Chương 2245: Trợ Giúp


"Tu luyện đến tầng thứ ba của Luyện Thần Thuật? Muốn thành công thật chẳng dễ dàng chút nào, năm đó lúc ta tu luyện tới tầng thứ hai đã phải dùng hết mọi phương pháp rồi. Lúc này còn muốn tiến thêm một tầng nữa trong thời gian ngắn thực là không có khả năng..." Hàn Lập không cho là đúng.
 
"Vừa nãy thông qua trận pháp từ xa ta thấy ngươi đánh một trận với Chân Cực Khu của Minh Trùng Mẫu. Độ mạnh mẽ về thân thể của ngươi thật chẳng thua kém bao nhiêu so với đám Huyền Tiên. Có điều kiện như vậy lại kèm thêm sự chỉ dẫn của ta thì việc tu luyện thành công tầng thứ ba sẽ không quá khó khăn như ngươi tưởng tượng. Tuy rằng năm đó ta chưa hề tu luyện qua công pháp này nhưng vốn là một sứ giả chịu trách nhiệm tuần tra nên tất nhiên đã từng bắt được vài tên biết loại cấm thuật này. Bắt bọn chúng nói ra một vài bí quyết tu luyện cũng là chuyện khá dễ dàng." Dường như người đàn ông đã đoán trước được ý của Hàn Lập.
 
"Tiền bối làm cho tại hạ cảm thấy thật khó xử. Tu luyện môn pháp thuật này sẽ đem lại hậu họa vô cùng. Muốn tiến thêm một tầng nữa thì phải cân nhắc thật kỹ lưỡng thiệt hơn mới được. Nếu chẳng may ngay lúc tại hạ vừa mới phi thăng đã bị người ta đến giết chết thì sao đây." Hàn Lập do dự một lúc mới gượng gạo cười đáp.
 
"Ta hiểu đạo hữu còn chưa thực sự tin tưởng ta. Nhưng không sao, với tu vi của ngươi như lúc này nếu nhanh thì thì trăm năm, chậm thì khoảng ngàn năm là ngươi sẽ phát hiện ra điều không ổn trong thức hải mình. Đến lúc đó tất nhiên là ngươi sẽ phải tìm ta. Còn việc phi thăng mà đạo hữu lo lắng lúc này liệu có quá sớm hay không? Chẳng bằng tính toán cách thoát khỏi nguy hiểm hay dùng cách nào để phi thăng chẳng phải sẽ thực tế hơn sao?" Người đàn ông nhẹ nhàng đáp lời, hoàn toàn không có ý muốn cưỡng ép Hàn Lập.
 
"Đa tạ tiền bối đã thông cảm, việc này ảnh hưởng rất lớn đến con đường tu đạo của vãn bối nên phải cần trọng đắn đo thật nhiều. Vãn bối cần một thời gian nữa để cân nhắc lại mọi chuyện, tin rằng sẽ sớm có câu trả lời đến tiền bối. Nhưng ta vẫn còn một điều muốn hỏi." Hàn Lập trầm ngâm đến cả buổi mới nói ra ý của mình.
 
"Ô, ngươi muốn biết chuyện gì?" Người đàn ông không cảm thấy bất ngờ trước câu trả lời của Hàn Lập mà còn bình tĩnh hỏi lại.
 
"Ta muốn biết Tiên giới có hình dáng như thế nào?" Ánh mắt của Hàn Lập chợt lóe.
 
"Ha ha, Tiên giới thế nào ư! Lúc này nói với ngươi vẫn hơi quá sớm. Nếu đúng là ngươi muốn biết nó thế nào thì vào trước lúc phi thăng ta sẽ nói cho ngươi một vài nội dung cụ thể. Còn bây giờ chỉ có một chữ "rộng" mà thôi. Khi đến Tiên giới ngươi mới hiểu được độ rộng lớn của các khu vực ở đó. Chính vì vậy cho dù đạo hữu có tu luyện Luyện Thần Thuật đi nữa, nhưng nếu không đến những nơi trọng điểm thì rất hiếm khi chạm mặt đám sứ giả tuần tra như bọn ta. Tóm lại là cũng khá an toàn." Người đàn ông trả lời nhẹ nhàng.
 
"Nghe được lời vừa rồi của tiền bối, vãn bối cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn vài phần." Hàn Lập nghe xong liền mỉm cười.
 
"Dù thế nào thì những tài nguyên quý hiếm để tu luyện ở Tiên giới cũng hơn xa rất nhiều so với hạ giới. Nếu không bần đạo cũng chả phải ngày đem đau đầu tìm kiếm phương pháp trở về. Được rồi, ngươi không lập tức đồng ý giao dịch với ta, ta cũng chẳng giữ ngươi lâu làm gì. Ta có một vật đối với tình trạng của ngươi lúc này rất hữu dụng, tạm thời coi nó là thù lao cho việc đánh chết con sâu chúa đi. Ha ha, cả đời bận đạo xưa nay chưa nợ nhân tình của ai bao giờ."
 
Vừa dứt lời, một tiếng "véo" vang tới. Từ trong chiếc bát đen thui bỗng phun ra một làn sáng màu trắng.
 
Thần niệm của Hàn Lập quét nhanh qua, vẻ mặt hơi đổi, hắn phất tay lên nhanh chóng chụp lấy vật đang bay về. Nhìn kỹ lại thì ra đây là một mảnh ngọc trong suốt có hình dáng giống như tờ giấy, mặt ngoài của nó được khảm chi chít những ký tự vàng và bạc rất nhìn thật quen mắt. Đúng là chúng được viết bằng chữ Ngân Khoa và Kim Triện nổi tiếng ở Tiên giới.
 
"Đây là một lá bùa quý mà năm đó ta mang xuống. Bên trong nó ẩn chứa một giọt Tử Vân Tinh rất quý hiếm ở Tiên giới. Có nó chắc chắn sẽ đủ để bù đắp những tổn thương về chân nguyên của ngươi." Giọng nói của người đàn ông trong chiếc bát chẳng hề mang theo chút cảm tình nào.
 
Từ đầu ngón tay Hàn Lập cảm ứng được từng đạo tiên khí đang tỏa ra hoàn toàn khác hẳn với linh khi thường thấy. Trong lòng hắn cực kỳ vui mừng, lập tức cất tấm bùa đi rồi chắp tay cúi mình cám ơn.
 
"Ngươi có thể đi rồi, đợi khi nào quyết định tiếp tục tu luyện Luyện Thần Thuật thì hãy quay lại gặp bần đạo." Tiếng nói của người đàn ông vừa dứt thì một cái pháp trận sáng rực đã xuất hiện dưới chân của Hàn Lập. Trong chớp mắt hắn đã bị truyền tống ra khỏi nơi này.
 
"Đã tu luyện môn bí thuật đó rồi còn muốn dừng lại sao? Thế gian làm gì có loại chuyện tốt đẹp như vậy! Theo tình hình lúc này thì ta nên ngủ tiếp một thời gian nữa, mong là khi tỉnh dậy cũng chính là lúc gặp lại hắn đi."
 
Một lúc thật lâu sau giọng nói của người đàn ông mới lại vang lên từ trong chiếc bát.
 
Tiếp đó cả đài tế chấn động kịch liệt, những cây trụ bằng đồng xanh ở xung quanh nổ vang rền rồi truyền đến khắp mọi nơi trong rừng đá đang biến ảo thành mô hình của tòa trận pháp.
 
Ánh sáng lóe lên rồi tắt đi, cho dù là rừng đá hay các cột trụ bằng đồng đều như ảo ảnh tan biến mất. Nơi này hoàn toàn trở lại dáng vẻ trống trải hệt với ban đầu.
 
----ooo000ooo----
 
Một năm sau, trên một đỉnh núi cao hàng vạn trượng cách khu vực thủy ấn không biết bao xa ở Ma giới có một người thanh niên mặc áo bào đen đang ngồi trên mỏm đá, hai mắt khép hờ.
 
Thời gian trôi qua không biết đã bao lâu, nét mặt của người thanh niên đó chợt đổi, cặp mắt liền mở to. Chẳng những thế từ hai con ngươi của hắn còn tỏa ra những tia sáng màu tím nhạt.
 
"Người đến sao lại là..." Sắc mặt hơi đổi, miệng hắn thì thào một câu, hơn nữa giọng điệu còn mang theo đôi chút e dè.
 
Chốc lát sau, ở phía chân trời vang lên từng tiếng xé gió. Một vệt cầu vồng màu xanh sáng chói mắt đang vạch ngang nền trời bay đến, sau vài lượt chớp động, nó đột ngột dừng lại ngay phía trên đỉnh ngọn núi này.
 
"Nguyên Yểm đạo hữu, vậy là ngươi thực sự ra tay, hơn nữa còn đến sớm hơn hai canh giờ so với ước định nữa!" Vệt sáng dừng lại, trong làn hào quang màu xanh mờ mờ đang dần tan đi hiện ra hình dáng của một gã thanh niên khoảng độ hai mươi tuổi. Hắn liếc mắt nhìn xuống phía tảng đá bên dưới, khóe miệng nhếch lên một nụ mỉm cười.
 
Người thanh niên này đúng là Hàn Lập, còn đang ngồi trên tảng đá phía dưới chính là Nguyên Yểm, một trong những thủy tổ của Ma tộc. "Hẹn ta đến đây không phải là các hạ. Bảo Hoa đang ở nơi nào? Cho đến cùng thì mưu kể của ả này vẫn không chê vào đâu được!" Vẻ mặt của Nguyên Yểm chẳng thay đổi chút nào, mà giọng nói của hắn cũng lạnh băng như thường.
 
"Lúc này Bảo Hoa đạo hữu đang ở cốc Phỉ Vân cách đây cả trăm vạn dặm. Mà ta đến đây cũng bởi lời hẹn đó, tạm thời mời đạo hữu nán lại đây một thời gian rồi hãy nói chuyện khác sau." Hàn Lập mỉm cười, vậy mà hắn lại nói trắng ra mục đích của mình với người ở phía dưới.
 
"Cốc Phỉ Vân! Đó chính là nơi Lục Cực đang dưỡng thương! Vậy là Bảo Hoa đã quyết định ra tay rồi, ả chuẩn bị đoạt lại ngôi thủy tổ đã mất. Mà xem ra cũng đã có người cầm chân Niết Bàn ở nơi khác. Ở đây ngoài các hạ ra thì người có đủ tư cách làm việc này cũng chỉ có thể là lão già Đồng Nha đó thôi. Thật chẳng biết Bảo Hoa đã cho các ngươi những lợi ích gì mà các ngươi chịu giúp đỡ." Khuôn mặt của Nguyên Yểm tỏ vẻ hơi phức tạp, mà cũng thật lạ, chẳng những hắn ta không hề nổi giận mà còn vô cùng bình tĩnh hỏi chuyện với Hàn Lập.
 
"Ta vẫn chưa hỏi đến việc ai lo chuyện cầm chân Niết Bàn, nhưng chắc hẳn là lão già Đồng Nha rồi. Còn lợi ích sao, tất nhiên là Hàn mỗ cũng thu được vài điều, nếu không thì sao ta lại dễ dàng đắc tội với một gã thủy tổ cơ chứ." Hàn Lập trả lời không chút hoang mang.
 
"Hừ, nghe người ta nói lúc giết chết con sâu chúa kia có mấy người cùng nhau ra tay nhưng thần thông của ngươi lại lớn nhất. Xem ra sau khi tiến cấp lên Đại Thừa Kỳ ngươi đã có thể đứng ngang hàng với bọn ta. Tuy vậy nếu như ta thực sự muốn rời đi thì ngươi cho là có thể ngăn cản được sao?" Những tia sáng màu tím nhạt trong mắt của Nguyên Yểm chớp động liên tục, lời do hắn nói ra cũng dần trở lên lạnh lẽo.
 
"Giết chết Minh Trùng Mẫu là do nhiều người cùng nhau ra tay, tuy Hàn mỗ cũng góp sức một phần nhưng vẫn không giám giành hết công lao về mình. Còn nếu đạo hữu cảm thấy có thể rời đi khi đã ra tay với ta thì cứ việc thử một lần đi." Hàn Lập thấy biểu hiện của đối phương như vậy nhưng vẫn điềm nhiêm đối đáp.
 
Nguyên Yểm nghe xong sắc mặt liền trở nên tức tối, thế nhưng trong mắt hắn vẫn còn như ẩn như hiện đôi chút do dự khó quyết.
 
Phải qua khoảng một tuần trà đắn đo sau hắn mới thở dài rồi nói:
 
"Mặc kệ thế nào nhưng lần này ta có thể thoát ra từ trong phong ấn cũng là nhờ công của Bảo Hoa dẫn người đến cứu giúp. Dựa vào mối ân tình đó thì ta sẽ không can thệp vào lần hành động này của ả. Nếu ả thành công thì ta cũng thừa nhận Bảo Hoa đã trở về vị trí thủy tổ như trước kia. Còn như thất bại thì ta cũng sẽ không cho ả cơ hội thứ hai, dù sao thì ở Thánh giới chúng ta, các thủy tổ luôn luôn cùng tiến cùng lui với nhau."
 
"Đạo hữu có quyết định như vậy thật là chuyện may mắn. Nếu như Nguyên đạo hữu không chê, hay là nhân cơ hội này chúng ta hãy trao đổi một vài tâm đắc trong lúc tu luyện đi. Đạo hữu thấy ý kiến này thế nào?" Hàn Lập nghe vậy liền mừng rỡ, thế rồi hắn tươi cười đưa ra đề nghị với Nguyên Yểm.
 
"Bổn tọa rất hứng thú đối với thực lực tăng vọt một cách kinh người của Hàn đạo hữu sau khi tiến cấp. Trao đổi kinh nghiệm tu luyện với ngươi cũng là việc tốt!" Lần này Nguyên Yểm chỉ hơi suy nghĩ đôi chút đã gật đầu đồng tình.
 
Hàn Lập nghe xong liền không khách sáo, hắn phất tay xuống đỉnh núi phía dưới. Lập tức trên đó đột nhiên trồi lên một tảng đá lớn khác, đối diện và khá gần với tảng đá mà Nguyên Yểm đang ngồi.
 
Hàn Lập làm xong, hào quang trên thân hơi sáng lên rồi từ từ đáp xuống phiến đá.
 
----ooo000ooo----
 
Mà cùng với lúc này, ở hòn đào nhỏ nổi giữa hồ nước, lão già Đồng Nha đang giữ vẻ mặt nghiêm nghị đứng lơ lửng trên không.
 
Còn phía đối diện lão là một thanh niên tuấn tú toàn thân khoác chiến giáp trong suốt tỏa ánh sáng vừa vàng vừa bạc lấp lánh. Hắn đang nhìn chằm chằm về phía lão già, ánh mắt chẳng hề có chút thân thiện nào.
 
Còn ở chỗ khác có một thung lũng trải đầy bởi những thân trúc xanh mượt mà đang bị khắp một trời sương mù trắng xóa bao phủ. Ngay giữa mặt biển trắng xóa này có từng dòng sương mù quay cuồng, thỉnh thoảng còn vang vang từng hồi tiếng nổ ầm ì. Đâu đó lác đác từng ảo ảnh những cánh hoa bay lượn lập lờ giữa không trung.
 
----===000===----
 
Mong các anh em sưu tầm viên không xóa những dòng này! Cám ơn các bạn nha!
 
Cuối tháng này vào ngày 23 và 30/12, Cộng đồng Dịch Từ Thiện Bạch Ngọc Sách có tổ chức một buổi dã ngoại làm từ thiện gồm quyên góp và trao tặng quà như bánh kẹo, đường, sữa, gạo ăn, mắm muối cũng như hiện kim đến cho các em nhỏ mồ côi và những người già không nơi nương tựa ở hai địa điểm là chùa Bồ Đề- Gia Lâm- HN, và chùa Kỳ Quang II (Gò Vấp, Tp. Hồ Chí Minh). McLaren thân mời cộng đồng các anh em yêu thích Phàm Nhân Tu Tiên cùng tham gia và giúp đỡ cộng đồng nhé.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2245


Báo Lỗi Truyện
Chương 2245/2446