đổi, nghênh ngang đi trở về.
 
Điều này làm cho những người khác cảm thấy ngoài ý muốn. Không biết vị này có chủ ý gì? Chẳng lẽ không biết rằng ở chỗ này nghỉ ngơi một khắc, hắn lại càng nguy hiểm sao chứ.
 
Lúc này phần lớn tu sĩ ở đây cũng nhìn ra người này đích thực là cảnh giới Trúc Cơ kỳ, nếu không người kia còn có thể an phận như vậy. Nhưng là người của bí điếm tựa hồ ngay từ đầu đã biết hư thực của hán tử khôi ngô, cũng không có ý tứ nhượng bộ chút nào.
 
Nếu gã khôi ngộ này không có đi. Cuộc đấu giá bên trong sảnh sẽ tiếp tục bắt đầu. Nhưng tâm tư đại đa số người đều không thể trở lại cuộc đấu giá. Liên tiếp xuất hiện hai kiện vật phẩm cũng không có người nào hô giá, cục diện lạnh lẽo làm cho hán tử cao gầy nọ trở nên rất xấu hổ.
 
Tuy nhiên trường đấu giá cũng đến lúc cuối. Đồ vật chân chính tốt rút cuộc cũng bắt đầu lộ diện.
 
"Linh dược đỉnh cấp, một gốc Hoàng Tinh chi ngàn năm. Không cần lời thừa khác, tại hạ không nói chư vị cũng rõ ràng về giá trị của dược thảo này hơn ta".
 
Nam tử cao gầy vừa mới nói xong như thế, một cái hộp ngọc màu xanh biếc xuất hiện trong tay.
 
Sau đó hắn nghênh ngang liếc mắt xem xét các tu sĩ, thấy mọi người chú ý, bị hấp dẫn bởi thảo dược ngàn năm trong miệng hắn, mới âm thầm trộm vui nói:
 
"Gốc linh dược ngàn năm này chính là gần trăm năm qua mới có vài lần hiện thế, mua để luyện chế thành linh đan, tuyệt đối là cơ hội tốt nhất giúp chư vị đột phá cảnh giới, nâng cao pháp lực. Cho nên giá cơ bản bắt đầu từ năm trăm khối linh thạch".
 
Sau khi nói xong những lời trên, nam tử cao gầy đem vỏ bọc hộp ngọc rút ra, tiếp theo dựng đứng hướng về phía các tu sĩ.
 
Nhất thời một cỗ dược hương nồng đậm tràn ngập cả đải sảnh, làm cho các tu sĩ vừa mừng vừa sợ.
 
Sợ chính là vạn vạn lần không nghĩ tới lần đấu giá này dĩ nhiên có dị bảo như thế xuất hiện. Mừng chính là nếu có thể mua về chế thuốc, chẳng phải như đối phương đã nói, so với đỉnh cấp pháp khí nào cũng đều mạnh hơn. Dù sao tăng lên chính là công pháp tự thân, mà không phải nhờ tới ngoại lực.
 
Bởi vậy nam tử cao gầy vừa mới nói ra giá cơ bản, lập tức có người không kịp đợi mở miệng nói.
 
"Một ngàn linh thạch".
 
Tu sĩ thứ nhất mở miệng, lập tức khiến cho giá của linh thảo này đột nhiên gấp đôi. Làm cho nhiều người muốn hô giá sau đó tức giận trong lòng mắng to không thôi. Nhưng theo sau vẫn còn có người tiếp tục nâng cao giá.
 
"Một ngàn hai trăm khối linh thạch".
 
"Một ngàn…"
 
Một người tiếp theo một người hô giá, trong chớp mắt đột phá đến hai ngàn. Mà Hàn Lập lại kinh ngạc nhìn dược thảo ngàn năm trên bàn xuất thần một trận.
 
Khi hắn nghe được dược thảo ngàn năm thì vẫn không thèm để ý. Chỉ nghĩ rằng ở địa phương khác cũng phát hiện ra dược tài ngàn năm.
 
Nhưng khi nam tử cao gầy đem ra Hoàng Tinh chi ngàn năm sáng ngời ở trong hộp, Hàn Lập lập tức khẳng định rằng linh dược đỉnh cấp này chính là một trong hai gốc cây lúc đầu bán cho Vạn Bảo lâu. Bởi vì linh thảo này dù sao cũng là do hắn nuôi dưỡng ra, hắn có thể nào nhận lầm đây chứ?
 
Tuy nhiên nếu linh dược đã ở trong tay Vạn Bảo lâu, vậy đối phương xử lý như thế nào, Hàn Lập cũng sẽ không nhàn rỗi quan tâm đến. Cho nên sau một hồi thoáng ngẩn người, Hàn Lập liền phục hồi lại tinh thần, vẫn bình tĩnh nhìn đông đảo tu sĩ tranh đoạt.
 
Nghe thanh âm của các tu sĩ dồn dập cạnh tranh, trong lòng Hàn Lập có chút tự đắc.
 
Dù sao cái này xuất phát từ trong tay mình, có thể làm cho người khác khẩn trương như vậy, điều này cũng là một loại kiêu ngạo chứ!
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #225


Báo Lỗi Truyện
Chương 225/2446