Chương 2173: Tòa Cực Sơn Thứ Ba


Hàn Lập vừa vui mừng vừa cân nhắc lại mọi chuyện. Năm ngón trên bàn tay còn lại khẽ nắm phát ra một tiếng rít chói tai. Tiếp đó là vô số sợi tơ vàng bỗng nhiên hiện ra, quay vòng vòng quanh nắm tay rồi đột ngột biết mất.
 
Cùng lúc đó, trong cơ thể hắn vang lên những trận sấm liên miên như tiếng pháo. Một luồng lực còn lớn hơn khi nãy không biết bao lần được truyền ra theo các đường kinh mạch.
 
Hai mắt của Hàn Lập tỏa ra những tia sáng màu lam. Tiếng sấm nãy giờ vẫn liên miên trong cơ thể bỗng chốc im bặt. Nắm tay nhoáng lên cách không đấm thẳng tới cửa đá trước mặt.
 
Không khí bị nén chặt tạo thành những tiếng nổ ùng oàng. Hào quang năm màu trên tấm cửa lóe lên, nhưng nó vẫn kêu một tiếng "oanh" rồi vỡ vụn xuống.
 
Hàn Lập hài lòng gật đầu. Tay áo run lên phóng ra một đám mây màu xanh cuốn về phía những mảnh vụn của tấm cửa. Hào quang chợt lóe lên, những mảnh vụn mau chóng hợp với nhau, một lần nữa trở thành tấm cửa bằng đá hoàn chỉnh như lúc đầu.
 
Trong khoảng thời gian sau đó Hàn Lập ngồi im kiểm tra khắp cơ thể. Hắn đang cảm thụ từng thay đổi kỳ diệu khác nhau trên mỗi bộ phận. Vẻ mặt không dấu nổi nét tươi cười.
 
Ba ngày trôi qua. Lúc này Hàn Lập đã nắm giữ hoàn toàn các kiểu biến hóa huyền diệu của Bách Mạch Luyện Bảo Quyết. Hắn đè nén sự quan tâm lẫn vui mừng về vấn đề này, tiếp đó lại cân nhắc một lúc. Cổ tay áo phất lên, từ bên trong văng ra hai khối đá xanh biếc, trong suốt có độ lớn nhỏ khác nhau.
 
Một khối có đường kính cỡ một thước, viên còn lại chỉ vẻn vẹn bằng nắm tay thôi. Cả hai đều tỏa ra ánh sáng màu xanh lục mênh mông.
 
Đúng là những khối đá có chứa Âm Dương Đại Ngũ Hành Chân Quang. Một khối hắn lấy được dưới mỏ quặng. Viên còn lại là yêu Hạch của con Từ Quang Thú đã chết trong tay hắn khi đó.
 
Có hai vật này, lại kết hợp với những tài liệu đã được chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước. Như vậy chắc cũng có thể gắng gượng luyện chế ra ngọn cực sơn thứ ba.
 
Hàn Lập thẫn thờ nhìn hai hòn đá trong tay, nhưng tâm thần hắn đang lặng yên suy nghĩ phương pháp luyện chế qua núi tương ứng trong Nguyên Hợp Ngũ Cực Sơn.
 
Mãi một lúc lâu sau hắn mới khẽ chớp mắt, rồi bất ngờ quăng hai hòn đá lên không trung. Từ cổ tay của hắn vang lên một tiếng xé gió, chiếc vòng trữ vật rung nhẹ rồi bắn vọt ra ngoài.
 
Hắn không hề tỏ ra nao núng khẽ điểm nhẹ.
 
Vòng trữ vật xoay một vòng thật tròn rồi phun ra một mảng sáng cuồn cuộn, lóe lên bay lướt qua trước mắt Hàn Lập.
 
Ngay sau đó hai bên xung quanh Hàn Lập là hàng tá các loại hộp ngọc, chai lọ linh tinh được xếp la liệt trên mặt đất.
 
Sau khi các vật này được bày ra hết, vòng trữ vật lại vang lên một tiếng kêu nhỏ nhỏ. Tia sáng loé lên, thì ra đây là một cái lô đỉnh mạ bạc.
 
Cái lô này giỏi lắm chỉ cao được một thước. Thế mà sau khi đón gió lớn lên, chẳng mấy chốc nó đã trở thành một chiếc đỉnh lớn đến cả trượng. Nó rơi xuống nặng trịch tạo thành một tiếng nổ vang làm cả căn phòng chao đảo. Lúc này ở giữa căn phòng đã có thêm một cái đỉnh thật lớn, ba chân của no cắm sâu đến hơn nửa thước vào trong nên đất cứng như đá.
 
Hàn Lập nhìn hai khối đá đang lơ lửng trên không rồi vẫy nhẹ, ngay lập tức hai vật này hóa thành hai vệt sáng màu lục bay thẳng vào trong chiếc đỉnh lớn ở bên dưới.
 
"Phù!"
 
Hàn Lập há miệng, phun ra một quả cầu lửa màu bạc. Sau khi xoay một vòng, quả cầu liền hóa thành một con chim lửa màu bạc lớn cỡ một thước. Tiếp đó con chim đang rộng hai cánh lao về phía cái đỉnh.
 
Ngọn lửa màu bạc bao lấy thân đỉnh mà thiêu đốt khiến nhiệt độ trong phòng tăng mạnh, không gian quanh đó cũng trở nên vặn vẹo giống như có thể sụp xuống bất cứ khi nào.
 
Mười ngón tay của Hàn Lập múa tít như chiếc bánh xe liên tiếp đánh tới các loại chai lọ và hộp ngọc bên dưới. Những thứ này bất ngờ bay vút đến trên miệng cái đỉnh, rồi nhanh như chớp mở nắp ra dốc ngược những loại tài liệu được chứa trong đó xuống.
 
Dưới sự vận động pháp lực như điên cuồng của Hàn Lập, thân hình con chim lửa đang bay quanh thân đỉnh bỗng lớn hẳn lên, làm cho ngọn lửa rực cháy bao lấy toàn bộ thân đỉnh.
 
Trên bề mặt chiếc đỉnh bạc đang tỏa ra một loại ánh sáng năm màu mờ mờ. Ngoài ra trong làn sáng này còn có thêm một loại ký hiệu nhỏ cỡ hạt đậu đang không ngừng bay loạn khắp bốn phía. Khiến cho chiếc đỉnh càng tăng thêm vẻ huyền bí.
 
Lúc này Hàn Lập đang đứng trước chiếc đỉnh lớn. Chẳng những pháp quyết trên tay hắn không hề ngừng lại mà càng lúc càng trở nên mau chóng.
 
Hai khối đá trong màu xanh biếc cùng nhiều loại tài liệu quý hiếm đang bị nung trong thân đỉnh với nhiệt độ không thể tưởng nổi. Chúng bắt đầu tỏa ra những loại ánh sáng kỳ quái, thậm chí một số ít đã bắt đầu tan ra rối hòa lẫn với nhau.
 
Không biết có phải là tài liệu để luyện chế lần này hơi thiếu, hay là do Am Dương Đại Ngũ Hành Cực Sơn này khó luyện chế hơn so với hai ngọn núi trước. Lần luyện bảo này phải kéo đài đến hơn nửa tháng, cuối cùng trong căn phòng vang lên một tiếng sét đinh tai, lúc này mới tính là việc luyện chế đã hoàn thành.
 
Nhưng nhìn lại trong gian phòng, bây giờ chỉ còn lại những mạnh vụn của chiếc đỉnh đã vỡ nát. Ngoài ra cách mặt đất khoảng một trượng còn có thêm một ngọn núi lớn tầm một thước rất đẹp đang lơ lưng giữa không trung.
 
Toàn thân ngọn núi trong suốt, mặt ngoài của nó tản ra một loại ánh sáng năm màu chói lóa khiến mắt người ta bỏng rát, không sao nhìn lâu được.
 
Hàn Lập ngắm nhìn đỉnh núi mà không dấu nổi nỗi vui mừng.
 
Từ chỗ hắn đang ngồi có thể nhìn thấy bên trong ngọn núi ẩn chứa một loại uy lực rất đáng sợ. Không ai có thể hiểu rõ ràng loại uy lực này bằng chính hắn. Xem ra Hàn Lập lần này đã không uổng phí một phen công sức.
 
Nhưng trải qua mời thời gian luyện chế liên tục lâu đài như vậy khiến cho pháp lực và tâm than của hắn tổn hao rất nhiều, hiện giờ phải điều chỉnh thật tốt mới được.
 
Hàn Lập thầm nghĩ vậy, bèn nâng tay phấp khẽ về không trung phía trước. Ngay lập tức ngọn núi trước mạt loe lên, biến thanh một cái pháp khí cao cỡ một tấc nằm gọn trong lòng bàn tay hắn. Bàn tay khẽ lật, cái pháp khí xinh đẹp mê người đã biến mất không thấy bóng dáng đâu nữa.
 
Hàn Lập đem ngọn núi cất gọn gàng rồi mới nhắm mắt điều dưỡng lại cơ thể.
 
Phải hai ngày sau hắn mới mở lại mắt ra. Vẻ mệt mỏi trên nét mặt đã tan biến đi, thay vào đó là thần thái tươi rói sáng lạng.
 
Hàn Lập trầm ngâm suy nghĩ trong chốc lát rồi bấm niệm thần chú. Sau lưng khẽ nhoáng, một cái pháp tướng ba đầu sáu tay bất ngờ hiện ta. Tay áo hắn lại run lên, bảy mươi hai thanh kiếm xanh biếc như một đàn cá nhỏ bơi qua bơi lại, múa lượn quanh người.
 
Tiếp đó bàn tay của hắn khẽ lật, bỗng hiện trong tay ra thêm một cái thẻ ngọc xanh biếc. Hắn khẽ chỉ vào cái thẻ, một làn sương mù tạo bởi vô số chữ viết nhỏ nhắn bay ra. Chúng hơi ông ông nhốn nháo rồi ngưng tụ thành một đoạn kinh văn treo lơ lửng không nhúc nhích trước mạt Hàn Lập.
 
Nhìn kĩ mới thấy, đoạn kinh này chính là phần Thanh Nguyên Kiếm Quyết mà hắn đã tu luyện trước đây.
 
Hàn Lập cẩn thận học thuộc đoạn pháp quyết này thêm một lần nữa. Vẻ mặt hắn trở nên nghiêm nghị lạ thường, đến cả việc chớp mắt cũng không dám, đôi con ngươi trong suốt cũng chỉ nhìn chằm chằm vào phía trước.
 
Hiện giờ hắn đã tiến vào trạng thái tâm tĩnh như nước, dồn toàn bộ sức lực lên việc tìm hiểu phần công pháp được chọn làm chủ tu này. Trong quá trình hắn nghiên cứu công pháp, bảy mươi hai thanh kiếm nhỏ khi thì tản ra lung tung, lúc thi tụ lại cùng nhau. Thỉnh thoảng chúng còn xếp thành một kiếm trận loại nhỏ, hoặc là phát ra những tiếng chói tai rồi bay lượn trên không trung, tỏa ra những tia sáng lạnh lẽo đến rợn người.
 
Bảy mươi hai lưỡi kiếm xanh mướt này sống động như có sinh mạng riêng vậy. Khi nhìn vào khiến người ta không biết nói sao cho phải nữa.
 
Lần nghiên cứu công pháp này chiếm của hắn đến hơn năm năm.
 
Một ngày nọ gian phòng bỗng vang lên một tiếng thở phào, bảy mươi hai thanh kiếm nhỏ ông lên một trận thật dài rồi quay lại trong cơ thể của Hàn Lập. Hai mắt lóe sáng, đợi cho sự linh hoạt khôi phục lại như lúc bình thường hắn mới lẳng lặng cất cái thẻ ngọc đi. Nhưng sau đó Hàn Lập lại lấy ra một miếng ngọc màu vàng nhạt khác. Ngón tay cháy bùng một đốm lửa nhỏ đốt lên tấm ngọc khen nó tuôn ra vô số chữ viết li ti màu vàng, rồi lại ngưng tụ thành một đoạn văn tự khác.
 
Dựa theo trình độ thâm ảo của đoạn kinh văn trước mặt, thì ra đây chính là pháp quyết của Phạm Thánh Chân Ma Công.
 
Ánh mắt sáng ngời của Hàn Lập dừng lại trên đoạn kinh, thân hình còn chưa động mà pháp tướng Phạm Thánh ở sau lưng đã trợn to sáu con mắt. Cùng lúc đó sáu cánh tay của pháp tướng nhoáng lên rồi tự động bấm theo các loại pháp quyết khác nhau được ghi trên đoạn văn.
 
Cùng lúc này, hào quang màu vàng sáng rực trên thân hình đang ngồi xếp bằng của Hàn Lập. Một chùm ký tự vàng óng hiện ra, rồi mau chóng biến thành những tấm vảy như được đúc từ vàng che phủ kín toàn thân hắn. Mà trên đỉnh đầu cũng lóe tia sáng màu xanh, tiếp đó có một cái sừng nhỏ lờ mờ hiện ra.
 
Hắn lại đem công pháp chính của mình ra tìm hiểu thêm một lần nữa. Lần này còn tiêu phí nhiều thời gian hơn cả lần trước đó.
 
Xuân qua, Hạ đến, Thu đi, Đông tới. mời một năm tiếp theo lại lặng lẽ trôi qua.
 
Trong gian phòng bỗng vang lên một tiếng thét vui sướng. Pháp tướng sau lưng Hàn Lập tản đi, những tấm vảy và cái sừng trên đỉnh đầu cũng biến mất, lúc này Hàn Lập đã khôi phục lại hình dáng lúc bình thường.
 
Hắn mở to đôi mắt, khuôn mặt cũng không dấu nổi vẻ vui mừng.
 
Trong suốt mười sáu năm qua hắn chỉ đành thời gian để nghiên cứu công pháp. Chẳng những đã hiểu thấu đáo một so vấn đề mà trước đây hắn chưa nắm rõ, hơn nữa hắn còn nghiên cứu ra nhiều loại thần thông mới trong hai loại công pháp chủ đạo này. Tin rằng sau này có thể tặng cho kẻ địch của hắn vài sự kinh ngạc không nhỏ khi đấu pháp.
 
Mà Hàn Lập làm được điều này cũng nhờ những kiến thức chứa trong chiếc thẻ ngọc do Ngao Khiếu và Mạc Giản Ly ghi chép lại những kinh nghiệm việc đột phá chướng ngại Đại Thừa Kỳ.
 
Hiện giờ hắn đã tu luyện thành công Bách Mạch Luyện Bảo Quyết, còn có thêm ba tòa cực sơn trợ giúp hắn chống đỡ lại thiên kiếp. Lại vừa đúng lúc luyện hóa xong được lực của Tịnh Linh Liên. Điều này giúp hắn nắm chắc sáu đến bảy phần khả năng đột phá chướng ngại Đại Thừa.
 
Mà có thể chắc chắn đến mức này nếu cho các tu sỹ Hợp Thể khác nghe được, chỉ e là bọn họ sẽ cứng họng rồi ghen ghét không thôi.
 
Phải biết rằng nếu là những lão quái vật Hợp Thể Hậu Kỳ bình thường, cho dù có tiêu phí cả đời dài đến mấy vạn năm để tích cóp cũng như tu luyện thì đối với tỉ lệ nắm chắc việc đột phá chướng ngại lên Đại Thừa Kỳ đã ít lại càng ít. Thậm chí những người có khả năng thấp kém đến cả việc chống lại thiên kiếp cũng không thể, cứ vậy mà bị thiên kiếp giết chết ngay khi đang đột phá bình cảnh.
 
Nếu không thì sao trong biết bao nhiêu vạn năm qua, hầu hết các tộc ở Linh giới chỉ thường nghe đến việc có tu sĩ ngã xuống trong lúc chống đỡ thiên kiếp, chứ chẳng mấy khi nghe người ta nói có người đột phá chướng ngại Đại Thừa thành công?
 
Lúc này Hàn Lập tự thấy mình có tâm cảnh cũng như đan dược và các loại bảo vật khác hơn xa những tu sĩ bình thường, vì vậy hắn sẽ không muốn kéo dài thời gian thêm nữa, mà quyết định thử đột pháp bình cảnh để tiến vào Đại Thừa Kỳ.
 
Mà chướng ngại của Đại Thừa Kỳ chắc chắn phải hơn xa so với việc từ Luyện Hư Kỳ tiến vào Hợp Thể Kỳ. Việc đột phá làm cho thiên địa nguyên khí bị xóa trộn tạo nên những vụ nổ long trời lở đất. Tất nhiên là không thể cứ tự nhiên ngồi trong căn phong này kích phát thiên kiếp Đại Thừa rồi.
 
Hai mắt của Hàn Lập sáng lên, lúc này hắn đã đứng dậy đi nhanh ra ngoài khung cửa đá.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2173


Báo Lỗi Truyện
Chương 2173/2446