Chương 2190: Phàn Bào Tử và Đạo quả đại hội


Nguyên anh của Hàn Lập dưới dạng tiểu nhân màu xanh đột nhiên cảm thấy lạnh cả sống lưng, có cảm giác như đang bị một hung thú nhìn chằm chằm vào, vô cùng căng thẳng và sợ hãi.
 
Tiểu nhân không suy nghĩ nhiều, lập tức tay bấm pháp quyết, miệng quát lên một tiếng nho nhỏ.
 
Tiếng quát rất nhỏ, nhưng vừa mới hô lên, trong một phạm vi mà hư không đang chấn động, thời gian, không gian dường như lắng đọng lại, trở nên vô cùng chậm chạp.
 
Nhân cơ hội đó, thân hình tiểu nhân màu xanh loáng lên một cái, hóa thành một đạo hư ảnh biến mất tại vị trí.
 
Sau một khắc, ở bên ngoài phạm vi vùng không gian đang chấn động, nguyên anh của Hàn Lập sau vài lần di động đã dừng lại, lẳng lặng đứng nhìn quái vật to lớn ở phía xa.
 
Lúc này, với một khoảng cách đủ xa, Hàn Lập đã có thể nhìn rõ chân diện mục của quái vật kia, chỉ thấy một cái đầu lớn như một quả núi.
 
Hai con ngươi màu tím, sừng màu vàng, vảy màu bạc, bốn cái râu dài, đúng là một cái đầu rồng cực lớn.
 
"Chân Long."
 
Vừa thấy cái đầu này, trong miệng Hàn Lập thốt lên một tiếng thất thanh, có phần hoảng hốt.
 
Mà lúc này, cái đầu rồng lắc thêm một cái nữa, không gian xung quanh nó đang chấn động cũng lập tức đình chỉ, khôi phục lại trạng thái ban đầu.
 
Nhưng đầu rồng vẫn nhìn chằm chằm vào Hàn Lập, miệng cũng trực tiếp nói ra tiếng con người.
 
"Thì ra đạo hữu vừa tiến giai Đại Thừa Kỳ. Nhìn bộ dáng này của đạo hữu, chắc đây là lần đầu tiên thoát xác, thần du vạn dặm?"
 
"Các hạ đã nhìn ra rồi, đúng là tại hạ lần đầu tiên cưỡi mây cưỡi gió như đi trong cõi thần tiên. Đạo hữu chính là Chân Long trong truyền thuyết, tại sao lại ở chỗ này?" Hàn Lập rất nhanh khôi phục lại tinh thần, cẩn thận hỏi lại.
 
"Hắc hắc, mặc dù Nguyên anh của đạo hữu cứng cỏi hơn xa so với nguyên anh của Đại Thừa tu sĩ đã tiến giai nhiều năm, nhưng vẫn có chút khí tơ nguyên toát ra, rõ ràng là dấu hiệu tu luyện thân thể cho Nguyên anh vừa mới đại thành không lâu.
 
Điều này không thể che dấu được những người đồng giai như bọn ta. Về phần bản thể của tại hạ, chính là Chân Long trong Tử Tình Long! Do vài ngày trước gặp phải đại địch nên mới trốn ở nơi này!"
Cái đầu rồng hắc hắc cười, không một chút giấu diếm kể lại.
 
Sau đó, đầu rồng lại lay động một chút, thân rồng lớn như một cái sơn mạch hiện ra trong hư không.
 
Đúng là một cự long cực lớn, lân phiến màu bạc lấp lánh trên thân, nhưng cả người nó lúc này vết thương chồng chéo, không ít vảy bạc bị bóc ra khỏi cơ thể, có lẽ bị thương không nhẹ!
 
Hàn Lập vừa thấy thân hình to lớn đó thì ngẩn ra.
 
Mà toàn thân ngân long vừa hiển lộ ra, lân phiến chợt lóe, sau đó cả thân hình nó lóe lên ngân quang vô cùng chói mắt.
 
Hàn Lập theo bản năng nhắm mắt lại, khi mở mắt ra thì quái vật trước mắt đã biến mất không thấy đâu cả.
 
Mà thay vào đó, ở một nơi trong hư không xuất hiện một gã thiếu niên khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, áo dài màu bạc, sắc mặt trắng nhợt đang mỉm cười nhìn Hàn Lập.
 
"Tại hạ là Phàn Bào Tử, không biết tôn tính đại danh của đạo hữu là gì? Trước đây ta cũng quen Mạc đạo hữu của quý tộc."
 
"Thì ra Phàn đạo hữu là người quen cũ của Mạc huynh. Tại hạ là Hàn Lập, đại danh của Tử Tình Chân Long tại hạ đã nghe từ lâu. Hôm nay thấy đạo hữu bị thương như thế này, xem ra đại địch mà đạo hữu gặp phải cũng không bình thường chút nào." Hàn Lập hơi ngoài ý muốn, nhưng cũng không làm ra vẻ hoảng sợ mà bình tĩnh hỏi.
 
"Khụ, tại hạ gặp phải quái vật Thất Thủ Kiêu, bình thường có gặp nó vẫn muốn tránh xa ba bước. Nhưng lần này ta vì một bảo vật trọng yếu nên không thể thối lui, chỉ có thể kiên trì cùng nó đánh một trận. Kết quả là ta bị thương không nhẹ, tổn thất một ít chân lân, nhưng mà ta cũng bóp nát được hai đầu của nó." Thiếu niên áo màu bạc thở dài một hơi sau đó trả lời hắn.
 
"Hóa ra là Thất Thủ Kiêu, khó trách… Đây là một trong những Phi Cầm Chân Linh thích giết chóc nhất. Phàn huynh có thể đánh bại nó, thần thông quả thật không nhỏ." Hàn Lập nghe được cái tên Thất Thủ Kiêu thì trong lòng cũng cả kinh, lập tức nói.
 
"Chưa thể gọi là đánh bại được, miễn cưỡng coi là lưỡng bại câu thương đi. Thất Thủ Kiêu này mặc dù hung ác, nhưng linh trí của nó lại không quá cao, chỉ cần một chút tiểu xảo là ta có thể lấy được vật kia. Nếu không phải cần thiết thì chẳng ai hơi đâu mà đi tranh chấp cùng loại hung vật đó, thông thường nhìn là muốn tránh xa rồi." Thiếu niên áo bạc có mấy phần đắc ý nói.
 
"Hàn mỗ chúc mừng đạo hữu đã giành được bảo vật." Trên mặt tiểu nhân màu xanh hiện lên một tia kinh dị, hai tay ôm quyền nói.
 
"Đa tạ Hàn huynh, nhưng Phàn Bào Tử ta từ trước tới nay cũng là lần đầu tiên bị thương nặng thế này. Mà con Thất Thủ Kiêu đó sau khi bị thương vẫn ở phụ cận chỗ này lảng vảng, không chịu rời đi. Hay là đạo hữu hãy cùng ta liên thủ một lần, đánh chết nó. Ta thấy nguyên anh của đạo hữu bất phàm, chắc chắn thần thông hơn hẳn những tu sĩ Đại Thừa khác. Ta và ngươi liên thủ chắc chắn hy vọng không nhỏ. Nếu thật sự thành công, nội đan cho ngươi, huyết nhục thì để ta cắn nuốt để khôi phục thương thế, được chứ?" Phàn Bào Tử sau một hồi nói chuyện, đột nhiên đề nghị làm cho Hàn Lập cũng biến sắc.
 
"Phàn huynh trêu tại hạ rồi. Tại hạ vừa mới tiến giai, làm sao có tư cách tranh đấu cùng một đại hung linh." Tiểu nhân màu xanh khẽ run lên một cái, không chút do dự, lập tức cự tuyệt.
 
"Thật đáng tiếc là Hàn đạo hữu lại không có hứng thú với việc này. Đây là một cơ duyên khó gặp đó. Nội đan của Thất Thủ Kiêu chính là thiên hạ đệ nhất Hung Sát vật, dù là dùng để tu luyện thần thông liên quan tới sát khí hay làm tài liệu luyện chế bảo vật đều vô cùng tốt. Hàn đạo hữu thật sự không muốn có? Thứ này cho dù đạo hữu không sử dụng, nhưng nếu đem ra trao đổi cũng sẽ có không ít người chủ động tới cửa, dùng bảo vật khác trao đổi. Sau này có muốn gặp hung vật bị thương, cũng không biết là chuyện của bao nhiêu năm nữa." Thiếu niên áo bạc nghe thấy vậy thì không hề không vui, chỉ là vẻ mặt đầy vẻ tiếc hận.
 
"Tại hạ chỉ là một tu sĩ vừa tiến giai, làm sao dám trêu chọc hung vật có thể gây ra thảm họa diệt tộc này chứ? Chuyện này Phàn đạo hữu không cần khuyên nhủ nữa, tại hạ sẽ không nghĩ tới chuyện đó đâu. Nếu đạo hữu thật sự muốn báo thù, hay là đi tìm một vị bằng hữu nào đó tu vi mạnh hơn tại hạ đi!" Hàn Lập không thay đổi ý kiến, nhã nhặn từ chối.
 
"Nếu thật sự Hàn đạo hữu không muốn thì thôi vậy. Mặc dù ta có không ít bạn tốt, thực lực cũng không dưới ta, thế nhưng hiện tại bọn hắn lại không ở trong giới diện này, khó mà tìm ngay được. Còn những tu sĩ Đại Thừa bình thường, gặp hung cầm này chỉ có thể dữ nhiều lành ít. Quên đi, có một mình nên ta cũng chẳng dại đối đầu với nó, tốt nhất dưỡng thương thêm một thời gian, sau đó lặng lẽ trở về giới diện của mình."
 
Thiếu niên áo bạc thở dài một hơi, theo lời nói thì có lẽ đã nhìn ra một chút thực lực chân chính của Hàn Lập, vốn không đánh đồng hắn cùng với đám tu sĩ Đại Thừa bình thường nữa.
 
Mặc dù Chân Linh và Đại Thừa tu sĩ có đẳng cấp ngang nhau, nhưng một Chân Linh yếu nhất, dù đối mặt với mấy tên Đại Thừa tu sĩ cũng không hề rơi vào thế yếu.
 
Mà một vài Chân Linh cường đại còn có thể so sánh ngang với Chân Tiên, thậm chí còn cao hơn một bậc.
 
"Sao vậy, Phàn đạo hữu phải rời khỏi đây sao?" Lúc này Hàn Lập cũng không cố kị gì nữa, thần sắc khôi phục bình thường, hỏi ngược lại một câu.
 
"Hắc hắc, lúc trước ta ở bên trong khe không gian dưỡng thương, nhưng hiện tại ngươi đã biết đến sự tồn tại của ta, ta còn dám yên tâm ở lại cảnh nội của quý tộc sao? Ta sợ Thất Thủ Kiêu kia đột nhiên tìm tới gây phiền hà, trút giận lên quý tộc."
 
"Nếu hung cầm kia thật sự tìm tới, chỉ dựa vào nhân tộc chúng ta đúng là khó có thể đối phó. Nếu đã vậy, Hàn mỗ cũng không cố ý giữ đạo hữu lại." Trên mặt Hàn Lập hiện lên một chút lúng túng, nhưng sau đó khôi phục lại như thường, lập tức ôm quyền thản nhiên nói.
 
"Ta cùng Hàn đạo hữu vừa mới gặp gỡ nhưng ta luôn có cảm giác như đã quen biết từ lâu. Thế này di, ta có một vật muốn tặng cho đạo hữu, coi như tặng cho người có duyên với mình." Thiếu niên áo bạc suy nghĩ một chút, sau đó cười nói.
 
Sau đó, miệng hắn mở ra, từ trong miệng đi ra một đoàn ngân quang, bay thẳng về phía Hàn Lập.
 
Nguyên anh của Hàn Lập hơi ngây ngốc một chút, sau đó nói một tiếng cảm ơn và đưa tay ra bắt lấy thứ vừa bay tới.
 
Cúi đầu nhìn kỹ, thì ra là một lân phiến màu bạc lập lòe ngân quang.
 
"Phàn đạo hữu, đây là…?" Hà Lập lập tức mở miệng theo bản năng, hỏi ngay.
 
"Mấy trăm năm nữa, Kim Long đại trưởng lão của Chân Long nhất tộc bọn ta sẽ khai mở Quảng Linh quả đại hội tại Chân Long đảo, lúc đó sẽ có Chân Linh các giới và vài tu sĩ Đại Thừa cường đại cũng có tư cách tham gia. Trong đó, ngoại trừ một vài tu sĩ Đại thừa kỳ nổi danh do Long đảo chủ đích thân mời, ta cũng có tư cách mời vài người. Mà lân phiến này của ta chính là thiếp mời để tiến nhập đảo! Một khi đại hội chuẩn bị mở ra, bên trên sẽ xuất hiện bản đồ chỉ vị trí và thời gian chính xác. Đến lúc đó nếu Hàn đạo hữu rảnh rỗi, có thể tới tham gia một chút." Phàn Bào Tử mỉm cười giải thích.
 
"Quảng linh đạo quả đại hội… Đã như vậy, tại hạ cung kính không bằng tuân mệnh, đa tạ ý tốt của Phàn huynh!" Nguyên anh Hàn Lập đánh giá lân phiến trong tay mấy lần, thần niệm đảo qua thấy không có gì bất thường, hai đầu lông màu hơi nhíu lại kinh ngạc, rồi ngưng trọng nói.
 
Sau đó ngân phiến lóe lên thành một đạo ngân quang, biến mất trong tay Hàn Lập.
 
Phàn Bào Tử thấy Hàn Lập thận trọng như vậy thì trên mặt không khỏi hiện lên một tia mỉ cười, lại gật đầu nói:
 
"Hy vọng lúc đó có thể gặp đạo hữu tại Chân Long chi đảo. Đúng rồi, trước khi rời đi, ta cho đạo hữu thêm một lời khuyên. Mặc dù ngươi là tu sĩ Đại Thừa kỳ, Nguyên anh có thể trực tiếp rời xa thân thể để đấu pháp, nhưng tốt nhất không nên thi triển thuật này trước vài tu sĩ mạnh hơn. Theo ta được biết, không ít Chân Linh rất khoái chén Nguyên anh sau khi thoát xác của tu sĩ Đại thừa. Hơn nữa đối với chúng ta, nguyên anh càng cô đọng thì càng ngon… Ha ha…"
 
Phàn Bào Tử nói xong lời này, cười ha ha mấy tiếng, tay áo run lên, ngân quang chợt lóe, thân thể khổng lồ của Chân Long lại một lần nữa hiện ra.
 
Một tiếng sét đánh giữa trời quang vang lên, ngân long hóa thành một đạo ngân quang sau đó biến mất không còn thấy bóng dáng.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2190


Báo Lỗi Truyện
Chương 2190/2446