Chương 2084: Tam Đại Thủy Tổ


"Nơi này sấm chớp rất cường bạo hình thành lên cả một biển lôi điện, chắc hẳn có quan hệ mật thiết với con ma tinh khôi lỗi lơ lửng trên không trung kia. Như vậy rất có khả năng khi xông qua lôi hải này sẽ kích động cấm chế trong thân khôi lỗi. Với khí tức đáng sợ của khôi lỗi, chắc hẳn cấm chế lưu lại trong thân nó lợi hại bằng hai ba thành uy lực cấp Chân Linh. Ta sợ rằng khi xông qua lôi hải này sẽ phải phiêu lưu không ít a." Hàn Lập chậm rãi nói.
 
"Mối nguy hiểm trong di ngôn của vị tiền bối Linh tộc các vị hẳn là lôi hải và con khôi lỗi này. Nếu có cách khác hữu dụng thì khẳng định đã truyền lại một phần, còn nếu không có thì chúng ta cũng chỉ còn cách mạo hiểm xông qua. Chúng ta có nhiều người liên thủ như vậy, cho dù không sánh được với bậc đại thừa chi sỹ nhưng chỉ xông vào đây hẳn là có thể đi. Có điều việc tổn thương nguyên khí là điều không thể tránh khỏi." Lũng gia lão tổ cân nhắc một chút ngưng trọng nói.
 
"Đã đi đến bước này thì tự nhiên không có đạo lý phải buông tay. Chư vị đạo hữu cũng nên chuẩn bị một chút đi, chúng ta sẽ lập tức xông qua phiến lôi hải này." Thiên Thu thánh nữ gật đầu, thân hình khẽ động nói.
 
Đám người Bạch thích phía sau cũng không có ý tứ phản đối, có người liền mang vòng bảo hộ phía trên linh thuyền mở ra, người còn lại thì kích phát trận pháp hoặc bảo vật.
 
Trong khoảnh khắc, phía trên linh thuyền hiện ra đủ mọi màu sắc hào quang, cũng có hơn mười kiện bảo vật như hư như thực hòa vào trong màn hào quang rồi cuồng trướng, đem toàn bộ cự thuyền bao phủ vào bên trong.
 
Nhưng tất cả mời chỉ là bắt đâu.
 
Hai tiếng nổ lớn vang lên, ở ngay trước mũi thuyền bộc phát ra thanh quang chói mắt, lập tức hai thạch nhân cũng theo đó mà hiện ra.
 
Hai cự thạch khôi lỗi này mỗi con cao khoảng mười trượng, toàn thân được bao phủ bởi những phù văn lớn màu vàng, gương mặt ngoại trừ hai cặp mắt sâu hoắm to lớn ra thì hoàn toàn không có bóng dáng của mũi hay miệng.
 
Từ xa nhìn lại hai cự thạch khôi lỗi này có chút bộ dáng tàn phá, cũ kỹ không khỏi khiến người khác phải ngạc nghiên, khi hai chân vừa đứng lên, trong thân chúng liền phát ra một cỗ khí tức tang thương đem lại một cảm giác áp lực thật lớn.
 
Đây rõ ràng là hai kiện thượng cổ khôi lỗi của Lũng gia lão tổ.
 
"Đạo hữu có hai con khôi lỗi thực bất phàm, chỉ sợ thực lực không hề dưới tu sỹ Hợp Thể kỳ bình thường. Khôi lỗi trân quý như vậy mà Lũng huynh cũng đem ra ngăn chặn lôi điện không sợ có chút hao phí sao?" Vũ y nữ tử sau khi nhìn qua hai thạch nhân cao lớn, đôi mắt không khỏi co rụt một hồi, hướng sang phụ cần nhìn Lũng gia lão tổ hỏi một câu.
 
"Hai kiện thượng cổ khôi lỗi này tuy uy lực bất phàm, nhưng năm đó khi thu được đã có chút tàn phá, nhiều lắm chỉ chống đỡ thêm một hồi nữa sẽ lập tức bị vỡ vụn. Hơn nữa muốn kích phát chúng phải cần hơn mười ngày tế luyện, cho nên so với tiên tử tưởng tượng thì chúng thực sự không có mấy phần hữu dụng." Lũng gia lão tổ lắc đầu có chút tiếc nuối nói.
 
"Thì ra là chỉ có thể sự dụng được một lần, thật có chút đáng tiếc." Vũ y nữ tử có chút giật mình.
 
Mà Hàn Lập bên kia cũng đang kích phát bộ phiên kỳ được bố trí trên cự thuyền.
 
Nhất thời một cỗ hắc khí trên các lá phiên kỳ toát ra, lại huyễn hóa thành một sợ sích tám mắt thô to màu đen, hướng lên không trung đan vào nhau rậm rạp hình thành mọt cự võng nghiêm mật bảo vệ lấy thân thuyền.
 
Ở ngay trước cự thuyền, Thiên Thu thánh nữ cũng cầm một tấm ngọc bài màu bạc giơ cao, hướng về đám Thủy Hàn Tê trong miệng lẩm nhẩm khẩu quyết.
 
"Phốc xuy" vài tiếng vang lên!
 
Từ trong ngọc bài phun ra tám đạo ngân quang, lóe lên rồi nhập vào trong thân mình bầy thú.
 
Nước biển phía trước cự thuyền trở lên quay cuồng một trận, trên thân tám đầu cự tê đều hiện ra một tấm giáp ngân quang lập lòe, dán chặt vào thân ngoài không một khe hở giống như lớp vảy trời sinh đã có, dường như tấm chiến giáp chỉ được luyện chế dành riêng cho đám hải thú này vậy.
 
Đám Hàn Thủy Tê được mặc chiến giáp vào liền phát ra những âm thanh vui tai, theo đó mà khí tức phát ra so với khi trước liền tăng lên gần phân nửa.
 
"Thú Giáp?"
 
Nam tử họ Huy đứng bên cạnh trông thấy cảnh này liền thốt ra một tiếng, trên mặt không khỏi lộ vẻ hiếu kỳ.
 
Danh như ý nghĩa*, Thú Giáp tự nhiên là một loại chiến giáp đặc thù được luyện chế dành riêng cho linh thú. So với chiến giáp luyện chế cho người mặc hoàn toàn bất đồng, loại Thú Giáp này chẳng những có khả năng phòng thủ kỳ diệu mà còn có thể kích phát tiềm lực của linh thú trong một thời gian ngắn, thực lực theo đó cũng tăng lên không ít.
 
Bất quá loại Thú Giáp này chỉ có thể chế luyện cho một vài loại linh thú đặc thù, ngoài ra chỉ có người của Linh Tộc mới năm giữ được phương pháp chế luyện, cho nên người ngoài rất hiếm khi nhìn thấy.
 
Gã nam tử họ Huy lần đầu bặt gặp cảnh này, lại thấy khí tức của đám Hàn Thủy Tê tăng mạnh, trong lòng không khỏi nhen nhóm một tia thèm muốn.
 
Hiện tại vị trưởng lão của Lũng gia này cũng không hề nhàn rỗi, tự mình ném ra một cái ô nhỏ, lại đánh thêm vài đạo pháp quyết làm cho tiểu ô phát ra một đạo huyết quang, hướng không trung mà bay đi.
 
Sau một hồi công phu, mọi người đều thi pháp xong.
 
Lúc này Thiên Thu thánh nữ hướng đám Hàn Thuy Tê thúc giục xuống, cự thuyền liền nhắm hướng có sấm sét đang trút xuống như mưa tên bão đạn phóng đi như bay.
 
Hàn Lập đứng một bên mép cự thuyền, hai mắt híp lại nhìn biển sấm chớp phía trước thần sắc cực kỳ bình tĩnh.
 
Mà phía đầu thuyền, Thiên Thu thánh nữ vẻ mặt nghiêm nghị, còn tên Chi Thủy đứng bên cạnh khi thấy đám cự thú kéo thuyền tiến vào lôi điện, nét mặt nguyên bản đang đờ đẫn bỗng như mơ hồ run rẩy, đồng thời lui lại một bước, trong tay áo liền hiện ra một cái kim sắc phù văn hình thù kỳ lạ chớp động không thôi.
 
Cùng lúc này, tại nơi kim sắc cự giải** đang nằm khuất trong đám mây đen, một chiếc chân lớn đột nhiên nhẹ nhàng run lên, đồng thời hai loại kí hiệu màu kim sắc cũng hiện ra phía ngoài lớp mai, lấp lóe một hồi, sau đó lại im lặng không có thêm biến hóa nào nữa.
 
Mà tất cả những sự tình này, đám người Lũng gia lão tổ phía dưới đều không biết một chút mảy may.
 
Trên hòn đảo nhỏ phía bên trong lôi hải, một nữ tử đang ngồi xếp bằng bên cạnh một hồ nước màu xanh biếc ướt át. Đúng lúc này trên trán nàng hiện ra một dải hoa văn màu phấn hồng, đôi mắt sinh đẹp như ngọc đang nhắm nghiền cũng theo đó mà mở ra, trên môi khẽ nở một nụ cười thản nhiên.
 
Nụ cười của nàng tươi xinh rạng rỡ, đủ làm muôn hoa thất sắc e thẹn.
 
Mà sau lưng nữ tử, một tên hắc giáp đại hán xấu xí thấy nụ cười của nàng ngay lập tức lâm vào hoảng hốt, sau một lúc lâu tâm thần mới hồi phục thì bóng dáng của nữ tử đã biến mất khỏi hồ nước từ khi nào.
 
"Hắc hắc, rốt cuộc bọn chúng cũng đã đến." Hắc giáp đại hán thì thào một tiếng, vẻ mặt dậy lên một tia dữ tợn, thân hình nhoáng lên một cái liền nhằm một hướng nào đó phá không bay đi.
 
Ở một tòa đảo nhỏ được hắc khí bao phủ quanh năm cách Ma Nguyên Hải không biết bao xa. Trên đảo nhỏ có một đỉnh núi cao vút một nửa chìm ngập hẳn vào trong mây, một gã nam tử thanh niên thân vận hắc bào đang đứng trước một dược viên không lớn lắm. Hắn đang cúi xuống quan sát một gốc linh dược trong suốt phát ra ánh sáng màu tử hồng vẻ mặt cực kỳ chăm chú.
 
Cây thuốc này bất quá được trồng trong khoảng đất rộng chừng vài trượng, nhưng xung quanh được bao bọc bởi một bờ tường thấp làm bằng loại tinh thạch màu vàng, mà bùn đất để trồng linh dược pha trộn lượng lớn các hạt tinh thạch nhỏ màu trắng giống nhau như đúc. Mỗi hạt đều tròn trĩnh đều đặn dị thường, lại tản mát ra một loại kỳ hương nhè nhẹ.
 
Mà mấy phiến dược thảo liền đó, cũng đều được gieo trồng các loại linh dược kỳ lạ.
 
Tại phụ cận dược viên được trồng một loại cây cao lớn cổ quái, mỗi gốc đều dựng lên thẳng tắp tựa như đao kiếm chọc trời, trên ngọn cây kết ra một quả đỏ tươi như máu, dài khoảng một thước, một đầu sắc nhọn vô cùng.
 
Đúng là loại quả Huyết Nha Mễ mà Hàn Lập đã có lần gặp qua.
 
Bất quá lần hắn gặp trước đây chỉ là quả dài chừng nửa thước, vô luận hương sắc hay độ thành thục cũng đều kém xa so với trước mặt.
 
Loại quả này đối với Ma tộc bình thường vô cùng trân quý, vậy mà giờ đây được tùy tiện gieo trồng bốn phía xung quanh dược viên, bộ dáng như không mấy được chú ý đến.
 
Khác với hơn mười loại linh dược được gieo trồng trong dược viên. Hắc bào thanh niên chỉ chuyên tâm chú ý đến một gốc linh dược nhỏ lẻ loi phát ra màu tử hồng mà thôi.
 
Điểm kỳ lạ nữa là loại linh dược này chỉ cao chừng năm sáu tấc, không có hoa, không có quả, trên thân mọc ra năm sáu phiến la nhỏ, trừ bỏ vẻ ngoài trong suốt ra thực sự không tìm thấy một điểm khác biệt.
 
Nhưng hắc bào thanh niên lúc này lại chăm chăm nhìn ngắm linh dược, giống như toàn bộ tinh thần đang dồn hết vào trên đó.
 
Đột nhiên trên cổ tay hắn nổi ra một đoàn hắc mang, ngay sau đó là một khối ký hiệu màu đen bóng cũng từ từ hiện ra.
 
Hắc bào thanh niên vẫn dồn hết tinh thần vào gốc linh dược, đối với sự biến đổi khác thường trên cổ tay không một chút ý tứ ngó tới.
 
Một hồi sau, gốc cây linh dược bỗng nhiên phát ra một tiếng "phốc xuy" rồi phát ra một tầng quang hà vàng óng, phiến lá cũng dần chuyển thành màu phớt bạc với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy.
 
Chứng kiến màn này hắc bào thanh niên không khỏi dấy lên tia vui mừng.
 
Nhưng ngay sau đó, gốc linh dược màu tử hồng khẽ run lên, cây dược nhanh như chớp héo rũ rồi hóa thành một làn khói bụi tan biến không thấy bóng dáng.
 
"Sao có thể được, như vậy mà vẫn còn thất bại! Rốt cuộc đã phạm phải sai lầm gì? Linh dược này nuôi trồng trong thời gian quá ngắn hay là do ta dùng Thiên Trần Ngân Hà không đủ tinh thuần?"
 
Hắc bào thanh niên khuân mặt nhăn nhó, gầm nhẹ một tiếng đột nhiên đứng dậy, tùy tiện hướng về dược viên phía trước hung hắng đánh một kích, một khỏa quang cầu tối đen như mực bay ra.
 
"Ầm long" một tiếng nổ vang, cả tòa núi rung chuyển liên hồi.
 
Một mảng dược viên vừa tiếp xúc với quang cầu nháy mắt liền hồi phi yên diệt*** . Để lại trên mặt đất bóng loáng sạch sẽ chỉ còn lại một cái hắc động tối đen như mực sâu tận vào trong lòng ngọn núi không nhìn thấy đáy.
 
Một hồi lâu sau khuân mặt hắc bào thanh niên mới bình tĩnh trở lại, lúc này hắn mới nhìn xuống ký hiệu màu đen hiện ra trên mu cổ tay kia.
 
"Hừ, lại có người dám xông vào Khổ Linh Đảo. Hơn phân nửa chắc là đám người Linh Giới không biết sống chết! Hay lắm, lấy các ngươi ra để bổn thủy tổ ta trút giận đi." Thanh niên nam tử cười lạnh thì thào một câu, tay áo đột nhiên khẽ run lên, nhất thời trước mặt phóng ra một đoàn hắc sắc quang hà, một con tam thủ hắc giao*' dài hơn trăm trượng cũng theo đó mà hiện lên.
 
Xích mục huyết trảo*'', miệng phun ra hắc diễm liên miên!
 
"Đi, tới Khổ Linh Đảo cho ta!" Người thanh niên thân hình mơ hồ khẽ nhoáng lên một cái, sau đó liền quỷ dị hiện ra đứng trên thân con tam thủ hắc giao lạnh lùng phân phó một tiếng.
 
Ba cái đầu của tam thủ hắc giao phát ra một tiếng gầm nhẹ, bốn cái chân theo đó cũng hiện ra một đám mây đen, thân hình khổng lồ lập tức phóng lên cao, xoay nhẹ một cái, liền mang theo hắc bào thanh niên trên mình nhắm hướng lôi hải một mạch bay đi.
 
Tai một sơn mạch dài liên miên bất tận có một tòa cung điện dưới sâu trong lòng đất, một gã trung niên mặc trường bào màu vàng đang lẳng lặng nằm im trong một cái quan tài trong suốt.
 
Bên cạnh kim bào nhân lúc này có một khối ký hiệu màu vàng phát sáng lập lòe, nhưng hai mắt gã vẫn nhắm nghiền bộ dáng thờ ơ không biết còn sống hay đã chết.
 
Chú thích:
 
* Danh như ý nghĩa: Tên gọi cũng như công dụng
 
**Kim sắc cự giải: Con cua lớn màu vàng
 
*** Hồi phi yên diệt: Biến thành tro bụi tiêu tan mất.
 
*' Tam thủ hắc giao: Con giao long màu đen có ba đầu.
 
*'' Xích mục huyết trảo: Mắt màu đỏ nhạt, móng vuốt đỏ như máu.
 
Nói thêm về Thủy Tổ:
 
Như các đạo hữu đã thông suốt, Thánh Tổ là cách gọi một cảnh giới tu luyện ở Ma giới. Thánh Tổ chỉ tu vi của tu luyện giả ngang với Đại Thừa của Nhân tộc.
 
Còn Thủy Tổ của Ma giới cũng là dạng tồn tại tu vi cấp Thánh Tổ, nhưng đã đến một bước cuối cùng sắp độ kiếp phi thăng Chân Ma giới (ngang với Độ Kiếp kỳ), ngoài ra Thủy Tổ còn có thần thông viễn siêu to lớn hơn các tồn tại cùng giai, và có tuổi tác, niên kỷ vô cùng lớn, có thể xem là tổ tiên của Ma giới.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2084


Chương 2084/2446