Chương 2189: Thần du vạn dặm


[Mới] - Ám Hắc Tru Tiên

Thương Khung Truyện

Ba con phệ kim trùng này chính là ba con linh trùng sống sót cuối cùng, sau khi đã cắn nuốt hết đám trùng dự tuyển lên trùng vương.
 
Khi trước, dưới uy hiếp của chân lôi thiên kiếp, trong tình thế cấp bách, Hàn Lập đã gọi ra tất cả phệ kim trùng, vốn đang lâm vào ngủ say sau khi đã ngâm trong Tẩy linh thủy và cắn nuốt một lượng linh vật lớn.
 
Kết quả là đám phệ kim trùng này sau khi cắn nuốt hết lực lượng của chân lôi thì bắt đầu quay ra cắn nuốt lẫn nhau.
 
Điều này hoàn toàn ngoài dự định của Hàn Lập, khiến cho hắn vừa mừng mà lại vừa sợ!
 
Sau khi hắn vượt qua thiên kiếp, tiến giai Đại thừa thành công, toàn bộ đàn trùng chỉ còn đúng ba con hậu tuyển trùng vương này, lúc này có thể coi là "một nửa Trùng Vương" rồi.
 
Ba con bán trùng vương này chẳng những to hơn ban đầu vô số lần, hình dáng hung tợn dị thường, trên lưng có những vằn màu tím sậm nhìn giống hình dáng của tia sét, khiến cho người khác khi nhìn thấy thì đều vô cùng kinh ngạc.
 
Mà khí tức của ba con bán trùng vương này cũng vượt xa lúc đầu, có thể sánh với tu sĩ Hợp thể hậu kỳ.
 
Ba con linh trùng màu vàng có thân hình to lớn dị thường cùng với khả năng không thứ gì không cắn xé được, chỉ nghĩ thôi cũng khiến người ta cảm thấy lạnh người!
 
Nhưng đáng tiếc nhất chính là ba con bán trùng vương này tới bước cắn xé cuối cùng lại dừng lại, không tiếp tục thôn phệ nhau để thành một trùng vương duy nhất nữa.
 
Bằng không, như lời của Thanh Nguyên tử từng nói, trùng vương mà Chân tiên gặp cũng phải tránh xa, nói không chừng có thể sẽ thật sự hiện thế.
 
Hàn Lập đánh giá kĩ ba bán trùng vương này, ánh mắt chớp động, khẽ thúc giục thần niệm.
 
Cánh của ba cự trùng run lên, một đoàn kim quang từ trong mật thất phá không bắn ra ngoài.
 
Chớp mắt sau, bầu trời bên ngoài mật thất vang lên tiếng nổ lớn, kim quang lóe lên ở khắp mọi nơi, nhìn vô cùng quỷ dị.
 
Hắn thúc giục thần niệm, ba bán trùng vương hoàn toàn theo sai khiến, không có chỗ nào bất bình thường cả.
 
Hàn Lập thấy vậy mới yên lòng, một tay bấm niệm pháp quyết.
 
Ba con cự trùng thân hình vốn to lập tức thu nhỏ lại, rồi sau đó chớp mắt biến mất trong cánh tay áo của hắn.
 
Hàn Lập có trong tay ba bán trùng vương này giống như trong tay có ba gã Hợp thể hậu kỳ trợ giúp, có thể coi như là một chỗ tốt từ trên trời rơi xuống.
 
Trong lòng hắn thầm vui mừng, sau khi đánh giá một hồi, thân hình đang ngồi xếp bằng trên đất vẫn bất động, nhưng môi khẽ mấp máy, không có một thanh âm nào phát ra, giống như hắn đang truyền âm cho ai đó vậy.
 
Kết quả là ngay sau đó, trước người Hàn Lập dao động, một đạo vòng cung như chớp bạc lóe lên, một bóng người lẳng lặng hiện ra, hướng Hàn Lập lạnh nhạt hỏi:
 
"Hàn đạo hữu, tìm ta có chuyện gì?"
 
Người vừa xuất hiện này chính là Giải đạo nhân.
 
"Giải huynh, mời ngồi! Ở chỗ này chỉ có hai người chúng ta, cũng nên tiếp tục nói chuyện khi trước. Tại hạ muốn nghe đạo hữu lặp lại lời nói lúc trước một chút."
 
Hàn Lập mời Giải đạo nhân ngồi xuống, thản nhiên cười nói.
 
"Tốt. Ý tứ lúc trước của ta rất rõ ràng, bây giờ ngươi đã có đủ điều kiện trở thành chủ nhân chính thức của ta, chỉ cần có thể đáp ứng vài điều kiện, ta không ngại vì ngươi mà làm việc, từ nay về sau mặc ngươi sai khiến." Giải đạo nhân nhàn nhạt đáp.
 
"Những điều kiện này là do người nào quy định, chắc không phải là do Giải huynh đột nhiên có ý tưởng này đấy chứ?" Hàn Lập nghe vậy thì cẩn thận hỏi lại.
 
"Đây không phải là chủ ý của ta, mà là điều kiện của chủ nhân trước đây của ta. Chỉ cần có người có đủ các điều kiện cơ bản xuất hiện thì ta sẽ chủ động nói ra." Giải đạo nhân không có chút do dự mà trả lời.
 
"Quý chủ nhân chính là Chân tiên, nếu đã đặt ra điều kiện thì chắc hẳn trong đó có chủ ý sâu xa, chắc sẽ không phải là giả. Nếu Giải huynh không ngại thì trước tiên cứ nói ra điều kiện, tại hạ xem xem bản thân có thể hoàn thành được hay không rồi hãy nói tiếp." Sau khi Hàn Lập trầm ngâm một hồi cũng đáp rành rọt từng chữ một.
 
"Tốt, ở đây ta có danh sách mấy món đồ, trước tiên là phải thu thập đầy đủ chúng." Giải đạo nhân gật gật đầu, một tay giơ lên, một ngọc giản màu lam bay về phía Hàn Lập.
 
Một tay Hàn Lập chụp lấy ngọc giản, nhướng mày hỏi một câu: "Chẳng lẽ đây là điều kiện?"
 
"Đương nhiên là không. Nhưng nếu ngay cả việc này mà đạo hữu cũng không làm được thì những điều kiện phía sau tốt nhất là quên đi, càng không cần biết rõ." Giải đạo nhân vẫn thản nhiên nói.
 
"Nói thế cũng có lý!" Hàn Lập gật gật đầu, dán ngọc giản lên trán, thần niệm đảo qua nội dung bên trong.
 
Một lát sau, Hàn Lập thu lại thần niệm, gỡ ngọc giản ra khỏi trán, nhíu mày nhăn mặt một lúc sau đó mới lại hướng về phía Giải đạo nhân, nói:
 
"Những đồ vật này cũng không phải dễ tìm, không những phải bỏ ra chút thời gian ra ngoài, mà e là còn cần có cơ duyên may ra mới thu thập được hết. Nếu vận khí không tốt thì có lẽ cả đời này cũng không thể tìm ra. Giải đạo hữu thật sự khẳng định những đồ vật bên trong này một kiện cũng không thể thiếu sao?"
 
"Chẳng những một kiện cũng không thể thiếu mà thậm chí không thể ít hơn một phân lượng nào, bằng không thì cũng coi như là ngươi không hoàn thành điều kiện này." Giải đạo nhân lập tức đáp.
 
"Được rồi, xem ra muốn được Giải huynh nhận là chủ nhân thực sự thì Hàn mỗ cũng phải thử sức một phen mới được." Hàn Lập tay cầm ngọc giản, thần sắc liên tục biến đổi, rốt cục mới quyết tâm nói.
 
"Tốt, hy vọng các hạ có thể thành công! Nếu không có sự tình gì khác, ta đi trước!" Giải đạo nhân gật gật đầu nói, trên mặt không có chút biểu cảm nào, thân hình lay động một chút, lập tức hóa thành một đạo hồ quang biến mất trong hư không.
 
Hàn Lập nhìn vị trí đối phương vừa biến mắt, trên mặt xuất hiện một chút khác thường.
 
Xem ra lúc trước hắn phán đoán không sai, sau khi Giải đạo nhân này tiến giai lên Đại thừa thì linh tính cũng tăng lên rất mạnh, có lẽ Ngụy Tiên bảo thật sự có chứa một vài bí mật không ai biết.
 
Tâm niệm của Hàn Lập chuyển động liên tục, sau đó lẳng lặng thu ngọc giản vào trong vòng trữ vật, hai tay đặt lên đầu gối, hai mắt nhắm lại.
 
Rốt cục cũng xử lý hết mọi sự tình, bây giờ hắn mới yên tâm nhập định, củng cố cảnh giới của mình.
 
Thời gian bên ngoài vùn vụt trôi qua, Hàn Lập ở trong mật thất nhập định cũng đã được một tháng.
 
Một ngày, Hàn Lập đang ngồi xếp bằng trong mật thất đột nhiên mở to hai mắt, trong mắt chớp lên hai luồng thái dương màu lam rồi nhanh chóng biến mất, một tay vỗ lên đầu một cái.
 
"Ba" một tiếng, trên đỉnh đầu, một tiểu nhân màu ánh vàng xuất hiện ngay sau đó.
 
Tiểu nhân này toàn thân mặc trường bào màu xanh, khuôn mặt giống hệt Hàn Lập, giống như một Hàn Lập đã bị thu nhỏ khoảng mười lần, sau lưng giắt một tiểu kiếm, trên đầu vai cùng ngực có ba giáp trùng màu vàng đang cắn trên vạt áo, giống như ba hạt ngọc vàng rực rỡ, nhìn vô cùng quỷ dị.
 
Mà tiểu nhân vừa hiện ra, sau khi cúi đầu dò xét bản thân một phen thì trên mặt xuất hiện vẻ vô cùng vui mừng.
 
Lúc này, thân thể Hàn Lập vốn đang bất động, đột nhiên gương mặt khẽ nhúc nhích, ánh vàng trên đầu một lần nữa lóe lên, đỉnh đầu đang mở rộng đột nhiên khép lại.
 
Mà sau khi thân hình khẽ động, Hàn Lập còn chủ động đứng dậy, hướng tiểu nhân màu xanh trên không trung hơi khom khom người.
 
Cùng lúc ấy, trên thân thể Hàn Lập lại chớp động ánh sáng màu xanh, một khuôn mặt cũng giống Hàn Lập y như đúc lóe lên.
 
Khúc Nhi vốn điều khiển linh khu cũng lập tức khoanh tay đứng một bên.
 
"Hai người các ngươi để ý tới thân thể ta một chút, ta muốn thử một lần nữa thử thi triển thuật Thần du vạn dặm, một lát nữa sẽ quay lại."
 
Tiểu nhân màu xanh ánh mắt hướng xuống dưới, thần sắc có vẻ ngưng trọng, nói ra giọng của Hàn Lập.
 
Sau đó tiếng xé gió vang lên, tiểu nhân màu xanh nhanh như chớp biến mất tại hư không.
 
Ở bên dưới, thân thể Hàn Lập và linh khu màu xanh liếc mắt nhìn nhau, sau đó yên lặng khoanh chân ngồi xuống, không nói một lời nào.
 
Nguyên anh của Hàn Lập dưới dạng tiểu nhân, lúc này, sau một chớp động đã xuất hiện ở giữa không trung cao mấy vạn trượng, hơi cúi đầu nhìn xuống tầng tầng lớp lớp mây dưới chân, sau đó lại ngẩng đầu nhìn tới một cơn lốc màu trắng đang cuồn cuộn thổi tới. Trường bào màu xanh lay động, da mặt nhăn nhúm như thể đang bị đau bởi ngàn vạn đao cắt vào vậy.
 
Nhưng tiểu nhân thấy vậy không những không kinh hoàng mà còn lẩm bẩm nói nhỏ vài câu:
 
"Gió lốc ngoại thiên đúng là danh bất hư truyền, nếu lúc trước nguyên anh tới độ cao này sợ rằng đã bị gió này trực tiếp xé nát rồi. Nhưng bây giờ ngoài cảm giác có chút khó chịu thì cũng không còn phải sợ cơn gió lốc này nữa."
 
Tiểu nhân màu xanh vừa nói xong thì một tay bấm niệm pháp quyết, toàn bộ thân hình trở nên mơ hồi rồi hóa thành một đoàn hoàng kim tiến nhập vào trong cơn gió lốc, tốc độ của cơn gió mỗi lúc một lớn hơn, mà độ cao mỗi lúc cũng một tăng.
 
Theo độ cao tăng lên, cơn lốc càng lúc càng trở nên dữ dội và hung tợn.
 
Trong cơn cuồng phong, có thể thấy từng đạo âm thanh do phong nhận tạo ra, trong chớp mắt, ở bên cạnh tiểu nhân xuất hiện những khe nứt không gian đen ngòm.
 
Tiểu nhân màu xanh thấy một màn này thì đồng tử khẽ co lại, sau khi do dự một chút thì cũng không có ý định né tránh, vẫn theo gió tiến vào.
 
"Vù" một tiếng, một đạo phong nhận theo tiểu nhân màu xanh lóe lên, đồng thời một cái khe không gian lập tức xuất hiện ngay ở đó.
 
Tiểu nhân màu xanh lập tức bị cái khe nhỏ này hút vào bên trong.
 
Nhưng tiểu nhân bỗng uốn éo thân hình, sau đó lại từ trong cái khe đi ra, điềm nhiên như không có gì, lại tiếp tục đi tới.
 
Dù là tu sĩ Hợp thể kỳ nếu rơi vào khe nứt không gian thì cũng không thể toàn mạng, vậy mà tiểu nhân màu xanh này lại không bị tổn thương chút nào.
 
Tiểu nhân giống như lưu quang, trong nháy mắt đã lên cao hơn vạn trượng, sau đó từ trên không trung truyền tới một tiếng hô trầm thấp, sau đó một cơn chấn động quỷ dị truyền tới.
 
Gió ở những khu vực lân cận rít lên từng hồi, giống như không gian bắt đầu vỡ vụn.
 
Từ một nơi cao trên hư không, một vật khổng lồ đột nhiên thò ra, dùng một đôi mắt to như một tòa lầu các nhìn chằm chằm vào tiểu nhân màu xanh.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2189


Chương 2189/2446
Quảng Cáo