Chương 2167: Đại Chiến Ở Mộc Tộc (11)


Bảy ả thiếu nữ sau lưng có hai cánh đồng loạt quát lớn, các tòa pháp trận liền phun ra những dòng dung nham đậm đặc như chất lỏng.
 
Dòng nào dòng nấy chảy ra cuồn cuộn không ngừng, thoáng chốc đã tràn ngập cả màn sương máu. Theo đó ngọn lửa bùng lên, ca bầu trời xung quanh đều bị bao phủ trong biển lửa.
 
Nhưng kì quái hơn là xung quanh biển lửa đang cháy rừng rực hoàn toàn không có chút cảm giác oi bức nào, ngược lại còn thấy từng gợn khí lạnh đang tràn ra nhè nhẹ từ trong đó.
 
Lúc này bảy tòa pháp trận mau chóng phóng lớn lên rồi hợp lại với nhau làm một, biến thành một ký hiệu giống như chữ "phong" thật lớn. Nó đang rơi xuống biển lửa bên dưới.
 
Chữ phong chìm vào biển lửa trong nháy mắt. "Oanh", nó lại vỡ vụn ra rồi hóa thành vô số điểm sáng nhập vào trong đó.
 
Tiếp theo là vô số đốm sáng lại tuôn ra từ trong biển lửa. Chúng hơi ngừng lại rồi bất ngờ biến ảo thành một tầng hào quang nửa đen nửa đỏ, đem cả biển lửa bao bọc chặt chẽ.
 
Mặt ngoài của tầng hào quang có vô số ký hiệu như những đốm sáng bay qua bay lại. Những ký hiệu này lúc chợt lớn, lúc chợt bé đi. Thoạt nhìn làm cho người ta cảm thấy thần bí vô cùng.
 
Lão già mặc áo bào thấy vậy liền tỏ ra vui mừng gấp bội. Lão thốt lên "tốt quá" rồi nhoáng cái đã xuất hiện bên cạnh biển lửa đang cháy rừng rực.
 
Lão há mồm phun ra một chùm hào quang màu trắng. Khi tia sáng tắt đi, trong tay hắn lại có thêm một chiếc bình bằng ngọc lớn tầm một thước.
 
Lão ta không nói hai lời, bàn tay nâng cao bình ngọc lên, trong miệng lẩm nhẩm thần chú.
 
Lập tức có một ngọn lửa trắng nóng rực cuồn cuộn tuôn ra rồi hóa thành ba con hỏa giao. Quầng sáng phía dưới không ngăn trở chút nào, ba con giao trắng nhanh chóng xuyên qua rồi nhạp thẳng vào trong biển lửa.
 
Trong phút chốc, cả ba con hỏa giao màu trắng đều như cá gặp nước, con nào con nấy tỏ ra hưng phấn rồi phun ra một ngọn lửa trắng, cháy bùng lên giữa biển lửa.
 
Lúc này cả bảy ả Ma tộc có cánh và lão già cùng nhau khoanh, chân ngồi xuống. Tất cả đang nhắm mắt tập trung lẩm nhẩm pháp quyết.
 
Biển lửa dưới sự thôi thúc của pháp quyết liền dấy lên từng cơn sống cuồn cuộn. Nơi ngọn sóng đi qua liền tạo thành những trận nổ nhỏ lộp bộp tung ra vô số tia lửa. Ba con hỏa giao vẫn lấp ló trong đó, chúng đang hì hụp bơi lặn trong màn lửa nóng bỏng.
 
Nếu chẳng may có tu sĩ bình thường nào đó rớt vào đây, chỉ cần trong chốc lát sẽ bị thiêu đốt thành tro bụi, mãi mãi không bao giờ có cơ hội đầu thai.
 
Nhưng chỉ một lúc sau trong biển lửa lại truyền ra một giọng nói khinh khỉnh:
 
"Đây là thủ đoạn của các ngươi sao? Thật chẳng có gì hay ho."
 
Lão già mặc áo bào và bảy ả Ma tộc nghe thấy liền trở nên kinh hoảng. Cả bọn không khỏi trợn ngược cặp mắt nhìn tới.
 
Trong biển lữa bỗng vang lên một tiếng gáy thanh thót. Ánh sáng màu bạc lóe lên, một con chim lửa to đen mấy trượng phi ra, lao thẳng đến màn sáng ở trên cao.
 
Con chim lửa có bộ lông sáng rực, hai cánh trải đầy lửa bạc, thoạt nhìn cực kì xinh đẹp.
 
Sắc mặt của lão già mặc Ma tộc bỗng trầm xuống, trong miệng lại lẩm nhẩm khẩu quyết, đồng thời ngón tay lại hướng vào biển lửa điểm một cái.
 
Ba con hỏa giao trong biền lửa gầm lên một tiếng như rồng ngâm, sau đó hướng thẳng hỏa điểu lao tới.
 
Con chim lửa màu bạc xinh đẹp ngay lập tức nhận ra uy hiếp, hai cánh lớn rung lên, thân hình không lo xoay một vòng sau đó hướng cũng về phía ba con hỏa giao mà đánh.
 
Một tiếng kêu to bạo phát từ trong quầng sáng mà ra.
 
Con chim lửa màu bạc cùng ba con hỏa giao gặp nhau tại một chỗ khiến cho thỉnh thoảng từ trên cao lại rớt xuống một phiến vảy hay một cọng lông.
 
Vô cùng kịch liệt!
 
Chim lửa màu bạc lấy một đánh ba mà không yếu thế chút nào, ngược lại còn chiếm được thượng phong.
 
Đúng lúc này, trong biển lửa, sáu cột sáng lớn từ bên trong bùng phát ra, sau đó đánh lên trên quầng sáng nửa đen nửa đỏ.
 
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên ngay khi kim quang tiếp xúc với bề mặt quầng sáng.
 
Quầng sáng chớp lên liên hồi, đám kí hiệu ở phía mặt ngoài lúc này hơn phân nửa đã bị sáu đạo kim quang đánh tan.
 
Bảy ả ma tộc có cánh đang ngồi xếp bằng, thần sắc không đổi, đồng thời há miệng phun ra một ngụm máu tươi.
 
Máu tươi phun ra theo gió, hóa thành bảy cỗ huyết vụ chui vào bên trong quầng sáng.
 
Quầng sáng vốn đang bị chấn động kịch liệt, không ngờ ổn định trở lại, đám kí hiệu lại một lần nữa xuất hiện trên bề mặt.
 
Trong biển lửa truyền ra một tiếng hừ lạnh!
 
"Xuy xuy" tiếng xé gió truyền tới, vô số kiếm quang màu xanh như bão tố điên cuồng trảm lên trên bề mặt quầng sáng hai màu.
 
Lần này, quầng sáng nửa đen nửa đỏ rung động liên tục không dừng, dưới đợt tấn công như vũ bão này nó trở nên vô cùng ảm đạm, giống như có thể vỡ ra bất cứ lúc nào.
 
Lão giả trên cao nhìn thấy tình hình này thì sắc mặt không khỏi trầm xuống, tay áo run lên, một chiếc vòng màu bạc bay ra, sau đó nó lập tức lớn lên thành một vòng sáng vô cùng lớn, từ từ hạ xuống.
 
Nó chưa hạ xuống hẳn mà không khí ở phía dưới giống như bị đè ép xuống khiến cho người khác có cảm giác vô cùng căng thẳng.
 
Quầng sáng vốn đang lung lay như sắp vỡ, vậy mà nhờ có uy lực áp chế của quang hoàn, nó lại dần dần ổn định trở lại.
 
"Tốt, ta muốn xem xem các ngươi liệu có thể giữ chân ta được bao lâu? 
 
Thanh âm lạnh lẽo của Hàn Lập truyền ra. Trong nháy mắt, một tiếng gầm không giống của con người từ sâu bên tròng biển lửa truyền ra, mang theo một khí tức vô cùng khủng bố lại có phần xa lạ phóng thẳng lên cao.
 
Lão giả kia vừa cảm ứng được hơi thở này thì sắc mặt khẽ biến, nhưng còn chưa kịp thi triển thủ đoạn gì thì biển lửa phía dưới run lên, hỏa diễm cuồn cuộn như bị hạ xuống một phần, để lộ ra một nắm tay lớn màu vàng đầy lông lá.
 
Năm ngón tay đầy lông lá xòe ra, sau đó lập tức hóa thành vô số quyển ảnh màu vàng, rồi lại hội tụ vào một chỗ tạo thành một quyền ảnh vô cùng lớn, cuối cùng hung hăng nện vào quầng sáng nửa đen nửa đỏ kia. Một âm thanh lớn theo đó vang lên.
 
Ngay sau đó, một vòng màu vàng như mặt trời bạo phát trên bề mặt quầng sáng, hàng vạn kim quang lóe lên, lực đánh khủng bố từ đó lan tràn ra như nước lũ không thể khống chế.
 
Lúc này, cho dù bảy ả ma tộc được quang hoàn lớn ở trên cao hỗ trợ nhưng cũng không thể duy trì quầng sáng nửa đen nửa đỏ lâu hơn được nữa khiến nó lập tức vỡ tung ra.
 
ở phía dưới biển lửa, kim quang cũng theo chỗ bị xé rách mà lao ra, một bóng người toàn thân rực rỡ kim quang hiện ra giữa không trung, chuẩn bị một động tác giống như muốn phi độn rời đi.
 
"
Trấn!"
 
Lão giả ma tộc ở trên cao thấy tình thế này sắc mặt càng trở nên khó coi, không do dự hét lên một tiếng, tay liên tục đánh ra pháp quyết hướng xuống phía dưới.
 
Quang hoàn lớn đột nhiên xoay tròn, hướng tới bóng người màu vàng như muốn trấn áp xuống.
 
Bóng người màu vàng rống to một tiếng, hai cánh tay lớn giơ lên, hai nắm tay hướng ve phía quang hoàn hung hăng đánh tới.
 
"Oanh" "oanh", hai tiếng nổ lớn vang lên!
 
Hai cơn gió lốc theo hai quyền này phóng lên cao, chống lại quang hoàn đang dần dần hạ xuống khiến cho nó không thể xuống thấp hơn được nữa.
 
Nhờ một chút trì hoãn này, bóng người màu vàng chợt lóe trong hư không rồi biến mất.
 
Lão giả trên cao đang thúc dục quang hoàn thấy cảnh này thì trong lòng cả kinh, không cần suy nghĩ nhiều, một ngón tay hướng bình ngọc màu trắng vẫn đang trôi nổi trên đỉnh đầu điểm một cái.
 
"
Phốc xuy" một tiếng, miệng bình lập tức bị đảo ngược, từ trong bình phun ra một cỗ hỏa diễm màu trắng, sau đó nháy mắt biến thành một tầng hỏa mạc bao bọc lấy toàn thân.
 
Lão giả bấm tay niệm thần chú, sau lưng đột ngột xuất hiện một hơi thở đáng sợ, một đám huyết sắc trùng ảnh hiện ra.
 
"
Hừ, phản ứng cũng thật nhanh."
 
Không trung dao động một chút, một bóng người màu vàng hiện ra, là một cự viên lông vàng cao mấy trượng, hừ lạnh một tiếng.
 
Vừa xuất đầu lộ diện, cánh tay của cự viên chợt lớn lên rồi hướng lão giả hung hăng chụp xuống, tay kia thì chụp vào trong hư không, sau đó một cự kiếm màu vàng hiện ra, lập tức bổ xuống.
 
Toàn bộ động tác của cự viên diễn ra nhanh như chớp.
 
Lão giả ma tộc biến sắc, trong tay liên tục đánh pháp quyết, đám trùng ảnh phía sau lưng cũng hướng một trảo đang chụp xuống kia đánh lại.
 
Mà cái bình ngọc màu trắng thì quay tròn, hóa thành một đoàn bạch quang nghênh đón kiếm quang màu vàng.
 
Hàn Lập trong lòng cười lạnh, từ bàn tay màu vàng bỗng nhiên phát ra một tiếng vang, sau đó vô số hồ quàng màu vàng tư đó tuôn ra, đồng thời bàn tay lại lớn thêm mấy lần.
 
"
Phanh!" "Ông!", hai loại âm thanh khác nhau đồng thời truyền đến.
 
Đám trùng ảnh bị bàn tay được hồ quang bao bọc một chưởng đánh tan, còn ở bên kia, bình ngọc không biết được luyện chế từ loại tài liệu gì mà khi kiếm quang màu vàng chém tới, bạch quang lóe lên đón đỡ, cũng không bị sứt mẻ một chút nào.
 
Lão giả mặc trường bào vội hít vào một ngụm khí lạnh, tay vung lên, hỏa mạc ở bốn phía tụ lại một chỗ tạo thành một hỏa giao, sau đó hỏa giao hướng bàn tay lớn hung hăng đánh tới.
 
Lại một tiếng vù vù.
 
Bàn tay màu vàng chụp xuống lập tức bóp vỡ đầu hỏa giao, nhưng đám bạch diễm đó lại biến thành vô số hỏa xà, quấn chặt lấy bàn tay.
 
Kim hồ hiện lên trên bàn tay cũng chấn tan một đám hỏa xà, nhưng một đám khác lại khiến cho bàn tay không thể hạ xuống được nữa.
 
Nhưng lúc này, Hàn Lập biến thành cự viên màu vàng lại cười một cách quỷ dị.
 
Đúng lúc ấy, từ hai bên sườn lão giả chợt dao động một chút, một bóng xanh và một kim ảnh ba đầu sáu tay đột ngột xuất hiện.
 
Hai người, một người đột nhiên xuất hiện này hé miệng phun ra ti võng màu xanh trùm xuống, một người thì không nói không rằng, sáu cánh tay vừa chuyển, đám ký hiệu màu vàng chớp động, một quang cầu lớn hướng sau lưng lão giả đánh tới.
 
Thần thông của lão giả này không thấp, hiển nhiên phát hiện ra hai nhân ảnh hiện ra này, nhưng giờ phút này, phân nửa pháp lực của lão đều đang tập trung công kích trên không trung, muốn triệu hồi lại cũng không thể kịp nữa. Trong lòng lão chợt lạnh, đầu vai lay động, bạch quang lóe lên, hai bạch cốt phi xoa từ đầu vai phóng ra, hướng nơi yếu hại của hai nhân ảnh mà tới, đồng thời linh quang hộ thể ngưng tụ lại, quang mang đại thịnh, so với lúc trước còn dày đặc hơn rất nhiều.
 
Cả thân ảnh màu lục và thân ảnh ba đầu sáu tay dưới sự công kích của bạch cốt phi xoa đều không có một chút ý tứ né tránh nào.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2167


Báo Lỗi Truyện
Chương 2167/2446