Chương 2112: Huyết Quang Vẫn Lạc.


Một tháng sau khi Nguyên Yểm đem Diệt Tiên Lệnh ban ra, cả Ma giới liền trở nên náo động.
 
Thù lao cho Diệt Tiên Lệnh lần này khá lớn, thậm chí đã khiến cho vài tên Ma tộc Thánh Tổ động tâm.
 
Hơn nữa, mục tiêu mà Diệt Tiên lệnh nói tới chẳng qua chỉ là một gã tu sĩ Hợp Thể của Nhân tộc Linh giới. Vì vậy nên đám tồn tại Thánh tổ chẳng coi ra gì, hầu hết đều không đích thân động thủ mà chỉ phái tới vài cái hóa thân mà thôi.
 
Bất quá ngoại trừ vài tên Thánh Tổ có giao tình với Nguyên Yểm sau khi nghe được một ít sự tình bí ẩn, bọn chúng do dự cân nhắc một phen rồi tất cả đều im lặng án binh bất động.
 
Nhưng dù sao đi nữa, với một vài Thánh Tổ hóa thân lại thêm một đám Hợp Thể kỳ Ma Tôn phối hợp, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến cho hơn nửa Ma giới phải trở nên náo động rồi.
 
Hai tháng sau, tại phụ cận một tòa đại thành thị của Ma giới là Phỉ Thúy Ma Thành. Có người phát hiện ra hành tung của Hàn Lập, liền báo tin cho bốn gã Ma tộc Tôn giả đang tọa trấn trong thành.
 
Kết quả, ngay chỗ phụ cận với Truyền Tống Trận bên trong thành, tứ đại Ma tôn bất ngờ xuất hiện ra tay ngăn chặn Hàn Lập. Thế nhưng Giải Đạo Nhân bỗng nhiên ra tay, chỉ cần một kích liền dễ dàng đánh chết bốn gã Ma tôn đó khiến cho cả vạn Ma tộc gần đó đều kinh sợ không thôi. Nhờ đó đám người Hàn Lập ngang nhiên thông qua truyền tống trận mà đi khỏi Phỉ Thúy Thành.
 
Lại ba tháng rưỡi sau, tại một nơi hiểm địa nổi danh của Ma giới là Thước Kim Hà Cốc, tung tích của Hàn Lập lại bị phát hiện.
 
Rốt cuộc Thiên Nha Thánh tổ đại danh đỉnh đỉnh tại Ma giới phái ra một cái hóa thân và ba tên Ma tộc Tôn giả khác đến ngăn chặn Hàn Lập.
 
Việc truy bắt Hàn Lập lần này vốn được tiến hành rất đỗi bí mật. Bất quá sau một phen chiến đấu kịch liệt, cổ hóa thân của Thiên Nha lão tổ cùng hai gã Ma Tôn đã ngã xuống ngay tại đương trường. Chỉ còn lại một gã Ma tôn tinh thông độn thuật đã liều chết trốn ra được khỏi Thước Kim Hà cốc.
 
Tin tức vừa truyền ra ngoài lập tức Ma tộc khắp nơi đều trầm trồ nghị luận.
 
Nửa năm sau, bản thể của Huyết Quang Thánh Tổ cũng bí mật mang theo hai cổ hóa thân cùng một đám thủ hạ dưới trướng đột nhiên hiện thân tại một tiểu trấn tên Trầm Thủy Trấn. Tiếp đó ngay tại chỗ, hắn đem thân phận Hàn Lập bóc trần ra. Lại còn thi triển Kinh Thiên Ma Công dự định phải đem cả đám người Hàn Lập bắt sống.
 
Hàn Lập không nói lời nào liền cùng Giải Đạo Nhân lập tức ra tay tranh đấu.
 
Phải nói hơn nửa năm qua, trong quá trình tu dưỡng thì lúc này nguyên khí Hàn Lập đã gần như hoàn toàn khôi phục. Hơn nữa nhờ trải qua một phen ma luyện với hóa thân của Niết Bàn Thánh Tổ, trước đó còn thu được lợi ích rất lớn từ Tẩy Linh Trì và Tịnh Liên Liên đã khiến cho Phạm Thánh Chân Ma Công tăng tiến không ít. Trận đại chiến này cũng coi như một cơ hội chính thức để kiểm nghiệm vậy.
 
Cho nên lần này Hàn Lập vừa ra tay đã lập tức thi triển Nhị Niết biến thân của Niết Bàn Thánh Thể, chỉ cần cái nhấc tay thôi đã có uy lực thông thiên. Càng khiến cho người ta khó tin hơn nữa chính là dường như có khả năng đối mặt với bản thể Huyết Quang Thánh Tổ mà không hề rơi vào thế hạ phong.
 
Cuối cùng trận chiến này kéo dài suốt một ngày một đêm, sau khi cuộc chiến kịch liệt đi qua thì cả tòa trị trấn nhỏ bé cơ hồ bị hủy diệt hoàn toàn. Hơn nữa còn lan đến làm chết và bị thương vô số Ma tộc nhân đứng xem xung quanh.
 
Nhưng càng khiến cho người ta phải hoảng sợ chính là cuối trận bản thế Huyết Quang Thánh Tổ bị trọng thương mà chạy, còn hai cỗ hóa thân và đám thủ hạ dưới trướng đều bị diệt toàn bộ.
 
Nếu trước đây mới trải qua hai trận chiến kia chỉ làm cho đám Ma tộc hiểu được sự khủng bố của Giải Đạo Nhân thôi, thì sau cuộc chiến lần này rốt cuộc bọn họ cũng nhận ra được thực lực của Hàn Lập đáng sợ mức nào. Thậm chí còn được đánh giá ngang bằng với Giải Đạo Nhân nữa.
 
Bất quá mấy ngày sau khi trận đại chiến đó chấm dứt lại sảy ra thêm một chuyện kinh hãi thế tục. Trong một dãy hoang sơn cách Trầm Thủy Trấn khoảng trăm vạn dặm, một tên cao giai Ma tộc nào đó phát hiện ra cổ thi thể không trọn vẹn và vô cùng thê thảm của Huyết Quang Thánh Tổ.
 
Tại huyệt Thiên Linh trên đầu của cỗ thi hài này bị mạnh mẽ xé ra, bên trong hoàn toàn rỗng tuếch. Dường như chẳng những da thịt trên đỉnh đầu Huyết Quang Thánh Tổ bị hủy hoại đi mà ngay cả nguyên anh cũng bị người ta cố tình kéo ra vậy.
 
Ngay khi sự tình này bị truyền ra rộng rãi, và sau đó cũng được những tên Ma tộc cao giai khác xác nhận thì tình hình càng thêm chấn động không thôi.
 
Nguyên bản vài tên Ma Tộc Thánh Tổ còn đang do dự, khi hay tin đều lộ vẻ hoảng sợ, liền phái ra cổ hóa thân của mình đi tra xét thực hư của việc Huyết Quang Thánh Tổ bị hạ độc thủ.
 
Nên biết rằng Ma giới tuy lúc nào cũng cổ vũ cho các Tộc cường ngạnh tranh đấu, thậm chí đôi khi cũng có trường hợp tồn tại Ma Tôn ngã xuống. Nhưng đối với việc cấp bậc Thánh Tổ bị hại chết thế này có thể nói cả vạn năm cũng chưa từng phát sinh loại chuyện tương tự.
 
Hơn nữa, tuy cũng có Thánh Tổ cho rằng có thể do Hàn Lập và Giải Đạo Nhân đã ra tay ám toán. Nhưng càng có nhiều người hoài nghi một gã Thánh Tổ nào đó kết oán thù với Huyết Quang Thánh Tổ nên đã nhân cơ hội này hạ độc thủ.
 
Từ đó trở đi những tên Thánh Tổ khác có thần thông mạnh nhất gần tương đương với cấp bậc Thủy Tổ, tuy họ không tỏ vẻ sợ hãi đám người Hàn Lập và Giải Đạo Nhân nhưng sau chuyện này cũng trở nên kiêng kị thật nhiều. Đồng thời dự tính muốn ra tay ban đầu cũng sớm bay biến đi mất.
 
Dù sao với thực lực của Hàn Lập và Giải Đạo Nhân hiện tại, nếu chỉ phái đi vài hóa thân như trước đây thì chẳng khác nào đem bánh bao ném chó có đi không về, còn mang bản thể tới nơi lại sợ bị cừu nhân âm thầm theo dõi.
 
Về phần những tên Ma Tôn bình thường nếu không có Ma Tộc Thánh Tổ dẫn đầu thì lại càng không dám tự chui đầu vào chỗ chết.
 
Do đó vốn trước đây ai cũng hô hào vây đánh đám người Hàn Lập thì giờ đây lại xem như củ khoai nóng phỏng tay. Cứ như vậy mà không còn tên Ma tộc nào nguyện ý tiếp tục truy tìm cản trở nữa.
 
Đương nhiên nhìn bề ngoài thì Sát Tiên Lệnh vẫn còn hiệu lực, bất quá tra xét kỹ lại thì chỉ là một đám người hô hào cho qua lệ mà thôi.
 
Còn thanh danh Hàn Lập thì rõ ràng được truyền bá rộng rãi ở khắp Ma giới, thậm chí có vài tên Ma tộc ngẫu nhiên nhắc đến thôi cũng kinh hoảng biến sắc.
 
Trong một động phủ giữa lòng ngọn tiểu sơn cực kỳ hoang vắng có một lão giả và gã đại hán đang ngồi khoanh chân đối mặt nhau.
 
Lão giả có hai hàng lông mày dài kỳ lạ, khuôn mặt gầy yếu, trên đỉnh đầu buộc thành một búi tóc hình tam giác và được cài bằng cây trâm gỗ. Đầu đội mão quan màu vàng, trên chiếc áo choàng còn thêu thêm ấn ký ma tướng ba đầu sáu tay dữ tợn quỷ dị phi thường.
 
Còn đại hán đang mặc hắc giáp, tướng mạo cực kỳ uy nghiêm, khuân mặt tỏ ra vô cùng nghiêm ngị. Khí tức từ hai người bọ họ phát ra vô cùng đáng sợ, e rằng đám Ma Tôn bình thường khó có thể sánh bằng. Bất quá dường như tu vi hai tên Ma tộc nhân này còn chưa đạt tới cảnh giới Đại Thừa.
 
Cả hai cặp mắt của lão già và đại hán đều nhìn chằm chằm vào một vật.
 
Đó là một chiếc lô đỉnh màu đỏ, tuy cao chỉ hơn thước nhưng phần trên của bốn phía xung quanh đều điêu khắc hình dạng mặt quỷ trong rất đáng sợ.
 
Lúc này chiếc đỉnh run nhè nhẹ không ngừng, ngoài ra từ miệng những phù điêu mắt quỷ được khắc trên đó còn phát ra từng hồi rống thê lương thảm thiết. Dường như bên trong đang nhốt ma vật nào đó, hơn nữa còn bị tra tấn rất dã man.
 
"Huyết Quang, cần gì phải cực khổ như vậy. Ngươi sớm nói ra nơi bố trí động phủ bí mật chừng nào thì càng sớm thoát khỏi cực hình ma hỏa. Ta cùng Xa đạo hữu bị ngươi phong ấn trong Trấn Ma Tỏa vô số năm thì tự nhiên khẳ năng kiên nhẫn có thừa. Chúng ta sẽ tra tấn ngươi suốt ba năm liền, sẽ cho ngươi thưởng thức được hết mùi vị của cực hình. Mà đằng nào cũng chịu cảnh đau khổ thì chi bằng nói ra đi. Dù sao lúc trước ngươi với chúng ta đều từ một nguyên thần tách ra, bây giờ ngươi giao lại cho chúng ta thì cũng xem như phì thủy bất lưu ngoại nhân điền đi.*" Đại hán nghe tiếng kêu la thảm thiết phát ra từ trong đỉnh bỗng nhiên thở nhẹ một hơi rồi nói nói ra vói vẻ thập phần mê hoặc dụ dỗ.
 
Nghe qua lời nói của đại hán mà có thể đoán ra được, người bị nhốt trong chiếc đỉnh kia hẳn là nguyên anh của Huyết Quang Thánh Tổ rồi.
 
"Không tệ, nếu lúc xưa ngươi cướp sạch hai người bọn ta thì bây giờ phải giao gấp đôi ra đây. Nói không chừng nhất thời tâm tình ta vui vẻ, ta còn có thể cho ngươi thống khoái mà chuyển thế đầu thai. Bất quá ngươi hẳn phải rất rõ ràng, Xa Kỵ Cung ta đây vốn có tiếng là người có nghĩa khí, tất nhiên sẽ không giống như Phong Tà đạo hữu đây nói ra chẳng bao giờ giữ lời cả." Lão già có hai hàng lông mày dài cũng mở miệng lành lạnh nói.
 
Chính là hai tên Thánh Tổ trước đây bị nhốt trong Trấn Ma Tỏa, Xa Kỵ Cung và Phong Tà.
 
Cũng không rõ bọn họ dùng cách nào để thoát ra khỏi Trấn Ma Tỏa, hơn nữa còn ẩn núp một quãng thời gian ở Ma giới nữa. Cuối cùng lại có cơ hội bắt được Huyết Quang Thánh Tổ đang bị trọng thương, rồi hũy hoại đi cơ thể, đồng thời thu lấy nguyên anh sau đó đem nhốt vào trong ma đỉnh.
 
Nghe qua lời nói của ba người, rõ ràng nhị ma này có ân oán thâm sâu với Huyết Quang, khó phân biệt được tình hình bên trong.
 
"Hắc hắc … Đừng mơ tưởng. Bổn tọa … lúc này đã rơi vào tay các ngươi, sẽ không nghĩ tới … có thể … may mắn toàn mạng. Ta nguyện dù bảo vật trong bí động, có vĩnh viễn chôn dấu đi nữa … cũng quyết không giao cho các ngươi, cho dù … bổn tọa có chôn cùng bảo vật. Còn các ngươi không có mấy thứ này,. nghĩ tới … muốn chân chính khôi phục thần thông lúc trước, ít nhất … phải mất mấy ngàn … năm nữa. Hiện tại … sắp tới đại kiếp nạn Thánh giới, các ngươi … chỉ bằng vào loại tu vi này, một khi không cẩn thận sẽ ngã xuống ngay, như thế … đó là cách duy nhất để báo thù … Cơ hội này … sao ta … buông bỏ được …" Tiếng kêu thét thảm thiết từ trong chiếc đỉnh thoáng vang lên, lại từ trong đó truyền ra âm thanh đứt quãng, giọng nói tràn ngập vẻ oán độc đối với Xa Kỵ Cung và Phong Tà.
 
"Hừ, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Nói thật cho ngươi biết, hiện tại ta thúc dục Luyện Hồn Đỉnh này uy năng luyện phách còn chưa phát huy tới một phần trăm. Chỉ cần lão phu thi pháp xong thì nổi thống khổ khi bị trừu hồn luyện phách lập tức tăng lên gấp trăm lần. Đến lúc đó ngươi sẽ hiểu thế nào là sống không bằng chết!" Xa Kỵ Cung nghe vậy nhất thời tức giận.
 
Tiếp theo lão ma liền lẩm bẩm khẩu quyết, hai tay cũng liên tục đánh ra từng đạo pháp quyết nhập vào trong chiếc lô đỉnh.
 
Nhất thời mặt ngoài tiểu đỉnh huyết quang đại phóng, phù điêu mặt quỷ ở bốn phía đồng thời vặn vẹo biến dạng, tỏ vẻ thống khổ dị thường.
 
Mà tiếng kêu đang phát ra từ trong đỉnh càng lúc càng trở nên thê lương thảm thiết. Chỉ thoáng nghe một chút thôi đã khiến người ta dựng lông dựng tóc.
 
Nhưng gương mặt của Xa Ky Cung vẫn không chút biến đổi, chỉ tiếp tục điên cuồng thúc dục ma đỉnh trước mặt.
 
Phong Tà đang đứng bên cạnh nhìn một màn này vẫn tỏ ra không hề hay biết, chỉ im lặng nhắm mắt dưỡng thần.
 
Tại thời điểm này ở một phiến sa mạc rộng mênh mông nhìn không thấy được bờ bến, có khoảng hơn trăm tên cao giai ma tộc trên đầu mọc thêm một cặp sừng, toàn thân đỏ như máu đang đem một nam một nữ bao vây chặt chẽ.
 
Nhìn xuống phía dưới là một mảng trải đầy tàn thi và máu tươi, cơ hồ làm ướt sũng cả một vùng cát lớn trên sa mạc.
 
Mà đôi nam nữ đang bị bao vây kia, nữ nhân một thân vận áo bào trắng đang đứng lẳng lặng giữa không trung, dung mạo tuyệt thế vô song.
 
Nam nhân khoác trên mình một cái hắc giáp, gương mặt xấu xí dữ tợn, trong tay đang cầm một cây lang nha bổng giơ lên phía trước bảo vệ nữ tử áo trắng.
 
Đúng là hai người Bảo Hoa cùng với Hắc Ngạc!
 
Bất quá lúc này Bảo Hoa nhíu chặt đôi mi nhìn đám Ma tộc xung quanh, ánh mắt cũng trở nên âm trầm.
 
Bề ngoài đám ma tộc này giống hệt nhau, rõ ràng từ cùng một chủng tộc. Nhưng khuân mặt mỗi người đều không chút biểu tình, khí tức lạnh băng bộ dạng như không có sinh mệnh.
 
Mà trên người Hắc Ngạc lúc này đã dính đầy máu huyết, sát khí điên cuồng tỏa ra. Rõ ràng vừa rồi đã cùng đám người này đại khai sát giới.
 
"Hừ, đám người này thật không biết sống chết. Đã giết nhiều như vậy mà chúng còn dám đeo bám theo." Hắc Ngạc liếm liếm vết máu tươi bên khóe miệng rồi nhe răng cười.
 
Mà đúng lúc này một gã Ma tộc đang đờ đãng bỗng nói một chữ:
 
"Lên!"
 
Nhất thời đám song giác ma tộc lấy ra một chiếc lệnh bài màu đen giương lên. Mặt ngoài lệnh bài hắc quang chợt lóe rồi hiện ra một khối hắc sắc quang cầu. Liền đó vô số quang cầu tối đen như mực từ bốn phương tám hướng nhắm thẳng về phía hai người Bảo Hoa đánh tới.
 
Chú thích:
 
* Phì thủy bất lưu ngoại nhân điền: Nước phù sa không chảy qua ruộng ngoại nhân.
 
Điển cố kể rằng:
 
Truyền rằng ngày xưa Tô Đông Pha tuổi trung niên còn đang tang vợ không đi thêm bước nữa. Ông khi ấy bộn bề công sự và việc sáng tác, miệt mài qua biết bao nhiêu năm trường, sống cô đơn một mình đã thành quen. Chớp mắt, đứa con trai đã cưới vợ lập thê. Tuy Tô Đông Pha là một đại anh tài, thông minh tuyệt đỉnh, tài hoa hơn người, nhưng con trai ông lại chỉ là một kẻ phàm nhân tục tử không có chí tiến thủ, cả ngày chỉ thích nhậu nhẹt rong chơi.
 
Một ngày nọ, con trai Tô Đông Pha ra ngoài chơi bời, một mình ông ngồi lại trong thư phòng, thừ người suy xét một vài vấn đề. Đúng lúc ấy, con dâu ông bước vào thấy cha chồng đang trầm tư suy nghĩ vất vả, mới vội vào trong bưng ra một chén trà dâng lên. Người con dâu ấy vận một bộ xiêm y cánh ve trong suốt, thấu đến tận chiếc váy lụa trắng trong, nàng bưng chén trà đến cạnh Tô Đông Pha, nhẹ nhàng lên tiếng: "Mời cha dùng trà!" Hơn nữa còn đưa tình nhìn ông. Người con dâu ấy của Tô Đông Pha thực ra là một tài nữ hiếm có, cầm kỳ thi họa hay thi từ ca phú đều tinh thông, vốn dĩ nàng vì hâm mộ Tô Đông Pha nên mới đồng ý bước vào Tô gia, nhưng đến khi phát hiện con trai ông chỉ là một kẻ tầm thường, nên vô cùng quạnh quẽ chán chường. Sớm trong lòng nàng đã có ý ái mộ Tô Đông Pha nên hôm nay có cơ hội liền muốn thân cận người cha chồng thêm một chút.
 
Tô Đông Pha đang trong lúc trầm tư, vừa ngẩng đầu lên thấy con dâu đi tới, hai mắt ông cứ nhìn chăm chăm vào nàng, nhìn khuôn trăng yêu kiều hồng hồng, dáng người yểu điệu thướt tha, lại thêm đôi mắt ươn ướt đưa tình, ông như quên hết tất thảy, đứng lên trong vô thức. Ngay trong lúc tâm tình viên mãn, đột nhiên sực nhớ nàng là con dâu mình, tức thì đỏ bừng mặt lên. Con dâu hỏi: "Sao cha lại đỏ mặt?" Tô Đông Pha không tiếp lời, chỉ nhận lấy chèn trà, dùng nhón trỏ viết láy lên trên mặt thư trác hai câu thơ: "Thanh sa trượng lý nhất tỳ bà, túng hữu dương xuân bất cảm đạn" ( Sa xanh xanh chấp chới phủ mặt tỳ bà, dẫu đương xuân sớm cũng chẳng dám đàn ) Vì Tô Đông Pha là người lười biếng, rất lâu chưa lau bàn, nên bên trên đóng một tầng bụi dày, chữa viết bên trên cũng vô cùng rõ ràng. Người con dâu sau khi xem xong cũng rất nhanh viết nối hai câu: "Giả như công công đạn nhất khúc, phì thủy bất lưu ngoại nhân điền." ( Giả như cha chồng đàn có đàn một khúc, thì nước phù sa cũng không chảy ruộng ngoại nhân ). Sau khi viết xong nàng đỏ bừng mặt chạy mất. Tô Đông Pha nhìn mà trong lòng đắc ý khôn xiết. Đúng lúc đó con ông trở về, thấy phụ thân đang xem xét gì đó vô cùng cao hứng liền hỏi: "Phụ thân, người đang xem gì vậy?" Tô Đông Pha giật nảy mình, vội dùng tay áo chùi ngay những dòng chữ bên trên và nói: "Ta không xem thì cả, chỉ đang lau bàn thôi."
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2112


Báo Lỗi Truyện
Chương 2112/2446