Chương 2134: Lục Tuyệt Thanh Lôi Trận


Người mặc áo màu tro phất tay áo lên, sau đó cả thân hình hắn liền biến mất trong mảng quang hà.
 
Hai ngày sau, Hàn Lập vẫy một chiếc xe kéo rời khỏi Lam Bộc thành rồi đi thẳng tới Quảng Nguyên Trai.
 
Trong tòa lầu giữa rừng rậm, Hàn Lập gặp được Lam Dĩnh sau đó cả hai đều biến mất trong căn mật thất, mãi mấy canh giờ sau hắn mới đi ra với nụ cười thần bí trên khuân mặt, rồi không chút do dự quay trở về thành.
 
Vừa bước vào khách sạn, hắn đã đóng cửa liên tục suốt mấy ngày.
 
Bởi vì lúc mới tới Hàn Lập đã trả trước số ma thạch cho một tháng liên tục nên những Ma tộc ở đây không hề để ý đến hắn.
 
Nhưng suốt một mạch sau đó, khi chi còn vài ngày nữa là tròn một tháng mà vẫn không thấy chút động tĩnh nào, điều này khiến cho những người ở đây có chút nóng ruột.
 
Vào tối ngày cuối cùng, một tên tiểu nhị Ma tộc đi tới dè dặt gõ cửa phòng nhưng mãi không thấy ai trả lời, hắn đành đánh liều mở cửa đi vào thì đã thấy trong đó trống rỗng không một bóng người.
 
Lúc này Hàn Lập đang vừa ngồi vừa nhắm mắt dưỡng thần trên một chiếc phi xa.
 
Ngồi bên góc khác phía đối điện hắn là một thanh niên da dẻ trắng trẻo và một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần.
 
Một người có vẻ mặt vô cùng bình thản, chỉ một mạch ngồi im như tượng gỗ. Người còn lại hai mắt xoay tròn chuyển động không ngừng, thinh thoảng lại liếc nhìn trộm qua bên phải một chút.
 
Đúng là Giải Đạo Nhân và Chu Quả Nhi.
 
Ngày đó Hàn Lập rời khỏi Lam Bộc thành rồi tìm đến chỗ ước định với hai người này, tiếp đó cả nhóm lập tức rời đi không chút nào trì hoãn.
 
Trải qua nhiều ngày phi hành liên tục, nhóm người bọn họ đã rời khỏi khu vực của Lam Bộc Hồ rồi đang bắt đầu tiến vào vùng đất khác của Ma giới.
 
Kể từ đó, sự lo lắng của Hàn Lập cũng giảm bớt được phần nào.
 
Hiện giờ hắn đã thu thập đầy đủ mọi thứ, tất nhiên cũng đến lúc rời khỏi Ma giới để trở về Linh giới.
 
Dựa vào những gì đã bàn bạc với nhóm người Lũng Gia Lão tổ khi trước thì không thể trờ về bằng đường cũ được. Mà sau khi hoàn thành mọi việc ở Ma Nguyên Hải xong cả nhóm sẽ trở về Linh giới qua một cái thông đạo đã được kiểm tra kĩ lưỡng từ trước khi tiến vào Ma giới.
 
Theo như lời nói của nhóm người Lũng Gia Lão Tổ thì cái thông đạo đó chẳng những ở một địa phương rất hẻo lánh tại Ma giới, mà còn không thông tới khu vực của hai tộc Nhân Yêu, mà cửa ra của nó năm trên địa bàn của Mộc tộc.
 
Nhờ vậy mà chi cần bọn họ tiến vào một cái thông đạo bất kỳ nào đó thì những Ma tộc canh giữ ở đó sẽ không thể ngăn cản họ.
 
Giờ đây tất cả những người bọn họ đã ngã xuống nhưng Hàn Lập vẫn định theo lộ trình đó để quay về Linh giới.
 
Dù sao vẫn còn tốt hơn việc đi vào một cái thông đạo mà không biết đầu bên kia thông tới đâu. Chẳng may nó đầu bên kia của nó dẫn tới một đại lục khác trên Linh giới thì sẽ khiến hắn phải dở khóc dở cười.
 
Hắn cũng không muốn để trở về Nhân tộc mà phải tiêu tốn mất khoảng thời gian dài đến một hai trăm năm.
 
Nhưng thỉnh thoảng Hàn Lập lại nhớ về Tử Linh khiến trong lòng hắn lại nhói lên chút cảm giác chua sót.
 
Nếu nói là hắn không có tình cảm với Tử Linh thì thật không đúng. Cách xa nhau không biết đã bao nhiêu năm tháng, nhưng vừa chỉ gặp nhau đã vội vàng chia ly mà chẳng kịp nói ra những điều mình ấp ủ.
 
Tất nhiên nếu Tử Linh chấp nhận sửa đổi Ma công mà Lục Cực đã bắt ép nàng tu luyện, thì hắn sẽ đưa nàng cùng trở về Linh giới rồi tìm kiếm bí thuật loại bỏ Ma khí trong cơ thể nàng để nàng lại trở thành người của Nhân tộc.
 
Nhưng trước mắt chỉ có thể tạm thời để cho Tử Linh ở lại Ma giới một thời gian.
 
Một bên Hàn Lập lặng yên hồi tưởng lại việc sảy ra ở Nhân giới năm đó, một bên lại hiện lên một bóng dáng xinh đẹp vô song khác làm tâm hồn hắn bùi ngùi xúc động.
 
Cứ thế không biết thời gia bao lâu đã trôi qua, bỗng khuân mặt Hàn Lập khẽ động, hai mắt cũng đồng thời sáng rực lên.
 
Cùng lúc đó, hào quang trên chiếc xe đang phóng như bay cũng nhanh chóng tắt đi rồi nó dừng lại lơ lửng trên trời cao.
 
"Hàn tiền bối, có chuyện gì xảy ra vậy?" Chu Quả Nhi giật mình nhảy dựng lên hỏi.
 
Nhưng Giải Đạo Nhân vẫn ngồi im lặng, sắc mặt không chút thay đổi.
 
"Hình như chúng ta đã sơ ý lọt vào một cái siêu cấp đại trận. Cái đại trận ở chỗ này được bố trí vô cùng bí ẩn, ngay cả ta cũng không nhận ra được nó." Hàn Lập nhíu mày chận rãi nói.
 
"Siêu cấp đại trận mà đến tiền bối cũng không phát hiện được! Chẳng lẽ nó được bố trí đe đợi chúng ta!" Chu Quả Nhi có chút lo lắng thốt lên.
 
"Giải huynh, ngươi thấy pháp trận này như thế nào?" Hàn Lập không trả lời Chu Quả Nhi mà lại nhìn sang Giải Đao Nhân hỏi.
 
Giải Đạo Nhân nghe vậy cũng ngẩng mặt lên quan sát mọi nơi rồi không chút hoang mang trả lời:
 
"Đây hình như là Lục Tuyệt Thanh Lôi trận, nhưng xem ra có chút khiếm khuyết. Theo ta tốt nhất hãy đi thẳng đến trung tâm pháp trận ở phía trước. Tuy rằng nơi đó là nơi pháp trận có uy lực lớn nhất, nhưng đồng thời cũng là nơi có thể ròi khỏi pháp trận này."
 
Nói xong mấy lời này, gương mặt của Giải Đạo Nhân lại trở về dáng vẻ đờ đẫn vốn có rồi ngồi im lặng như cũ.
 
"Lục Tuyệt Thanh Lôi trận? Tuy ta chưa hề nghe đến loại trận pháp này, nhưng với hiểu biết của Giải huynh thì hơn phân nửa là không sai. Nếu vậy chứng ta cứ đi về phía trước đi. Mặc kệ cái đại trận này có phải vì chúng ta hay không, nhưng đã lõ vướng vào rồi thì cũng chỉ còn cách phá trận mà ra thôi." Hàn Lập trầm ngâm một lúc rồi tỏ ra quyết đoán.
 
Hai tay hắn khẽ bắt quyết điểm nhẹ xuống cái phi xa, tức thì một quầng sáng trắng mờ phát ra rồi bao kín lấy chiếc xe tạo thành một màn bảo hộ bên ngoài.
 
Tiếp đó chiếc xe rung lên rồi hóa thành một đạo cầu vồng phá không bay đi.
 
Tốc độ so với lúc trước đã tăng lên rất nhiều lần.
 
Chu Quả Nhi mở to cặp mắt đảo qua đảo lại hai bên xung quanh mấy lần, dường như nàng đang tìm kiếm manh mối của trận pháp.
 
Nhưng bốn phía đều là một mảng trống rỗng, không hề có chút gì khác thường.
 
"Không cần nhìn làm gì, chi với tu vi của ngươi làm sao có thể phát hiện được ảo thuật cua cấm chế!" Han Lập thấy vậy liền nhắc nhở.
 
Tiếp theo tay áo hắn hướng ra ngoài chiếc phi xa phất lên phóng ra một đạo kiếm 
 
khí màu vàng mờ ảo.
 
"Oanh" một tiếng nổ thật lớn vang lên.
 
Nơi kim quang đi qua, hư không khắp nơi bị chém rách ra như giấy vụn, cảnh vật bốn phía cũng biến đổi theo, hiện ra một biển mây mù màu trắng.
 
Chiếc phi xa đang cố hết sức bay về phí trước trong lớp sương mù.
 
"A, đây là..." Chu Quả Nhi trở nên sợ hãi.
 
"Đây mói chỉ là bắt đầu thôi, nếu lúc nãy chúng ta quy lại theo đường cũ thì đã đụng phải những cấm chế lợi hại trong pháp trận, đâu có thể thảnh thơi như vậy." Hàn Lập thản nhiên giả thích.
 
"Cho dù có như vậy nhưng không bao lâu nữa Lục Tuyệt Thanh Lôi trận sẽ chủ động công kích. Dựa vào thần thông của Hàn đạo hữu thì cũng nên đề phòng một chút đi." Giải Đạo Nhân vẫn đang nhắm mắt nhưng lại nhắc nhở Hàn Lập vài câu
 
"Đa tạ Giải đạo hữu đã nhắc nhở, Hàn mỗ sẽ cẩn thận một chút." Hàn Lập khẽ nhếch môi cảm ơn, bỗng nhiên bàn tay hắn lóe sáng, hơn mười đoàn linh quang bắn ra rồi nhập vào xung quanh chiếc phi xa không thấy bóng dáng.
 
Đúng là mười kiện pháp khí trận kì để bày bố đại trận.
 
Ngay sau đó. Hơn mười đám ma văn tuôn ra ngưng tụ thành một cái pháp trận bằng phù văn thật lớn trên bốn vách chiếc xe, rồi khảm vào đó giống như cùng
 
/\ 4 ,1 A" A
 
một thê vậy.
 
Ngay khi bày xong pháp trận, Hàn Lập chắp hai tay sau lưng đứng ở đầu xe nhìn về xa xa phía trước.
 
Mà lam quang nhọn hoắt trong mắt chớp động không thôi, dường như xuyên qua lớp sương mù hắn mơ hồ nhìn thấy cái gì đó.
 
Đột nhiên sắc mặt hắn trầm xuống, một tay bấm pháp quyết, trong miệng cũng lẩm nhẩm niệm chú ngữ.
 
Nhất thời ánh sáng của phù văn màu đen khắp bốn phía vách tường chiếc xe chợt lóe, từ đó tuôn ra một đám ký hiệu dày đặc rồi biến ảo thành một cái lưới màu đen thật lớn hòa chung với quầng sáng màu xám bên ngoài.
 
Một lúc sau, biển mây xung quanh vốn đang yên tĩnh bỗng nổi lên từng tiếng sấm.
 
Âm thanh lúc đầu không lớn lắm nhung càng về sau lại càng to dần, sương mù màu trắng ở bốn phía cũng bắt đầu quay cuồng dậy sóng.
 
Ở biển mây hai bên sườn chiếc xe cũng hiện lên từng tia chớp màu xanh.
 
Cùng lúc lớp sương mù màu trắng bỗng chốc đặc sệt lại như sình lầy, kết dính vô cùng, làm cho tốc độ bay của chiếc xe bỗng chốc chậm chạm lại.
 
Hàn Lập lạnh lùng hừ một tiếng, hắn há miệng phun ra một đoàn tình khí màu xanh mênh mông, chợt lóe lên rồi nhập thẳng vào chiếc xe không thấy bóng dáng.
 
Đồng thời quang hà màu xanh lượn lờ dưới hai chân hắn, một cỗ linh lực mạnh kinh người cũng theo đó mà được truyền vào chiếc xe.
 
Chiếc xe phát ra từng tiếng vù vù, đông thời lóp võng màu đen bên ngoài thân xe rung lên đem mây mù màu trắng ở xung quanh đẩy lùi ra, lúc này tốc độ bay của chiếc xe lại nhanh trở lại rồi nhắm thẳng phía trước bay đi.
 
"
Ầm ầm long" tiến£ sét đinh tai vang lên, nhanh như chớp, hồ quang màu xanh trong biển mây khắp bốn phía phút chốc đã hiện ra, sau đó lại hóa thành những con rắn bằng điện màu xanh lao tói chiếc thuyền mà oanh kích.
 
Một đạo điện quang màu xanh đánh lên tấm võng màu đen bên trên làm cho cả chiếc xe run lên, vô số ké hiệu ở đó cũng chớp lóe không ngừng.
 
Hơn một trăm đạo điện hồ đồng thòi đánh tói làm cho tấm rong rung lên kịch liệt, chợt sáng chợt tối liên tục, dường như lúc nào cũng có thể bị đổ xụp xuống.
 
Nhưng Hàn Lập lại xem như không thấy, hắn chi một mực thúc dục phi xa dưới chân phóng đi như bay về phía trước.
 
"
Phốc!"
 
Tấm võng màu đen cuối cùng cũng bị đánh rách toạc ra thành vô số mảnh nhỏ, tiếp đó hơn mười đạo điện hồ không đã bị cản trở nữa lao thẳng tới oanh kích lên thân xe.
 
Chân mày của Hàn khẽ nhíu lại, mười ngón tay đồng loạt hướng về phía trước bắn ra.
 
Trong phút chốc từ mười đầu ngón tay bắn ra mười đạo điện hồ màu vàng, rít lên những tiếng chói tai. Liền đó những đạo điện hồ màu vàng bện lại tạo thành một tấm võng lớn màu vàng đem những tia sét màu xanh kia đánh tan đi.
 
Mà chi cần một chút thời gian trì hoãn này, phù văn trên chiếc thuyền đang phóng như bay lại chớp động, vô số ký hiệu màu đen tuôn ra rồi ngưng tụ thành một tấm võng màu đen như ban đầu.
 
Cứ liên tục như vậy, điện hồ màu xanh tuy rất lợi hại nhưng bị pháp trận và ích Tà Thần Lôi được Hàn Lập liên tiếp vận dụng hóa giải đi một cách hời hợt.
 
Rất nhanh sau đó, chiếc xe đã bay xa được khoảng cách hơn vạn dặm. Vụ hải ở phía trước cũng dần loãng đi nhưng những tia chớp màu xanh lại càng trở nên dày đặc hơn, dường như bọn họ đã gần đến được trung tâm pháp trận rồi.
 
Sau đó không lâu, sấm chớp ở bốn phía nổ vang, trong tầng điện quang bắt đầu xuất hiện những quả lôi cầu màu xanh lớn bằng nắm tay đang lơ lửng trong không trung, nhung chúng không hề gia nhập vào tràng công kích này.
 
Đúng lúc này ở một nơi có sương mù cực kỳ loãng phía trước bỗng vang lên một giọng nói của thiếu nữ:
 
"
Bảo Hoa tỷ tỷ, lúc này mọi thủ đoạn của ngươi đều đã được thi triển hết, cho dù có tài giỏi đến mấy cũng chạy đằng trời. Hay là hãy đưa tay chịu trói đi, biết đâu tiểu muội nghĩ đến tình xưa lưu lại cho ngươi một đạo tàn hồn để ngươi có đường mà luân hồi."
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2134


Báo Lỗi Truyện
Chương 2134/2446