Chương 2196: Bại trong một chiêu


"Liều mạng! Hạo Nhiên Thánh Tượng."
 
Mặc dù trong nội tâm sợ hãi tới cực điểm, nhưng thấy bàn tay lớn màu vàng trên không trung không kia không hề có ý định nương tay thì Đỗ Vũ cũng chỉ có thể hét lên một tiếng.
 
Hai tay bắt pháp quyết, ngay lập tức trên đỉnh đầu hắn khai mở, một Nguyên Anh màu trắng cao nửa xích đi ra.
 
Nguyên Anh này có gương mặt của Đỗ Vũ. Vừa mới hiện ra, mang trên mặt vẻ lo lắng, nguyên anh há miệng phun ra một ngụm máu có ánh vàng rực rỡ. Máu vừa bị phun ra thì gương mặt tuấn tú trẻ tuổi của Đỗ Vũ ở phía dưới lập tức bị khô quắt lại ba phần, già đi cả chục tuổi so với lúc trước, mà ánh mắt cũng trở nên đờ đẫn.
 
Lúc này, đầu vai của Nguyên anh Đỗ Vũ lay động, vầng sáng màu trắng bên ngoài thân đại phóng, biến thành một bạch sắc nhân ảnh mờ hồ cao sừng sững trên không trung.
 
Thân ảnh khổng lồ này giống hệt với Chân thân, nhưng khuôn mặt mơ hồ, chỉ có thể thấy dưới hàm có ba sợi râu dài, thân mặc một bộ nho bào màu trắng, đầu đội mũ nho sinh, tất cả đều là hư ảnh nhưng lại tản mát ra một cỗ Thuần Dương chi khí khó diễn tả.
 
Hư ảnh nho sinh này lẳng lặng đứng trong hư không, không hề nhúc nhích, giống như tử vật.
 
"Phốc" một tiếng, Đỗ Vũ ở phía dưới đột nhiên điểm vào hư không một cái.
 
Đoàn máu huyết màu vàng kia nổ tung lên, sau đó hóa thành một kim sắc phù văn, lóe lên một cái rồi chui vào bên trong thân ảnh nho sinh cao lớn.
 
Một màn quỷ dị lập tức xuất hiện.
 
Trên bề mặt nho sinh lập tức lưu chuyển từng đạo tinh quang, cuối cùng huyễn hóa ra một gương mặt nho sinh có hai mắt đang nhắm nghiền, thần sắc vô cùng uy áp.
 
Linh áp khủng bố trong không trung nhộn nhạo một hồi.
 
Bàn tay Tử Kim khổng lồ lúc này đã tới cách nho ảnh chừng bảy, tám trượng, năm ngón tay chụp xuống.
 
Dưới áp lực khủng bố đang phủ xuống, thân ảnh nho sinh run lên một chút, trở nên hư ảo hơn một chút nhưng cũng không bị tán đi.
 
Mà sau đó, hai mắt đang nhắm nghiền của Nho gia Thánh tượng chợt mở ra, chỉ thấy một đôi đồng tử trong suốt, lấp lánh, sau một tiếng "hừ" nhẹ, tay áo phất lên, hướng không trung trước người đánh một chưởng.
 
Ngay tức khắc, từ trong tay áo có một cỗ sương mù màu trắng cuồn cuộn đi ra, đón gió ngưng tụ lại, biến thành một bàn tay lớn màu trắng, lập tức cùng bàn tay Tử Kim hung hăng đụng chạm một chỗ.
 
Nho tượng lại tiếp tục thò ra bàn tay còn lại, Thiên Địa nguyên khí lập tức quay cuồng, bỗng nhiên một đoàn bạch quang chói mắt xuất hiện, sau đó trong lòng bàn tay lập tức xuất hiện một cây bút lông ngũ sắc.
 
"Oanh", một âm thanh kinh thiên động địa vang lên.
 
Bàn tay màu trắng và bàn tay Tử kim va chạm tại một chỗ khiến cho không gian xung quanh kịch liệt chấn động, thậm chí toàn bộ màn sáng cũng run rẩy.
 
Bàn tay Tử kim cũng không hề có ý dừng lại, lấy một uy năng không thể nào ngăn cản, lập tức đẩy lùi bàn tay màu trắng kia rồi lại tiếp tục chụp xuống.
 
Nhưng chỉ cần một chút thời gian ngăn cản ngắn ngủi này, hai pháp bảo đang quay tròn trên đỉnh đầu Đỗ Vũ "vèo" một tiếng, lập tức bay ra phía trước người hắn, lại tiếp tục quay tít một vòng, trên thân tỏa ra hào quang mờ mịt.
 
Cánh tay của Thánh tượng khẽ động, ngũ sắc tuyệt bút run lên, điểm vào nghiên mực một cái, trên ngọn bút lập tức dính một thứ nước lỏng không rõ tên, sau khi ngòi bút co lại một chút thì lập tức điểm tới ngọc sách đã mở ra.
 
Sau một hồi âm thanh phạn âm khác thường vang lên, trên Ngọc sách, một vầng sáng ngũ sắc đại phóng, một đám phù văn màu bạc lớn từ đó tuôn ra, bay lên trên bầu trời, sau đó hội tụ thành một chữ "Nho" lớn màu bạc lập lòe.
 
Bàn tay Tử kim lại lóe lên lần nữa, năm ngón tay chụm lại, bắt lấy chữ "Nho" cực lớn đó.
 
Từ chữ "Nho" khổng lồ phát ra một hồi âm thanh ông ông, toàn bộ Thiên Địa nguyên khí bên trong màn sáng lập tức điên cuồng hướng về phía chữ "Nho" cực lớn đó tụ lại.
 
Hai màu quang hà vàng bạc trên không trung xuất hiện, bàn tay Tử kim khổng lồ lập tức bị cản lại, không thể tiếp tục ép xuống nữa.
 
"Có ý tứ! Nhưng bằng với thần thông này mà nghĩ có thể tiếp được kích này của ta sao, chưa đủ đâu." Hàn Lập thấy một màn này thì không khỏi cười một tiếng.
 
Dứt lời, một ngón tay của hắn nhẹ nhàng điểm về phía xa một điểm.
 
Một đạo pháp quyết gần như trong suốt bắn ra, năm ngón tay Tử kim run lên, linh văn màu bạc ngưng tụ lại trên đầu ngón tay, sau đó trên các ngón tay lập tức xuất hiện vân trận huyền ảo, từ đó bộc phát kim quang chói mắt.
 
Năm quang cầu chói mắt màu vàng vừa hiện ra lập tức điên cuồng lớn lên, chỉ sau mấy hơi thở đã có đường kính hơn một trượng, sau đó cùng hợp lại thành một thể.
 
Kim quang chói lòa, một vòng xoáy khổng lồ màu vàng lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay Tử kim, tự động xoay tròn.
 
Trong một tiếng nổ vang, áp lực khổng lồ gấp bội ban đầu lập tức ầm ầm hạ xuống.
 
Chữ "Nho" màu bạc mặc dù huyền diệu vạn phần, thậm chí còn được hấp thu Thiên Địa nguyên khí, nhưng dưới một kích này cũng không thể nào chống đỡ nổi.
 
Chỉ nghe một tiếng "phanh", sau đó chữ "Nho" bị vỡ thành từng mảnh, tán loạn trong không trung.
 
Với thế không gì có thể ngăn cản, bàn tay lập tức hung hăng đánh xuống Thánh tượng.
 
Hư không vặn vẹo một hồi, Nho tượng màu trắng lúc này sau một hồi vặn vẹo cũng lập tức vỡ tan.
 
Một tiếng hét thảm thiết vang lên!
 
Tiểu nhân nguyên anh được bao bọc trong một đoàn bạch quang màu trắng hướng phía dưới bắn đi, sau một cái chớp mắt liền lập tức chui vào lại bên trong thân thể Đỗ Vũ.
 
Thân thể bất động của Đỗ Vũ trong nháy mắt khôi phục lại linh tính.
 
Nhưng vừa mới tỉnh táo trở lại, hắn lập tức há miệng phun ra mấy ngụm máu, khí tức trên người trở nên vô cùng suy yếu.
 
Hiển nhiên là vừa rồi khi Nho tượng bị diệt thì Nguyên anh của hắn cũng thụ thương không nhẹ!
 
Bàn tay Tử kim vẫn tiếp tục hạ xuống, năm ngón tay như muốn tóm gọn lấy thân thể của Đỗ Vũ.
 
Ngay lập tức, Đỗ Vũ chỉ cảm thấy hư không bốn phía bị xiết chặt lại, một ngón tay cũng không thể động, khuôn mặt hắn xám như tro, một tia huyết sắc cũng không có.
 
Đúng lúc này, bàn tay Tử kim vốn đang hạ xuống lại ngưng lại giữa không trung, không tiếp tục đi tới nữa.
 
Vòng xoáy màu vàng đã tiêu tán nhưng lòng bàn tay vẫn không ngừng tỏa ra uy áp, đem Đỗ Vũ giam cầm tại chỗ.
 
Đến lúc này, thắng bại hiển nhiên quá rõ ràng rồi.
 
Ở bên ngoài màn sáng, vì có màn sáng bảo hộ ngăn cản nên đám người Cốc trưởng lão không thể cảm ứng được một chiêu vừa rồi của Hàn Lập chứa bao nhiêu uy năng, nhưng thấy Đỗ Vũ gọi ra cả Thánh tượng và đám chí bảo cũng không thể tiếp nhận được một chiêu có phần hời hợt của Hàn Lập, dường như thực lực hai bên là một trời một vực thì ai nấy đều cảm thấy hoảng sợ.
 
"Đại Thừa kỳ!"
 
Lúc này, đám trưởng lão của Thiên Uyên thành vô cùng khiếp sợ, trong lòng đều xuất hiện cái ý niệm này.
 
Mà gã đại hán tóc vàng cùng phụ nhân xấu xí chứng kiến một màn này ở bên ngoài màn sáng cũng cứng họng, đầu óc trở nên trống rỗng hoàn toàn.
 
Cả hai biết rõ được thực lực chân chính của Đỗ Vũ cho nên khó lòng có thể tin tưởng kết quả trước mắt được. Về phần đám người Giải đạo nhân và Ngân Nguyệt thì thần sắc vẫn như thường.
 
Với thần thông của Hàn Lập sau khi tiến giai Đại Thừa kỳ, nếu một kích cũng không đánh được một tên Hợp Thể tu sĩ thì mới là điều không bình thường.
 
Lúc này, trong màn sáng, ánh mắt Hàn Lập khẽ chuyển động, cũng không nhìn Đỗ Vũ đang bị giam cầm nữa mà lập tức chuyển sự chú ý sang hai bảo vật bên cạnh hắn.
 
Ngọc sách cùng nghiên mực, bởi vì mất đi sự thao túng của chủ nhân mà giờ phút này quang mang tỏa ra vô cùng ảm đạm, vẫn không ngừng xoay quanh thân hình của Đỗ Vũ, dường như chúng cũng có linh tính.
 
Hàn Lập cũng không nói lời nào, một tay phất lên hướng tới hai bảo vật đó.
 
Không có dị tượng gì xảy ra, nhưng một cỗ lực lượng vô hình cực lớn lập tức đánh lên hai pháp bảo.
 
"Phốc, phốc" hai tiếng, hai kiện bảo vật hóa thành hai luồng linh quang bắn tới, lập tức bị Hàn Lập thu vào trong tay.
 
Bàn tay nắm lại.
 
Hai bảo vật trong lòng bàn tay hào quang không ngừng co rút, vặn vẹo không dừng, dường như muốn tránh thoát khỏi sự trói buộc của bàn tay.
 
Hàn Lập thấy vậy thì không tức giận, ngược lại còn vui mừng. Hai tay hợp lại, lập tức đem hai bảo vật chà xát trong lòng bàn tay.
 
Tức khắc, hai bảo vật phát ra một âm thanh chói tai, sau đó quang mang lập tức bị tán đi, cuối cùng chịu nằm yên trong lòng bàn tay Hàn Lập.
 
"Không ngờ lại dám ra tay với ta, hai vật này cứ để lại chỗ của ta đi. Chừng nào ngươi có thể tiến giai vào Đại Thừa kỳ thì tới chỗ ta mà đòi." Hàn Lập hướng Đỗ Vũ ở đối diện nhàn nhạt nói một câu rồi ngông nghênh thu hai bảo vật vào trong tay áo, một bước phóng ra, thân hình lập tức biến mất tại chỗ.
 
Sau một khắc, ở bên ngoài màn hào quang, không gian gần kề đám người Cốc trưởng lão đang đứng chấn động một chút, thân hình Hàn Lập lặng lẽ hiện ra.
 
"Hàn đạo hữu, ngươi hẳn là đã tiến giai lên Đại Thừa kỳ rồi." Lão giả tóc trắng gắt gao nhìn Hàn Lập, cuống quít hỏi một câu.
 
Những người xung quanh nghe thấy lời ấy thì hai mắt cũng nhìn về bên này không chớp.
 
"Ha ha, là Hàn mỗ may mắn thôi. Mấy tháng trước quả thực đã trùng kích bình cảnh thành công, tiến giai lên Đại thừa kỳ rồi." Hàn Lập mỉm cười trả lời không một chút hoang mang, sau đó khí tức Đại Thừa kỳ vốn được thu liễm lập tức bùng phát.
 
"Oanh" một tiếng!
 
Một cỗ linh áp dường như có thể nghiền nát hết thảy tràn ngập trong đại điện.
 
Một đám Hợp thể tu sĩ đang đứng trong đại điện lập tức cảm thấy trước mắt có một cỗ áp lực cực lớn đang xông thẳng tới, thân hình không thể đứng vững mà phải lui về sau mấy bước.
 
"Cái gì, Hàn huynh thật sự đã là Đại Thừa tu sĩ rồi? Không… cần phải… Phải nói là Hàn tiền bối mới đúng. Cốc mỗ khi trước có gì thất lễ, mong Hàn tiền bối rộng lòng bỏ qua, đừng nên trách phạt."
 
Lão giả tóc trắng mặc dù trước đó trong lòng đã thầm suy đoán, nhưng lúc này nghe Hàn Lập thừa nhận, lại tận mắt chứng kiến hắn thả ra khí tức khủng bố thì khuôn mặt thất sắc, thân hình vừa đứng vững đã lập tức cuống quít thi lễ nói, thanh âm còn có chút run rẩy.
 
Sau đó, Kim Việt thiền sư, còn có đám Ngân Quang tiên tử và chúng trưởng lão Thiên Uyên thành đều không còn ý hoài nghi nào nữa, thân thể sau khi đững vững thì lập tức nhao nhao vui mừng thi lễ.
 
Chỉ có đại hán tóc vàng và phụ nhân xấu xí, sau khi thân hình ổn định được thì thân thể cứng ngắc, trên mặt hiện lên vẻ mờ mịt, nhất thời không biết phải làm như thế nào cho đúng.
 
Nhưng khi bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Hàn Lập quét tới, cả hai lập tức giật mình tỉnh táo lại, đồng thời sợ hãi khom người vái chào, không còn một chút kiêu căng nào nữa.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2196


Báo Lỗi Truyện
Chương 2196/2446