Chương 2079: Triền Đấu


Tên thanh bào nam tử ngênh ngang lẻn vào đại sảnh đương nhiên chính là Hàn Lập, chẳng qua lúc này trên gương mặt được một mảng thanh sắc quang hà bao phủ, thân hình cũng khác biệt so với lúc trước, vừa xuống tay lập tức hơn mười khẩu Thanh Trúc Phong Vân Kiếm hóa thành kiếm ti xuất ra.
 
Đám kiếm ti này tuy nhìn nhỏ bé nhưng mỗi sợi đều là kiếm quang được bồi luyện không ngừng mà thành, độ sắc bén rất đáng sợ, bảo vật bình thường căn bản không cách nào ngăn cản.
 
Nhưng tên ma nhân Thanh Dực tộc kia có thể được phái tới nơi này canh giữ hạch tâm đệ tử, đương nhiên cũng nằm trong hàng ngũ xuất chúng, sau khoảnh khắc nội tâm kinh sợ đã ngay tức khắc rống to một tiếng, trong miệng phun ra một cỗ cuồng phong màu xanh mờ mịt, tiếp theo từ trong tay áo lộ ra song chưởng, hướng về phía võng kiếm mà phát ra một trảo phá không bay tới.
 
Hai bàn tay nhìn như bình thường, nhưng trong khoảnh khắc trảo mang xuất động, giữa lòng bàn tay ngưng tụ ra một mảng hoàng sắc quang hà mờ mịt, phảng phất như huyễn hóa thành hai đạo hư ảnh một giao một hổ, hướng lên cao vỗ một cái phát ra khí thế kinh người, như muốn trực tiếp dựa vào cường lực phá rách võng kiếm.
 
Hàn Lập mắt thấy cảnh này nhưng thần sắc không đổi, ngón tay hướng lên không chút hoang mang điểm một cái.
 
Một âm thanh "phốc suy" trầm đục vang lên.
 
Kiếm quang trên thanh võng hơi cuồng trướng, mỗi một sợi thanh ti liền mơ hồ đều biến ảo thành từng đạo kiếm quang mờ mịt, từ không trung mãnh liệt chém xuống xối xả như thác đổ.
 
Hư ảnh một giao một hổ mới vừa kịp ảo hóa kia chỉ kịp gào lên một tiếng đã bị vô số kiếm quang xuyên thủng trăm ngàn lỗ, thân thể trực tiếp tiêu tán trong hư không.
 
Mấy trăm đạo kiếm quang còn sót lại tốc độ vẫn không đổi hung hăng hướng về phía nam tử Ma tộc điên cuồng trảm xuống.
 
Nam tử ma tộc sắc mặt đại biến, liền đem cỗ cuồng phong bên cạnh xoáy mạnh một hồi, lập tức đem thân hình của chính mình bao phủ vào trong đó.
 
Một khắc sau đó, vô số kiếm quang chi chít lóe lên chém qua cỗ cuồng phong.
 
Sau khi cuồng phong bị lực lượng của kiếm quang mạnh mẽ đánh tan, nam tử ma tộc nguyên bản vẫn ở chỗ cũ nhưng đã biến mất không thấy bóng dáng.
 
Hàn Lập mục quang léo lên, bàn tay trở nên đen kịt như mực, đồng thời trở tay lại vỗ về phía hư không một trảo.
 
Một cỗ lực lượng vô hình từ lòng bàn tay mãnh liệt tuôn ra, đồng thời bộc phát ra một tiếng nổ vang kinh thiên động địa.
 
Tại một nơi nhìn như không có bóng người, bỗng một đoàn hôi quang hiện ra, từ bên trong bắn ngược ra một bóng người lảo đảo.
 
Đúng là tên nam tử ma tộc lúc trước đang thi triển bí thuật ẩn nặc định đánh lén Hàn Lập.
 
"Không thể nào, Ma Phong Độn của ta sớm đã tu luyện đến cực hạn, tai sao có thể dễ dàng bị phá vỡ như thế!" nam tử ma tộc một hơi bay ra xa vài chục trượng mới miễn cưỡng ổn định được thân hình. Nhưng lúc này ánh mắt nhìn về phía Hàn Lận lộ ra nét kinh sợ, vẻ mặt khó có thể tin nổi.
 
Hàn Lập ngược lại chỉ nhàn nhạt nhìn qua nam tử Ma tộc, không có ý định trả lời chút nào.
 
"Được, được lắm, nói vậy thì tại hạ cũng đành phải liều cái mạng già này rồi!" nam tộc Ma tộc nhìn bộ dáng thong dong của Hàn Lập, thần sắc bỗng chốc trở nên lạnh lùng.
 
Hàn Lập nghe được lời nói đó khóe miệng nhếch lên, tay áo bỗng run một cái, một đoàn ngân diễm theo đó hiện ra.
 
Nhưng kỳ lạ là, ngọn lửa này cũng không phải bay về phía nam tử đối diện, ngược lại hướng về một góc khác của đại sảnh kích bắn tới.
 
Sau khi xuay tròn một vòng, đóa ngân diễm hóa thành một con Ngân Sắc Hỏa Điểu, lúc đầu chỉ lớn chừng hơn một xích, nhưng sau khi hai cánh dang ra lại cuồng trướng lên hơn một trượng.
 
Một tiếng "Ầm ầm" vang lên, ngân diễm bạo liệt mà khai, hỏa diễm cuồn cuộn chỉ trong chốc lát đã đem góc sảnh kia bao phủ bên trong.
 
Nhưng vào ngay lúc này bên trong góc sảnh truyền đến một tiếng hừ lạnh!
 
Một đoàn thanh quang bỗng bùng phát ngay bên trong ngân diễm, sau khi nở ra liền huyễn hóa thành một đầu hư ảnh Tam Thủ Thanh Mãng cao vài trượng.
 
Hư ảnh của ma mãng vừa mới hiện thân, ba khỏa đầu lâu đồng thời hướng về ngân diễm bốn phía mở miệng phun ra, ngay tức khắc ba loại hàn khí xanh, vàng, lam màu sắc bất đồng cuồn cuộn tuôn ra đem ngân sắc hỏa diễm bên cạnh tạm thời bức lui.
 
Tiếp theo thanh quang bỗng xuất hiện một bóng người ở trong ngân diễm thừa cơ bay ra, ngay sau một cái chớp động đã xuất hiện bên cạnh nam tử ma tộc.
 
Đúng là một phụ nhân khoảng hơn ba mươi tuổi , một thân váy dài xanh biếc! Nữ nhân này tư sắc không cao, nước da hơi đen, trên bả vai có một con Tam Thủ Thanh Xà cao hơn một xích, đang không ngừng đong đưa qua lại ba cái đầu phát ra âm thanh khúc khích.
 
Hư ảnh bên trong ngân diễm khi nãy đúng là do con rắn này biến ảo mà ra.
 
"Thanh trưởng lão, bà cũng đến đây rồi." Nam tử ma tộc vừa nhìn thấy phụ nhân này, thần sắc hơi buông lỏng mà hỏi.
 
"Hừ. người này thần thông sâu không lường được! Lúc nãy ta muốn trước tiên âm thầm ẩn nặc, không ngờ cũng chẳng giấu diếm được tai mắt của hắn." Phụ nhân váy xanh ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm vào Hàn Lập, cũng không quay đầu mà trả lời.
 
"Kẻ này khẳng định còn có đồng bọn, chúng ta cần phải lập tức thoát khỏi hắn rồi đi đến Tàng Linh Các xin viện trợ mới được, một lát nữa ta sẽ cố gắng cầm chân kẻ này, phu nhân hãy đến đó trước rồi nói sau!" Nam tử ma tộc sau khi suy sét một hồi nói ra.
 
"Ngươi tinh thông Ma Phong độn, luận độn thuật so với ta còn cao minh hơn, vậy hãy để ta cầm chân người này đi, ngươi phải đi xin viện trợ trước mới hợp lẽ." Phụ nhân váy xanh lắc đầu một hồi, vừa dứt lời bỗng nhiên ngọc thủ nhấc lên, đồng thời há miệng phun một cái.
 
Một đạo ngân quang từ trong miệng phụ nhân nhanh như thiểm điện bắn ra, lập tức đem nữa đoạn thủ chỉ từ trên bàn tay cắt xuống.
 
Nơi vết cắt tuy có thể nhìn thấy cốt nhục rõ ràng, nhưng một giọt tiên huyết cũng không chảy ra.
 
Vốn dĩ thanh xà trên vai có chút uể oải, nhưng vừa nhìn thấy hành hộng của phụ nhân lập tức tinh thần rúng động, cái đuôi khẽ vẩy một cái liền phóng tới, chiếc đầu ở giữa vừa nhìn xuống liền đem một nữa ngón tay đang rơi xuống một ngụm nuốt vào.
 
Lúc này, phụ nhân mới lẩm bẩm trong miệng, đồng thời lại há miệng phun ra mấy đoàn tinh khí màu tím nhạt, bao phủ thanh xà vào trong.
 
Thanh xà dưới sự thúc dục của tinh khí cùng pháp quyết thân hình bỗng trở nên cuồng trướng, chỉ chốc lát sau đã biến thành quái vật khổng lồ cao vài chục trượng, trên người lân phiến lấp lánh, ba khỏa đầu lâu đều tự mọc thêm một cái sừng xanh, vàng, lam màu sắc bất đồng.
 
Bộ dáng vô cùng dữ tợn!
 
Nam tử ma tộc nhìn thấy động tác đó của phụ nhân đầu tiên hơi ngẩn sau rồi lại gật đầu, cũng không chần chờ thêm bàn tay khẽ rung lên, một cặp xích hồng viên hoàn theo đó bay ra.
 
Viên hoàn xoay tròn trên không trung một vòng rồi từ đó bắn ra một đạo bạch quang, đúng là một đầu ma cầm toàn thân trắng như tuyết, rất giống như một đầu cự ưng, nhưng trên trán lại có một khỏa yêu mục xanh biếc.
 
Bất kể là cự mãng ba đầu hay ma cầm trắng như tuyết, khí tức đều mạnh không kém Ma tộc phụ nhân cùng nam tử, hơn nữa có vẻ như thần thông công pháp của chúng bổ sung cho nhau. Bốn cái đầu liên thủ lại thực lực mạnh không kém so với bốn gã Ma Tôn đứng cùng một chỗ chút nào.
 
Hàn Lập đối với cảnh tượng trước mắt chỉ hơi nhíu hai mắt lại, cũng không dám thật sự chủ quan, tay áo khẽ phất lên, ngay lập tức một đạo hư ảnh hoàng sắc bay ra, sau một cái lắc nhẹ đã huyễn hóa thành một con tiểu thú cao hơn một xích.
 
Đúng là tiểu báo lúc trước đã tiến giai đến Hợp Thể Kỳ.
 
Cùng lúc đó, trên người Hàn Lập ma khí cuồn cuộn, một kiện ma giáp phát ánh sáng đen kịt cũng hiển hiện ra, rồi lại giơ thủ chưởng hướng về phía hư không tung một trảo, một tòa tiểu sơn đen đuốc cũng lặng lẽ bay tới.
 
Mà bên trong ngân sắc hỏa diễm vốn dĩ hừng hực thiêu đốt trong góc sảnh lại truyền đến một tiếng thanh minh!
 
Hỏa diễm cuộn tròn một vòng rồi ngưng tụ, sau đó lại biến ảo thành một đầu Ngân Sắc Hỏa Điểu, đồng thời sau một cái chớp động đã bay trở lại trên đỉnh đầu Hàn Lập, bay lượn quanh quẩn lúc cao lúc thấp.
 
"Mau động thủ".
 
Sau khi nghe được bên ngoài đại sảnh mơ hồ truyền đến tiếng nổ vang và cảm nhận được một cỗ chấn động không ngừng phát ra từ một phía, phụ nhân váy xanh không chút chần chừ quát lên một tiếng, lập tức xuất thủ trước.
 
Nữ nhân này vừa giơ tay lên, ngay tức khắc hơn trăm sợi bạch bích bay ra, nếu nhìn kĩ sẽ thấy một trăm lẻ tám cây châm nhỏ xanh biếc, mỗi cây châm chỉ dài vài tấc, nhỏ như lông trâu, mùi tanh truyền đến phảng phất như có như không.
 
Tam Thủ Cự Mãng kia đang ở phía trước, đồng thời lắc lư ba cái đầu lập tức phun ra hàn khí cuồn cuộn. Thế nhưng hàn khí lần này không chỉ hung mãnh hơn so với lần trước, mà độ kỳ hàn phảng phất như có thể đem cả hư không đóng băng thành một khối, bên trong hàn khí mơ hồ còn có tam sắc phù văn lúc ẩn lúc hiện.
 
Về phần nam tử ma tộc kia cũng không hề động thủ với Hàn Lập, mà thân hình vừa động lập tức cùng với đầu ma cầm trắng như tuyết kia hóa thành hai cỗ phong quyển mịt mù, bắn nhanh về phía một cánh cửa khác trong đại sảnh.
 
"Ngăn hắn lại"
 
Hàn lập hướng về phía Báo Lân Thú phân phó một tiếng, sau đó hắc sắc tiểu sơn cầm trong tay lại không chút do dự ném về phía trước, ngay tức khắc một ngọn núi cao vài chục trược đã chắn ngang trước người.
 
Bích mang kích xạ lên phía trên liền bộc phát ra lục mang vây quanh, đồng thời phát ra tiếng nổ vang như vũ đả ly ba. *
 
Thế nhưng ngọn núi đen kia vẫn vững vàng chắn ở đó không chút sứt mẻ.
 
Ngân Sắc Hỏa Điểu ngay trong khoảng khắc hàn khí đánh tới, trong miệng lập tức phun ra ngân diễm, đồng thời hóa thành một cơn hỏa lãng** khiến cho hàn khí liên tiếp bị bức lui về phía sau.
 
Cùng thời điểm sau khi Báo Lân Thú nghe được mệnh lệnh của Hàn Lập, lập tức hóa thành một đoàn kim quang bay vụt ra, sau khi ở trên không lắc lư một cái liền phân ra thành hai đạo tàn ảnh, rồi lại trở nên mơ hồ trực tiếp chui vào trong hư không không thấy bóng dáng.
 
Sau một khắc, nam tử ma tộc khó khăn lắm mới đến được bên ngưỡng cửa lại liền cảm thấy không gian trước mắt nổi lên ba động, hai kim ảnh hơn một trượng bỗng chắn trước người, đồng thời dưới một cái cử động đã mãng liệt hiển hiện vô số kim sắc trảo mang phát ra âm thanh "xuy xuy" xé gió đánh tới.
 
Sau khi Nam tử ma tộc hướng thần niệm đảo qua bên trong những trảo mang này, trong lòng lập tức cả kinh, cũng không dám cố sức xông vào nữa mà đem phong quyển dừng lại ngay lập tức, đồng thời khẽ lật tay lộ ra một cây vũ phiến trắng tinh, hung hăng hướng về phía trước quạt một cái.
 
Trong nháy mắt từ bên trong tuôn ra một cơn gió lốc, đồng thời quay cuồng một trân rồi lại huyễn hóa thành một con phong long mịt mù, giương nanh múa vuốt hung hăng xông tới.
 
Tuyết bạch ma cầm ở bên kia sau khi phát ra một tiếng quái minh, hai cánh cùng lúc giang rộng, bắn ra từng đạo phong nhận trắng tinh dài hơn một xích.
 
Một âm thanh bạo liệt chói tai nổi lên! Bạch quang khôi ảnh cùng kim mang đồng thời va chạm với nhau, trong nhất thời có vẻ khó phân cao thấp.
 
Nhưng dù cho nam tử ma tộc tìm mọi cách thi triển Phong Độn Thuật và nhờ ma cầm của mình che chắn một bên, cho dù có muốn thuấn độn chạy sang một hướng khác thì cũng đều gặp phải sự ngăn cản như xuất quỷ nhập thần của Báo Lân Thú.
 
Nếu luận về thực lực chân chính thì có lẽ tên nam tử ma tộc này cùng ma cầm liên thủ hẳn trên Báo Lân Thú một bậc. Nhưng luận về trình độ độn thuật huyền diệu, Báo Lân Thú lại ở phía trên nam tử ma tộc, nhất thời khiến cho hai bên đau khổ tranh đấu không thôi.
 
Lại nói về Hàn Lập ở bên kia đơn đả độc đấu với phụ nhân váy xanh cùng cự mãng ba đầu, trái lại chỉ dễ dàng giống như ăn cơm tấm, mặc cho hai người phát động thủ đoạn công kích như cuồng phong bão tố, hắn chỉ cần một cái giơ tay nhấc chân cũng đủ ngăn cản được.
 
Thậm chí nếu không phải sợ khi đánh chết đối thủ có thể sẽ dẫn đến phiền toái không cần thiết, thì Hàn Lập căn bản cũng không tốn bao nhiêu khí lực để diệt sát phụ nhân cùng Tam Thủ Cự Mãng này.
 
Ngay lúc này hai người phụ thân và ma thú liền rơi vào vòng luẩn quẩn buồn bực, dù thời gian thấm thoát trôi qua rất nhanh, nhưng lại vô pháp ngạnh xông ra khỏi đại sảnh nửa bước.
 
Trong lòng Hàn Lập đang âm thầm suy xét xem có nên trợ giúp Vũ Y thiếu nữ hay không, bên tai đột nhiên truyền đến một âm thanh kinh hỷ.
 
"Hàn huynh, có thể đi được rồi. Tiểu muội đã đắc thủ."
 
Hàn Lập vừa nghe được lời nói này trên mặt đại hỷ, đồng thời trong miệng cười rộ lên một hồi!
 
Triền Đấu: (Quấn lấy đánh nhau) Kiểu quấn lấy đối phương mà đánh,cầm chân không cho đối phương phân tâm
 
* vũ đả ly ba : ý nói về âm thanh rầm rì như mưa rơi trên tấm phên.
 
** Hỏa lãng: Sóng lửa
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2079


Báo Lỗi Truyện
Chương 2079/2446