Chương 218: Khuyết hãm dữ ưu thế


Mã sư huynh nói tới đây, dừng một chút, trên mặt còn hiện ra vẻ tiếc nuối, tiếp theo còn nói:
 
"Nhưng đáng tiếc chính là, kiếm quyết này sau khi tu luyện lên tầng cao, có khuyết điểm không thể chịu đựng được. Theo tầng thứ tư bắt đầu, lấy Thanh nguyên kiếm quyết làm công pháp, về sau khi thổ nạp thiên địa linh khí thì cách vài ngày sẽ xuất hiện hiện tượng tán công kỳ quái, pháp lực lấy pháp quyết luyện hóa mấy ngày trước, sẽ không hiểu vì sao tự động tiêu tán một bộ phận. Điều này làm cho người ta thật sự mơ hồ không nghĩ ra".
 
"Tầng thứ tư kiếm quyết, tốc độ mất đi còn không tính là đáng sợ, chỉ có một phần mười trong pháp lực mới luyện được. Nói vậy thì dù vất vả một chút, bình thường các tu sĩ cũng có thể bù vào! Nhưng nói tới, nếu tiến vào tầng thứ năm, thứ sáu, tốc độ linh lực bị mất trở nên khủng bố, cứ mỗi tầng gia tăng một phần mười tốc độ làm pháp lực mới vất vả khổ luyện ra tiếp tục bị mất nhiều thêm. Nói cách khác, tầng thứ năm của kiếm quyết, pháp lực mới luyện mười phần có hai phần mất đi, tầng thứ sáu mười phần mất ba. Cứ như vậy, còn ai dám tu luyện Thanh nguyên kiếm quyết!"
 
"Hơn nữa đệ tử bổn môn chuyên tu luyện Thanh nguyên kiếm quyết, trước kia cao nhất cũng bất quá mới tầng thứ sáu. Trên sáu tầng, yêu cầu phải là Kết đan kỳ tu sĩ mới có thể tu luyện. Nhưng xem loại công pháp này, vào tầng thứ sáu liền mất một phần ba linh lực, các cao nhân của chúng ta ai dám mạo hiểm như vậy! Vạn nhất tầng thứ bảy về sau của Thanh nguyên kiếm quyết, linh lực còn tiếp tục bị mất nhiều hơn. Bọn họ, các cao nhân không khỏi quá oan uổng!"
 
"Phải biết rằng, công pháp sau này của Kết đan kỳ. Mỗi một tầng muốn tinh tiến cũng gặp muôn vàn khó khăn! Mà Thanh nguyên kiếm quyết này lại cực kỳ khó tu luyện, làm cho bon họ tiêu phí mười mất năm, thậm chí là vài chục năm, sự mạo hiểm ngu xuẩn này, ai cũng sẽ không làm! Càng huống chi, Thanh nguyên kiếm quyết này cũng bị hư hại, không được đầy đủ. Lại không phải tiên gia diệu pháp gì! Cũng không có đủ động lực lớn làm cho bọn họ thực hiện việc mạo hiểm này".
 
"Nhưng kiếm quang thầng thông của kiếm quyết này đích xác rất thực dụng, buông tha như vậy lại đáng tiếc. Vì thế, người ta liền tu luyện ba tầng đầu tiên của kiếm quyết, hoàn toàn trở thành công phu trợ pháp môn phái ta hay dùng. Cứ như vậy , chẵng những không cần sợ hãi tán công, còn có thể tiếp tục sử dụng thần thông kiếm quang. Đương nhiên, cho dù chỉ tu luyện thần thông xuất kiếm quang, mấy đệ tử này cũng cần tiêu phí bốn, năm năm thời gian một mình tu luyện kiếm quyết này mới có thể sử dụng được".
 
Hàn Lập sau khi nghe xong lão nhân trường thiên đại luôn một phen, vừa nghe vừa há hốc mồm. Đợi sau khi phục hồi tinh thần lại, chỉ cảm thấy đầy mình tư vị khó chịu.
 
Không thể như vậy , hắn hiện tại đã tu thành tầng thứ tư kiếm quyết! Nói như vậy, nếu về sau còn tiếp tục tu luyện Thanh nguyên kiếm quyết, như vậy pháp lực có được do vất vả tu luyện, vô duyên vô cớ mất đi một phần mười. Hơn nữa nếu tu luyên lên tầng cao, pháp lực còn có thể lại bị mất nhiều hơn nữa!
 
Như vậy hắn làm thế nào mà tu luyện?
 
Chẳng qua , một khi đã hiểu được những lời như thế! Hắn thế nào đi nữa cũng sẽ không ngốc đến nỗi còn nghĩ đến chuyện tiếp tục tu luyện kiếm quyết này. Việc tu luyện Thanh nguyên kiếm quyết này dừng tại đây thôi.
 
Hàn Lập vừa mới hạ quyết tâm không lâu, lời tiếp theo của tiểu lão nhân,lại làm tâm ý Hàn Lập nhất động, có điểm ngoài ý muốn!
 
"Thanh nguyên kiếm quyết này có khuyến điểm to lớn như thế, nhưng nó lại có chỗ độc đáo. Nếu không, năm đó cũng sẽ không trở thành pháp quyết trấn phái của một phái" Lão nhân cắn cắn môi đột nhiên cảm khái tự nói.
 
"Ta nghe người ta nói qua, kiếm quyết này tuy tu luyện vô cùng chậm, nhưng kiếm quyết này sau khi luyện thành một tầng, đều có công hiêu phát triển kinh mạc kỳ diệu, làm cho đan điền thâm thúy. Làm cho tu sĩ tu luyện kiếm quyết, pháp lực so với các tu sĩ cùng cấp tu luyện pháp quyết khác thâm hậu hơn một ít".
 
"Chẳng qua cụ thể thậm hậu hơn được bao nhiêu? Cái này phụ thuộc vào đã tu luyện thành tầng kiếm quyết thứ mấy".
 
"Nhưng những người lúc trước, tiền bối duy nhất đem Thanh nguyên kiếm quyết tu luyện đến tầng thứ sáu có nói qua cho các đệ tử. Khi luyện thành tầng thứ sáu kiếm quyết, hắn là Trúc cơ hậu kỳ, pháp lực so với các tu sĩ khác hơn gần một phần ba. Số pháp lực hơn này, vừa lúc cùng với số pháp lực bị mất do tu luyện Thanh nguyên kiếm quyết tỷ lệ giống nhau. Trùng hợp như thế, không thể không nói, kiếm quyết này thật đúng là có vài phần ảo diệu!"
 
Tiểu lão nhân tựa hồ đối với Thanh nguyên kiếm quyết này nghiên cứu không ít, càng nói càng hưng phấn hẳn lên. Sau một lúc, thậm chí nước miếng bay tứ tung, hoa chân múa tay, cuống quýt cả lên! Làm Hàn Lập phải vội vàng đề cập đến việc khác, đem sự tình Thanh nguyên kiếm quyết tránh đi, lúc này mới làm vị Mã sư huynh này khôi phục trạng thái bình thường.
 
Đối với Hàn Lập mà nói, kiếm quyết này dù có mặt thần diệu nào khác, hắn cũng sẽ không tiếp tục tu luyên.
 
Phải biết rằng , tư chất hắn vốn không cao, nếu cố ý tu luyện pháp quyết không trọn vẹn rất chậm kia, trừ phi hắn căn bản không nghĩ đến việc Kết Đan, nếu không đầu óc thật sự là có nước vào!
 
Nếu là công pháp bình thường,
 
Hàn Lập phỏng chừng, nếu có thể lại tìm được một ít linh đan phối xứng, có lẽ việc sinh Kết Đan, cũng không phải một điểm nhỏ cũng không thể.
 
Tiếp theo, Hàn Lập sau khi cùng lão nhân tán gẫu, liền cáo từ rời đi.
 
Hắn hiện tại đã Trúc Cơ thành công, tự nhiên không thể ở lại trong coi dược viên cho đối phương. Cho nên, sau khi trở lại phòng thu thập một chút đồ, liền phiêu nhiên rời đi
 
Bởi ngay hôm nay, vừa lúc hắn phải đến Nghị sự điện bàn việc.
 
Hàn Lập Trúc Cơ thành công , trong lòng cỗ kích động lớn kia còn chưa biến mất sạch sẽ. Một lòng thầm nghĩ,sau khi đem sự tình kia bàn xong, liền lập tức mở cho chính mình một động phủ.
 
Về điều này, Hàn Lập đã chờ đợi rất lâu rồi! Dù sao sau khi chính mình có một địa bàn, làm việc gì cũng không cần lại phải lén lén lút lút, có thể quang minh chính đại tại địa phương của chính mình làm làm bất cứ điều gì.
 
Hàn Lập càng nghĩ càng hưng phấn, bất tri bất giác đã ngự khí bay đến Nghị sự điện.
 
Bảo vệ đại môn là hai gã đệ tử trẻ tuổi, hiển nhiên không biết Hàn Lập, nhưng thân phận Trúc cơ kỳ của Hàn Lập, hai người này thực sự rõ ràng. Từ đó, tự nhiên không dám bởi vì thấy Hàn Lập tuổi trẻ mà lười biếng, khinh nhờn hắn.
 
Cho nên, hai người này đồng lọat tiến lên một bước, khom người thi lễ nói:
 
"Vị sư thúc này, có chuyện gì cần nhóm vãn bối hỗ trợ không?"
 
"Sư thúc?"
 
Hàn Lập vừa nghe lời ấy , trong lòng có chút buồn cười. Một năm trước nếu gặp hai vị này, chỉ sợ hắn còn phải xưng hô đối phương một tiếng sư huynh! Hôm nay, Trúc Cơ xong thân phận tăng lên, lập tức thành trưởng bối! Việc này thật đúng là làm Hàn Lập không quen.
 
Chẳng qua, lại được những người tuổi so với chính mình không sai biệt lắm hướng chính mình ân cần hỏi thăm, thi lễ, cảm giác thật sự rất tốt.
 
"Chung chưởng môn có trong kia chứ? Ta có việc muốn gặp một chút!" Hàn Lập nghênh ngang nói.
 
Hai gã đệ tử Luyện khí kỳ này vừa nghe xong lời Hàn Lập, không khỏi liếc mắt nhìn nhau, sau đó người bên phải đáp:
 
"Chưởng môn đến Bách cơ đường nghị sự, bất quá rất nhanh sau sẽ trở lại! Nếu sư thúc không ngại, trước tiên vào trong chờ một lát?"
 
Hàn Lập cau mày lại, nhưng lập tức liền khôi phục bình thường, lấy giọng không biểu cảm nói:
 
"Được rồi, nếu đã như vậy, ta chờ một lúc là được!"
 
"Vậy mời sư thúc qua bên này!"
 
Tên còn lại cũng rất thông minh, lui về sau hai bước, chỉ cho Hàn Lập thấy một con đường.
 
Hàn Lập đi theo người này, xuyên qua đại sảnh, tiến vào trong một gian phòng khách. Phòng này không chỉ sạch sẽ như mới, mà tại bốn phia trên vách tường treo một ít bút mặc thư họa, hiển xuất khí tức văn nhã thư hương của một phái.
 
"Sư thúc trước tiên ở trong này nghỉ tạm một lát, đợi sau khi Chưởng môn về, đệ tử sẽ lập tức bẩm báo Chưởng môn!" Thanh niên sau khi thuần thục cấp cho Hàn Lập một tách hương trà, liền lui ra ngoài.
 
Hàn Lập nhìn theo thân ảnh thanh niên lui ra ngoài, gật gật đầu, nhưng lại lắc lắc đầu.
 
Sở dĩ đầu tiên hắn gật đầu, vì thấy thanh niên này vô luận ánh mắt, cử chỉ, không một chỗ nào không khiến hắn rất là vừa lòng, một lỗi nhỏ cũng không có, xem ra đã phải trải qua một phen huấn luyện chuyên môn mới có loại biểu hiện xuất sắc như thế này!
 
Mà hắn lại lắc đầu, là vì có chút bi ai cho đệ tử cấp thấp này!
 
Một người tu tiên không được đóng cửa để khổ tu công pháp, lại giống như phàm nhân ở đâu canh cửa, bưng trà đưa nước, thật sự là làm cho người ta phải thở dài!
 
Hiện tại nghĩ lại, lúc trước nếu không dùng một viên Trúc cơ đan mua chuộc Diệp Tính lão giả, chỉ sợ hắn cũng sẽ giống với người này. Cũng phải giống như nhau luôn khom người, ăn nói phải nhún nhường từng lời, nói không chừng còn không bằng.
 
Vào lúc Hàn Lập đang ở trong phòng nhấm nháp hương trà, trong lòng suy nghĩ miên man, thì Chung đại chưởng môn đã trở lại.
 
Khi hắn nghe đệ tử giữ cửa nơi đây nói có một vị tu sĩ Trúc cơ kỳ trẻ tuổi tìm hắn thì không khỏi cảm thấy kinh ngạc. Bởi vì theo đệ tử giữ cửa miêu tả lại, hắn đối với người này đích thực lạ lẫm, thực không có trong mấy trăm đệ tử Trúc cơ kỳ tìm được người tương tự.
 
"Hai lăm, hai sáu tuổi, làn da có chút đen, diện mạo bình thường, ai vậy nhỉ?" Chung Linh Đạo mang theo ba phần kinh ngạc, hai phần tò mò vội vào hướng phòng khách nơi Hàn Lập đợi mà đi đến.
 
Tiến vào trong phòng, liền thấy một thanh niên dáng người trung đẳng, mặc phục sức Hoàng phong cốc, hắn đang hướng về phía đối diện xem một bộ vạn hoa đồ trên tường, đang ngắm rất hứng thú.
 
Bất quá, hiển nhiên Chung đại chưởng môn tiến vào phòng gây ra động tĩnh, làm cho đối phương nghe thấy được. Cho nên người này lập tức xoay người lại, khom người thi lễ một cái nói:
 
"Chưởng môn sư huynh! Sư đệ Hàn Lập xin yết kiến Chưởng môn!"
 
"Hàn Lập?"
 
Chung chưởng môn vùa nghe thấy cái tên này, nghĩ thấy có chút quen tai, tựa hồ từng nghe qua! Sau khi liếc mắt nhìn kĩ đối phương, trừ có điểm quen mặt, vẫn chưa nhớ ra đối phương rốt cuộc là ai. Điều này làm cho trong lòng hắn mất tự nhiên, trên mặt không khỏi lộ ra một tia xấu hổ.
 
"Hàn… Hàn sư đệ, mau ngồi đi, không cần khách khí! Sư huynh thân là Chưởng môn, có một số việc, đến chậm một lát, sư đệ không cần lấy làm lạ!"
 
Chung Linh Đạo, cũng là lão hồ ly đã trải qua không biết bao nhiêu là sóng gió, miệng tùy tiện hàm hồ vài câu, liền làm như nhận ra đối phương, dễ dàng hóa giải không khí xấu hổ này.
 
Hàn Lập đối với việc vị Chung chưởng môn này không nhận ra xuất xứ của mình, thực cũng không kinh ngạc!
 
Phải biết rằng, lúc trước Hàn Lập gặp người này thì là việc của năm năm về trước. Khi đó hăn là một vị đệ tử Luyện khí kỳ tư chất thấp kém. Đối phương tự nhiên sẽ không để trong lòng, càng đừng nói đối với hắn có lưu lại ấn tượng khắc sâu, Nếu là đối phương thực liếc mắt liền nhận ra hắn, Hàn Lập mới phải chấn động.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #218


Báo Lỗi Truyện
Chương 218/2446