Chương 2091: Linh Vương Cùng Vẫn Giới Thạch


Nghe được những lời này, Lũng gia lão tổ sau khi suy nghĩ một hồi lập tức khởi độn quang hướng về Hàn Lập nhanh chóng bay đi. Chớp động một cái liền xuất hiện bên cạnh Hàn Lập với một bộ mặt âm trầm, lạnh lùng.
 
Ở một nơi khác, Vũ Y thiếu nữ với đôi mắt trong suốt xinh đẹp nhanh chóng xoay chuyển, liền khẽ đạp nhẹ đôi chân ngọc một cái, diễm sí sau lưng khẽ phất. Cả người đột nhiên nhoáng lên rồi biến vào hư không, không thấy bóng dáng.
 
Sau chốc lát, không gian bên cạnh Hàn Lập đột nhiên dao động, Vũ Y thiếu nữ liền vô thanh vô tức hiện ra.
 
Về phần gã Bạch Thích, mặc dù nghe rõ Hàn Lập nói như vậy nhưng hắn vẫn điềm nhiên phớt lờ như không nghe thấy.
 
"Hàn huynh, tiểu muội đem toàn bộ tính mạng giao cho ngươi nắm giữ. Hy vọng đạo hữu còn có giữ lại mội hai thủ đoạn để mà đối phó vị Thánh tổ Ma tộc này một chút. Nếu không hôm nay thật sự là chúng ta lấy trứng chọi đá, chết không có đất chôn đi." Vừa hiện thân ra vũ y thiếu nữ liền quay sang Hàn Lập cười khổ một tiếng.
 
"Cái gì thủ đoạn? Không phải hai vị cũng giữ lại một chút thủ đoạn bảo mệnh sao. Hơn nữa nhị vị đạo hữu có điều không nhận thấy, vị này Thánh tổ Ma tộc mặc dù ngay từ đầu ra tay đã thực sự tàn nhẫn thanh thế kinh người, nhưng ngoài sữ dụng một cây Hắc Ma chủy này để công kích thì không có vận dụng thêm bất cứ loại thần thông nào khác." Hàn Lập lúc này đang biến thân thành Sơn Nhạc Cự Viên, hai mắt nhìn chằm chằm vào hắc bào thanh niên đối diện, không thèm quay đầu một hơi oang oang nói ra.
 
"Ý của Hàn huynh trong việc này có phải..." Vũ Y thiếu nữ trong lòng nhảy dựng, ra vẻ hơi kinh hãi.
 
"Diệp tiên tử ngươi đừng quên rằng nơi đây chính là Tẩy Linh Trì ở trong Khốn Linh Cốc, chỉ sợ toàn bộ ma giới không có nơi đâu Linh khí tinh thuần hơn ở đây. Ta không tin ở tại nơi này một tên Ma tộc cho dù có cấp bậc Thánh tổ vẫn có thể cùng người khác tranh đấu dài lâu mà không bị thiên địa linh khí áp chế," Cự Viên hừ lạnh một tiếng nói.
 
"Lời của Hàn huynh thực không sai đi! Cho dù vừa rồi hắn dùng qua kiện Hắc Ma Chủy thì trước tiên phải phá vỡ tầng linh khí vây khốn nơi này mới có thể hấp thu ma khí từ bên ngoài để tiến hành công kích chúng ta. Nếu như lão phu đoán không lầm thì ở đây một thân pháp lực của lão ma không thể trực tiếp bổ sung Ma khí tinh thuần thì cứ sau mỗi lần vận dụng là sẽ bớt đi một ít. Huyền thiên chi bảo trong tay hắn hơn phân nửa chắc là tình hình cũng giống như vậy. Chỉ cần ngăn cản không cho Hắc Ma chủy tiếp tục thu nạp ma khí từ bên ngoài, như vậy thì với lực lượng của đám người chúng ta cũng có thể miễn cưỡng chống đỡ." Lũng gia lão tổ nghe được lời nói của Hàn Lập lập tức như bừng tỉnh hơi chút kích động, liền sau đó khuôn mặt khôi phục vẻ lạnh lùng, bình tỉnh trả lời.
 
Vũ y nữ tử nghe được hai người đàm đạo, tâm niệm sau khi quay cuồng một hồi liền cảm thấy có phần hữu lý, sợ hãi ban đầu theo đó cũng giảm đi phân nửa.
 
Lúc này ở phía đối diện, nghe những lời đám người Hàn Lập bàn bạc, gã hắc bào thanh niên khẽ nở nụ cười mỉm.
 
"Không tồi, không tồi! Có thể trong thời gian ngắn mà nhận ra việc này, ba người các ngươi trong đám Hợp thể tu sĩ trong Nhân tộc chắc hẳn phải là những kẻ đệ nhất. Hoàn toàn chính xác, bổn tọa ở trên Khổ Linh đảo này tu vi phải chịu một chút áp lực, một thân thần thông cùng pháp bảo không thể hoàn toàn lấy ra thi triển. Nhưng các ngươi xem Huyền thiên chi bảo là cái gì mà dám coi thường, lại cho là có thể ngăn cản bổn tọa dùng nó thu nạp chân Ma khí ở bên ngoài. Đúng rồi, còn Khí Linh tiểu tử kia! Bổn tọa vừa rồi vẫn chưa đá động gì đến ngươi, là bởi vì cảm ứng thấy trong cơ thể ngươi phảng phất khí tức của người quen cũ. Linh Vương phái ngươi đến đây là có dụng ý gì? Chắc không phải là cố ý muốn hai tay dâng một khối Ngụy tiên bảo chứ?" Thanh niên hắc bào sau khi nói xong, liền không thèm để ý đến đám người Hàn Lập mà quay ánh mắt sang lạnh lùng hỏi gã Bạch Thích.
 
Nghe được lời của vị hắc bào thanh niên này, đám người Lũng gia lão tổ trong lòng xoay chuyển ánh mắt không dấu nổi vẻ kích động, chậm dãi nhìn về người tên Bạch Thích.
 
Từ lúc bắt đầu tới giờ, gã Thánh linh Linh tộc này giữ bộ dáng cùng hành động thập phần mờ ám pha chút quỷ dị. Bọn người Hàn Lập một khi đã quyết định liên thủ đối kháng vị này hắc bào thanh niên thì tự nhiên cũng muốn biết ý đồ chân chính của Bạch Thích.
 
Ở trong vòng bạch quang mịt mờ tuy không thấy rõ khuôn mặt người này, nhứng sau khi nghe lời nói của hắc bào thanh niên, tầng quang hà cũng trở nên chớp động vài cái rốt cục hắn cũng chịu mở miệng tràm giọng nói:
 
"Tại thời điểm trước lúc lên đường vị đại nhân kia trong tộc đích xác có dặn dò Bạch mỗ vài câu, cũng gieo xuống trong cơ thể ta một Phân Linh phù. Hay là không bằng để vị đại nhân đó nói chuyện trực tiếp với tiền bối, tiền bối thấy thế nào?"
 
Dứt lời, Bạch Thích thu lại bạch quang trên người theo đó diện mạo nguyên bản cũng từ từ hiện ra.
 
Đúng là một gã đàn ông trung niên, mặc cẩm y!
 
Khuôn mặt bình thường, nhưng hai mắt chói sáng, ở trên vầng trán có một tia tử sắc linh ban, lòe lòe ánh sáng.
 
Cẩm y trên người hắn rõ ràng không tầm thường, chẳng những phía trên có in ân rất nhiều ngân sắc linh, hơi thấp xuống phía dưới một chút lại là vô số bạch quang chớp động không thôi, phi thường đáng chú ý.
 
"Hừ, cái tên Linh tộc cái lão quái vật kia sống lâu hơn bổn tọa đã không biết bao nhiêu năm tháng, ta đây cũng thử nghe một chút xem hắn muốn nói gì." Hắc bào thanh niên cũng không cảm thấy bất ngờ, hừ lạnh một tiếng nói.
 
Bạch Thích mỉm cười, lập tức giơ một tay lên vỗ đầu.
 
Một tiếng nhỏ vang lên, đỉnh đầu đột nhiên hé mở một đạo phù lục màu bạc từ giữa bay ra.
 
Phù lục đón gió, nhoáng lên một cái tỏa ra vạn đạo hào quang, lập tức huyễn hóa ra một hư ảnh cao hơn một trượng.
 
Thấy tình cảnh này, Hàn Lập hai mắt ngưng trọng đem hư ảnh kia nhìn rõ ràng. Thì ra là một lão giả tóc bạc, khuôn mặt hồng hào, trên mình đang mặc trường bào màu trắng.
 
Lũng gia lão tổ cùng vũ y nữ tử trông thấy cảnh này không khỏi đưa mắt nhìn nhau, trong đầu liền nhanh chóng suy tính, cũng không dám có hành động thiếu suy nghĩ.
 
Dù sao tình huống đã vô cùng tồi tệ, tưởng rằng chỉ có thể liều mạng đấu với vị Thánh Tổ ma tộc này thôi. Đâu ngờ sự việc bỗng chốc thay đổi làm bọn họ rất đỗi vui mừng cầu còn không được.
 
Hư ảnh lão giả sau khi hiện ra liền lẳng lặng huyền phù một chỗ bên cạnh Bạch Thích, đảo ánh mắt nhìn ra bốn phía một lần sau đó dừng lại trên người hắc bào thanh niên, thần sắc ung dung thập phần bình tĩnh.
 
"Nguyên Yềm đạo hữu, đã rất lâu không gặp rồi! Ta thật sự là không nghĩ tới ở nơi này được hân hạnh gặp một trong ba vị Đại Thủy tổ. Hai vị Thiên Khấp, Hạc Nhan thường trông coi mọi việc trên đảo nay ở đâu sao không thấy? Hư ảnh Bạch bào lão giả rõ ràng có ẩn chứa một tia hồn niệm của một người nào đó, không chút sợ hãi thong dong ôm quyền hướng về hắc bào thanh niên hỏi một câu, bộ dáng như phảng phất khí độ phong phạm của một tiên nhân đạo cốt.
 
Gã Đại thừa Linh tộc này dường như nhận biết được vị Nguyên Yểm Thánh tổ này.
 
Trong khi đó Hàn Lập vừa nghe đến hai chữ Thủy Tổ, mặc dù tu luyện đã đến cảnh giới tâm hồn trấn định, an tĩnh dị thường nhưng cũng nhất thời thần sắc đại biến.
 
Lũng lão tổ cùng Vũ Y thiếu nử hàm răng đánh vào nhau "
lộp cộp", nội tâm lập tức trùng xuống.
 
"
Thiên Khấp, Hạc Nhan đang có việc khác, trong vòng ngàn năm tới đây, mọi việc canh giữ trên đảo này phải do bổn tọa đảm nhiệm. Ngươi đột nhiên phái mấy tiểu bối xâm nhập nơi đây hẳn là vẩn ấp ủ hy vọng với đám linh vật kia. Nhưng ngươi chắc là cũng biết rõ ràng, một ít đám Hợp Thể đến đây căn bản chỉ là đi tìm đường chết. Trừ khi nếu như ngươi, một vị Linh Vương đại nhân đích thân hộ tống thì lại là một chuyện khác." Hắc bào thanh niên khi thấy hư ảnh của bạch bào lão giả, đồng tử có chút co rụt lại lạnh giọng nói ra.
 
"
Nếu không phải Ma tộc các ngươi chạy đến đánh chiếm lãnh địa Linh tộc khí thế ngút trời thì thật lão phu cũng có chút hứng thú đi đến đây một chuyến. Lâu năm rồi không gặp lão phu cũng muốn biết Mộng Yểm Ma công của đạo hữu hay không có chút đột phá. Tiếc là hiện giờ không tiện phân thân, cũng chỉ có thể để bọn tiểu bối này mạo hiểm một phen. Bất quá, bây giờ nhìn qua ngoài Bạch Thích ra thì chắc những người khác đã gặp bất trắc. Đạo hữu ra tay cũng thật là có chút nhanh gọn đi!" Vị Linh Vương này bất động thanh sắc nhẹ giọng nói.
 
"
Ta có thể lưu lại một cái mạng nho nhỏ của tên Linh tộc này cũng coi như cấp lại cho ngươi chút thể diện rồi. Còn nói những lời nhảm thì đừng trách ta không cho cơ hội liền đem hắn một chưởng diệt sát." Gã thanh niên áo đen sắc mặt trầm xuống, dường như chỉ cần có chút bất mãn thì liền ra tay chém tận giết tuyệt.
 
"
Nguyên Yểm đạo hữu, tính tình ngươi so với vài vạn năm về trước thật cũng không có thay đổi bao nhiêu a. Hảo, lão phu cũng không nhiều lời. Ta muốn dùng một vật đánh đổi lấy một lần cơ hội cho kẻ hậu bối trong tộc được tiến vào Tẩy Linh trì, và một cây Tịnh Linh liên. Không biết đạo hữu cảm thấy thế nào? Vốn là lão phu muốn trao đổi cùng hai tên Thiên Khấp và Hạc Nhan, không ngờ lại đổi thành đạo hữu." Linh Vương hư ảnh có chút bất đắc dĩ thở dài nói.
 
"
Ha hả, Không tưởng là Linh Vương cũng biết nói chơi! Ngươi cho rằng nói như vậy thì Nguyên Yểm ta sẽ tin sao? Đừng nói là hai người Thiên Khấp, Hạc Nhan không ở chỗ này, cho dù có ở đây cũng sẽ không cùng đám người Linh giới các ngươi làm cái gì giao dịch. Hảo, coi như lời đã nói hết. Bổn tọa trước tiên là tiễn đưa tiểu bối ngươi nay lên đường. Còn tia phân hồn của ngươi ta cũng sẻ không khách khí nhận lấy." Gã hắc bào thanh niên nghe xong thì cuồng tiếu một trận tỏ vẻ không mấy tin tưởng, lần nữa khoát tay lên cầm cự kiếm đang lơ lửng trong không trung.
 
Lũng gia lão tổ cùng Vũ Y thiếu nữ thấy tình hình này sắc mặt đại biến, nhất thời vận chuyển pháp lực trong cơ thể.
 
Cự Viên do Hàn Lập biến thành cũng ngưng trọng ánh mắt, kim quang bên ngoài thân đồng thời lưu chuyển không ngừng.
 
Nhưng chỉ trong khoảnh khắc này vị Linh Vương hư ảnh kia lại không hề tỏ ra dù chỉ một chút hoang mang, khóe miệng nhếch lên chậm rãi nói một điều làm cho thanh niên áo đen giật mình cả kinh:
 
"
Như thế nào, Nguyên Yểm đạo hữu không muốn Vẫn Giới Thạch sao?"
 
"
Cái gì? Vẫn Giới Thạch? Trong tay ngươi có vật ấy? Không đúng. Rốt cuộc, ngươi biết chuyện gì?"
 
Hắc bào thanh niên hơi thất thố nói ra, nhưng lại lập tức giật mình xem như nhớ ra cái gì, thanh âm thay đổi lạnh xuống hỏi đến, trong khi đó khuôn mặt lộ ra vẽ dữ tợn như muốn uy hiếp.
 
"
Ha hả, những gì lão phu biết thật muốn hơn xa những gì đạo hữu suy đoán. Dù sao thì lão phu so với các Đại thừa Linh giới khác có chút khác biệt, sống lâu hơn một chút nên tự nhiên là biết rõ một số việc mà bọn họ không biết. chỉ cần có miếng đá quý này thì đại kiếp nạn trước mắt của Ma tộc các ngươi có thể trì hoãn lại ít nhất là trên vạn năm. Điểm chân quý này cũng không cần ta nói thêm điều dư thừa. Đạo hữu hay là hãy suy nghĩ cho kỹ rồi trả lời lão phu cũng không muộn." Bạch Phát lão giả hình như đã liệu định trước, thâm ý sâu sắc nói.
 
Gã thanh niên áo đen mặt âm tình bất định, huyền phù lơ lững trên mặt hồ không cử động.
 
Đám người Hàn Lập và Lũng lão tổ nghe hai bên nói chuyện trong lòng cũng là bán tín bán nghi dám vọng động, mỗi người tự phỏng đoán ý nghĩa thật giả của những lời vừa rồi.
 
"
Hảo, rất tốt! Lâu nay bản tọa đã đoán biết ngươi lai lịch không tầm thường, lại càng không phải là một Đại thừa linh giới bình thường, bây giờ ngay cả bí mật của Thánh Giới ngươi cũng biết rõ ràng. Xem ra những gì ta đoán lúc trước đều không sai rồi. Chỉ là có điều vô cùng đáng tiếc..." Gã thanh niên bỗng nhiên thần sắc giãn ra, nhẹ nhàng lắc đầu.
 
"
Đáng tiếc cái gì? Chẳng là ngươi không biết Vẫn Giới Thạch đối vối Ma giới các người trân quý đến độ nào sao?" Lão giả cảm thấy hơi kỳ quái, nhướng mày hỏi.
 
"
Đáng tiếc chính là: Ngươi hôm nay gặp phải ta! Lại càng không nên đem việc này nói lại cho ta biết!" Hắn khóe miệng nụ cười bí hiểm cũng không chậm trễ, tay vung hắc sắc cự kiếm hướng Bạch Thích chém xuống, đồng thời một cái Ma thủ hướng Bạch Phát lão giả chộp tới.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2091


Báo Lỗi Truyện
Chương 2091/2446