Chương 2176: Thiên Kiếp Ngũ Hành


Pháp tướng ba đầu sáu tay lại tiếp tục to lớn thêm, chỉ trong khoảnh khắc thân hình trong làn hào quang vàng rực của nó đã vụt lớn lên hơn nhiều, thoáng chốc lại cao thêm cả trăm trượng.
 
Cùng thời gian đó, nguyên anh và cơ thể của Hàn Lập vẫn ngồi xếp bằng bất động, tựa như đang dốc sức luyện hóa sỗ nguyên khí vừa hấp thu lúc trước.
 
Với lượng nguyên khí nhiều đến mức này đối với thần thông của Hàn Lập cũng chỉ có thể cưỡng ép hút vào trong người, sau đó tạm thời trấn áp mà thôi. Phải luyện hóa thật tốt rồi mới có thể điều khiển như ý và sẽ khiến cho tu vi lập tức tăng mạnh.
 
Thế nhưng những thứ đó lại chẳng là gì với pháp tướng Phạm Thánh cao lớn chọc trời kia.
 
Ba cái miệng của pháp tướng khổng lồ đang tỏa ánh vàng rực rỡ điên cuồng nuốt sạch dòng sông linh khí đang chảy cuồn cuộn, dáng vẻ thong dong điềm nhiên như thể chẳng có việc gì.
 
Cùng với sự hấp thụ đó, thân hình của pháp tướng tiếp tục phóng lớn lên!
 
Chỉ sau thời gian một tuần trà, một người khổng lồ vàng rực cao gần ngàn trượng đã hiện ra sừng sững trên mặt đất. Sáu cánh tay của nó chợt khua lên khiến trời đất đều rung chuyển.
 
Lúc này, cơn thủy triều những đốm linh khí từ bốn phía cuốn tới đã yếu dần, cuối cùng lóe lên rồi hoàn toàn biến mất.
 
Thấy vậy, thân hình nguyên anh chớp một cái liền biến thành một luồng kim quang bay vọt về phía thân thể bên dưới.
 
Chỉ sau giây lát, nguyên anh đã lại trở lại vị trí cũ hợp làm một với thân thể của Hàn Lập.
 
Thân hình Hàn Lập run lên rồi hai mắt từ từ mở ra. Sau khi dò xét liền thấy pháp lực trong người đã tăng vọt, trên mặt hắn không khỏi hiện lên vẻ hơi kì lạ lẩm bẩm:
 
"Phương pháp này đúng là rất hữu hiệu, nhờ thế mà trùng kích bình cảnh có thể đơn giản hơn phần nào."
 
Vừa dứt lời, hắn liền giơ tay bấm pháp quyết tiếp tục nhắm mắt vận công.
 
Trong chốc lát, trên người Hàn Lập tỏa ánh vàng rực rỡ. Các phiến vảy màu vàng kim từ bên trong hiện ra, nhanh chóng bao trùm toàn thân. Trên đỉnh đầu còn lóe lên ánh sáng màu xanh của một chiếc sừng màu xanh dài chừng một thước đang dần mọc lên.
 
Cơn lốc xoáy màu vàng trên không trung vang lên một tiếng giòn tan rồi vỡ vụn. Mà bên dưới, Hàn Lập tỏa ra luồng khí tức còn đáng sợ hơn lúc nãy rất nhiều lần.
 
Tại những nơi luồng khí tức này đi qua, tầng mây trên trời đều bị xuyên thủng tán loạn, khiến ánh mặt trời vụt chiếu rọi xuống cực kỳ chói mắt.
 
Bấy giờ hai tay Hàn Lập đang nhanh chóng đánh ra pháp quyết, từ miệng truyền ra âm thanh chú ngữ trầm thấp. Hào quang vàng rực hội tụ lại hai bên vai hắn tạo thành hai chiếc đầu lâu và bốn cánh tay vàng kim như ẩn như hiện, dường như có thể ngưng thực bất cứ lúc nào.
 
Cùng lúc đó, màu sắc của các phiến vảy bao phủ bên ngoài cơ thể của Hàn Lập chợt đậm lên, bắt đầu tản ra màu tím vàng kỳ dị.
 
Giờ phút này đây, hắn đã thúc dục toàn bộ Phạm Thánh Chân Ma Công, pháp lực khổng lồ trong người tựa như những cơn sóng nối đuôi nhau trùng kích vào chướng ngại. Thế nhưng dường như có một con đê chắn ở đâu đó trong người hắn, gắt gao chặn những con sóng lại không hề để lộ chút sơ hở nào.
 
Xem ra quá trình đột phá chướng ngại tuyệt đối không thể có hiệu quả chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi được.
 
Hàn Lập vừa không ngừng thúc dục công pháp vừa cảm ứng toàn bộ biến đổi trong cơ thể nhưng vẻ mặt vẫn không hiện ra nét khác thường nào.
 
Các lần đột phá bình cảnh trước kia tất nhiên không thể so sánh với đột phá lên Đại Thừa Kỳ này nên hắn đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng.
 
Một tháng sau đó, Ngân Nguyệt đang đứng trên một đỉnh núi rồi dùng dáng vẻ lạnh lùng nhìn về phía vùng đất trũng phía xa. Bên cạnh nàng có thêm một dáng người xinh đẹp, chính là cô bé Chu Quả Nhi kia.
 
Lúc Hàn Lập đột phá bình cảnh đã tạo nên động tĩnh không nhỏ, tất nhiên là Chu Quả Nhi đang tu luyện ở gần đó không thể không biết được. Vì vậy sau đó không lâu nàng liền thu hồi công pháp, vội chạy đến gần nơi này để chờ đợi.
 
Giờ phút này ở phía vùng đất trũng phía dưới đã được hơn mười tầng ánh sáng đủ loại màu sắc bao phủ lại từ lâu, mặc cho tiểu nha đầu này ra sức trút bao nhiêu linh lực vào mắt vẫn chỉ thấy một mảng ánh sáng mịt mờ, không thể thấy rõ thứ gì.
 
"Linh Lung tiền bối, hiện giờ Hàn tiền bối thế nào rồi, đã lâu như thế không lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi ư?" Vẻ mặt tiểu nha đầu hơi lo lắng, nàng nhịn không được hướng về Ngân Nguyệt hỏi.
 
"Hiện tại cả khu vực đó đều bị cấm chế bao phủ, ta cũng không có cách nào nhìn rõ tình hình bên trong, nhưng căn cứ theo luồng khí tức càng lúc càng mạnh thì dường như không kém tổ phụ của ta. Chắc sẽ bình an thôi." Ánh mắt Ngân Nguyệt hờ hững quét qua, lạnh lùng trả lời sau đó không để tâm mà khoanh chân ngồi xuống rồi vận công tu luyện.
 
Nghe thế trong lòng Chu Quả Nhi khẽ buông lỏng, nhưng thấy biểu cảm của Ngân Nguyệt như vậy khiến cho nó phải dở khóc dở cười.
 
Không lâu trước đó vị tiền bối Linh Lung này còn biểu hiện vẻ vô cùng ân cần với Hàn Lập, bây giờ lại chợt trở nên lãnh đạm như thế. Nếu không phải trong những năm gần đây nàng đã biết sự thay đổi của Ngân Nguyệt là do chịu ảnh hưởng của loại pháp quyết nào đó thì sợ rằng cũng phải ngạc nhiên cả buổi rồi.
 
Trên ngọn núi bên kia, hai mắt Giải Đạo Nhân lập lòe ngân quang nhìn chằm chằm vào tầng tầng màn sáng đang bao phủ trên không trung thung lũng, trên mặt dường như hiện lên chút khác thường.
 
Cả thung lũng bỗng nhiên run lên, tất cả màn sáng bao trùm bên trên rung chuyển kịch liệt một hồi, từ bên trong chợt không ngừng truyền ra những tiếng nổ mạnh kinh thiên động địa.
 
Kim quang lóe lên, hơn mười cột sáng cực lớn từ trong màn sáng bắn ra, bay thẳng lên xua tan mây đen trên trời.
 
Liền đó, một cỗ khí tức kinh khủng từ đó cuộn tràn ra, dù là thần niệm của Giải Đạo Nhân vừa tiếp xúc cũng không tránh khỏi phải co rụt con ngươi lại.
 
"Đạt rồi, khí tức đã đạt tới cảnh giới Đại Thừa. Nhưng có thực sự trùng kích thành công hay không còn phải xem có thể vượt qua thiên kiếp mới biết được." Giải Đạo Nhân thì thào hai tiếng với giọng thấp không thể nghe thấy rồi trong khoảnh khắc gương mặt lại khôi phục lại vẻ lạnh nhạt như ban đầu, giống như có thể hiểu rõ tình hình lúc này của Hàn Lập.
 
Ngay khi hắn vừa dứt lời, hơn mười màn sáng đang bao phủ vùng đất bên dưới nổ vang lên. Ngay giữa vô số tia sáng vàng rực đang vỡ vụn từng mảng bỗng hiện ra một pháp tướng cao hơn ngàn trượng. Mà lơ lửng giữa không trung ở dưới chân pháp tướng lại có thêm một quầng sáng tím vàng đường kính hơn mười trượng đến lóa cả mắt, Hàn Lập đang ôm hai tay ở trong đó.
 
Lúc này đây, Hàn Lập vẫ giữ nguyên dáng vẻ ma hóa yêu dị. Nhưng toàn thân hắn đẫm máu, khắp nơi còn có thêm vô số vết thương cực nhỏ và đang nhanh chóng lành lại với tốc độ mà mắt thường có thể thấy được.
 
Càng quỷ quái hơn là thân hình Hàn Lập đã cao hơn lúc trước đến non nửa. Tay chân cũng đột ngột to thêm một vòng, lúc này nhìn hắn thật giống như một thanh niên tráng sỹ vậy.
 
Ở phía dưới, tòa đài trong suốt cao mấy chục trượng đã không còn sót lại chút gì, tại chỗ cũ chỉ còn lại mặt đất gồ ghề và những mảnh vỡ phủ vụn phấn, có vẻ như là nó đã bị một luồng lực khủng khiếp nào đó đập nát ra.
 
Bên trong quầng sáng vừa vàng vừa tím, Hàn Lập đứng im và nhắm nghiền hai mắt. Những linh văn màu bạc vẫn đang chạy qua chạy lại một cách vô định trên người hắn. Khắp nơi trên thân thể hắn đang nổi lên từng sợi gân xanh, mỗi múi cơ bắp thịt đều co rút liên tục. Dường như có một luồng năng lượng nào đó đang tuôn trào cuồn cuồn trong đó, lúc nào cũng có thể xé thịt lao ra.
 
Còn linh áp đáng sợ do hắn phát ra đã làm cho không gian trong vòng vài dặm xung quanh đông đặc lại sắt. Bất kể sinh linh nào vừa tiến vào trong đó đều sẽ lập tức bị linh áp này mạnh mẽ đè nát.
 
Mà cao tít trên không, mây đen vốn bị cột sáng màu vàng đánh tan sau một tiếng nổ vang lại tụ tập trở lại. Trong khi chúng cuồn cuộn cuốn đến có thể mơ hồ thấy từng đoàn từng dải sáng năm màu chớp động không dứt, lại còn vừa bay vừa lớn vụt lên.
 
Chỉ trong thời gian mấy nhịp hô hấp, đoàn ánh sáng năm màu đã biến lớn thành gần một mẫu, hào quang cuồn cuộn chớp lóe khắp trời cao, gần như che khuất mây đen không còn một mảnh!
 
"Thiên Kiếp Ngũ Hành!" Vừa nhìn thấy dị tượng trong không trung, gương mặt vốn lạnh như băng của Ngân Nguyệt đang đứng trên đỉnh núi phía xa trở nên tái nhợt.
 
Mặc dù hơi ngơ ngẩn nhưng thấy thần sắc Ngân Nguyệt như vậy thì tất nhiên Chu Quả Nhi cũng hiểu hiện tượng thiên văn trong không trung trên thung lũng không phải là chuyện đùa. Lúc này hai mắt của nàng mở to, nhìn không chớp về phía đằng xa.
 
Giờ phút này, khí tức phát ra trên người Hàn lập càng đáng sợ hơn, thậm chí mơ hồ có thể thấy được không khí bốn phía như hơi vặn vẹo.
 
Bỗng nhiên Hàn Lập ngẩng đầu lên, hai mắt mở trừng ra, vẻ mặt vô cảm nhìn lên bầu trời.
 
Gần như cùng lúc đó, những dải sáng năm màu trên trời chợt biến đổi thành màu vàng ròng. Rồi một khắc sau, từ đó phun ra vô số luồng kim quang dài hơn một thước, chúng chợt lóe lên rồi bay vọt xuống như những lưỡi dao sắc bén.
 
Một đám lưỡi dao vàng chói lọi, lạnh lẽo ghê người đang từ trên cao buông xuống dưới như mưa rào rồi phủ xuống toàn bộ dải dất trũng này.
 
"Kim Cương Khí!"
 
Hàn Lập nhíu mày rồi rùng mình thốt nhẹ, nhưng trên mặt hắn lại không lộ ra vẻ sợ hãi gì nhiều mà khẽ phất một ống tay áo về bốn phía. Lập tức có hơn mười đạo pháp quyết theo đó mà bay ra, rồi lóe lên chui vào trong không gian xung quanh mất dạng.
 
Sau một khắc, phần lớn pháp trận bố trí khắp nơi trong vùng đất kêu lên vù vù, lớp lớp màn sáng lại tức thì lóe lên, biến thành vầng bảo hộ che chắn toàn bộ dải đất trũng phía dưới.
 
"Ầm, ầm" vang lên tiếng nổ lớn!
 
Những lưỡi vàng rực vừa rơi xuống trên tầng ánh sáng ngoài cùng liền phá ra tiếng nổ kinh người, đồng thời biến thành từng đoàn kim quang rồi vỡ tung ra. Bên ngoài quầng sáng liền gợn sóng dập dờn, lập lòe bất ổn!
 
Dầu vậy thì sau thời gian cạn tuần trà, tầng ánh sáng ngoài cùng không thể chống cự thêm nữa nên bị kim quang chém thành vô số mảnh. Pháp trận đầu tiên này cũng vì vậy mà lóe sáng lên rồi vỡ vụn ra từng khúc, chẳng thể nào sử dụng được nữa.
 
Vô số lưỡi kim quang chằng chịt lóe lên, lại tiếp tục rơi xuống trên màn sáng thứ hai, tiếng nổ…
 
Cứ như thế, từ trên không trút xuống muôn luồng kim quang, không ngớt không dứt, vô cùng vô tận, hơn nữa uy năng của mỗi luồng đều không thua gì phi kiếm phi đao!
 
Dưới sự công kích điên cuồng đó, chỉ trong một thời gian rất ngắn đã liên tiếp đánh bại năm tầng ánh sáng.
 
Thế nhưng đúng lúc này, Hàn Lập ở phía dưới chỉ giơ một tay bấm niệm pháp quyết thì sáu cánh tay giống hệt nhau của pháp tướng liền nắm lại tấn công kiên cuồng về phía không trung.
 
Chỉ trong chốc lát sau, không khí rít lên như cuồng phong, từng đoàn từng đoàn quyền ảnh lớn như tòa nhà lớn hiện ra bên ngoài quầng sáng, nhoáng một cái bay thẳng đến phía luồng ánh sáng khổng lồ đang phá không vọt tới.
 
Từng đạo kim quang ngăn cản ở phía trước nơi quyền ảnh đi qua dù chưa trực tiếp tiếp xúc đã rung lên rào rạo vỡ vụn biến mất.
 
Quyền ảnh lóe lên mấy cái liền đánh trực tiếp lên luồng ánh sáng vàng rực.
 
Sau khi âm thanh chói tai như kim loại va chạm vào nhau vang lên, quyền ảnh bắn ngược trở lại rồi lập tức tiêu biến, còn luồng ánh sáng kim sắc bỗng run lên hóa thành vô số điểm sáng bay lả tả.
 
Kim quang từ trên trời rơi xuống chợt đột ngột dừng lại!
 
Nhưng chỉ một khắc sau, kim quang bay lả tả cuốn tròn một hồi rồi màu sắc chợt biến thành xanh đậm. Sau đó nó cuồn cuộn tụ lại, lại hợp thành một luồng ánh sáng màu xanh có thể tích không kém lúc trước chút nào.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2176


Báo Lỗi Truyện
Chương 2176/2446