Chương 2222: Kịch Chiến Trong Biển Trùng (hạ)


Khi Hàn Lập đang âm thầm cân nhắc trong lòng thì Bảo Hoa vẫn ngồi im ở chính giữa đại sảnh chợt nhíu mày và cất lời:
 
"Các vị đạo hữu xin chú ý, chúng đến rồi."
 
Bảo Hoa không đề cập cụ thể 'chúng' là gì nhưng các lão tổ Đại Thừa khác vốn đang ung dung cũng đều trở nên căng thẳng, có một số kẻ còn lập tức hướng thần niệm quét ra bên ngoài thuyền.
 
Hàn Lập rùng mình trong lòng, cũng có hành vi tương tự.
 
Hắn thấy ở giữa biển trùng chợt dao động mạnh một trận, rồi đột nhiên xuất hiện từng con sâu quái dị màu đỏ thẫm, hừng hực như lửa.
 
Loại sâu keo này không lớn mấy, chỉ tầm một trượng thôi nhưng khắp người phủ đầy từng dòng, từng dòng linh văn màu vàng kim nhạt, hai mắt xanh biếc ướt át, ở bên trong dường như có ánh sáng năm màu lập lòe.
 
Những con sâu keo này vừa xuất hiện thì mấy tên Đại Thừa đứng ở trước và sau thuyền lớn liền biến sắc, không cần phải suy nghĩ nhiều liền tự động thúc dục bảo vật, pháp quyết.
 
Ngay lập tức, ánh kiếm bóng đao, từng khối cầu lửa hay khí đen, tất cả cùng ầm ầm bay ra.
 
Những con sâu keo thông thường ở xung quanh liền hóa thành tro bụi trong đòn tấn công hung hãn này.
 
Thế nhưng, những con sâu quái dị màu đỏ thẫm kia khi bị các đòn tấn công này bao phủ lấy liền khẽ rung đôi cánh lên. Bóng người chúng lập tức trở nên mờ ảo, biến mất tăm hơi thoát khỏi đòn tấn công dồn dập kia.
 
Một khắc sau đó, bảy, tám con sâu keo đỏ thẫm lóe lên hiện ra, xuất hiện ngay bên cạnh mấy tên Đại Thừa, rồi sau khi khẽ rung cánh thêm một lần nữa, chúng liền lao thẳng về phía bọn hắn.
 
Mấy vị lão tổ Đại Thừa này liền hoảng sợ. Kẻ thì liên tục búng tay, bắn ra vô số mũi nhon đan xen nhau chén tới, hoặc có kẻ bên ngoài cơ thể lóe lên linh quang, đồng thời có một số kiện bảo vật phòng hộ hiện ra. Thậm chí có một gã Đại Thừa dị giới sau khi khẽ quát một tiếng, liền giớ tay ra chụp về phía con sâu keo trước mặt.
 
Dẫu vậy, dù là loại công kích hay phòng ngự nào thì lũ sâu keo này cũng chỉ cần khẽ rung cánh một cái là đã tránh né được hết. Chúng tựa như vô hình, trực tiếp xuất hiện sát ngay bên cạnh mấy tên Đại Thừa, rồi ngọn lửa quanh thân chúng bùng lên, tỏa ra ánh sáng chói mắt.
 
Mấy tên lão tổ Đại Thừa đều thất sắc, thầm kêu "Không ổn." nhưng cũng chỉ có thể dựa vào sự cứng rắn của cơ thể để đối đầu trực tiếp với uy lực của việc tự bạo này.
 
Đúng vào lúc này, trong không gian bốn phía bỗng truyền đến giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của Bảo Hoa:
 
"Không cần hoảng sợ, những thứ này cứ giao cho ta đối phó là được rồi."
 
Lời vừa dứt thì một cột ánh sáng trắng đục liền từ trong khoang đại sảnh trên thuyền bắn ra, sau một chớp mắt nó chia thành các chùm tia sáng đánh lên trên những con sâu keo màu đỏ thẫm đang định tự bạo kia, làm cho chúng lộn cổ bay tuốt đi ra xa vài chục trượng.
 
Sau một trận tiếng nổ rền vang, mấy vầng mặt trời đỏ thẫm chói chang hiện ra giữa không trung. Không gian xung quanh chúng phát ra một trận vù vù, rồi hiện ra từng đường rách, giống như có thể bị xé bung ra bất cứ lúc nào.
 
Thật không ngờ uy lực tự bạo của loại sâu keo này khủng khiếp như vậy.
 
Mấy tên lão tổ Đại Thừa nhìn thấy tất cả mọi chuyện nên đều hoảng sợ trong lòng.
 
Quả nhiên loại sâu keo tự bạo này lợi hại y như lời đồn. Nếu bọn hắn thực sự phải chống đỡ uy lực tự bạo với khoảng cách gần như lúc nãy thì mặc dù không đến mức ngã xuống tại trận nhưng chắc hẳn sẽ khó tránh được việc bị trọng thương.
 
Bấy giờ, không gian phía trên con thuyền lớn chợt xuất hiện dao động, bóng một đóa hoa lớn màu hồng phấn lóe lên, Bảo Hoa điềm nhiên hiện ra trên bầu trời.
 
Mấy tên lão tổ Đại Thừa đứng rải rác trên thuyền còn chưa kịp nói lời cảm ơn với nàng thì đã nghe tiếng xé gió vang lên, lại có hơn mười con sâu keo đỏ thẫm xuất hiện.
 
Những con sâu keo này cũng thực hiện thuấn di, xuất hiện ở trong không gian xung quanh cách Bảo Hoa vài thước và vây chặt nàng lại. Ánh lửa trên thân chúng cũng lập tức bùng lên để tự bạo, như thể định dùng một đòn để tiêu diệt kẻ đại địch này.
 
Thế nhưng Bảo Hoa chỉ cười một tiếng lạnh lùng, rồi từ trên người nàng chợt bắn ra vô số vì sao màu bạc, chỉ một thoáng mơ hồ chúng đã biến thành một dải ngân hà mênh mông, cuốn lấy toàn bộ số sâu keo này vào trong.
 
"Ầm ầm." tiếng nổ lớn vang lên, mấy khối ánh sáng gay gắt lóe lên rồi vụt tắt như pháo hoa ở trong biển sao, không gây tí tổn thất nào cho xung quanh.
 
Tinh tú trong biển sao chợt chuyển mình tụ về một chỗ, biến thành một cây cờ dài hơn một trượng, bên trên có hình vẽ tinh tú sáng lập lòe, chính là cây Lạc Tinh Phiên.
 
Trong thuyền liên tục lóe lên độn quang, có hơn mười lão tổ Đại Thừa khác vì lo lắng nên đã từ khoang thuyền bay ra.
 
Trong đó, sau khi một luồng ánh sáng màu xanh lá cây thu lại rồi biến mất, để lộ ra một bóng người màu xanh, đó chính là Hàn Lập.
 
Hắn đứng khoanh tay, thích thú quan sát cử động của Bảo Hoa, tính đợi xem nàng sẽ dùng hai bảo vật để đối phó với lũ sâu keo như thế nào.
 
Hai lần tự bạo trước của sâu keo đều thất bại hiển nhiên đã chọc giận cả bầy sâu, nên chỉ một lát sau đó, sau một trận xôn xao của biển sâu, càng có nhiều đoàn ánh sáng đỏ thẫm hiện ra rậm rạp chằng chịt, có đến gần ngàn con. Có nhiều sâu keo tự bạo xuất hiện như vậy nên gương mặt xinh đẹp của Bảo Hoa cũng không khỏi sa sầm xuống. Nàng không nói gì mà phất cây cờ trong tay ra, nó liền biến thành một mảng ngân hà bao phủ lấy toàn bộ con thuyền và bọn Hàn Lập. Đồng thời, nàng chỉ một ngón tay lên phía chiếc gương trên không trung.
 
Chiếc gương lớn cỡ lòng bàn tay liền phát ra tiếng vù vù, nhanh chóng biến thành một vầng trăng tròn trong xanh lành lạnh. Sau khi vầng ánh sáng của mặt trăng màu vàng đục này bùng lên, hàng trăm tia sáng từ đó bắn ra, rồi lóe lên xuyên thủng những con sâu keo màu đỏ thẫm kia một cách chính xác.
 
Hơn trăm con sâu keo đỏ thẫm liền gào lên một tiếng, trên người lóe lên ánh sáng đỏ rồi nổ tung tại chỗ. Lập tức tất cả những con Minh Trùng bình thường quanh đó bị đốt cháy thành tro.
 
Những con Minh Trùng có khả năng tự nổ còn lại chấn động, tất cả chợt mờ đi rồi lại tiếp tục di chuyển tức thời.
 
Hai mắt của Bảo Hoa chợt lóe, làng lại âm thầm điều khiển bảo vật.
 
Ban đầu chỉ như ảo ảnh của một dải ngân hà thì giờ đây bắt đầu dao động mãnh liệt. Vố số ngôi sao bắt đầu di chuyển, kéo theo từng trận rung động liên miên.
 
Dưới tình hình đó, xung quanh những chiếc thuyền lớn chợt lóe lên hào quang màu đỏ. Những con trùng đỏ đậm chợt xuất hiện, nhưng khác là cũng trở nên rất chậm chạp, giống như không gian ở nơi đó trở nên đặc cứng vậy.
 
Nụ cười lạnh lẽo của Bảo Hoa hiện lên. Một luồng pháp lực không sao đo được từ cơ thể nàng tuôn ra, rồi nhập thằng vào vầng trăng trong trên cao.
 
Ngay sau đó, vầng trăng sáng chói, vô số tia sáng màu vàng trào ra, mỗi một tia đều lao tới tiêu diệt một con Minh Trùng đỏ đậm có khả năng tự nổ đang bị giam chặt giữa dải ngân hà. Nhưng cũng bởi thể mà vầng trăng liền ảm đạm đi hơn nửa so với ban đầu.
 
Vô số tia sáng màu vàng bắn đi nhiều như mưa giết chết hơn nửa số Minh Trùng màu đỏ. Tia sáng cuối cùng còn sót lại tan đi, vầng trăng liền phát ra một tiếng trong trẻo rồi hóa thành chiếc kinh nhỏ rơi xuống.
 
Một bóng người chợt lóe lên giữa dải ngân hà. Bảo Hoa bay ra, một tay bắt lấy chiếc kính, ánh mắt nhìn lướt qua những con Minh Trùng còn sót lại giữa dải ngân hà bằng ảo ảnh, tay còn lại của nàng bắt pháp quyết.
 
Oành!
 
Dải ngân hà quét mạnh ngược trở lại. Vố số vì sao giữa dải sông mênh mông bắn vút đi, rồi cùng nhau phát nổ tung tạo thành một cơn gió lốc màu bạc lún phún. Bên trong cột lốc cố chi chít những vết rách lúc sáng lúc tối, thoắt ẩn thoắt hiện vô cùng kỳ quái!
 
"Lốc xoáy không gian!"
 
Một tu sỹ Đại Thừa Kỳ thấy vậy liền kinh ngạc hô to.
 
Những tu sỹ Đại Thừa khác cũng lâm vào trạng thái giật mình.
 
Ngay sau đó, cơn lốc xoáy quét đến những con Minh Trùng màu đỏ. Khi nó xoay tròn, những con trùng liền bị hút thằng vào vết rách, rồi biến mất không thấy tăm hơi.
 
Nhìn thấy cảnh này, Bảo Hoa liền thở phào nhẹ nhõm, cánh tay khẽ phất về phía trước.
 
Lập tức trận gió xoáy tan đi, thay vào đó là một lá cờ xuất hiện, sau đó lại tự động bay trở về trong tay của Bảo Hoa.
 
Hẳn là lần thi triển thần thông lúc nãy đã làm cho linh tính của lá Lạc Tinh Phiên bị tổn hao rất lớn.
 
Dù sao lốc xoáy không gian cũng là một loại thần thông nghịch thiên, các loại bảo vật phỏng chế theo Huyền Thiên Chi Bảo bình thường không thể thi triển được, vậy mà Lạc Tinh Phiên có thể thành công thì chắc chắn là bởi vì Bảo Hoa đã vận dụng một loại bí thuật tự tổn hại nào đo.
 
Cất hai món bảo vật xong, Bảo Hoa vẫn lơ lửng trên cao mà chưa có hành động gì tiếp. Bỗng nàng quay lại nói với các tu sỹ Đại Thừa khác: "Những con Minh Trùng tự nổ đã bị quét sạch, các vị không cần phải lo lắng thêm nữa." Sau đó thần hình nàng khẽ động, nhẹ nhàn hạ xuống chiếc thuyền lớn.
 
Đám người Hàn Lập ai nấy đều liếc mắt nhìn nhau. Mỗi người mang theo một tâm trạng khác nhau nhưng đều quay trở về trong thuyền.
 
Bên trong, Bảo Hoa ngồi xuống một góc gian phòng, im lặng không nói thêm câu nào.
 
Những tu sỹ Đại Thừa khác thì thầm râm ran, hẳn là bọn họ đang bàn tán về uy lực của hai món bảo vật vừa mới thể hiện. Còn Hàn Lập thì mỉm cười quay về chỗ ngồi.
 
Bởi vì không bị những Minh Trùng tự nổ và đám côn trùng cao cấp khác ngăn trở nên đội của bọn họ cứ bay thẳng một mạch mà không gặp sự ngăn trở nào.
 
Gần nửa ngày sau, không để cho đàn trùng từ nơi khác kịp kéo đến chi viện mà bọn họ đã vượt qua biển trùng dày đặc, cuối cùng đã thấy được bóng dáng của thủy ấn phía xa.
 
Đáng tiếc là đội ngũ tinh nhuệ của Ma tộc đi theo đã tổn thất hơn nửa sau những màn chém giết khốc liệt. Lúc này giỏi lắm chỉ còn khoảng hơn vạn người đang bao quanh lấy chiếc thuyền phóng về nơi thủy ấn.
 
Đến lúc này những tu sỹ Đại Thừa như Hàn Lập đã rời khỏi khoang thuyền. Một số chưa đến nơi này bao giờ đang tò mò đánh giá tình cảnh ở bốn phía.
 
Chỉ thấy gần sát với thủy ấn là một vùng đồi núi hoang vắn, hơn nữa trong đó thỉnh thoảng còn có một vài tòa lầu các cung điện. Có điều lúc này tất cả đều im lặng, một bóng người cũng không có.
 
Hơn nữa càng kỳ quái là đàn trùng vốn vẫn liên tục đuổi theo phía sau khi đên gần dải đồi liền dừng lại bên ngoài, giống như thủy triều gặp phải đê bao vậy. Không biết trong dải đồi này có gì đó cực kỳ khủng bố mà có thể khiến cho lũ trùng phải cam chịu đứng ngoài mà trơ mắt nhìn, một bước cũng không dám tiến lại gần đội ngũ của Ma tộc.
 
"Đây là năng lượng của phong ấn thượng cổ. Đùng là nó có năng lực khắc chế đối với Minh Trùng. Nếu đã vậy chúng ta cứ tạm thời cho những người khác ở đây canh chừng đàn trùng, còn những lão già như chúng ta hãy mau vào sâu trong thủy ấn đi." Lão già Đồng Nha liếc nhìn về dải đồi rồi lạnh giọng nói.
 
"Đồng Nha đạo hữu nói không sai, chúng ta phải chớp lấy thời gian. Dựa theo những gì đã bàn bạc trước đây, Tước đạo hữu, Phong huynh, hai người các ngươi hãy dẫn theo thủ hạ ở lại đây chuyên phụ trách tu bổ những hư hao của cấm chế khu vực ven ngoài. Cái phong ấn thượng cổ này vốn thông suốt một mạch với nhau, chỉ cần tu bổ tốt bất kỳ chỗ nào cũng đều giúp cho khả năng khôi phục của nó tốt hơn." Bảo Hoa nghe vậy liền gật đầu đồng ý.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2222


Báo Lỗi Truyện
Chương 2222/2446