Chương 2227: Rừng Đá Trong Lòng Đất


Hàn Lập vẫn lặng im đứng bên những mảnh giáp và binh khí nứt vỡ còn sót lại, hai mắt của hắn quan sát rất chăm chú rồi bỗng nhướng mày, bàn tay chụp tới.
 
"Véo!" Một miếng vỡ sáng lấp lánh trông như lưỡi kiếm gãy bay vào trong tay hắn.
 
Hàn Lập xem xét thật kỹ vật trên tay. Chỉ thấy trên bề mặt mảnh vỡ tưởng như vô cùng cứng rắn có thêm một dấu bàn tay rất tinh tế in vào thật sâu, giống như nó được người ta tỉ mỉ khảm lên vậy.
 
Hàn Lập hơi trầm ngâm, bắt đầu siết chặt các ngón tay lên mảnh vỡ. Lập tức các ngón tay của hắn tỏa ra ánh vàng rực rỡ, rồi bắt đầu để dấu ấn lên mảnh kiếm gãy.
 
Kết quả là hình ảnh của một bàn tay mới khá giống với cái vốn đã in lên bề mặt mảnh vỡ cực kỳ cứng rắn mà hắn đang cầm.
 
"Sao vậy? Hàn đạo hữu phát hiện ra điều gì sao?" Tà liên thấy hành động của Hàn Lập liền cảm thấy hứng thú.
 
"Ngươi tự xem thì biết!" Hàn Lập lạnh nhạt đáp lời, vứt mảnh kiếm vỡ qua.
 
Tà Liên khẽ cười, bàn tay hơi nhấc lên đón lấy vật ấy rồi nhìn thoáng qua. Cuối cùng nàng thất thố hô lên:
 
"Thái Ất Bạch Kim! Thật không ngờ món binh khí này lại được luyện chế từ nó!"
 
"Thái Ất Bạch Kim! Vật này có danh tiếng cực lớn ở các giới diện. Trên thế gian này không hẳn là không có những tài liệu cứng rắn hơn nó, nhưng tuyệt đối không có được mấy thứ! Dựa vào thanh binh khí nằm lại nơi này thì có thể thấy trước đấy nó đã được làm thành từ một khối rất lớn, xem ra chủ nhân của nó có cơ duyên không nhỏ chút nào!" Lục Thạch nghe vậy liền trở nên giật mình.
 
"Hừ, cơ duyên lớn thì đã sao nào? Không phải cuối cùng cũng trở thành đồ ăn trong miệng côn trùng sao? Có điều để lưu lại dấu vết lên vật này thì chắc chắn người đó có cơ thể rất mạnh mẽ. Chẳng hay khi nãy Hàn huynh đã sử dụng mấy phần sức mạnh thực sự?" Tà liện tặc lưỡi chậc chậc, tiếp đó ngón tay nàng tỏa ra ánh sáng trắng ngắt rồi cũng khắc vài dấu lên mảnh vỡ, cuối cùng lại lắc đầu hỏi Hàn Lập.
 
Còn Lục Thách thấy vậy lại cảm thấy kinh hoảng, sau đó chỉ còn biết cười khổ mà thôi.
 
Đương nhiên là tại hạ đã dùng không ít sức lực, nếu không thì sao có thể lưu lại dấu vết sâu đến như vậy? Nhưng mà hai đạo hữu có nghĩ tới con côn trùng đã bóp nát cả thanh binh khí được đúc luyện từ Thái Ất Bạch Kim này có thân thể cứng chắc đến mức nào không? Dù sao thì những con trùng mặt người mà chúng ta vừa gặp tuyệt đối không thể làm được việc này." Sắc mặt của Hàn Lập dần trở nên nghiêm trọng.
 
"
Những con trùng vừa nãy còn không bằng chúng ta thì sao có thể làm được việc này. Chẳng lẽ là Minh Trùng Mẫu tự động ra tay?" Sắc mặt của lão tổ Lục Thạch trở nên trắng bệch.
 
"
Chắc chắn không phải. Với thần thông cao lớn vô cùng của Minh Trùng Mẫu thì cớ sao phải tự mình ra tay với mấy tên bảo vệ cửa khu cung điện ngầm." Tà Liên lập tức bác bỏ ý kiến này.
 
"
Nếu vậy trong cung điện ngầm này ngoài những con trùng mặt người mới gặp thì còn có thêm một loại côn trùng khác còn lợi hại hơn!" Hàn Lập thì thào.
 
"
Chỉ e đúng là như vậy." Tà Liên cảm thấy hơi bất đắc dĩ.
 
"
Hai đạo hữu chớ quá lo lắng. Cho dù có thực là có loại trùng hung ác đến bậc này đi nữa nhưng tin là số lượng của chúng không quá nhiều. Mà lần này đi vào sâu trong cung điện có đến hơn mười vị đạo hữu, như vậy chắc cũng đủ để đối phó với những con trùng này rồi." Lục Thạch tựa như nghĩ ra điều gì liền khuyên nhủ cả bọn.
 
"
Cũng đúng, loại côn trùng thứ hai này nhất định là rất thưa thớt. Nếu không thì sao Nguyên Yểm lại có thể truyền tin tức cho Bảo Hoa được. Như vậy có thể thấy loại trùng này chỉ có vài con mà thôi." Tà Liên trầm ngâm một lúc nhưng vẫn đồng ý với suy nghĩ của Lục Thạch.
 
"
Nếu số lượng không nhiều thì chúng ta cũng không cần quá sợ hãi. Các đạo hữu, chúng ta hãy vào kiểm tra chỗ cấm chế bị tổn hại đi." Sắc mặt của Hàn Lập dần nhẹ nhõm đi một phần.
 
Tiếp đó hắn cùng Giải Đạo Nhân dẫn đầu đoàn người đi vào sâu bên trong.
 
Tà Liên và lão tổ Lục Thạch cũng liếc mắt nhìn nhau rồi đi theo.
 
Một lúc sau, ở một gian phòng lớn trong trung tâm tòa điện. Mấy người nhóm Hàn Lập đang vây quanh lấy một cái trận pháp được bố trí ngay ngắn giữa căn phòng, cả bọn đang xì xào thương lượng với nhau điều gì đó.
 
Cái trận pháp to lớn này có vẻ vô cùng phức tạp, bên trong là vô số các nét linh văn được xếp đặt cực kỳ huyền diệu.
 
Đáng tiếc là cách đây không lâu tòa pháp trận đã bị người ta thay đổi rất nhiểu, một phần uy lực của nó cũng bị hủy theo, làm cho nó hoàn toàn không còn giống với lúc trước.
 
"
Tà Liên đạo hữu, ngươi có nắm chắc là sẽ sửa chữa được pháp trận này không?" Lục Thạch cau mày hỏi Tà Liên.
 
"
Trước lúc xuất phát ta đã mang theo bản thiết kế của trận pháp này, nhưng không ngờ là nó lại bị thay đổi lệch đi nhiều đến vậy. Nếu muốn chữa trị lại hệt như ban đầu thì ta có thể làm được nhưng phải có đủ thời gian. Mà thời gian Bảo Hao giao cho chúng ta không đủ lâu đến thế. Chính vì vậy mà ta cảm thấy hơi khó giải quyết việc này." Tà Liên cười ngượng ngập đáp lời.
 
"
Nếu như vậy thì thật là phiền phức. Đáng tiếc là ta hiểu biết rất ít về trận pháp, trong lĩnh vực này chỉ sợ là dù muốn nhưng không giúp được gì cho đạo hữu rồi." Lục Thạch thở dài.
 
"
Nếu như có bản thiết kế gốc của trận pháp ở đây chắc ta sẽ giúp được một phần. Dù sau Bảo Hoa đạo hữu chỉ muốn chúng ta đến đây để kích phát được càng nhiều uy lực của cấm chế càng tốt chứ không phải là phục hồi cấm chế lại như lúc đầu. Đưa bản thiết kế để ta xem qua một lát xem có cách nào không cần khôi phục lại như cũ mà vẫn có thể kích phát được uy lực của nó ngay lập tức không." Hàn Lập trầm ngâm cân nhắc một lát rồi chậm rãi nói.
 
"
Thì ra Hàn huynh đã từng nghiên cứu về trận pháp! Nếu làm được theo cách mà đạo hữu nói thì thật là không gì tôt bằng." Tà Liên nghe vậy liền mừng rỡ.
 
Bàn tay nàng mở ra, ném một miếng ngọc trong suốt qua cho Hàn Lập.
 
Hàn Lập cầm nó trên tay, thần niệm bắt đầu xem xét vào bên trong. Quả đúng là trong miếng ngọc chứa rất nhiều hình vẽ cực kỳ phức tạp, phải quan sát thật tỉ mỉ mới nhận ra đây đúng là bản thiết kế gốc của pháp trận trước mặt.
 
Thời gian tiếp theo Hàn Lập và Tà Liên bắt đầu nghiên cứu về phương pháp chữa trị tòa pháp trận. Mà lão tổ Lục Thạch và Giải Đạo Nhân đi ra ngoài gian phòng rồi bắt đầu công tác canh gác.
 
Dựa vào những hiểu biết về trận pháp của mình, lại có bản vẽ chi tiết ở trước mặt nên chỉ mất ngắn ngủn có nữa ngày là hắn đã suy nghĩ ra một phương pháp chữa trị.
 
Tà Liên nghe ý kiến của Hàn Lập xong, nàng bắt đầu cẩn thận xuy nghĩ, sau khi thấy biện pháp của hắn đưa ra không có trắc trở gì mới liền vui mừng đồng ý.
 
Nàng lấy ra một ít tài liệu trong vòng trữ vật rồi cũng Hàn Lập bắt đầu tu bổ lại tòa trận pháp trong gian phòng rộng lớn.
 
Trong toàn bộ quá trính này, hai người đều cẩn thận từng li từng tí một, nhìn bọn họ thật giống như đang cẩn thận dò dẫm từng ngón chân trên mảng băng mỏng dính vậy.
 
Dù sao thì chỉ cần một sai lầm rất nhỏ cũng có thể kích động đến toàn bộ tòa cấm chế trong trong điện ngầm. Như vậy sẽ lập tức đánh thức con Minh Trùng Mẫu kia.
 
Cuối cùng hai người bọn họ phải cặm cụi suốt một ngày một đêm mới tu bổ hoàn thành tòa cấm chế trong gian phòng.
 
Tà Liên cẩn thận đánh một đạo pháp quyết vào tòa trận pháp. Lập tức trong gian phòng vang lên từng hồi âm thanh vù vù, một làn sáng trắng nhu hòa tràn ra, kéo theo là từng cỗ dao động cực kì huyền bí lan đến mọi ngóc ngách căn phòng. Sau cùng tất cả những thứ đó đều chìm mất hút vào khoảng không.
 
"
Tốt rồi, đúng là không có vấn đề gì! Phương pháp của Hàn huynh thực sự đã thành công rồi!" Tà Liên cứ đứng quan sát hết thảy một lúc. Sau khi chắc chắn là không có điều gì khác thường, lúc này vẻ mặt của nàng mới nhẹ nhõm, tươi cười nói với Hàn Lập.
 
"
Một khi đã không có vấn đề gì nữa thì chúng ta chỉ việc đợi Bảo Hoa đạo hữu truyền tin tức tới sau đó kích hoạt cấm chế ở nơi này là xong. Thật không biết các đạo hữu ở nơi khác đã hoàn thành nhiệm vụ chưa nữa!" Hàn Lập cũng quan sát pháp trận đằng trước, vẻ mặt ánh lên một nét mỉm cười.
 
"
Theo kế hoạch mà Bảo Hoa đã định, chậm nhất là nửa ngày nữa sẽ có tin tức được truyền tới. Lúc này tốt nhất là chúng ta hãy nghỉ ngơi dưỡng sức cho thật tốt. Một lúc nữa không biết sẽ phải ác chiến với loại đối thủ nào nữa đây." Tà Liên gật đầu, nhặt lấy một lá bùa truyền tin tức cho Giải Đạo Nhân và Lục Thạch ở bên ngoài, sau đó nàng tự động đi tới ngồi xuống ở một góc trong gian phòng.
 
Hàn Lập cũng không nói gì thêm mà liền ngồi nghỉ ngơi ngay tại chỗ.
 
Một lát sau, hai vệt hào quang như hai luồng cầu vồng một bạc một xanh bất chợt bay vào. Sau khi chớp lên, hai bóng người liền xuất hiện ở hai phía khác nhau trong gian phòng, rồi cùng nhau ngồi xuống.
 
Cả bốn bọn họ đều nhắm mắt dưỡng thần, ngồi im như tượng gỗ.
 
Thời gian cứ thế trôi qua từng chút một, thoáng chốc đã trôi qua bốn năm canh giờ.
 
Bất chợt hai mí mặt của Hàn Lập chợt động, hắn mở mắt ra.
 
Không chỉ riêng hắn, mà Lục Thạch cùng với Tà Liên cũng bị giật mình mà mở to cặp mắt.
 
Oành!
 
Mặt đất run lên không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào, toàn bộ căn phong dao động kịch liệt. Bề mặt tòa trận pháp chớt lóe sáng, rồi phun ra một cột sương mù mờ mờ, nhoáng lên rồi biến mất hút vào đỉnh nóc gian phòng.
 
Mà đúng lúc này tất cả mọi ngóc ngách trong cung điện ngầm bắt đầu dao động. Đồng thời ở một nơi cực kỳ bí mật có từng cột đá bắt đầu đùn đất mọc ra, cột này nối tiếp cột kia, chi chít không ngừng. Thoáng chốc nơi đó bỗng hình thành lên một khu rừng bởi toàn những cột đá.
 
Nếu quan sát từ trên cao xuống bốn phía của khu rừng đá thì đây đúng là hình dạng của một trận pháp quỷ quái nào đó.
 
Ở trung tâm của trận pháp rõ ràng có tám cột đồng thau khác hẳn với những trụ đá ở bốn phía.
 
Trên thân mỗi cây cột đều loang lổ những vết như gỉ ố, mặt ngoài của chúng còn được chạm khắc thêm một vài chữ viết cổ khó hiểu, phía cao cao trên đỉnh lại là một quầng sáng hình cầu đang chớp nháy không thôi.
 
Dưới làn ánh sáng, cả tám cây trụ đồng giống như những ngọn đèn cổ kính đỏ như máu.
 
Trong tám ngọn đèn cổ này chỉ có một là còn có ngọn lửa mỏng manh màu vàng đang chớp động. Những cây còn lại đã sớm nguội ngắt như băng, không biết là chúng đã tắt từ bao nhiêu năm tháng rồi.
 
Càng đáng kinh ngạc hơn là ở giữa tám cây cột đồng có một cái đàn dùng để tế lễ đỏ au như máu, cao đến mấy chục trượng. Mặt trên của tế đàn thờ phụng một cái bát, còn mặt ngoài lại có khí đen vờn quanh, làm cho người ta nhìn thấy liền gặp phải một loại cảm giác cực kỳ âm u.
 
Từ bên trong chiếc bát chợt truyền ra từng trận tiếng cười trầm trầm pha lẫn vẻ âm u!
 
----===000===----
 
"
Sao lại như vậy? Còn chưa đến lúc để chúng ta mở trận pháp mà! Sao cấm chế đã tự động kích phát rồi?" Sắc mặt vốn lạnh lùng của Tà Liên bỗng tái nhợt, nàng thảng thốt thét lên.
 
Vẻ mặt của lão tổ Lục Thạch cũng trở nên đầy lo lắng.
 
Còn Hàn Lập cũng hơi nhăn nhó khó coi. Tuy hắn không biết cụ thể là chuyện gì mới phát sinh nhưng chắc chắn việc này có liên quan đến đám người trong kế hoạch của Bảo Hoa.
 
"
Đi thôi! Sực việc đã biến đổi rồi. Chúng ta không cần ở lại chỗ này đợi tin tức nữa. Mau tìm đến hội họp với những nhóm khác đi." Mặc dù sắc mặt của Hàn Lập trở nên xấu hơn trước, những hắn vẫn quyết đoán như thường.
 
Tiếp đó hắn vẫy tay với Giải Đạo Nhân. Rồi hào quang quanh thân sáng rực, lập tức hóa thành vệt sáng màu xanh bắn vọt đi.
 
Giải Đạo Nhân chẳng nói chẳng rằng, cũng tỏa hào quang sáng rực rồi hóa thành một vệt cầu vồng màu bạc bám sát theo.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2227


Báo Lỗi Truyện
Chương 2227/2446