Chương 2237: Tranh đấu về Linh Vực


 
 
Hai cái ảo ảnh của hai con sâu không lồ phóng đi bất chấp sợ hãi, có vẻ như chúng đang muốn bỏ trốn ngay tức thì.
 
Nhưng ngón tay của thiếu nữ che mạng màu bạc tỏa ra hào quang màu đen điểm đến, hai khối cầu được tạo bởi vô số ký hiệu bắn ra, sau khi quay vòng chúng liền bắn thẳng tới thân thể của hai con sâu với tốc độ nhanh không tưởng được.
 
Cả hai con sâu hét thảm thiết, thân hình của chúng cố gắng vặn vẹo để chống lại uy lực của khối ký hiệu màu đen nhưng căn bản là không thể. Bên ngoài cơ thể của chúng bắt đầu xuất hiện những sợi tơ tỏa hào quang màu đen, thế rồi chúng dần siết chặt.
 
Một lát sau, ở nơi đó chỉ còn lại độc nhất hai khối cầu sáng đang lẳng lặng trôi nổi giữa không trung.
 
Thiếu nữ có tấm mạng màu bạc che trước mặt khẽ phất tay lên, hai khối cầu liền tự động bay trở về.
 
Tiếp đó nàng há miệng.
 
Hai quả cầu tỏa ra quay tròn vòng vòng rồi hóa thành hai vệt sáng trắng muốt bị người thiếu nữ hút vào trong miệng.
 
Xong rồi nàng thở dài rồi khẽ nhắm mắt lại, một làn hào quang cứ liên tục chạy khắp cơ thể. Thế rồi một lúc sau khí tức do nàng tỏa ra dừng như lại tăng lên khá nhiều.
 
Lại một lúc lâu qua đi, người thiếu nữ hừ khẽ rồi chậm chậm hé mở mi mắt. Lúc này khí tức trên cơ thể nàng trong nháy mắt liền trở về bộ dạng như ban đầu.
 
Bỗng nhiên nàng như sực nhớ tới điều gì đó nên lập tức ngẩng đầu nhìn về phía trên cao của cái vực sâu này. Hình như trên đó có thứ gì đánh động làm cho khuôn mặt nàng chợt hiện lên một nỗi bực bội. Nàng vội hóa thành một ngọn lửa bay về, khẽ nhoáng lên đã mau trong chui tọt vào hốc mắt của cái xác con sâu đang chìm giữa biển lửa hừng hực.
 
Ngay sau đó, bộ xác chết vốn đã nằm im bất động từ rất lâu lại bất ngờ ngửa cổ rú lên một tiếng cực kỳ thê lương. Ở gần đó đột nhiên xuất hiện một khối máu, rồi mau chóng mọc ra những sợi tơ máu lướt tới quấn kín lấy toàn bộ cái xác.
 
Vô số các tia máu bao bọc kín lấy thân thể của con sâu, cứ một tầng lại chồng lên một tần. Thế rồi thoáng chốc những sợi tơ này tỏa ánh sáng trong suốt biến thành máu thịt thực sự. Thậm chí bên ngoài cơ thể con sâu cũng bắt đầu xuất hiện những mảng da mịn màng được phủ lên bởi những lớp vảy cứng.
 
Trong chớp mắt cái xác sâu chết ban đầu liền biến thành một con sâu mới có ba đầu, hai lớn một nhỏ hình dáng khác nhau.
 
Trong ba cái đầu của của con sâu trừ bỏ cái ở giữa là khuôn mặt của con người, hơn nữa lại chính là khuôn mặt của người con gái che mạng màu bạc khi nãy, còn hai cái đầu còn lại đều dữ tợn cực kỳ. Trên mỗi cái đầu này mọc ra vô số con mắt lớn nhỏ bất đồng, còn những chỗ còn lại thì được che kín bởi vảy nhọn năm màu sặc sỡ.
 
Khắp thân thể của con sâu sáng bóng như gương, trông thật giống như nó được điêu khắc từ thủy tinh vậy. Trên lưng thân hình khổng lồ của nó có bốn đôi cánh trắng ngà ngà như cánh ve. Mặt ngoài của chúng sáng lấp lóe, hơn nữa còn có thêm các ký hiệu năm màu như ẩn như hiện, xinh đẹp lạ thường.
 
Đến khi thân thể to như cả một ngọn núi của nó được tu bổ hoàn thành, cái đầu ở giữa của nó ngửa lên, nhìn chằm chằm về phía trên cáo không nói lời nào.
 
Còn hai cái đầu khác vẫn nhắm chặt mắt không nhúc nhíc, một chút biểu cảm cũng không có, cứ y như là vật chết vậy.
 
Một lát sau, phía trên cao của cái vực có ba đạo hào quang phóng tới như bay.
 
Khi ánh sáng chói mắt tắt đi, nơi đó liền hiện ra hình dáng của ba người.
 
Thì ra bọn họ là Hàn Lập, Bảo Hoa, và Giải Đạo Nhân.
 
Trong khoảng cách gần như vậy nên tất nhiên bọn họ đã nhìn thấy thật kỹ càng thân hình của con sâu trắng tinh to như ngọn núi ở dươi. Lúc này cả bọn đều ngẩn ngơ.
 
Thân thể của con sâu sau khi được tu bổ lại hiện ra trước mắt mọi người lại y hệt cái xác đã bị bọn họ tiêu diệt ở phía ngoài. Chúng cực kỳ giống nhau, thậm chí giống đến nỗi như hai mà là một vậy.
 
Càng làm cho bọn họ kinh hãi hơn chính là khuôn mặt ở giữa của con sâu lại hao hao giống với đứa bé khi trước. Lúc này nó đang nhìn chằm chằm về mọi người.
 
"Đây chính là thân thể thực sự của Minh Trùng Mẫu, xem ra chúng ta đã đến chậm mất một bước rồi." Vẻ mặt của Bảo Hoa hơi khó coi, nàng khẽ thì thào.
 
"Tuy rằng ngoại hình hơi khác lạ nhưng chắc chắn là nó." Hàn Lập nhìn chằm chằm vào cái đầu ở giữa của con sâu, sắc mặt trở nên nghiệm nghị đáp lời.
 
"Nếu đúng là nó hoàn toàn yên ổn không hao tổn chút nào thì xem ra hai vị đạo hữu kia đã thực sự nằm lại rồi."
 
Bảo Hoa khẽ thở dài một hơi.
 
Ánh mắt Hàn Lập lóe lên, liền nhìn thấy được bên cạnh con sâu có vài mảnh đồ vật không trọn vẹn trôi nổi bất động, thần sắc hắn khẽ động, hơi gật đầu không nói thêm gì.
 
"Chính là ba tiểu gia hỏa các ngươi làm phân thân của ta bị thương, còn lại dám quấy rối việc nghỉ ngơi điều dưỡng của ta!" Chiếc đầu có mặt người của con sâu ở dưới nhàn nhạt mở miệng, thanh âm nghe rất êm tai, phảng phất giống như giọng nói của một thiếu nữ kiều mị.
 
"Các hạ thật sự là Minh Trùng Mẫu rồi! Lúc trước, đồng bạn của chúng ta có phải đã gặp phải độc thủ của ngươi?" Trong lòng Bảo Hoa suy nghĩ nhanh chóng nhưng miệng lại bình tĩnh hỏi lại một câu.
 
"Khanh khách! Chính là hai gã Đại Thừa ở hạ giới lại dám ở trước mặt ta động tay động chân, tất nhiên là đã sớm biến thành một phần trên thân thể ta rồi. Tốt rồi, hai người các ngươi không muốn trả lời câu hỏi của bổn tọa, vậy thì hãy cùng đi làm bạn với bọn hắn đi." Trên mặt của con sâu lớn lại hiện lên một nụ cười kiều diễm, nhưng lợi nói lại vô cùng ác nghiệt.
 
Vừa dứt lời, nó hé cái miệng nhỏ ra, lập tức một chùm tơ màu xám được bắn ra, sau khi tả ra liền biến thành một cái lưới lớn rồi chụp về phía ba người ở trên.
 
Những chỗ tia lưới đi qua để lại một mùi hôi tanh đập vào mặt, làm cho người ta ngửi thấy liền buồn nôn!
 
Trông sắc mặt ba người Bảo Hoa cùng Hàn Lập rất bình tĩnh, nhưng đối mặt với bản thể của Minh Trùng Mẫu, tất nhiên đã sớm hết sức tập trung cẩn thận.
 
Cái lưới màu xám vừa chụp đến, lập tức trong miệng Bảo Hoa quát lên một tiếng: "Ra tay ". Dứt lời nàng liền nhấc một cánh tay, khẽ lật, lập tức ánh sáng xanh biếc lóe lên, một cây cổ thụ nhỏ bé hiện ra, ký hiệu quay cuồng xung quanh. Thoáng một cái liền hóa thành cái cây lớn màu phấn hồng, sau khí vô số cánh hoa màu phấn hồng phất phới, lập tức trải rộng khắp hư không rồi đem bao phủ toàn bộ khu vực phía dưới.
 
Cùng lúc đó, thân hình Giải Đạo Nhân xoay một vòng, ngay tại chỗ hóa thành một con cua màu vàng óng lớn cỡ trăm mẫu, bên ngoài thân hồ quang chớp động, bắn ra một cái lưới điện khổng lồ, trực tiếp hướng về cái lưới màu xám mà bắn đi.
 
Về phần Hàn Lập, căn bản đối không quan tâm đến hành động của hai người Bảo Hoa cùng Giải Đạo Nhân, tay áo run lên, năm ngón tay đánh một trảo, ánh sáng xanh vừa lóe lên, thanh Huyền Thiên Trảm Linh Kiếm đã nắm chặt trong tay.
 
Thân hình Hàn Lập bỗng nhiên tăng vọt cực lớn, sau lưng Phạm Thánh Pháp Tướng ba đầu sáu tay hiện ra, lập tức hóa thành Kim Thân hướng về phía bản thể bên trên nhập vào, sau một tiếng gầm nhẹ, da thịt lập tức xuất hiện lân phiến màu tím vàng, đồng thời ở bên ngoài thân hiện ra vô số linh văn màu bạc đan chéo vào nhau, ngưng tụ thành những trận văn lớn nhỏ không đều, cổ tay lại đột nhiên run lên.
 
Trong vực sâu đột nhiên hiện ra vô số ánh sáng năm màu, như thủy triều hướng tới trường kiếm mà cuốn đến.
 
Trên thân kiếm xanh biếc hiện lên một đoàn ngân văn sáng ngời, pháp tắc chi lực lúc này nhộn nhạo. Sau một chém, mười hai tia màu lục lập tức bay ra.
 
Mười hai tia màu lục gần như hợp thành một đường, sau một cái chớp động, đã kéo dài qua khoảng cách trăm trượng, tiến đến chỗ gần con sâu trong gang tấc, cuồn cuộn lao xuống.
 
Hiển nhiên lúc ở trên đường, đám người Bảo Hoa, Hàn Lập cũng đã thương lượng một số kế sách đối ứng tốt khi đối mặt với Minh Trùng Mẫu cho nên tại lúc vừa mới động thủ liền lập tức đồng thời phân công nhau sử dụng thần thông mạnh nhất.
 
Một người phụ trách ngăn cản công kích của Minh Trùng Mẫu, một người bao vây cản trở con Trùng Mẫu này.
 
Còn có một người lại phụ trách tấn công chém giết đại địch khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi từ đáy lòng này.
 
Nếu như là Đại Thừa bình thường đối mặt vợi loại một kích liên thủ không chê vào đâu được này thì sợ rằng chỉ có thể đành chịu nhắm mắt chờ chết mà thôi.
 
Thế nhưng con Trùng Mẫu này cũng chỉ khẽ nhảy lông mày trên khuôn mặt đầu người một cái, sau khi trên người nổi lên một cổ chấn động rất quỷ dị lại để cho tất cả ảo ảnh cánh hoa màu hồng phấn ở lân cận đều tách ra. Một cánh tay người độc nhất vô nhị vừa giơ lên lập tức một ngón tay trắng nõn cũng điểm chỉ ra.
 
Ánh sáng màu đen lóe lên, một quả cầu được tạo bởi vô số ký hiệu tỏa sáng liền được bắn ra từ ngòn tay rồi vô cùng chính xác bắn trúng vào một tia màu lục ở phía trước nhất.
 
"Xì" một tiếng, quả cầu ký hiệu màu đen liền quay tròn một vòng rồi bùng nổ ra, một cổ lực lượng pháp tắc khủng bố cuộn ra.
 
Mười hai tia màu lục vừa mới tiếp xúc đến cổ lực lượng pháp tắc này liền lập tức bị ngưng lại rồi sau khi run động một cách không thể tưởng tượng được liền bỗng chốc bắn ngược lại.
 
Ánh sáng xanh biếc chợt lóe, tia màu lục liền đến trước mắt đám người Hàn Lập một cách rất quỷ dị.
 
Lần này không chỉ Bảo Hoa mà sắc mặt Hàn Lập cũng bỗng chốc đại biến.
 
Hắn không suy nghĩ thêm, trường kiếm trong tay đột nhiên run lên rồi nhanh như chớp mà chém ra, lại có mười hai tia màu lục chợi lóe ra.
 
Sau khi vang lên mấy tiếng "phốc phốc" khó chịu, hai mươi bốn tia màu lục cùng va chạm vào nhau rồi đồng thời chợt tắt. Nhưng ngay tức khắc lại có một cổ chấn động vô cùng khủng bố cuốn về phía đám người Hàn Lập.
 
Hàn Lập dựng Huyền Thiên Trảm Linh Kiếm trong tay lên, hoa văn màu bạc bên ngoài chợt sáng lên liền lập tức hút tất cả chấn động đánh tới vào trong, đồng thời thân thể Hàn Lập sau khi rung động thì không tự chủ được mà lùi lại mấy bước.
 
Nhưng hắn liên tục hành động sử dụng Huyền Thiên Chi Bảo như vậy lại làm cho sắc mặt hắn trắng bệch, pháp lực cũng vì vậy mà mất đi một lượng lớn.
 
Đây cũng là do bản thân Hàn Lập có pháp lực hùng hậu vượt xa Đại Thừa bình thương, nếu như đổi lại là tu sĩ Đại Thừa khác thì chỉ sợ đã ngay tại chỗ mất hết pháp lực và gặp phải sự cắn trả của Huyền Thiên Chi Bảo rồi.
 
"Đây không phải là lực phản bình thường mà là lực phản nghịch của thời gian pháp tắc!" Bảo Hoa thấy tình hinh này liền không nhịn được mà thất thanh kêu lên, nhưng nàng lập tức cắn răng vung một tay xuống lại cầm trong tay một cành cây thô to của cây hoa rồi bẻ xuống sau đó nhanh chóng vung về phía hư không.
 
Nhưng mà Minh Trùng Mẫu dường như đã sớm đề phòng tới việc này, nó sau khi cười lạnh một tiếng thì bỗng nhiên quầng sáng màu trắng xám trên người phóng lớn ra rồi đông thời có từng vòng lực lựng quỷ dị cuộn ra bốn phương tám hướng.
 
Cuối cùng dải ảo ảnh cánh hoa màu hồng phấn cũng bị sức mạnh của quầng sáng cứng rắn đẩy ra, một quả cầu đầy ký hiệu màu trắng xám quỷ dị phân bố trên hư không lập tức hện ra ở lân cận con sâu khổng lồ.
 
"Ầm" một tiếng.
 
Một cổ lực lượng pháp tắc hung hăng đánh tơi.
 
Cùng lúc này, cổ lực lượng pháp tắc bỗng chốc hung hăng đánh vào quầng sáng rồi lập tức ổ tung ra, cuối cùng lại bị cứng rắn bài xích ra, còn quấng sáng màu trắng xám lại hoàn toàn không bị tổn hao gì.
 
Bảo Hoa nhìn thấy cảnh này thì trên khuôn mặt xinh đẹp lập tức hiên ra vẻ không thể tin được.
 
"Ha ha, Huyền Thiên Linh Vực! Thật sự không nghĩ tới một tên Đại Thừa ở hạ giới cũng có thể lĩnh hội được thần thông này. Đáng tiếc ngươi cũng chỉ vừa mới hiểu được một chút bề ngoài, hơn nữa cũng chỉ là hình thành được ngụy Linh Vực mà thôi. Muốn đối phó ta, đó chỉ là mơ mộng hão huyền. Như vậy đi! Trước khi bọn ngươi hóa thành máu thịt của ta, bổn tọa sẽ để cho các ngươi kiến thức một chút về Huyền Thiên Linh Vực chân chính là dạng như thế nào a." Minh Trùng Mẫu âm u cười, bỗng nhiên hai chân trước của nó bấm pháp quyết đồng thời miệng thì lẩm bẩm, quầng sáng màu trắng xám trên thân thể liền nhanh chóng bắt đầu xoay tròn, hơn nữa càng lúc càng nhanh.
 
Sau một thoáng mơ hồ thì toàn bộ ánh sáng trong vực sâu đều trở nên âm u, quầng sáng bỗng nhiên chợt lóe rồi biến mất không thấy nữa.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2237


Báo Lỗi Truyện
Chương 2237/2446