Chương 2120: Thiếu Nữ Áo Gai


"Dạ, Chu di", khi thiếu nữ mặc áo lục biết được Hàn Lập che dấu tu vi liền trở nên kinh hãi. Nhưng lại nghe được lời phân phó của thiếu phụ thì lỗi lo lắng trong lòng mau chóng qua đi, nàng chỉ khẽ cúi đầu cung kính rồi lặng lẽ rời khỏi tầng hai tòa lầu.
 
"Xin mời đạo hữu hãy đi theo thiếp thân đến đây. Nếu quý khách là cấp bậc Ma Tôn thì tự nhiên không phải gặp thế thân của tiểu thư nữa mà sẽ do chính người tiếp đón."
 
Thiếu phụ thản nhiên nhìn Hàn Lập nói một câu rồi hướng về phía cầu thang thông lên tầng ba khẽ phất nhẹ tay áo.
 
Ngay lập tức hoàng quang chớp động lên trong hư không. Sau đó là một cỗ dao động tràn ra khắp nơi, dường như có cấm chế nào đó đã bị mạnh mẽ giải trừ.
 
Nhưng trong khoảnh khắc một cái chớp mắt khi cấm chế bị giải trừ có một cái ký hiệu màu xám bắn ra từ trong tay áo của thiếu phụ, sau đó nó lóe lên rồi bến mất.
 
Hàn Lập cũng không nói thêm điều gì, gót chân khẽ điểm rồi theo thiếu phụ bước lên cầu thang.
 
Tầng ba của tòa lầu là một căn phòng thật lớn được bài trí hoa lệ sang trọng.
 
Ở giữa gian phòng là một cái bàn thờ làm bằng bạch ngọc óng ánh, trên bàn tùy tiện bày biện vài cái bản đồ bát quái chuyên dùng để bói toán. Bên cạnh là một cái lư hương đang tỏa ra đừng đạo khói trắng nghi ngút làm cho căn phòng ngập tràn mùi thơm.
 
Mà ở sau bàn thờ có một thiếu nữ mặc áo vàng dung nhan cực kỳ xinh đẹp. Nàng đang ngồi ngay ngắn trên cái ghế dựa lớn, trong tay vân vê một khối ngọc thần sắc vô cùng khoan thai.
 
Hai bên vách căn phòng chia ra là bốn nam bốn nữ Ma tộc trẻ tuổi. Nam khôi ngô anh tuấn, nữ yêu kiều thanh tú, tất cả đều đứng đó với vẻ mặt cung kính.
 
Những người này đều có tu vi Hóa Thần kỳ.
 
Nhưng thiếu phụ lại không hề có ý tứ dừng lại chút nào, nàng cứ thế mang theo Hàn Lập một mạch đi lướt qua rồi lên thẳng tới tầng thứ tư.
 
Còn thiếu nữ mặc áo màu vàng vừa nhìn thấy thiếu phụ từ xa đã lập tức đứng dậy cung kính thi lễ.
 
Thiếu phụ cũng không thèm nhìn qua mà chỉ khẽ phất tay áo, lúc này đám người thiếu nữ áo vàng mới dám khôi phục lại tư thế như trước.
 
Bước chân Hàn Lập hơi chậm lại một chút, ánh mắt liền đem đám người này nhìn qua một lượt, trên mặt không khỏi hiện lên vẻ khác thường.
 
Xét về cả dung mạo lẫn khí chất mà nói thì chỉ sợ mọi người đều nghĩ ràng thiếu nữ áo vàng này chính là vị tiểu thư của Quảng Nguyên Trai. Mấy ai có thể ngờ rằng đây chỉ là một người thế thân.
 
Trong lòng Hàn Lập thầm nghĩ như vậy, cộng thêm những thông tin thu thập được trước khi tới đây, hắn lại càng thêm tò mò về vị tiểu thư kia.
 
Một lúc sau, hắn rốt cuộc cũng theo thiếu phụ đi lên tới tầng bốn.
 
Vừa mới tới nơi Hàn Lập liền đem hết thảy xung quanh quan sát một lượt, trong lòng hắn liền dấy lên kinh ngạc.
 
Cũng chẳng phải tầng này được trang trí gì đó cổ quái, mà tất cả mọi thứ đập vào mắt của Hàn Lập lại giống như một căn phòng của một gia đình nông dân bình thường nơi thế tục.
 
Không xa phía trước là gian nhà bằng tranh nhỏ nhắn vững vàng, bên trong bày biện vô cùng giản dị. Ở giữa kê một cái bàn, cạnh đó là chếc giường gỗ cũ kỹ, trên giường còn có thêm tấm chăn bông vỏ bằng vải thô.
 
Mà ngay trước căn nhà tranh có mấy bó rơm khô cùng một cái guồng xe tơ để trống trải trên mặt đất.
 
Tại ngay sau guồng tơ có một thiếu nữ nhỏ nhắn mặc áo gai thô đang ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế đôn thấp. Nàng đang rất chăm chú điều khiển con quay trước mặt.
 
Một cuộn vải bố đang chậm rãi dài ra rồi xếp thành từng xếp ngăn nắp trên mặt đất.
 
Hàn Lập đem thần niệm đảo qua cô gái trong nháy mắt, sau đó vẻ mặt hắn không khỏi dấy lên một tia kinh ngạc.
 
Tu vi của thiếu nữ cũng không cao lắm, nàng chỉ vừa tiến vào Hóa Thần kỳ mà thôi. Nhưng kỳ lạ là lúc thần niệm của Hàn Lập còn muốn tra xét rõ ràng hơn thì bỗng nhiên bị một cỗ lực cản vô hình đẩy bật ra, không cách nào tiếp xúc lại gần được.
 
Điều này làm khiến cho Hàn Lập ngẩn ra. Nhưng sau đó hắn liền hiểu ra đối phương mang theo loại bảo vật hộ thân nào đó có khả năng tự chủ bài xích thần niệm tra xét.
 
Không biết từ lúc nào người thiếu phụ đã tiến đến một bên thiếu nữ áo gai, nhưng từ đó trở đi nàng chỉ lẳng lặng đứng yên một chỗ mà không hề lên tiếng quấy rầy.
 
Hàn Lập cũng dừng chân ngay bên mép cầu thang rồi thản nhiên quan sát nhất cử nhất động của người thiếu nữ.
 
Hiện lên rõ ràng trong mắt hắn là hình dung của một cô gái có khuân mặt hơi thô, dung nhan bình thường không hề bắt mắt.
 
Nếu so nàng với những người bình thường thì cũng không khác nhau lắm, chỉ là vầng trán của nàng rộng hơn một chút mà thôi. Nhưng nếu nhìn kỹ bóng dáng nàng đang ngồi lại đem đến cho người ta một cảm giác hết sức khoan khoái.
 
Hàn Lập vừa quan sát thiếu nữ mặc áo gai vừa âm thầm đánh giá về đối phương.
 
Động tác của thiếu nữ trên khung cửi thành thục nhanh nhẹn lạ thường. Chỉ sau thời gian một tuần trà, nàng đã đem những quận tơ gai trên khung dệt xong hết.
 
Đến khi nhìn thấy đoạn sợi còn sót lại cũng được đan nốt, tấm vải bố cũng nhẹ nhàng từ trên khung quay hạ xuống, lúc này thiếu nữ mới thở nhẹ một hơi. Nàng nhìn lại đống lớn vải bố đã được dệt xong đôi mắt liền ánh lên vẻ thỏa lòng tươi cười, sau khi dời anh mắt đi, nàng mới hướng về thiếu phụ bên cạnh khéo léo xin lỗi:
 
"Chu di, thật ngại quá, phải bắt dì phải đợi lâu."
 
Thanh âm của cô gái không thể nói là dễ nghe nhưng bên trong như còn chứa thêm một loại khí chất hấp dẫn nào đó, làm cho người khác nghe xong liền bị quấn hút vào.
 
"Tiểu thư đừng bận tâm! Lão nô cũng chỉ mới vừa tới. Nhưng xin tiểu thư tha lỗi cho, ta chưa được đồng ý mà đã dẫn khách lên đây." Thiếu phụ mặc dù có tu vi cao hơn cô gái trước mặt rất nhiều nhưng biểu hiện của nàng lại thập phần cung kính, hơn nữa còn tự xem mình là bậc hạ nhân của thiếu nữ.
 
Hàn Lập đứng xem hết cảnh này lập tức dấy lên kinh ngạc. Hắn không khỏi cẩn thận đánh giá kỹ lại người thiếu nữ vài lần, trong lòng thầm đoán già đoán non chẳng nhẽ đây là hóa thân của vị Ma tộc Thánh Tổ nào đó?
 
"Chu di đích thân dẫn người đến gặp ta thì khẳng định phải là khách quý rồi. Tiểu muội là Lam Dĩnh, không biết danh xưng của huynh là gì?" Thiếu nữ mặc áo gai mỉm cười, lúc này nàng mới thong dong nhìn qua.
 
"Tại hạ họ Hàn. Thấy tiên tử là chủ nhân của Quảng Nguyên Trai thật làm cho ta có chút bất ngờ."
 
"Sao vậy, có phải Hàn huynh cảm thấy tiểu muội không đủ sức làm chủ nhân của Quảng Nguyên Trai sao?" Khóe môi thiếu nữ áo gai nhếch lên để lộ ra một nụ cười tươi điềm tĩnh.
 
"Vô luận là tu vi hay dung mạo thì người thế thân dưới lầu càng giống với vị tiểu thư chủ nhân của Quảng Nguyên Trai hơn. Nhưng xét cho cùng thì thế thân vẫn là thế thân, cho dù có giống đi nữa thì cũng không đủ khả năng giúp ích cho tại hạ." Hàn Lập không chút khách khí thản nhiên trả lời.
 
"Hàn huynh nếu nói như vậy thật có chút không phải rồi. Kỳ thật người tỳ nữ dưới tầng ba cũng không phải chỉ đề làm cảnh, nếu không có gì đặc biệt nàng cũng có thể tự ứng phó một ít yêu cầu của khách nhân bình thường. Nhưng tất nhiên là đối với khách quý như đạo hữu thì nàng thật hữu tâm vô lực." Thiếu nữ áo gai cười khẽ đáp lời.
 
"Thì ra là như thế. Xem ra thanh danh của quý trai lớn đến mức này đều do vị tiểu thư giả mạo kia mang lại. " Hàn Lập cười hắc hắc không muốn ý kiến thêm.
 
"Tiểu muội làm như vậy cũng vì có chút bất đắc dĩ. Nếu chỉ là khách bình thường thì nàng ta cũng đủ khả năng ứng phó rồi, mà có thể trở thành khách quý của bổn trai cũng không nhiều, ngay như Hàn đạo hữu cũng là vị khách thứ ba mà ta gặp trong năm nay thôi. Hay lắm, trước tiên xin mời Hàn đạo hữu hãy ngồi xuống, nếu có chuyện gì chúng ta sẽ từ từ bàn bạc kỹ lưỡng. Chỉ cần có thể chi ra một khoảng tiền lớn thì nhất định bổn trai sẽ làm các hạ được thỏa lòng." Thiếu nữ áo gai khẽ gật đầu rồi như mây thoảng gió bay* mời Hàn Lập tới ngồi.
 
Hàn Lập nhìn xung quanh đôi chút rồi khẽ đánh ra hư không một trảo. Nhất thời một chiếc ghế dựa cũ lướt gió bay đến rồi dừng lại vững trãi ở trước mặt.
 
Thân hình hắn mới khẽ động đã nhanh như chớp đàng hoàng ngồi đối diện với người thiếu nữ.
 
"Hàn đạo hữu có thể tìm tới đây chắc rằng đã hiểu biết về bổn trai không ít. Nhưng theo lệ thì trước mặt quý khách tại hạ phải nhắc lại quy củ thêm một lần, mong rằng Hàn huynh không vì vậy mà để trong lòng!" Thiếu nữ áo gai chậm rãi nói.
 
"Tại hạ cũng mới đến Lam Bộc hồ không lâu nên đối với quý trai thực không hiểu biết nhiều lắm. Nếu được Lam tiên tử giảng giải cho đôi chút thì thật không gì tốt bằng." Hàn Lập không chú để ý trả lời.
 
"Nói trên phương diện nào đó thì bổn trai cũng như một tổ chức tình báo, chúng ta không trực tiếp tham gia vào bất kỳ chuyện gì mà chỉ phụ trách cung cấp thông tin mà thôi. Quảng Nguyên Trai của chúng ta thành lập đã lâu, cho dù không dám khẳng định là mọi chuyện diễn ra tại Thánh Giới đều rõ như lòng bàn tay nhưng ít nhất thì những chuyện bí ẩn hay trong đại chúng ta nắm được cũng không ít.
 
Hơn nữa các thế hệ chủ nhân của Quảng Nguyên Trai đều tinh thông thuật bói toán, cho dù chúng ta không nắm giữ được thông tin thì cũng có thể giúp quý khách bói ra được phần nào. Nhưng vì vận dụng thuật bói toán sẽ tổn hại đến thọ nguyên nên giá cả không cần phải nói cũng sẽ rất cao. Tất nhiên bổn trai sẽ không chủ động khuyên quý khách lựa chọn cách này. Mặt khác dù cho quý khách có thu được thông tin gì ở bổn trai cũng tuyệt đối không được tiết lộ cho người khác biết, nếu không sẽ bị bổn trai đưa vào danh sách không tiếp đón, từ đó về sau sẽ không thể cùng bồn trai hợp tác thêm chuyện gì khác. Ngoại trừ những điều này thì những chuyện khác đều chẳng quan trọng. Mong rằng đạo hữu sẽ không vi phạm những quy định này. Tốt rồi, bây giờ đạo hữu đã thông suốt chưa?"
Thiếu nữ mặc áo gai vừa chăm chú nhìn Hàn Lập vừa một mạch nói ra, sau cùng nàng lại hỏi một câu.
 
"Ồ, việc này so với những gì ta biết được trước đây cũng không khác lắm. Ta muốn hỏi thêm, có bao nhiêu người khách đã thực sự vừa lòng khi trở về từ quý trai?"
 
Nghe nội dung lời nói của thiếu nữ mặc áo gai khiến cho Hàn Lập khẽ nhíu mày, nhưng hắn lập tức lấy lại bình thường rồi hỏi tiếp.
 
"Về những tình huống trước đây ta cũng không hiểu biết được nhiều, nhưng từ khi tại hạ chủ trì Quảng Nguyên Trai đến nay thì chưa một vị khách nào phải thất vọng ra về." Ánh mắt của Lam Dĩnh khẽ hiện lên vẻ ngạo nghẽ, sau đó lạnh nhạt trả lời.
 
"Chưa từng có người nào phải thất vọng? Xem ra quý trai thật là thần thông quản đại! Nếu đúng như vậy tại hạ cũng yên tâm phần nào." Cho dù là Hàn Lập khi nghe được cô gái trả lời cũng phải nao nao trong lòng, nhưng ngoài mặt thì hắn không chút động dung nói.
 
"Nếu như đạo hữu không còn điều gì nghi vấn và lo lắng về bổn trai nữa thì hãy nói điều mà ngươi muốn biết ra. Bổn trai sẽ dựa vào độ quý hiếm của thông tin trên mà đưa ra mức giá hợp lý." Thiếu nữ áo gai dần trở nên nghiêm nghị.
 
"Ta muốn biết phải làm cách nào mới có thể ở Lam Bộc thành thu được lượng lớn thượng phẩm Huyết Nha Mễ?" Hàn Lập cuối cùng không chút chần chờ mà đi thẳng vào vấn đề.
 
"Huyết Nha Mễ! Ha ha, quả nhiên là Hàn đạo hữu muốn mua loại tin tức này." Sau khi nghe xong thiếu nữ áo gai thần sắc liền buông lỏng, nàng dần lấy lại thản nhiên rồi cười một tiếng.
 
"Sao vậy? Việc Hàn mỗ muốn nghe thông tin này có gì kỳ quái lắm sao?" Hai mắt Hàn Lập tinh quang chợt lóe, sau đó tỉnh bơ hỏi.
 
"Việc này thật không phải, Hàn đạo hữu chớ nên tức giận. Thực không dấu đạo hữu, cứ mười người khách đến Quảng Nguyên Trai chúng ta thì lại có đến hai ba người hỏi thăm loại tin tức này. Thông tin liên quan đến việc này đương nhiên là bổn trai có! Nhưng dù rằng mỗi ngày đều có rất nhiều người mua loại tin tức này thì giá cả của nó cũng không thấp." Cô gái mặc áo gai khẽ mỉm cười trả lời.
 
Chú thích:
 
Áo gai: Áo may bằng vải thô, nhám. Loại vải này dệt từ sợi của cây đay, cây gai. (Mc cũng chả rõ đâu, việc này cứ hỏi gấu mẹ của các bạn. Phụ nữ họ thường biết rất rõ về điều này)
 
*NV-Vân Đạm Phong Khinh: Đạm bạc như mây trôi, nhẹ nhàng như gió thổi – Chỉ tính cách, cử chỉ không màng đến điều gì.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2120


Báo Lỗi Truyện
Chương 2120/2446