Chương 2165: Đại Chiến Ở Mộc Tộc (9)


Sáu khối hào quang chớp động lên rồi ngưng tụ lại thành một đoàn. Nó xoay một thành vòng tròn, tiếp đó lại biến ảo thành cơn lốc xoáy mênh mông.
 
Ban đầu cơn lốc này chỉ lớn tầm mấy trượng. Nhưng chỉ sau vài lần chuyển động, thể tích của nó đã cuống cuồng lớn lên đến gần cả mẫu. Từ trong cơn lốc tung bay ra vô số ký hiệu màu vàng và bạc. Đồng thời còn có một cỗ lực rất lớn từ trung tâm cuốn đến.
 
Hai đạo hào quang màu đen vừa chạm đến cơn lốc đã phát ra từng tràng âm thanh gao rít. Cuối cùng chúng bị cơn lốc kia cuốn vào giữa rồi đạp cho nát bấy.
 
Còn cái trảo lớn màu tím đang bị vô số ký hiệu hai màu vàng và bạc chặn lại khiến nó run bần bật.
 
Chỉ cần một chút chậm trễ như vậy. Từ trong cơn lốc xoáy màu vàng liền vang lên một âm thanh tiếng Phạn, theo đó thể tích của cơn lốc cũng to thêm phân nửa.
 
Áp suất không khí xung quanh cái trảo lớn bỗng chốc trở nên tăng vọt. Một cỗ lực nặng như núi bất ngờ từ trên cao hung hăng ập đến.
 
Cái trảo màu tím bị cỗ lực này đè lên, năm ngón tay nó trở nên run rẩy kịch liệt, tầng hào quang bên ngoài cũng ảm đạm hẳn đi, thoạt giống như đang sắp sửa tan rã vậy.
 
Đồng thời năm tên Ma tộc phía dưới cảm thấy đầu vai trở nên nặng trĩu, thân hình không khỏi trầm xuống. Dường như toàn cơ thể bị một cỗ lực vô hình nào đó đè lên, không sao nhúc nhích được.
 
Lúc này cả năm tên Ma tộc đều trở nên ngẩn ngơ.
 
Nhưng với tu vi cao như bọn chúng thì chỉ với cỗ lực đè nhỏ nhoi này sao có thể trói chân trói tay được. Chúng hét một tiếng thật lớn, các loại hào quang quanh cơ thể sáng rực lên, nhanh chóng đem cấm chế trên người xóa sạch đi.
 
Mà đúng lúc này Hàn Lập lại nhếch môi cười bí hiểm. Hắn chắp hai tay bấm niệm pháp quyết, hai cánh sau lưng khẽ phất. Từng tiếng sấm đinh tai vàng lên, từ trên đôi cánh tuôn ra vô số sợi chớp điện màu trắng bạc. Nhưng tia chớp này mau chóng đan xen vào nhau tạo thành hai khối cầu thật lớn bằng điện.
 
Hàn Lập chỉ ngón tay xuống lão già và cô ả Ma tộc có cặp cánh sau lưng.
 
Lập tức có hai tiếng nổ vang lên. Hai quả cẩu điện nhoáng lên rồi biến mất một cách kỳ quái.
 
Thấy vậy lão già và cô gái bên dưới ai nấy đều giật mình. Bên cạnh mỗi tên bọn chúng đều vang lên một tiếng sét đánh, vô số lưỡi liềm màu bạc bắn ra, đan vào nhau. Chỉ trong chớp mắt chúng đã tạo thành hai tòa lôi trận rộng đến mấy trượng.
 
Cả lão già mặc áo bào cùng với ả Ma tộc đều đứng ngay trong trung tâm của mỗi tòa pháp trận.
 
"Không ổn, là pháp trận truyền tống!"
 
Lão già mặc áo bào nhìn thoáng qua pháp trận bằng sấm sét dưới chân lập tức thét lên kinh hoảng. Trên người hắn liền tỏa ra lửa tím cuồn cuộn, nhờ vậy nên cỗ lực vô hình đang vây hãm lão bị ngọn lửa thiêu đốt mà hơi trùng xuống.
 
Tiếp đó thân hình của lão già hơi mờ đi, hắn đang định chạy ra khỏi phạm vi của pháp trận.
 
Nhưng đúng lúc này, từ trên cao bỗng nhiên truyền đến một tiếng "hừ" lạnh đến thấu xương.
 
Âm thanh mới lọt vào tai thì từ trong óc đã truyền đến một trận đau nhức như muốn xé rách cả linh hồn.
 
Cho dù lão ta có mạnh hơn so với tu sĩ Hợp Thể Kỳ bình thường khác. Nhưng trong cơn đau nhức, vẻ mặt lão nhăn nhó đau khổ, hai tay ôm đầu, thân hình run lên cầm cập. Thiếu chút nữa lão đã ngã quỵ xuống rồi.
 
Mà chỉ cần có vậy, tòa pháp trận bằng sấm sét bên dưới vừa xoay tròn một vòng. Lão già mang theo một vẻ mặt hoảng hốt đã biến mất trong vòng hào quang.
 
Không chỉ riêng mình lão ta. Sau một tiếng nổ vang, ả có đôi cánh sau lưng ở bên kia cũng bị pháp trận truyền tống đi không biết đến nơi nào.
 
Hàn Lập cười khẩy. Hai cánh sau lưng lại run lên, vô số tia chớp lại tuôn ra. Tiếp đó trong nháy mắt lại xuất hiện thêm một cái pháp trận bằng lôi điện sáng rực khác.
 
Chân hắn khẽ nhấc, sau một tiếng sét nổ vang làm thân hình hắn cũng biến mất hút.
 
Ngay lúc Hàn Lập biến mất, cơn lốc màu vàng cũng vang lên một tiếng nứt vỡ rồi tán loạn đi.
 
Mãi đến lúc này ba tên Ma tộc còn lại mới thoát khỏi trói buộc. Tên nào tên nấy đều sợ đến tái mặt.
 
Nhưng ngay sau đó, bỗng nhiên cô ả xinh xắn thở dài nói:
 
"Hay thật, bọn Xa huynh đã bị truyền tống đến một nơi cách đây cả vạn dặm, tuy nhiên cũng không xa gì mấy. Nếu muốn tụ tập lại cùng lắm chỉ mất khoảng nửa khắc thôi."
 
"Hai vị đạo hữu đó không sao thì tốt rồi. Dù sao thì Ô tiên tử vẫn có bí thuật có thể cảm ứng được các đạo hữu khác, nếu không chắc chúng ta sẽ phải lo lắng một phen đây." Tên Ma tộc mặc giáp vàng thở phào rồi nói.
 
Còn gã có ba mắt nghe hai người kia nói vậy cũng trở nên yên tâm hẳn đi.
 
Nhưng ngay lúc này, ở gần đó bỗng nhiên vang lên một tiếng nổ rung trời chuyển đất.
 
Quầng sáng vốn đang bị các loại công kích đánh lên bỗng nhiên hóa thành một mảng hào quang chói mắt vỡ ra. Vô số tia sáng màu vàng từ trong đó chiếu đến, đem các lưỡi búa các loại hào quang ở xung quanh xé toạc làm đôi với khí thế như không gì không phá được. Sau đó các tia sáng lại chớp động, chúng phát ra tiếng xe gió chói tai rồi đâm xầm vào đàn ong đang lơ lửng bên trên.
 
Trong khoảng khắc, vô số xác ong đỏ chói lả tả từ trên trời rơi xuống. Chỉ mới một cái nháy mắt mà đàn ong đông ngùn ngụt hiện giờ chỉ còn lại hơn trăm con may mắn thoát chết. Nhưng lúc này chúng giống như chim sợ cành cong, lập tức tán loạn bay đi.
 
Mà trong vầng hào quang màu vàng đang tan vỡ kia bất chợt tỏa ra một cỗ khí tức mạnh kinh khủng làm người ta phải sởn gai ốc.
 
Sau khi tiếng nổ chát chúa tan đi, trong không trung bỗng chốc xuất hiện thêm một con cua vàng lớn như cả ngọn núi. 
 
"Cái gì? Là Thánh Giải ở Ma Nguyên Hải!"
 
"Là cái Ngụy Tiên Bảo có tu vi ngang với Thánh Tổ, sao nó lại ở đây?"
 
Thiếu nữ xinh xắn cùng với gã to con mặc giáp vàng nhìn thấy hình dáng thật của Giải Đạo Nhân liền trở nên kinh hoảng. Tên nào tên nấy nếu phóng ra ma khí bảo vệ quanh thân đến tầng tầng lớp lớp. Cả bọn đều trở nên hoảng sợ, chỉ cần con cua có hành động gì là chúng sẽ quay đầu bỏ chạy ngay lập tức.
 
Tên Ma tộc có ba mắt tuy không thể hiện ra ý muốn chạy trốn như hai tên kia, nhưng thấy được hình dáng của Hoàng Kim Cự Giải cũng không khỏi tỏ vẻ giật mình. Có điều sau khi hắn nhăn mắt suy nghĩ một lúc, con mắt thứ ba của hắn nhanh chóng lóe lên một thứ ánh sáng kì dị, rất bắt mắt.
 
"Xem ra trước đây bản thể của các ngươi đã từng gặp được ta. Ta cũng không nói nhiều nữa, nếu cả ba người các ngươi ngoan ngoãn ngồi im ở đây đợi Hàn đạo hữu quay về phân thắng bại, ta sẽ không ra tay với các ngươi. Ngược lại chớ có trách bản thánh không khách khí." Hoàng Kim Cự Giải vừa mới hiện lên đã nói với giọng điệu nghe ông ổng.
 
Cô ả xinh xắn và gã mặc giáp vàng nghe vậy liền sợ lạnh cả sống lưng. Thân hình của cả hai đang lui lại cũng lập tức đứng khựng lại.
 
"Hai vị không cần sợ hãi, pháp lực của nó lúc này đã tăng lên rất nhiều những vẫn chưa đạt đến cảnh giới Đại Thừa như lúc nó ở Ma Nguyên Hải. Xem ra cái Ngụy Tiên Bảo này đã gặp chuyện gì đó mà tu vi giảm xuống, nếu vậy chỉ cần ba chúng ta phối hợp với nhau chắc chắn sẽ đấu được một trận." Tia sáng rực rỡ trong mắt tên Ma tộc chợt tắt. Hắn nói thật to, đồng thời vòng tay về sau hông lấy ra một cái túi da.
 
Một cỗ ánh sáng bảy màu trà ra từ miệng túi đã vừa hé mở. Ở trước mặt tên Ma tộc bỗng chốc xuất hiện thêm ba bộ xương người trong suốt như ngọc. Trên tay mỗi con đều cầm một cái khiên bằng xương trắng như ngọc, một thang cốt chùy tỏa ra khí đen cuồn cuộn. Tất cả đều xếp thành một hàng đứng chắn phía trước.
 
Tất cả những bộ xương này đều tỏa ra cỗ khí tức kinh người, xem ra bọn chúng đã đạt đến tu vi Hợp Thể Trung Kỳ.
 
"Con Hoàng Kim Cự Giải này gặp vấn đề gì sao? Người không nhìn nhầm chứ?" Cô ả xinh xắn tỏ ra ngạc nhiên hỏi.
 
"Minh đạo hữu tu luyện Bảo Luân Pháp Mục nên chắc không nhìn nhầm đâu. Hơn nữa bây giờ con cua này cũng không để cho chúng ta đi, so với việc bị nó đánh chết thì thà hợp sức đấu với nó một trận còn hơn." Hai mắt của gã mặc giáp vàng ánh lên. Hắn siết chặt cán búa to tướng ở trong tay, toàn thân cũng tỏa ra một cỗ sát khí.
 
"Ta có nghe đồn đại rằng có một tên Nhân tộc bắt cóc Hoàng Kim Thánh Giải, thật không ngờ lại gặp phải nó ở đây. Nếu đúng là nó đã theo tu sĩ Nhân tộc, vạy tiểu muội sẽ trợ giúp hai vị đánh với nó một trận!" Cô ả mảnh khảnh hạ quyết tâm rồi nói.
 
"Tốt lắm, kể cả khi chúng ta không phải đối thủ của nó, nhưng muốn níu chân nó đợi hai vị kia quay lại thì không có vấn đề gì. Đợi hai người kia đánh chết tên nhóc Nhân tộc rồi quay lại đây, khi đó năm người chúng ta sẽ dễ dàng giải quyết cái khôi lỗi ngụy tiên đang gặp trục trặc này." Tên ba mắt nói chắc chắn như đinh đóng cột.
 
"Ừ, mong là thế đi!" Ả mảnh khảnh cười gượng gạo.
 
Không ngờ ở nơi này bọn họ còn gặp phải kẻ địch mạnh đến mức này, thật là không biết nói sao cho phải.
 
Trong trí nhớ của cô ả xinh xắn này, tu sĩ đã bắt cóc Hoàng Kim Thánh Giải cũng có chút thực lực. Nhưng lúc này là khoảng thời gian ả phải đang đi công tác, các loại tin tức từ Thánh Giới truyền đến vổ cung mơ hồ, hơn nữa còn có chút khuếch đại sai sự thật làm cho nàng không dám tin tưởng nhiều.
 
"Thôi, nếu đã quyết định đánh một trận thì nói thêm làm gì nữa, tất cả cùng ra tay đi." Gã mặc giáp vàng cười vang, đột nhiên hắn há mồm phun ra một ngụm máu.
 
Ngụm máu đón gió hóa thành một mảng mây máu. "Phốc vèo," đám mây máu lại nhập thẳng vào trong lưỡi búa.
 
Gã mặc giáp vàng lẩm nhẩm pháp quyết. Cầy búa lớn phát ra một nổ vang rền, toàn thân nó tỏa ra hào chói lọi rồi biến thành màu đỏ tươi. Ga cầm cây búa ném mạnh lên cao.
 
Cây búa lóe thành một đường cầu vồng rồi nhập thẳng vào trong không trung, không còn thấy đâu nữa.
 
Ngay sau đó, trên trời cao nổi lên từng tràng sấm ầm ù. Một đám mây đen không biết từ đâu mau chóng kéo đến, ngưng kết lại với nhau. Chẳng mấy chốc chúng đem bầu trời nhuộm thành một mảng tối đen như đáy nồi.
 
Một đạo chớp màu bạc ngoằn nghèo như con rắn leo lên. Trong đám mấy đen có thể nhìn thấy lờ mờ một lưỡi búa dài đến trăm trượng, bề mặt nó lượn lờ ma khí, uy áp từ nó tỏa ra mạnh mẽ đến kinh người.
 
Thấy vậy, trong nháy mắt sau tên Ma tộc ba mắt cùng với cô ả mảnh khảnh đều đồng loạt ra tay.
 
Chợt thấy ba bộ xương khô trước mặt tên ba mắt hơi mờ đi, sau đó chúng lại đứng thành hình tam giác xuất hiện bên cạnh Hoàng Kim Cự Giải. Con nào con nấy đều cầm khiên che kín trước ngực, tay còn lại không chút do dự giơ cái chùy làm bằng xương lên cao.
 
Trong phút chốc, trên cây cốt chùy nổi lên âm thanh thê thiết, khí đen tuôn ra cuồn cuộn. Đam khí lại tách ra hóa thành hơn mười cái xúc tua, sau đó hung hăng trườn về phía con cua.
 
Ma cô ả yêu kiều bỗng nhiên há miệng nhả ra một vật thể giống như cái hồ lô mà bạc lóng lánh. Ả phất tay điểm vào cái hồ lô khiến nó phun ra một quầng sáng màu hồng. Sau khi ngưng tụ lại, quầng sáng lại biến ảo thành một đàn quạ màu hồng.
 
Cái mỏ vừa màu nửa vàng nửa bạc, nhìn rất kỳ quái.
 
Cô ả xinh xắn huýt một tiếng, đàn quạ liền nháo nhác bay đi.
 
Con cua lớn trông thấy cảnh này, nó liền nhấc hai cái càng vàng óng lên cao. Ngay lập tức, tiếng sấm chớp vang lên, trên cơ thể nó tuôn ra vô số tia chớp màu bạc, rồi hóa thành một tấm lưới điện khổng lồ bao bọc lấy toàn thân.
 
Cùng lúc đó, trên đầu hai chiếc càng là hai của cầu điện lớn như cả căn phòng đang ngưng tụ thành. Nó không ngừng phát ra những tiếng nổ kinh người.
 
Giải Đạo Nhân bắt đầu triển khai trận đấu với ba tên Ma tộc.
 
Ở giữa hai quả núi cách đó hơn vạn dặm, Hàn Lập đang mỉm cười đứng lơ lửng trên cao. Sau lưng hắn là pháp tướng ba đầu sáu tay vàng rực như đã được cô đọng thành thật thể. Dưới chân hắn còn có thêm bảy mươi hai thanh kiếm nhỏ màu xanh bay lượn không ngừng. Quanh chúng lại mơ hổ biến ảo thành tầng tầng lớp lớp những đóa hoa sen màu xanh, đang dập dềnh trôi nổi.
 
Mà trong không trung đối diện hắn là lão già mặc áo bào cùng với ả có đôi cánh sau lưng. Họ đang sợ sệt nhìn chằm chằm vào Hàn Lập, bộ dáng giống như gặp phải kẻ địch kinh khủng vậy.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2165


Báo Lỗi Truyện
Chương 2165/2446