Chương 2187: Người quen cũ thần bí


Ngân Nguyệt vừa thấy Hàn Lập, sau khi nhìn hết từ trên xuống dưới, trên mặt liền hiện lên vẻ tươi cười, nói ra một tiếng chúc mừng:
 
"Chúc mừng Hàn huynh tiến giai Đại Thừa thành công. Từ nay về sau huynh chính là vị lão tổ Đại Thừa kỳ thứ ba của nhân yêu hai tộc rồi. Xem ra tiểu muội từ giờ trở đi phải lễ phép với huynh như một vị tiền bối rồi."
 
"Ngân Nguyệt, ngươi đang giễu cợt huynh sao. Với giao tình của ta và ngươi, mặc dù Hàn mỗ tiến giai Đại Thừa rồi nhưng vẫn chúng ta là bạn bè ngang hàng mà thôi." Hàn Lập mỉm cười, không có chút lưỡng lự trả lời.
 
Ngân Nguyệt nghe thấy vậy, trong lòng rất đỗi mừng rỡ.
 
"Hàn tiền bối, là ngươi ư ! Ngươi thực sự đã tiến giai thành tu sĩ Đại Thừa kỳ rồi sao ?" Đứng phía sau Ngân Nguyệt, Hứa Thiên Vũ cẩn thận đánh giá Hàn Lập một hồi lâu, cuối cùng cũng không dám khẳng định đành phải cất tiếng hỏi.
 
Hàn Lập nghe vậy khẽ giật mình, lúc này mới nhìn tới phía người mới xuất hiện, lập tức phát hiện ra đó là người quen biết cũ. Khóe miệng hắn hơi nhếch lên, lộ ra vẻ giống như cười mà không phải cười.
 
Về phần phu nhân mặc váy đen cùng với Đại hán có râu quai nón cũng dùng ánh mắt kinh sợ nhìn về phía tu sĩ Đại Thừa mới tiến giai - Hàn Lập, trong lòng cùng giật mình không thôi.
 
Có điều so với Động Thiên Thử Vương thì vị phu nhân do Hắc Phượng Vương biến thành trong lòng còn kinh hãi gấp mấy lần.
 
Năm đó nàng đã từng gặp mặt Hàn Lập một lần, nhưng ngày đó Hàn Lập mới chỉ là tu sĩ Hợp Thể sơ kỳ. Nghĩ tới điều đó trong lòng nàng không khỏi giật mình.
 
"Hàn mỗ không nghĩ tới khi mình tiến giai Đại Thừa lại có thể nhìn thấy người quen cũ ngày xưa, thật là một điều rất đáng mừng. Hứa đạo hữu, hóa thân huyết hồn của Băng Phách đạo hữu bây giờ có được khỏe không " Hàn Lập cuối cùng đã mở miệng, hướng thẳng tới Hứa Thiên Vũ nhàn nhạt hỏi.
 
"Thực sự là Hàn tiền bối! Hồi bẩm tiền bối, tổ tiên Huyết Linh nhiều năm trước đã rời khỏi Hứa gia, một lần nữa không có tung tích nữa rồi." Hứa Thiên Vũ sau khi nghe Hàn Lập nói như vậy, dồn nén sự nghi ngờ trong lòng lại, cúi thấp trán cung kính trả lời.
 
"Lại mất tích ? Như thế có chút ngoài ý muốn a! Nàng mặc dù chỉ là một cỗ phân thân huyết hồn nhưng với kinh nghiệm từng trải của một tu sĩ Hợp Thể kỳ thì chắc sẽ không có vấn đề gì đâu." Hàn Lập có chút bất ngờ nhưng trong miệng vẫn chậm rãi nói.
 
"Với lời nói may mắn của tiền bối, hi vọng thật sự sẽ không có chuyện gì. Tổ tiên Huyết Linh là hi vọng duy nhất để chân thân của tổ tiên có thể trở về với Hứa Gia chúng ta. Nếu thật sự xảy ra chuyện gì, chỉ sợ tổ tiên Băng Phách không còn cách nào trở về gia tộc rồi." Hứa Thiên Vũ cười khổ đáp lại.
 
Hàn Lập gật gật đầu, không nói thêm gì, xoay chuyển ánh mắt, dừng lai trên thân người của phu nhân váy đen, cũng khẽ cười một tiếng mà hỏi:
 
"Không nghĩ tới Tiêu đạo hữu cũng sẽ xuất hiện ở chỗ này. Nhiều năm rồi không gặp, dung nhan của tiên tử vẫn như trước, không có chút nào thay đổi."
 
"Hắc Phượng đạo hữu, ngươi nhận ra vị tiền bối này?" Đại hán râu quai nón ở bên cạnh nghe vậy, nhịn không được, nhìn về phía phu nhân mặc váy đen với ánh mắt có chút khác thường, nhỏ giọng hỏi một câu.
 
"Hàn đạo hữu. Không, hiện tại phải là Hàn tiền bối mới đúng. Thiếp thân cũng thật không ngờ, sau lần từ biệt trước, giờ đây gặp lại thì tiền bối vậy đã trở thành tu sĩ Đại Thừa rồi. Cái này thực là rất may mắn cho hai tộc chúng ta! Động Thiên đạo hữu, Hàn tiền bối kỳ thật cũng đã nổi tiếng từ lâu. Chính là tu sĩ tiến giai nhanh nhất trong Nhân tộc." Phu nhân váy đen thở dài một hơi, tiến lên thi lễ với Hàn Lập rồi hướng sang Đại hán bên cạnh nói đầy thâm ý.
 
"Cái gì, hắn chính là Hàn Lập của nhân tộc ! Không. Là vị Hàn. Hàn tiền bối trong truyền thuyết !" Đại hán râu quai nón nhất thời khuôn mặt biểu lộ đầy vẻ không tin tưởng, thậm chí lời nói còn lắp bắp.
 
"Động Thiên? Ngươi chính là Động Thiên Thử Vương!"
 
Hàn Lập trong lòng khẽ động, liếc mắt quét qua Đại hán, phát hiện tu vị của hắn so với Hắc Phượng Vương còn thấp hơn một cảnh giới, nhưng khí tức trên người lại âm trầm khó hiểu, rõ ràng là tu luyện loại công pháp nào đó cực kỳ lợi hại, cũng không thể xem thường được, hai mắt bất giác híp lại.
 
"Tiền bối mắt sáng như đuốc, vãn bối hiện tại chính là chấp chưởng quỳnh thử nhất mạch. Hôm nay được nhìn thấy Hàn tiền bối tiến giai Đại Thừa thực là phúc ba đời của vãn bối." Động Thiên Thử Vương thần sắc chuyển biến cực nhanh, sắc mặt đang rất xấu sau đó lập tức chuyển thành tươi cười.
 
Hàn Lập nghe được lời nói cung kính của Đại hán râu quai nón, sau khi cẩn thận nhìn vị Thử Vương cả buổi, bỗng nhiên nói ra một câu làm cho Đại hán râu quai nón trong lòng hết sức kinh hãi.
 
"Hình như trước kia ta đã từng gặp Động Thiên đạo hữu ở đâu đó? Khí tức trên người đạo hữu cho ta một cảm giác rất quen thuộc, rất giống với một người mà ta đã từng quen biết."
 
"Hàn tiền bối nói đùa, đây là lần đầu tiên vãn bối được nhìn thấy tiền bối. Có thể là ở Vạn Bảo Đại Hội năm đó, tiền bối đã từng tiếp xúc qua một cỗ hóa thân của vãn bối a. Cái hóa thân kia của vãn bối cực kỳ am hiểu thuật biến hóa, khả năng là trong lúc vô tình trông thấy tiền bối, nhưng tiền bối lại không nhớ rõ đấy." Đại hán râu quai nón sắc mặt hơi tái đi, nhưng trong miệng lập tức vội vàng giải thích.
 
"Có lẽ là như thế. Nhưng hai người các ngươi thân là Yêu Vương, tại sao lại một mình xuất hiện ở chỗ này. Đừng nói là các ngươi trước đó đã biết rõ Hàn mỗ ở chỗ này đánh sâu vào Đại Thừa bình cảnh, cho nên cố ý chạy đến quan sát đấy nhé." Hàn Lập khẽ cười một tiếng, không tiếp tục hỏi tới, mà thu lại vẻ tươi cười, bỗng nhiên chuyển chủ đề.
 
"Thật ra thiếp thân cùng Động Thiên đạo hữu tới đây là có một việc quan trọng muốn làm..."
 
"Được rồi. Ta đối với chuyện của các ngươi không có hứng thú, cũng không muốn biết nhiều hơn làm gì. Thế nhưng, hiện tại ta vừa mới tiến giai, còn cần phải ở lại chỗ này một thời gian ngắn để ổn định lại cảnh giới. Ta không muốn bị quá nhiều người biết đến tin tức ta tiến giai nên các ngươi tạm thời ở lại động phủ của ta làm khách một thời gian ngắn a. Đến lúc ta xong việc, các ngươi lại có thể tự do rời đi." Hàn Lập không chờ phu nhân mặc váy đen nói hết lời, chợt nhớ ra cái gì đó liền khoát tay chặn lời, rồi dùng khẩu khí chân thật nói ra.
 
"Nếu tiền bối đã phân phó như thế, thiếp thân tất nhiên tuyệt không không dám trái lời." Hắc Phượng Vương trong lòng âm thầm kêu khổ, nhưng ngoài mặt không lộ ra chút khác thường nào, miệng liền đáp ứng.
 
Đại hán râu quai nón trên mặt xuất hiện thoáng qua một tia chần chờ, nhưng lập tức phản ứng kịp thời, cũng liên tục gật đầu tỏ vẻ thuận theo.
 
Về phần Hứa Thiên Vũ đang dẫn dắt một đám Hứa gia tu sĩ, tất nhiên lại càng không dám có chút phản đối nào.
 
Hàn Lập thấy vậy gật đầu một cái rồi bỗng nhiên nhấc tay đưa vào không trung.
 
Lập tức trên trời phát ra một tiếng nổ lớn. Ba vòng tròn lớn màu vàng từ trên trời giáng xuống rồi dừng lại phía trên đầu Hàn Lập quay vù vù.
 
Mọi người xung quanh đều cả kinh, nín thở nhìn lên mới phát hiện ra đó là ba con bọ cánh cứng màu vàng. Phía bên ngoài thân của chúng phủ đầy những sọc vằn màu tím, ngoại hình trông vô cùng dữ tợn, tỏa ra hơi thở cực kỳ khủng bố.
 
Hàn Lập không cho mọi người có cơ hội tiếp tục nhìn nữa, tay áo khẽ run lên. Lập tức một dải sáng màu xanh quét qua, trong nháy mắt ba con bọ cánh cứng đã biến mất không thấy đâu.
 
Ngay sau đó, dưới sự dẫn đường của Hàn Lập, những người liên quan cùng nhau bay đi, chạy về hướng động phủ của Hàn Lập.
 
Hai canh giờ sau, tại đại sảnh trong động phủ, Hứa Thiên Vũ lòng đầy lo lắng ngồi trên một chiếc ghế, đang cẩn thận trình bày điều gì đó.
 
Mà ở phía trên của đại sảnh, Hàn Lập yên lặng ngồi một chỗ, ngồi trên cái ghế khác bên cạnh chính là Ngân Nguyệt.
 
Cả hai người đang chú ý lắng nghe nội dung lời nói của Hứa Thiên Vũ, thần sắc càng ngày càng ngưng trọng.
 
Về phần những Hứa gia đệ tử khác, Hắc Phượng Vương cùng những người liên quan thì không thấy bóng dáng đâu, dường như đã được bố trí ở nơi khác.
 
Không biết bao lâu sau, tiếng nói của Hứa Thiên Vũ đã ngừng lại.
 
Hàn Lập cùng Ngân Nguyệt không khỏi liếc mắt nhìn nhau.
 
Sau một lúc lâu, Ngân Nguyệt nhướng mày, hướng về phía Hứa Thiên Vũ cẩn thận hỏi:
 
"Dựa theo lời của Hứa đạo hữu, ba mươi năm trước, Ma giới đã tách rời Linh giới của chúng ta rồi. Hơn nữa đại quân Ma tộc cũng đã theo đó mà mãi mãi rời xa Linh giới. Nhưng vừa rồi ta còn nhìn thấy một đám Ma tộc, trong đó thậm chí còn có Hợp Thể kỳ cổ ma, tại sao lại xảy ra được chuyện đó ?"
 
"Tiền bối có chỗ không biết, tuy rằng quân chủ lực của Ma tộc đã rút lui ra khỏi Linh giới, nhưng có một bộ phận Ma tộc không muốn chỉ đơn giản như vậy mà rời đi, liền ở lại Linh giới mà không bỏ chạy. Tuy nhiên, chư tộc chúng ta liên thủ, rất nhanh chóng đã đem bộ phận Ma tộc còn ở lại này đánh tan, nhưng số lượng Ma tộc còn ở lại vẫn rất kinh người. Trong đó còn không ít Ma Tôn đẳng cấp cao của Ma tộc. Cho nên muốn tiêu diệt tất cả Ma tộc, cũng không phải chuyện trong thời gian ngắn có thể làm được. Vãn bối lúc đó, sở dĩ mang theo một ít Hứa gia đệ tử tới đây, kỳ thật cũng là phụng mệnh mà làm việc. Vốn là chuẩn bị tiêu diệt một đám Ma tộc cấp thấp đang ẩn núp ở vùng xung quanh đấy. Nhưng không nghĩ tới rằng đã bị trúng vào bẫy của Ma tộc. Nếu không phải Linh Lung tiền bối ra tay cứu giúp, bọn người vãn bối tuyệt đối không còn khả năng sống sót." Hứa Thiên Vũ vội vàng giải thích, đồng thời trên mặt chợt hiện lên một tia cảm kích.
 
"Thì ra là thế ! Nhưng trong thời điểm ta bế quan, Ma tộc rõ ràng đã chiếm lĩnh được lãnh địa của Mộc tộc, thế mà có thể buông tha tất cả dễ dàng như vậy. Cái này không giống với tác phong trước đây của Ma tộc. Không biết cuối cùng là các tộc đã đạt được hiệp nghị gì với Ma tộc để chúng có thể dễ dàng nhượng bộ đến vậy." Ngân Nguyệt gật gật đầu, nhưng bộ dáng có vài phần nghi hoặc.
 
"Điểm này thì cũng không phải là chuyện mà một tên Hóa Thần tu sĩ như vãn bối có thể biết được. Nhưng vãn bối từng nghe tộc trưởng có nói qua rằng vài vị Đại Thừa tu sĩ đại biểu cho các tộc đã cùng Tam đại Thủy tổ của Ma tộc ký kết một thệ ước bí mật. Sau đó Ma tộc mới cam tâm tình nguyện rút lui khỏi Linh giới của chúng ta đấy." Hứa Thiên Vũ sau một hồi suy nghĩ liền trả lời.
 
"Thệ ước cái gì ? Có thể làm cho Tam đại Thủy tổ buông hết mọi cố gắng lúc trước ?" Ánh mắt Hàn Lập chớp động vài cái, cũng như đang suy nghĩ điều thì đó, thì thào hai câu.
 
"Hàn huynh không cần lo lắng! Dùng tu vi hiện tại của ngươi, chỉ cần tìm được một trong hai người Gia tổ hoặc Mạc tiền bối thì cho dù là chuyện gì cũng sẽ biết rõ ràng mà thôi. Cho dù nói như thế nào thì việc Ma tộc buông tha cho Linh giới của chúng ta đã là một chuyện tốt hết sức hiếm có rồi." Ngân Nguyệt lại cười nhẹ một tiếng nói.
 
"Điều này cũng đúng! Ngân Nguyệt, ngươi an bài chỗ ở cho Hứa tiên tử a. Ta đi tìm một vị bằng hữu cũ khác đàm đạo mấy câu đây." Hàn Lập gật đầu nhẹ một cáu rồi bỗng nhiên cười cười đứng dậy.
 
"Vị bằng hữu cũ khác! Hàn huynh muốn đi tìm Tiêu đạo hữu sao?" Ngân Nguyệt khẽ giật mình, có chút bất ngờ hỏi.
 
"Không ! Chính là vị Động Thiên Thử Vương kia cơ."
 
Hàn Lập cất bước một cái, kim quang lóe lên rồi lập tức biên mất không thấy, trong đại sảnh chỉ vọng lại âm thanh nhàn nhạt.
 
"Động Thiên Thử Vương! Họ đã trở thành bạn cũ từ lúc nào, không phải mới gặp nhau lần đầu sao?"
 
Ngân Nguyệt có chút kinh ngạc.
 
Trong lúc đó, ở một gian yên tĩnh trong mật thất, Động Thiên Thử Vương tâm lý hoang mang đang ngồi trên một cái bồ đoàn.
 
Bỗng nhiên không gian trước mặt chấn động một cái. Rồi ngay tại chỗ đó, thân hình Hàn Lập từ từ hiện ra.
 
"Quả nhiên, ngươi đã tự mình tìm tới." Động Thiên Thử Vương vừa thấy cảnh này, vẻ lo lắng đã mất đi phân nửa, trên mặt lộ ra một tia cười khổ.
 
"Xem ra ngươi chờ Hàn mỗ cũng lâu rồi! Ngươi thật ra cũng đã biết trước rằng những lời nói đó căn bản không có khả năng lừa dối được ta." Hàn Lập cười nhẹ một tiếng, thuận tiện ngồi xuống phía trước Đại hán râu quai nón.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2187


Báo Lỗi Truyện
Chương 2187/2446