Chương 2082: Lôi Hải


"Xem ra không phải giả, đúng là ngọn núi Ma Viên San Hô rồi." Thiên Thu thánh nữ chăm chú nhìn ngọn núi hơn nửa ngày mới thở nhẹ một hơi nói.
 
"Theo như lời Thiên Thu đạo hữu, trong hải vực này nếu đi theo hướng nhìn của ma viên thì khoảng một tháng lộ trình sẽ đến tòa đảo nhỏ kia, nói như vậy hẳn là chúng ta nên tiến về hướng tây nam a." Vũ y nữ tử đánh giá trên dưới ngọn núi vài lần rồi quay về hướng Tây Nam trầm tĩnh nói.
 
"Dựa theo tin tức mà vị tiền bối của bản tộc để lại thì tòa đảo nhỏ kia nằm bên mép ngoài hải vực, nhưng có điều..." Thiên Thánh nữ lộ ra sắc thái chần chờ.
 
"Chuyện đã đên bước này, đạo hữu còn có điều gì không thể nói ra sao?" Lũng gia lão tổ thấy vậy liền nhướng mày không vừa ý nói.
 
"Lũng huynh xin đừng hiểu lầm, không phải thiếp thân có ý dấu diếm, mà vị tiền bối trước kia ngoài trừ để lại tin tức còn ám chỉ cho đám hậu nhân chúng ta khi tới gần đảo nhỏ phải thật cẩn thận, dường như khu vực phụ cận đảo nhỏ còn có mối nguy hiểm nào đó. Bất quá di huấn của tiền bối để lại phi thường mơ hồ, đến ngay cả ta cũng không hiểu sự việc cụ thể ra sao, cho nên lúc trước cũng không nói với các vị." Thiên Thu thánh nữ giảng giải.
 
"Lại có chuyện này! Vị tiền bối của quý tộc dù sao cũng là một tồn tại đại thừa mà còn nhắn lại phải cẩn thận, chỉ sợ việc này với chúng ta cực kỳ nguy hiểm a. Chúng ta cũng nên chậm lại đôi chút để chuẩn bị một ít thủ đoạn phòng ngừa." Hàn Lập nghe xong sắc mắt chợt biến, khẽ rùng mình một cái.
 
"Không sai, lúc này các vị còn có thủ đoạn nào thì hãy đem ra chuẩn bị đi. Ngược lại lão phu sẽ đem một tòa pháp trận bố chí trên thuyền, ít nhất cũng có thể đem cự thuyền gia tăng thêm phân nửa uy lực." Một lão giả Linh tộc ho nhẹ nói.
 
"Lũng mỗ trong tay có hai đầu thượng cổ khôi lỗi còn lưu lại, tuy thủ đoạn công kích thì không đáng nhắc tới, nhưng luận về năng lực phòng ngự cũng đủ sánh với tu sỹ Hợp Thể kỳ. Có điều muốn thúc dục chúng thì phải bỏ ra hơn mười ngày tế luyện lại mới được."
 
"Hàn mỗ có một bộ ma phiên uy lực không nhỏ, ta cũng đem bố trí lên thuyền." Hàn Lập trầm ngâm một chút rồi nói.
 
Bộ ma phiên này Hàn Lập lấy được do đánh chết một tên Ma tộc tôn giả, nói về uy lực thì tu sỹ Hợp Thể bình thường tuyệt đối không dám xem nhẹ.
 
"Ta có mấy con Hàn Thủy Tê da dày thịt béo, lại có thể phun ra hàn khí có chút hiệu dụng, hay dùng chúng đem thay thế đám thú kéo hiện tại này đi." Thiên Thu thánh nữ suy nghĩ một chút rồi nói.
 
"Thấy đám Hợp Thể hậu kỳ Hàn Lập đã chủ động xuất thủ trước, mấy người còn lại cũng trầm ngâm một chút rồi cùng nhau xuất ra một ít bảo vật.
 
Mọi người ai nấy đều rõ ràng, mấy thứ bọn họ vừa xuất ra đều không phải là hộ thân chi bảo chân chính, nhưng sau khi được bố trí một phen làm khả năng phòng vệ của cự thuyền được tăng lên rất nhiều.
 
Nỗi lo lắng trong lòng mỗi người theo đó mà giảm đi một chút!
 
Thời gian tiếp theo, cự thuyền lại thay đổi phương hướng, nhắm thẳng hướng tây nam mà lướt đi như bay.
 
Không ít người ở trên cự thuyền phải bận bịu với công việc của mình.
 
Hàn Lập cũng cầm trên tay bộ ma phiên kia, chiếu theo những chỗ trọng yếu liền bố trí vào đó.
 
Mà xung quanh thân cự thuyền cũng được lão giả linh tộc ấn ký lên một đám kí hiệu hoa văn, sau đó lại khảm lên một ít trận bàn trên bề mặt.
 
Sau đó không lâu, toàn bộ cự thuyền đã được đổi mới.
 
Đám thú kéo thuyền ở phía trước đã được thay bằng tám đầu thú mỗi con dài đến năm sáu trượng, bên ngoài toàn thân nổi lên một tầng lam quang bộ dáng giống như loài bò biển.
 
Thời gian một tháng đảo mắt đã qua!
 
Vào một ngày, cự thuyền vẫn đang lướt đi như bay trên Ma Nguyên Hải, nhưng mặt biển màu đen ngòm vốn dĩ đang yên lặng, lúc này lại trở lên dao động mãnh liệt. Từng lớp từng lớp sóng gió rung trời chuyển đất từ bốn phương tám hướng kéo đến cự thuyền mà đánh.
 
Trên bầu trới, lúc này mây đen hạ xuống chỉ còn năm sáu trượng.
 
Trong mây mù truyền đến những tiếng sấm vang dội, từng đạo chớp hình cánh cung lập lòe hiện ra, thỉnh thoảng lại có từng đạo hồ quang thật lớn như kêu gào lẫn nhau lao xuống dưới, trực tiếp đánh lên thân cự thuyền.
 
Cự thuyền lại được một tầng hào quang màu xanh bao phủ vào trong, tia chớp đánh vào tầng hào quang chỉ lóe lên một cái rồi tiêu thất, bộ dáng không bị hao tổn mảy may.
 
Mà trên mũi thuyền lúc này là đám người Hàn Lập cùng Lũng gia lão tổ đang đứng, thần sắc ngưng trọng, dường như đang thấp giọng nghị luận điều gì đó.
 
"
Chúng ta đã tiến vào vùng biển này bảy ngày rồi vẫn chưa phát hiện bóng dáng tòa đảo nhỏ kia đâu. Chẳng lẽ nguy hiểm mà vị tiền bối của quý tộc dặn lại chính là chút sóng gió trước mặt thôi sao?" Lũng gia lão tổ đang nhìn một con sóng to bên ngoài cự thuyền, sắc mặt có chút âm trầm.
 
"
Lũng huynh nói đùa a, đương nhiên không thể chỉ có điểm phiền toái nho nhỏ này! Mấu chốt là, hiện tại thần niệm tại phiến hải vực này bị quấy nhiễu quá lớn, chỉ có thể cảm ứng được khoảng mười dặm, nói như vậy thì việc tìm ra hòn đảo nhỏ kia thực rất khó khăn a." Thiên Thu thánh nữ nhíu mày nói.
 
"
Cung may là Hàn huynh cùng Bạch huynh đều có linh mục thần thông có thể nhìn tới một địa phương rất xa, nếu không như vậy chỉ e chuyện này là mò kim đáy bể." Lũng gia lão tổ nhìn qua phía Hàn Lập cùng với một vị Thánh Linh tộc đang được bao phủ trong màn bạch quang thở dài nói.
 
Lúc này Hàn Lập hai mắt lam mang chớp động, hướng về một bên cự thuyền tìm kiếm.
 
Ở bên phía mạn khác của thuyền là một người tên Bạch Thích toàn thân phát ra bạch quang, tuy không thể thấy rõ được diện mạo nhưng mơ hồ có một luồng bạch ảnh từ giữa trán phun ra, sau đó dường như đạo bạch ảnh nhập thẳng vào cơn sóng to bên mạn thuyền.
 
"
Lũng huynh tốt nhất không nên quá trông cậy vào Thanh Minh Linh Mục của ta. Linh mục thần thông này do ta tu luyện mà thành, so vơi thiên phú của Bạch huynh lại hoàn toàn bất đồng, mỗi lần vận dụng là mất đại lượng pháp lực, cũng không thể thường xuyên sử dụng." Hàn Lập nghe vậy lam quang trên mắt chợt tắt, cũng quay đầu lại cười khổ một tiếng.
 
"
Hàn huynh thật qua khiêm nhường a, tuy linh mục của đạo hữu không thể liên tục vận dụng nhưng nói cho cùng vẫn có thể trọ giúp được Bạch đạo hữu một hai phần, như vậy cũng làm tăng hiệu quả tìm kiếm lên rất nhiều." Thiên Thu thánh nữ cười khẽ một tiếng thập phần khách khí nói.
 
Hàn Lập nghe xong lời này khóe miệng run rẩy cười khổ một tiếng, cũng không nói thêm cái gì mà vận hành pháp lực trong cơ thể, một lần nữa đem linh mục thúc dục ra.
 
Hai người Lũng gia lão tổ cùng Thiên Thu thánh nữ tuy không có thần thông linh mục, nhưng cũng không vì vậy mà có ý tứ trở vào khoang thuyền, liền lẳng lặng đứng một bên như đang cân nhắc điều gì.
 
Bất quá hai người thần sắc thong dong, nhìn kỹ cũng không thể đoán ra được trong lòng đang nghĩ cái gì.
 
Thời gian từng chút trôi qua!
 
Hàn Lập lại đem lam quang trên mắt thu về, sau khi điều tức một hồi mới đem linh mục ra tiếp tục vận dụng, hướng về mặt biển phía xa nhìn lại.
 
Nhung đúng lúc này, lam mang trên mắt chớp động vài cái, thần sắc trở lên kinh nghi bất định* liền đem hơn phân nửa pháp lực trong cơ thể thúc dục đến.
 
Tia sáng màu lam trên mắt càng trở lên chói lọi, thậm chí người ngoài từ xa nhìn tới đều cảm thấy hai mắt có chút đau nhức.
 
Biểu hiện khác thường của Hàn Lập tự nhiên làm kinh động đến Lũng gia lão tổ cùng Thiên Thu thánh nữ. Nhưng hai người này hiển nhiên rất thức thời không quấy rầy chút nào, ngược lại ánh mắt tỏ ra kinh hỷ chăm chú quan sát nhất cử nhất động** của Hàn Lập.
 
"
Bạch huynh, ngươi qua bên này hướng ra năm ngàn dặm nhìn một chút đi, coi thử xem liệu ta có lầm điều gì không." Hàn Lập hít sâu một hơi rồi bỗng nhiên hướng về nam tử tên Bạch Thích nói.
 
"
Năm ngàn dặm, Hàn huynh lại có thể nhìn xa đến như vậy a! Nói như vậy thì tại hạ cũng sẽ cố gắng thử một lần." Bạch Thích giật mình liếc nhiền Hàn Lập một cái, sau mới miễn cưỡng gật đầu.
 
Theo đó hắn quay đầu lại, đạo bạch ảnh đang được phun ra kia cũng theo đó biến đổi phương hướng trùng với hướng mà Hàn Lập mới chỉ mà đi, đồng thời toàn thân phát ra bạch quang lưu chuyển, hòa quang sáng rực lên.
 
"
Bên kia quả nhiên là có gì đó cổ quái, nhưng khoảng cách quá xa ta không thể nhìn thấy rõ ràng, càng không thể khẳng định đó là một hòn đảo nhỏ đi." Sau một hồi Bạch Thích buồn bã trầm giọng nói.
 
"
Nhị vị đạo hữu, các ngươi rốt cuộc nhìn thấy điều gì?" Lũng gia lão tổ không nhịn được thốt ra một tiếng.
 
Thiên Thu thánh nữ cũng ngưng trọng lắng nghe.
 
"
Bên kia có một mảng lôi điện bao phủ, ở trong đó dường như có một bóng đen nhưng do lôi điện che kín nên không thể nhìn thấy rõ ràng." Hàn Lập cũng không dấu diếm điều gì một hơi nói ra.
 
"
Lôi điện? Nơi chúng ta đang đứng bây giờ không phải đang tràn ngập lôi điện hay sao, cũng đâu có gì khác nhau?" Thiên Thu thánh nữ nhướng mày có chút khó hiểu hỏi một câu.
 
"
Sự tình đã rõ ràng, Hàn mỗ cũng không nói gì thêm, hai vị đợi khi chúng ta đên phụ cận sẽ rõ sự tình ra sao đi." Hàn Lập lắc đầu, thần sắc mờ ám trả lời.
 
"
Tốt, lập tức đổi hướng thuyền!" Lũng gia lão tổ nghe vậy không chút do dự quyết định, tiếp theo liền hướng đám thú Hàn Thủy Tê phía xa phất một cái.
 
Nhất thời cự thuyền run lên, lập tức đổi hướng về phía Hàn Lập mới chỉ mà chạy đi như bay.
 
Lúc này Lũng gia lão tổ cũng truyền âm xuống, đám người linh tộc cùng vũ y nữ tử cũng theo nhau từ trong khoang thuyền đi ra, trên mặt khó dấu nổi vẻ hưng phấn.
 
Nửa ngày sau, cự thuyền vượt qua đoạn đường mấy ngàn dặm rốt cuộc cũng tới phiến hải vực mà Hàn Lập nói đến.
 
Chỉ thấy trên mặt biển phía trước tối đen như mực, một phiến lôi điện màu bạc theo nhau tràn ngập từ không trung tuôn xuống, hung hăng đánh lên mặt biển rồi hóa thành vô số lôi cầu trôi nổi trên đó, sau đó đồng loạt bạo liệt tạo thành một phiến lôi hải rộng lớn.
 
Tiếng sấm rền vang, vọng tới tận cửu thiên!
 
Nhìn xuyên qua dông tố ngập trời, có thể thấy trong lôi hải mơ hồ có một mảng bóng đen lớn tồn tại ở trong đó.
 
Bất quá với lưới điện dày đặc như vậy, mắt người bình thường không thể thấy được điều gì.
 
Nhưng ở khoảng cách gần như vậy đối với người có linh mục thần thông như Bạch Thích và Hàn Lập tự nhiên không tính là gì cả.
 
Đứng cách xa hơn ngàn dặm, hai người đều đồng dạng khẳng định bóng đen bên trong lôi hải đúng là một tòa đảo nhỏ. Có điều tòa đảo nhỏ này bị biển lôi điện bao kín cả bốn phương tám hướng.
 
Bọn họ dù có chọn phương hướng nào thì cũng không thể tránh khỏi phải mạnh mẽ xông vào một phen.
 
"
Chẳng nhẽ cái gọi là nguy hiểm chỉ là đám lôi điện này hay sao? Nói như vậy thì quả có chút phiền phức, nhưng nếu là mạnh mẽ xông qua thì hẳn không có vấn đề gì lớn đi." Lũng gia lão tổ nhìn lôi hải phía trước cân nhắc một hồi nói.
 
"
Lũng huynh nếu thực cho là như vậy, hẳn là có điểm sai lầm rồi." Hàn Lập ngẩng đầu nhìn kỹ về hướng biển sấm chớp phía xa một chốc, lam quang trên mắt chợt lóe, sau đó bỗng nhiên thốt một câu.
 
"
Hàn huynh đã nói như vậy hẳn trong đó có điều gì khác biệt a?" Lũng gia lão tổ cả kinh nhìn lại.
 
* Kinh nghi bất đinh: Trạng thái kinh ngạc, khó hiểu
 
* *Nhất cử nhất động
 
NĐ: Mỗi một việc làm của mình.
 
NB: Thường dùng để nói rằng mỗi việc làm của mình đều tác động đến người khác hoặc việc khác.
 
>>> Ở đây tác giả muốn nói Lũng gia lão tổ và Thiên Thu thánh nữ chăm chú quan sát từng cử động nhỏ của Hàn Lập
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2082


Báo Lỗi Truyện
Chương 2082/2446