Chương 2181: Trùng Biến


Có điều khối lôi cầu chẳng biết kiêng dè lao xuống, ngay lập tức nó tạo thành một mảng sấm chớp vọt vào giữa đàn trùng.
 
Khối cầu điện nửa đen nửa trắng ập đến làm hơn mười cặp Phệ Kim Trùng ở giữa nhảy loạn lên. Ngoài ra còn không ít con bị sét đánh cháy đen rồi lả tả rời xuống giống hệt như mưa vậy.
 
Tuy là Phệ Kim Trùng có thân thể hầu như không thể phá hủy, nhưng sự công kích kinh khủng của Chân Lôi Kiếp vẫn khiến cho chúng bị thương rất nặng. Nhờ có thân thể mạnh mẽ nên vẫn giữ được tính mạng, chỉ có điều chúng không thể không lập tức hôn mê ngay tại chỗ.
 
Nhưng khi quả cầu điện đánh vào hơn mười con Phệ Kim Trùng chuẩn bị thành trùng vương lại càng khiến cho chúng kích động hơn.
 
Lập tức chúng phát ra những tiếng kêu to đến chói tai, làm hàng vạn con Phệ Kim Trùng khác đều ông lên như ong vỡ tổ rồi lao tới đánh về quả cầu điện. Chỉ trong nháy mắt chúng đã bao kín lấy làm cho quả cầu trở thành màu vàng rực, rồi liều mạng cắn nuốt lôi điện bên trong đó.
 
Mà ngay khi đàn trùng xông tới, mặt ngoài quả cầu nửa trắng nửa đen cũng tung ra rất nhiều tia sấm chớp đan vào nhau, rồi không hề khách khí đánh vào những con côn trùng.
 
Kể từ đó, tất nhiên là quả cầu điện ở giữa đàn trùng càng lúc càng nhỏ đi, mà đàn Phệ Kim Trùng trưởng thành cũng không thể chống cự thêm nữa rồi trở nên hôn mê bất tỉnh.
 
Chỉ vài nhịp thở trôi qua, tất cả số Phệ Kim Trùng trưởng thành đề bị quả cầu đánh cho hôn mê rớt xuống đất. Chỉ còn lại hơn mười con dự bị làm trùng vương là vẫn cực kỳ hung hãn bám chặt lấy bề mặt quả cầu mà điên cuồng cắn xé.
 
Dù vậy thì khối cầu điện cũng chẳng quản đến bọn chúng làm gì, trong tiếng gầm rú nó lao xuống dưới thẳng về phía Hàn Lập.
 
Đến lúc này thể tích của quả cầu nửa trắng nửa đen so với khi mới hiện ra chỉ còn lại cỡ một phần tư. Nhưng dù thế thì thể tích của nó vẫn lớn hơn một trượng, ngoài ra xung quanh là tràn ngập các rạch chớp lượn lờ, uy thế cực kỳ kinh người.
 
Nhờ có đàn Phệ Kim Trùng cầm chân nên Hàn Lập cũng đã thi triển xong biến thân trong Niết Bàn Thánh Thể!
 
Vừa nhìn thấy quả cầu đang lao xuống, con vượn khổng lồ bị ma hóa này hét lên một tiếng rung chuyển trời đất, thân hình nó tỏa ra hào quang màu tím rồi điên cuồng phóng lớn lên đến mấy trăm trượng. Đồng thời bốn cánh tay mới mọc của nó đặc như thực chất đột nhiên hướng thẳng lên trời cao.
 
Ngay lập tức trên người con vượn hiện lên một tầng linh văn màu bạc. Nó chuyển động một vòng rồi tất cả cùng tề tụ về phía sáu cánh tay, sau đó hóa thành những pháp trận tạo bằng ký hiện có kích thước lớn nhỏ khác nhau.
 
Hào quang màu bạc sáng chói!
 
Tiếp đó là một tiếng "phanh" vang lên!
 
Ánh sáng trên sáu cánh tay chợt tắt đi, để lại trên bề mặt là tầng tầng các mảnh che tay màu bạc lập lòe, đang che kín như bưng từ ngón tay tới tận đầu vai.
 
Nhưng nếu ai đó quan sát tỉ mỉ thì có thể thấy được bộ giáp tay được tạo bởi vô số mảnh ghép lại này. Cứ mỗi mảnh lại được tạo bởi một cái pháp trận nhỏ li ti, tỏa ra khí tức thần bí lạ thường.
 
Vậy mà trong cùng một lúc Hàn Lập lại vận dụng cả Niết Bàn Thánh Thể, Kinh Trập Quyết lại còn có thêm Bách Mạch Luyện Bảo Quyết nữa. Đây là lần đầu tiên hắn vận dụng cả ba loại thần thông khác nhau trong cùng một thời điểm.
 
Lúc này hắn cảm thấy trong cơ thể mình có thêm một luồng sức mạnh như muốn xé rách cả trời đất. Vì vậy nên đối với đòn cuối cùng này, Hàn Lập cũng tự tin hơn rất nhiều.
 
Chỉ thấy bốn cánh tay trong lớp giáp màu bạc khẽ co lại, rồi bất ngờ vỗ nhẹ về phía trời cao làm cho không trung phía trước phát ra những tiếng rách vỡ vang trời.
 
Bốn cánh tay hơi mờ ảo đi, sau đó nó hóa thành bốn cái ảo ảnh màu bạc khổng lồ đồng loạt đánh lên quả cầu nửa trắng nửa đen đang lao xuống.
 
Từ giữa không trung vang lên một tiếng nổ làm cho đất trời rung chuyển.
 
Ảo ảnh bàn tay màu bạc khổng lồ vậy mà lại đặc như là thực chất. Mười ngón tay như những cái móc câu bấu chặt vào làm non nửa khối cầu bị ép tan đi. Còn lòng bàn tay lại phun ra một luồng lực mạnh kinh hồn hung hăng đánh về trung tâm khối cầu.
 
Khối cầu điện nửa đen nửa trắng liền nhỏ đi rất nhanh. Nhưng những tia chớp hai màu của nó cũng không kiêng dè gì mà điên cuồng ăn miếng trả miếng lên bốn cái ảo ảnh cánh tay khổng lồ.
 
Mà mỗi một bàn tay màu bạc đang bị sấm chớp đánh này đều mang theo sức mạnh kinh người của con vượn khổng lồ đã vận dụng biến thân trong Niết Bàn Thánh Thể. Trong nháy mắt màu bạc của nó mau chóng ảm đạm đi, khí tức cũng suy yếu hơn rất nhiều.
 
Chỉ trong khoảnh khắc bốn cánh tay màu bạc đã bị hàng trăm đợt sấm chớp đánh lên, nó cũng khiến cho khí tức của Hàn Lập đang biến thành cự viên bị ma hóa giảm đi hơn nửa. Nhưng đúng lúc này con vượn đứng phía dưới lại rống to, bốn ảo ánh cánh tay mà bạc lại phình lớn hơn trước một lần.
 
Mười ngón trong bốn cánh tay khổng lồ phân ra trên dưới bao kín lấy quả cầu điện vào bên trong. Tiếp đó chúng không thèm để ý đến những đợt sấm sét đang công kích mỗi lúc một mạnh hơn mà mỗi lòng bàn tay liền tỏa ra hào quang màu bạc đến chói mắt.
 
Ở trong màn ánh sáng màu bạc, vô số ký hiệu năm màu tràn ra làm cho đạo lực ở lòng bàn tay tăng vọt lên mấy lần. Các ngón tay cũng thuận theo luồng lực này đan lại với nhau, đem khối cầu bằng lôi điện lúc này đã nhỏ lại rất nhiều bóp vỡ ra.
 
Khối cầu bị bóp vỡ tung thành vô số tia chớp đen trắng điên cuồng tấn công khắp nơi. Trong phút chốc bốn cánh tay màu bạc bị những tia chớp này đánh cho tan nát.
 
Con vượn khổng lồ bên dưới liền há mồm phun ra một ngụm máu tươi. Bốn cánh tay được che phủ bởi vô số mảnh giáp màu bạc trở nên đau đớn rồi vỡ vụn ra, hóa thành nhiều đốm sáng bàng bạc mà tan đi.
 
Mà hơn trăm khối cầu điện nửa trắng nửa đen trên cao không còn bị ngăn cản, chùng liền chớp lên rồi lao xuống như mưa bổ vào thân thể của cự viên.
 
Trong lúc này, vô số tiếng sấm chớp vang lên liên miên. Từng đoàn tia sét nửa đen nửa trắng bao kín lấy thân thể của con vượn.
 
"Phù phù!"
 
Con vượn khổng lồ dựa vào sự mạnh mẽ của thân thể mình mà cắn răng chống chịu. Đến lúc này nó đã không gắng gượng nổi từng đợt sấm chớp nữa, thân hình to lớn của nó ngã ập xuống làm cho đất đai nơi đó rung lên.
 
Nhưng rạch chớp nửa đen nửa trắng cũng bám theo thân hình của con vượn mà đánh thêm mấy lượt nữa rồi tiêu hao hết uy lực.
 
Giờ phút này tên vùng đất gồ ghề nhấp nhô chỉ còn lại một con vượn khổng lồ với chi chít những vết thương trên cơ thể. Nó đang nằm im không nhúc nhích. Lớp vảy màu vàng tím quanh người đã bong đi gần hết để lộ ra từng mảng lông cháy đen, nhìn thật thê thảm.
 
Trên trời cao, khi khối cầu điện cuối cùng tan vỡ tan cũng là lúc cái hang động ở giữa đám mây đen lóe lên rồi biến mất.
 
Trong khoảnh khắc này, ngoại trừ đám mây tối đen trong không trung đang từ từ trôi nổi, còn lại không hề biến hóa hay có thêm loại dao động nào khác. Điều này thật khiến cho người ta cảm thấy mọi thứ yên tĩnh đến mức quỷ dị.
 
"Ha ha, thật không hổ danh là Chân Lôi Kiếp! Nhưng muốn lấy tính mạng của ta à, còn thiếu một chút nữa..."Phía mặt đất bên dưới bỗng vang lên một trận cười ha hả, dường như có ai đó đang rất khó nén nổi sự hưng phấn trong lòng mình.
 
Chỉ thấy trên thân con vượn vốn đang nằm thẳng cẳng kia bỗng tỏa ra những vệt sáng tím vàng chạy qua chạy lại, thế rồi lớp vảy vàng, linh văn, hay cái sừng trên đầu đều từ từ biến mất. Cùng lúc đó, cơ thể của nó thu nhỏ lại, không lâu sau nó đã khôi phục lại hình người.
 
Chân tay của Hàn Lập khẽ cử động rồi chậm chậm đứng dậy. Hắn nâng khẽ hai tay rồi chậm chậm đánh giá lại toàn bộ cơ thể của mình.
 
Chỉ thấy ngoài trừ khuôn mặt hắn tái nhợt không còn lấy một giọt máu, còn lại khắp thân thể thì hoàn toàn không hề có vết thương nào. Điều này là nhờ khả năng tự phục hồi mạnh mẽ của cơ thể hắn. Ngay lúc hắn giải trừ trạng thái biến hình của mình, những vết thương trên thân thể cũng mau chóng tự lành lại.
 
Tất nhiên là những thương tôn ẩn sâu bên trong mà hắn mắc phải không nhẹ chút nào, muốn chữa khỏi hoàn toàn cũng phải mất khá nhiều thời gian.
 
Những bỗng nhiên, trên cao truyền xuống vô số tiếng động.
 
Hàn Lập ngẩn ngơ, hắn không thể không chăm chú nhìn lên. Đúng là hơn mười con Phệ Kim Trùng sắp thành trùng vương kia vẫn an ổn sau khi bị lôi kiếp đánh, lúc này nó đang phát ra từng tiếng kêu quái dị.
 
Một cảnh kì lạ hiện ra.
 
Đáp theo tiếng kêu của hơn mười con Phệ Kim Trùng kia, mặt đất phía dưới cũng dấy lên những âm thanh vù vù. Từng con côn trùng cánh cứng màu vàng đang hôn mê bắt đầu nhổm dạy rồi lũ lượt kéo nhau bay lên trời. Tiếp đó chúng liền bao vây xung quanh mỗi con trùng chuẩn bị thành trùng vương ở trên cao. Lúc này con nào con nấy múa loạn cặp cánh, bao lấy con côn trùng màu tím ở giữa mà biểu lộ ra thái độ cực kì thù địch.
 
Hàn Lập thấy vậy thì vô cùng hoảng sợ. Hắn không lưỡng lự giơ tay lên không trung, đồng thời miệng hắn huýt thật lớn như muốn kêu gọi tất cả những con côn trùng này trở về.
 
Ngược lại lại với mong muốn, cảnh tượng tiếp theo càng làm cho lòng hắn trầm đi!
 
Những con Phệ Kim Trùng này chỉ ông ông xôn xao lên vài lượt rồi bỏ mặc mệnh lệnh của hắn qua một bên.
 
Hàn Lập thầm hoảng sợ. Vẻ mặt hắn rất ngưng trọng như muốn thi triên loại bí thuật khác để mạnh mẽ ép bức đàn côn trùng. Nhưng cũng chính khoảnh khắc này, dưới sự kích động của những con Phệ Kim Trùng sắp thành trùng vương kia, hơn mười đàn côn trùng ông lên, sau đó cứ đàn này lại nhắm về phía đàn khác ở gần nó mà tấn công.
 
Lập tức trên không trung truyền xuống từng tiếng "sàn sạt". Mấy vạn con Phệ Kim Trùng liền hóa thành một đám mây màu vàng thật lớn. Con nào con nấy đều cực kỳ hung tàn. Thỉnh thoảng có có cảnh một con này bị hơn chục con khác bao lấy mà cắn xé.
 
Hơn mười con Phệ Kim Trùng sắp thành trùng vương kia đang điên cuồng cắn nuốt sạch sẽ những con trùng bình thường khác bên cạnh. Cứ mỗi khi hàm răng của chúng há ra là hầu hết đám côn trùng bình thường ở xung quanh bị cắn sạch sành sanh.
 
Hàn Lập thấy vậy sắc mặt chợt đổi, mà đạo pháp quyết đang chuẩn bị được hắn đánh ra cũng lập tức bị đình chỉ lại.
 
Lúc này vẻ mặt hắn biến đổi liên tục, tựa như không cách nào đưa ra quyết định được. Nhưng bỗng nhiên trên trời cao lại vang lên những âm thanh "Hơ hơ" cực kì quái dị. Trong đám mây đen đang quay cuồng, vô sô khối cầu sáng màu đen xì liền nhanh chóng hình thành.
 
Nhìn kĩ lại thì trong mỗi khối cầu này lại chứa thêm ảo ảnh của một con quỷ nào đó. Chúng to có, nhỏ có, trắng có, đen có. Con nào con nấy thét lên những âm thanh kì quái, tiếng thì thô ráp cao vút, tiếng thì nhỏ bé mơ mơ màng màng, chả có âm thanh nào giống nhau. Có điều những âm thanh này lại làm cho thần thức của người ta trở nên hoảng hốt.
 
"Thiên Ngoại Ma Đầu!"
 
Hàn Lập thấy vậy, đôi mắt liền co quắp, sắc mặt cũng trở nên u ám. Cuối cùng hắn không dám để ý đến đàn côn trùng đang cắn nuốt nhau nữa mà đành phải quay về chăm chú quan sát bầu trời trên cao.
 
Dường như cùng với lúc này, ở giữa đám mây đen trên kia bỗng quay cuồng kịch liệt. Một hồi âm thanh thánh thót như tiên nhạc truyền đến, tiếp đó là từng tia sáng màu xám trắng tràn ra từ trong đám mây. Những tia sáng này ngưng tụ với nhau tạo thành một khuôn mặt mờ mờ màu xám. Ở giữa đám mây lớn khuôn mặt đang quay cuồng không ngừng rồi chậm rãi bay tới gần Hàn Lập.
 
Hàn Lập chỉ thấy gương mặt xám trắng trong màn mây hơi lóe lên. Tiếp theo thân thể mình bỗng dưng nhẹ như bông, tâm thần cũng trở nên mơ màng. Cuối cùng lại thấy mình xuất hiện trong một không gian mới hoàn toàn xa lạ.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2181


Báo Lỗi Truyện
Chương 2181/2446