Chương 2174: Chuẩn Bị


Cánh cửa hình vuông bằng đá ầm ầm mở ra. Giải Đạo Nhận cũng mau chóng cảm ứng được, thân hình hắn chợt lóe lên đã xuất hiện ngay cạnh Hàn Lập rồi dùng ánh mắt sáng như sao quan sát tỉ mỉ.
 
Hiện giờ Giải Đạo Nhân đã khôi phục lại thực lực của một tu sĩ Đại Thừa Kỳ. Ánh mắt bình thường của hắn sắc bén như đao. Bị ánh mắt này nhìn vào khiến cho Hàn Lập cảm thấy không thoải mái lắm.
 
"Hàn đạo hữu chuẩn bị đánh sâu vào chướng ngại Đại Thừa sao?" Khối ngụy tiên khôi lỗi này vốn rất ít nói, nhưng lúc này hình như nó nhận ra điều gì đó nên chủ động hỏi trước.
 
"Giải huynh nhận ra rồi! Đúng là Hàn mỗ đang định làm như vậy." Hàn Lập không hề cảm thấy kỳ quái, hắn nghiêm nghị đáp lời.
 
"Lúc này pháp lực cùng cơ thể của ngươi đang ở trạng thái hoàn hảo, nếu muốn đột phá chướng ngại Đại Thừa hẳn là có đến năm phần thành công. Như vậy cho dù la ở Tiên giới cũng rắt hiếm thấy." Ánh sáng kỳ lạ trong mat của Giải Đạo Nhân chớp lên mấy lượt, sau đó hắn mới đánh giá.
 
"Có lời nói của Giải huynh khiến Hàn mỗ an tâm hơn nhiều. Nhưng chút nữa khi ta đột phá chướng ngại Đại Thừa sẽ gây ra rung động không nhỏ, e là sẽ có nhiều kẻ nhân cơ hội này đến dòm ngó. Lúc do đó mong đạo hữu bảo vệ cho ta phần nào." Hàn Lập nghe vậy liền mừng rỡ rồi chắp tay nói với Giải Đạo Nhân.
 
"Ngươi đã yêu cầu thì tất nhiên ta sẽ bảo vệ ngươi an toàn. Nhưng những tiêu hao trong lúc đó sẽ được tinh vào phần cung ứng của ngươi." Giải Đạo Nhân gật đầu, khuôn mặt đã khôi phục lại vẻ lạnh nhạt vốn có.
 
"Tất nhiên rồi, đến lúc đó đành làm phiền đạo hữu vậy." Hàn Lập mỉm cười đáp ứng.
 
Ngay lúc hắn đang định rời đi, bỗng cánh cửa của gian phòng gần đó lại kéo kẹt mở ra. Bước thướt tha qua cánh cửa mà đến là một thiếu nữ yểu điệu nhưng hơi lạnh lùng.
 
Đúng là Ngân Nguyệt vẫn thường bế quan ở bên cạnh.
 
Sắc mặt của nàng lúc này hơi tái nhợt, nhưng ánh mắt long lanh vẫn mang theo đôi nét khác thường mà ngắm nhìn Hàn Lập. Nàng khẽ sờ cằm nhẹ nhàng hỏi:
 
"Chúc mừng Hàn huynh, tu vi của ngươi tiến bộ thật nhanh, mới vậy mà đã có thể đột phá chướng ngại lên Đại Thừa rồi. Nhưng lúc này liệu có quá sớm không? Hay là Hàn huynh đành thêm vài năm tu luyện củng cố tu vi cho vững chắc hơn đi."
 
Hiện giờ Ngân Nguyệt vẫn chưa bị ảnh hưởng bởi tác dụng phụ của Vong Tinh Quyết.
 
"Ngân Nguyệt, mấy năm không gặp mà tu vi của nàng đã tiến bộ thêm rồi, xem ra công pháp kia của tiền bối Ngao Khiếu đã có hiệu quả. Nhưng hiện giờ cả tinh thần hay pháp lực của ta đều ở trong trạng thái tốt nhất. Nếu lúc này không thể đột phá được chướng ngại, cho dù có thêm trăm năm hay ngàn năm sau đi nữa cũng không thể thành công được." Hàn Lập đem thần niệm quét qua người của Ngân Nguyệt rồi mỉm cười trả lời.
 
"Nếu nối về tu vi hay kiến thức thì tiểu muội thật không cách nào sánh với huynh. Một khi huynh đã nói như vật chắc là đã có lý do. Vậy hãy để tiểu muội cùng Giải huynh bảo vệ bên cạnh nhằm phòng ngừa hạng trộm cắp đến quấy nhiễu Hàn huynh." Ngân Nguyệt suy nghĩ một lúc rồi kiên quyết nói.
 
"Nàng sẵn lòng bảo vệ cho ta, thật khiến ta mong còn không được, ơ, mà hình như nha đầu Quả Nhi kia không ở trong động phủ?" Hàn Lập cười như hoa cám ơn. Nhưng khi đem thần niệm quét qua toàn bộ động phủ lại khiến hắn cảm thấy ngạc nhiện
 
"Gần đây Quả Nhi cũng gặp chướng ngại khi tu luyện, ngày ngày phải mượn ánh sáng mặt trời mới mong có thể vượt qua. Vì vậy từ vài năm trước nó đã rời động phủ đến một ngọn núi gần đây để tu luyện một mình." Kỳ lạ là Ngân Nguyệt lại biết rất rõ chuyện này.
 
"Thì ra là vậy. Đúng là Tố Nữ Luân Hồi Công hơi khác so với các công pháp bình thường. Nó đã có con đường tu luyện riêng nên chúng ta không cần quấy nhiễu làm gì." Hàn Lập gật đầu, biết được tin này làm hắn cảm thấy an tâm hơn.
 
Tiếp đó Hàn Lập dẫn theo Giải Đạo Nhân và Ngân Nguyệt ra ngoài. Cả bọn hóa thành ba đốm sáng lao lên trời, đảo qua một vòng những khu vực xung quanh, sau đó chọn lấy một phương hướng rồi bay vút đi.
 
Thời gian uống hết một chén trà trôi qua, Hàn Lập đã cách xa tòa động phủ khi nãy cả vạn dặm. Khi bay đến một khu vực bằng phẳng, ba vệt sáng hạ xuống rồi lần lượt hiện ra ba bóng người.
 
Cả khu vực này bằng phẳng và rộng lớn đến lạ thường, ở tít phía xa xa mới có thể nhìn thấy mờ mờ vài ngọn núi. Hàn lập quan sát một lúc rồi vừa lòng gật đầu:
 
"Chọn nơi này đi. Hai người hãy chờ ở bên kia, đợi ta bố trí xong vài tòa đại trận rồi nói sau. Tuy mấy thứ linh tinh này không giúp ta ngăn cản được bao nhiêu thiên kiếp, nhưng nó có thể che dấu một phần dao động cũng như những hiện tượng thay đổi trên bầu trời. Điều này cũng khiến kẻ khác khó tìm tới đây hơn."
 
Ngân Nguyệt cùng Giải Đạo Nhân không có ý kiến gì khác. Cả hai liền hóa thành hai vệt sáng bay về hai ngọn núi khác nhau. Chỉ sau vài cái chớp động, người nào người nấy đều an ổn đáp xuống, rồi tìm một tảng đá lớn mà ngồi quan sát từng cử chỉ cũng như hành động của Hàn Lập.
 
Hàn Lập hít một hơi thật sâu, tay áo hắn run lên thả ra hơn mười đốm sáng màu trắng, hóa thành hơn mười con rối hình dáng giống như những con vượn lớn. Trong tay mỗi con khôi lỗi cự viên đang cầm chi chít các loại trận kỳ, trận bàn và các loại tài liệu để bày trận.
 
"Đi!"
 
Hàn Lập ra lệnh.
 
Thân hình của những con rối khẽ động rồi bay ra khắp bốn phương tám hướng trên bầu trời. Một lát sau, chúng bắt đầu đem những đồ vật như trận bàn, trận kỳ trong tay ra bố trí trong không trung một cách rất cẩn thận.
 
Hàn Lập cũng tự mình bay đến một nơi trong vùng đất bằng phẳng bên dưới. Bàn tay khẽ lật đã có thêm từng hàng tá linh thạch hảo hạng trong suốt, rồi ném cả lên trời cao giống như mưa vậy.
 
Không lâu sau, trên vùng đất này đã dần hình thành lên tầng tầng trận pháp. Hàn Lập lại nhoáng lên rồi trở về chỗ trung tâm trong vùng đất. Hắn lấy ra từ trong người từng món bảo vật ong ánh như ngọc lưu ly rồi nem về khắp nơi trong toa trận pháp.
 
Những món bảo vật này hắn đều lấy được nhờ đánh chết những tên Ma Tôn và hóa thân của Thánh Tổ. Kiện nào kiện nấy đều trân quý khác thường, rất có đanh tiếng. Nếu đưa một kiện bất kỳ cho tu sĩ Hợp Thể Kỳ bình thường nào đó cũng đủ để khiến họ vui mừng như bắt được chí bảo. Thế mà Hàn Lập chỉ tiện tay lấy ra một mạch đến năm sáu mươi món, lại dùng chúng làm pháp khí giữ trận khiến cho uy lực của trận pháp tăng thêm non nửa.
 
Làm xong hết thảy những việc này, Hàn Lập lấy từ trong vòng trữ vật ra một đống tài liệu để bày trận lớn như quả núi rồi khoanh chân ngồi xuống. Sau khi hơn mười con khôi lỗi cự viên hoàn thành xong việc bày bố trận kỳ với trận bàn, chúng liền quay về nơi này lấy thêm tài liệu rồi tiếp tục lao đi bố trí trận pháp.
 
Tòa đại trận này thực không tầm thường, cho dù là tại liệu đã có sẵn cũng phải hao tốn mất gần nửa ngày mới được bố trí xong. Lúc này những con rối hình dáng giống như vượn đã trở về trước mặt Hàn Lập, bọn chúng đang chắp hai tay đứng yên không nhúc nhích.
 
Sắc mặt của Hàn Lập vẫn yên lặng như thường, tay áo khẽ run lên thả ra một mảng sáng màu xanh đem tất cả những con rối thu về. Tiếp đó hào quang màu vàng lóe lên quanh thân, bàn tay hắn kết ấn rồi đánh ra một đạo pháp quyết vô cùng huyền diệu.
 
Hàn Lập nghiêm nghị quát khẽ, đạo pháp quyết lướt tới nhập thẳng vào sâu trong lớp đất bùn.
 
Lập tức mảnh đất phía dưới rung lên tạo thành những trận nổ ầm ầm. Đất đai xung quanh đó đột ngột trồi nên tạo thành cái đài đất rộng khoảng một mẫu. Cứ vậy chẳng mấy chốc sau nó đã cao lên tới hơn ba mươi trượng.
 
Pháp quyết trên tay lại Hàn Lập chợt biến đổi. Hắn vẫn duy trì bộ mặt như cũ rồi há miệng phun ra một đốm lửa màu bạc.
 
Đốm lửa xoay tròn lại hóa thành một con chim lửa lớn khoảng một thước. Hai cánh nó mở ra, đón gió lớn lên, một lúc sau đã biến thành một con cái vật cao đến vài chục trượng.
 
Dưới sự thúc giục bằng thần niệm của Hàn Lập, con chim lửa khổng lồ hót lên một tiếng vang rền. Nó xoay đầu lao thẳng xuống cái đai cao được đắp bằng đất ở phía dưới.
 
Một tiếng "phốc" vang lên!
 
Khi con chim lửa còn cách đài đất khoảng mấy trượng, bỗng nhiên nó lại hóa thành vô số ngọn lửa màu bạc rơi xuống, bao kín lấy cả dải đất lẫn Hàn Lập vào bên trong.
 
Mà Hàn Lập vẫn đang đứng thẳng tấp trong biển lửa, đến cả mí mắt cũng chẳng thèm chớp lấy một cái. Ngọn lửa màu bạc vừa chạm đến thân hình hắn liền đột ngột biến mất, căn bản không hề có chút tác dụng nào. Thế nhưng tòa đài ở bên dưới chân hắn đang dần bị ngọn lửa nung chảy. Mặt ngoài của nó hóa lỏng rất nhanh sau đó bắt đầu kết tinh lại.
 
Vài nhịp thở trôi qua, cặp mắt của Hàn Lập lóe sáng. Tay áo của hắn phất lên tạo thành tiếng gió rít chói tai, một cơn lóe xoáy cũng theo đó mà cuốn tới.
 
Ngọn lửa màu bạc nổ "bụp" rồi biến mất không thấy bóng dáng đâu nữa.
 
Lúc này dải đất đã trở nên trong suốt. Mặt ngoài của nó còn được bao phủ bởi một lớp đá màu trắng trong, dưới anh nắng mặt trời nó trở lên lấp lánh lóa mắt. Từ xa nhìn tới khiến người ta cứ ngỡ đây phải là một tòa lâu đài bằng ngọc mới đúng.
 
Ban đầu chỉ là đất đá bình thường, vậy mà trải qua sự tôi luyện lại của linh hỏa, nó trở nên cứng rắn không thua gì so với tài liệu luyện khí thường dùng.
 
Trên tòa đài bòng vang lên một tiếng kiếm thật lớn!
 
Bảy mươi hai thanh kiếm nhỏ bay ra từ trong người Hàn Lập. ở trên trời cao chúng múa lượn một vong rồi hóa thành bảy mươi hãi lưỡi kiếm khí màu xanh lấp lánh sáng chói.
 
Ngón tay của Hàn Lập điểm vào đám mây kiếm. Các lưỡi kiếm khí chớp lên, rồi lao xuống tòa đài bên dưới một cách cực kì linh hoạt.
 
"Xoẹt xoẹt…"
 
Chỉ thấy ánh sáng màu xanh chớp nháy liên miên. Sau khi lớp đá vụn được quét sạch đi, trên bề mặt tòa đài liền hiện ra một đoạn linh văn.
 
Những sợi kiếm khí nhanh như tia chớp đem toàn bộ bề mặt của toà đài vẽ qua một lượt. Sau đó chúng lại ông lên rồi phóng vút lên cao, một lần nữa hiện lại nguyên hình là bảy mươi hai thanh kiếm nhỏ xanh biếc. Tất cả đang trôi nổi lơ lững giữa không trung.
 
Trên thân cái đài trong suốt bây giờ hiện ra thêm chi chít linh văn. Thoáng qua đã biết chúng huyền diệu khác thường, nhưng nếu nhìn kĩ lại lam cho người ta cả thấy như bị mê muội.
 
Hàn Lập dùng thần niệm kiểm tra các nét linh văn thêm một lần nữa, khuôn mặt không khỏi hiện lên vẻ hài lòng. Một tay của hắn khẽ phẩy thả ra một đoàn hào quang. Tiếp đó trước mặt lại bất ngờ xuất hiện thêm bốn lá cờ nhỏ lấp lánh những ánh sáng kỳ dị. Từng lá cờ khẽ nhoáng lên rồi biến mất vào trong hư không.
 
Ngay lập tức trên bốn góc của tòa đài phun ra từng cỗ sương mù. Sau khi ngưng tụ lại, chúng liền hóa thành bốn cây cờ cao đến mười trượng, lần lượt chia làm bốn loại màu sắc khác nhau: đỏ, xanh, vàng, tím. Trên mỗi lá cờ được vẽ thêm một loại quái thú không biết tên, con nào con nấy đang giương nanh múa vuốt rất sống động.
 
"Cuối cùng Phiên Thiên Thai đã được dựng xong, hy vọng phương pháp của Mạc tiền bối cho ta sẽ hữu ích." Hàn Lập đánh giá bon lá cờ xong trên mặt liền hiện lên một tia chờ mong. Sau do hắn lại thì thầm bằng một âm thanh chỉ đủ cho chính mình nghe được.
 
Bỗng nhiên hắn đánh ra một tá pháp quyết về những thanh kiếm đang lơ lửng trên cao.
 
Những thanh kiếm liền trở nên mờ ảo, hóa thành hơn ngàn thanh kiếm màu xanh chói mắt rồi bay vù vù ra khắp bốn phương tám hướng. Cuối cũng chúng chìm nhập vào trong không gian chẳng thấy bóng dáng đâu nữa.
 
Nhưng nếu bây giờ có người nào đó tiến vào trong bàn kính trăm trượng quanh chỗ này sẽ thấy một cỗ kiếm khí dày đặc đến rợn người khiến cho lông tóc không khỏi bị dựng ngược.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2174


Chương 2174/2446