Chương 2062: Khoáng Mạch Kịch Chiến (Hạ)


Vừa hết thời gian khoảng hai lần hô hấp, tiếng tiêm minh (âm thanh the thé/sắc nhọn) liền dừng lại, quang ảnh bị ngân diễm thiêu cháy thành một luồng khói xanh.
 
Nữ tử tóc màu tím ở gần đó vừa thấy cảnh này, trên mặt hiện ra vẻ vừa mừng vừa sợ, trong lòng không kìm được thầm nghĩ chẳng lẽ lời đồn là giả, ma linh này thực ra rất sợ hỏa diễm.
 
Suy nghĩ này của nàng vừa nảy ra trong đầu, ngay lập lức không hề chần chừ ra tay với một ma linh khác.
 
Nàng ném trường kích trong tay vào không trung, ngay tức thì một tiếng hổ gầm truyền đến, trường kích trực tiếp biến ảo thành hư ảnh một con hổ một sừng khổng lồ, nó há mồm phun ra một luồng sáng mờ ảo, lóe lên rồi bắn trúng một con ma linh khác.
 
Một tiếng nổ vang lên, chỉ thấy thân thể mà ma linh này chiếm cứ cùng lớp sương mù biến ảo thành đầu lâu bị xé toạc và thiêu hủy, trong nháy mắt biến thành vô số mảnh nhỏ.
 
Tiếp đó nữ tử chà xát hai tay rồi lại vung về phía xa.
 
Từng luồng lôi hỏa đen kịt điên cuồng bắn ra xối xả như mưa, hóa thành vô số tia hắc diễm quấn những mảnh vụn của ma linh vào trong, bùng cháy mạnh mẽ.
 
Nữ tử tóc màu tím thở dài, vẫy tay về phía không trung để thu trường kích trở lại, nàng nhìn thấy cảnh tượng ma diễm cuồn cuộn ở xa xa, trên mặt nở một nụ cười.
 
Xem ra ma linh này cũng không khó giải quyết như trong điển tịch ghi lại, nếu thật sự có thể giải quyết đơn giản như vậy, đó quả thực là một chuyện may mắn!
 
Nàng không nhịn được nghĩ như vậy!
 
Nhưng ý nghĩa này vừa xuất hiện trong lòng nữ tử, đột nhiên hắc diễm ở xa xa nổ tung, từng luồng ma diễm bắn ra bốn phương tám hướng, hơn nữa trong đó có vô số điểm sáng cỡ ngón cái.
 
Những điểm sáng này tách ra từ trong ma diễm, lập tức biến đổi phương hướng hội tụ lại một chỗ, những tia sáng lóe lên rồi lại lần nữa biến ảo thành một bóng trắng lờ mờ.
 
Hắc ma diễm mà nữ tử tóc tím phóng ra dường như hoàn toàn không thể làm tổn thương ma linh này!
 
"Điều này sao có thể!"
 
Khuôn mặt xinh đẹp của nữ tử biến đổi, không nhịn được hít một ngụm lương khí, lúc này mới biết ngân diễm mà vừa rồi Hàn Lập phóng ra dường như còn có huyền cơ khác trong đó.
 
Nhưng vào lúc này, bóng trắng do ma linh biến thành lại lặng lẽ hóa thành một luồng sáng lao về phía nữ tử, chỉ thoáng chốc đã đến một nơi cách nữ tử tóc tím mấy trượng.
 
Trong lòng cả kinh nhưng động tác của nữ tử áo tím không hoảng hốt chút nào, trường kích trong tay run lên, hóa thành vô số hắc mang đâm về phía luồng sáng, đồng thời tay kia thì kết quyết rồi giương về phía trước.
 
Một tiếng nổ vang lên!
 
Một luồng lục quang từ lòng bàn tay bay ra, sau khi lóe lên liền đón gió mà phình ra, hóa thành một cái lợi nhận kích thước như xa luân, hình dáng phảng phất như hình trăng lưỡi liềm.
 
Thế nhưng bóng trắng đang lao đến không hề có ý né tránh, cuối cùng vừa vặn đâm thẳng lên trên hắc mang cùng lục quang.
 
"Rắc", âm thanh rạn nứt vang lên!
 
Bóng trắng vặn vẹo, cũng không biết như thế nào mà nhoáng lên một cái rồi xuyên thủng qua hắc mang cùng lục quang, lao thẳng về phía nữ tử tóc tím.
 
Nữ tử tóc tím thấy cảnh tượng như vậy, khuôn mặt xinh đẹp biến đổi, trong miệng quát một tiếng, thân thể mềm mại thoáng chốc đã cao lên vài tấc, đồng thời ném trường kích trong tay đi, một bàn tay năm ngón thon thon xuất hiện, đánh một quyền về phía bóng trắng ở phía trước.
 
Nắm tay nhìn thì cực kỳ xinh xắn nhưng trong nháy mắt khi đánh ra, không gian phía trước đột nhiên vang lên tiếng ầm ầm, hư không mấy trượng xung quanh như sụp đổ, một luồng sáng màu xám bùng lên, không khí lân cận điên cuồng lao vào trong đó.
 
"Không gian lực!"
 
Ở lân cận, vừa nhìn thấy cảnh này, Hàn Lập không khỏi nhíu hai mắt lại, trên mặt xuất hiện một ít dị sắc.
 
Mà quang ảnh do ma linh biến thành đúng lúc đó đang ở bên trong quầng sáng, phát hiện có điều không ổn liền liều mạng giãy dụa, thân hình như rắn không xương lúc dài lúc ngắn uốn lượn liên tục, nhưng dưới hấp lực cổ quái ở chỗ bùng nổ bên trong quầng sáng kia, nó vẫn tiếp tục bị kéo về phía trung tâm của quầng sáng một chút một.
 
Nữ tử tóc tím vừa thấy ma công có hiệu quả tự nhiên mừng rỡ càng không thể buông lơi, một nắm tay xinh xắn khác đánh ra một luồng sáng màu xám, cũng đánh ở một chỗ tương tự trong hư không.
 
Sau một âm thanh trầm vang, luồng sáng màu xám ban đầu khẽ run lên, không khí từ bốn phía đổ vào đều hóa thành từng luồng từng luồng cuồng phong, hấp lực do bùng nổ thoáng chốc càng trở nên điên cuồng hơn trước.
 
Dù cho thân thể của ma linh kia là vô hình cũng chẳng thể chống lại.
 
Chỉ nghe một tiếng "Phốc" vang lên!
 
Quang ảnh màu trắng bỗng chốc đã bị hút vào trung tâm của luồng sáng màu xám, đồng thời cũng bị một luồng lực lượng quỷ dị từ lợi nhận nghiền nát trong nháy mắt.
 
Đôi mắt long lanh của nữ tử áo tím lấp lánh tinh quang, khóe miệng hơi nhếch lên, một tay kết quyết, từng luồng hắc khi ngoài thân quay cuồng bất định, một ngón tay thon dài chậm rãi điểm về phía luồng sáng màu xám, tính toán muốn thi triển một loại bí thuật cực kỳ lợi hại để hoàn toàn giải quyết ma linh đang tạm thời bị vây khốn kia.
 
Nhưng đúng lúc này, Hàn Lập đang ở bên cạnh đột nhiên nhíu lông mày nói: "Cẩn thận."
 
Nữ tử tóc tím ngẩn ra, chưa hiểu ý nghĩa câu nói của Hàn Lập là gì thì luồng sáng màu xám trước người bất thình lình bùng nổ, tiếng xé gió "Xuy xuy" vang lên, mấy trăm tia sáng trắng từ giữa bắn ra, chỉ trong nháy mắt đã đánh đến thân hình của nữ tử.
 
Lớp lớp màn hào quang trên thân nữ tử tự động bùng lên, nhưng những tia sáng trắng kia hoàn toàn nhẹ nhàng xuyên thủng qua như không có gì, đánh mạnh lên chiếc chiến giáp trắng như ngọc bên ngoài thân của nữ tử.
 
Cũng không biết là chiến giáp này được luyện chế từ loại tài liệu nào, trên bề mặt bị bạch ti tấn công không ngờ lại bộc phát ra từng luồng bạch mang.
 
Bên trong những bạch mang này thấp thoáng hiện ra một đám phù văn màu bạc kích thước không đồng nhất, sau đó tạm thời ngăn cản những tia sáng trắng ở bên ngoài. Nhưng mấy trăm tia sáng trắng dường như ẩn chứa một lực lượng cực kỳ đáng sợ, đột nhiên run lên rồi nảy sinh một luồng cự lực khiến cho nữ tử tóc tím hoàn toàn không thể ngăn cản.
 
Thân hình của nàng chấn động, sau đó không tự chủ được bay ngược về phía sau.
 
Tiếp đó, mấy trăm tia sáng trắng ngưng tụ lại một cách quỷ dị, huyễn hóa ra một cái quang ảnh lờ mờ ngay ở vị trí trước kia nữ tử tóc tím đứng, hai cánh tay trảo về phía nữ tử tóc tím.
 
Tiếng ầm ầm vang lên!
 
Quang thủ lớn khoảng hai trượng hiện ra trong hư không bị phá vỡ, trảo về phía nữ tử một cách tàn ác, chưa chụp được nữ tử tóc tím nhưng hai luồng cự lực khổng lồ đã hóa thành hai cơn lốc xoáy gào thét lao tới.
 
Tuy nữ tử tóc tím có thần công hộ thể mạnh mẽ nhưng khi thấy thanh thế đáng sợ của quang ảnh, khuôn mặt xinh đẹp cũng không nhịn được mà trở nên tái nhợt, trong lòng biết nếu thật sự trúng một kích như vậy, cho dù có thể may mắn tránh khỏi vẫn lạc nhưng tuyệt đối sẽ trọng thương không nhẹ, lúc này liền cắn răng, tâm lý liều mạng cũng nảy sinh trong lòng.
 
Sau khi một tầng huyết khí xuất hiện trên mặt nữ tử, hắc mang sau lưng chợt lóe lên, huyễn hóa ra một ma tướng đầu hổ thân người vô cùng dữ tợn. Ma tướng này gầm nhẹ một tiếng, hai cái ma trảo khổng lồ ngay tức khắc chia ra hai bên xuyên qua lốc xoáy, chính diện nghênh tiếp hai quang thủ.
 
Nhưng nàng vẫn hơi coi thường thủ đoạn của ma linh!
 
Trong nháy mắt khi ma trảo tiếp xúc với quang thủ, quang thủ ở phía trước đột nhiên uốn lượn, không ngờ ở một góc độ không thể tưởng tượng nổi lại hiện lên hai ma trảo, thoáng cái đã xuất hiện ở đỉnh đầu của nữ tử tóc tím, lật tay vỗ xuống dưới.
 
Nữ tử tóc tím thầm kêu một tiếng "Không tốt", muốn phản ứng nhưng đã quá muộn, chỉ có thể điên cuồng tập trung pháp lực toàn thân ra bên ngoài cơ thể, chiến giáp màu trắng lập tức trở nên sáng lóa, ý định muốn để thân thể đỡ lấy đòn này.
 
Vào thời khắc quang thủ khổng lồ uốn khúc đánh xuống, hư không lân cận đột nhiên đồng thời chấn động, hai tiếng "Phốc phốc" vang lên, hai luồng ngân diễm lóe lên rồi bắn tới, đúng lúc xuất kỳ bất ý đánh lên hai quang thủ khổng lồ.
 
"Ầm", quang thủ hơi ngừng lại, thoáng cái đã bị ngân diễm cuồn cuộn bao phủ, trong nháy mắt biến thành hư ảo bên trong ánh lửa.
 
Mà ngay sau đó, hai luồng ngân diễm lại bùng lên một cách quỷ dị, không ngờ trong nháy mắt liền dung hợp lại một thể, hóa thành một con hỏa điểu màu bạc chừng một trượng, hai cánh mở ra, lao về phía bản thể ma linh kia.
 
Chính là Hàn Lập đang ở bên cạnh, thấy nữ tử gặp nguy hiểm cuối cùng đành tự mình ra tay.
 
Bản thể của ma linh vừa thấy ngân điểu lao đến, đương nhiên vô cùng sợ hãi, thân hình khẽ lay động liền bắn ra ngoài vài chục trượng một cách quỷ mị, sau đó liền há miệng phun ra từng luồng tinh quang đỏ tía.
 
Những tinh quang này vừa rời khỏi miệng không ngờ thoáng chốc đã biến ảo thành hơn mười đạo kiếm quang màu tím tung hoành, lóe lên rồi trảm về phía thân của hỏa điều màu bạc.
 
Ngân diễm ngoài thân của hỏa điểu bùng lên, nhận lấy những kiếm quang màu tím đó như chẳng có việc gì, toàn thân không ngờ lại không hề có vẻ gì là bị tổn thương.
 
Trái lại, kiếm quang màu tím bị ngăn cản không khỏi liên tiếp dừng lại vài lần, mà trong khoảnh khắc này, ma linh kia liên tiếp lóe lên vài lần, đột nhiên nhập vào bên trong thạch bích của động quật phía sau, không thấy bóng dáng đâu nữa.
 
Hàn Lập thấy cảnh tượng như vậy, vẻ mặt hơi đổi, nâng tay vẫy về phía hỏa điểu màu bạc, lập tức khiến hỏa điểu này kêu lên một tiếng, hóa thành một luồng ngân diễm rồi bay trở về. Hỏa điểu lóe lên rồi nhập vào trong thân thể, từ từ biến mất.
 
Lúc này, nữ tử tóc tím kia cũng thả lòng người ổn định thân hình, vội vàng hướng về phía Hàn Lập ở xa xa thi lễ cảm ơn:
 
"Đa tạ Hàn huynh tương trợ, nếu không lần này thiếp thân thật đúng là thiếu chút nữa phải chịu độc thủ của ma linh. Ân này, sau khi trở về thiếp thân nhất định sẽ báo đáp."
 
"Đạo hữu quá khách khí rồi. Nếu Hàn mỗ đã được mời đến đây, ra tay tương trợ vốn là việc cần phải làm. Chỉ đáng tiếc là linh trí của ma linh này dường như không thấp, xem ra muốn bắt nó một lần nữa chỉ là cũng không phải là chuyện dễ." Hàn Lập mỉm cười rồi trả lời.
 
"Ân cứu giúp, thiếp thân nào có thể quên được! Chỉ có điều ma linh này nhất định phải bị trừ bỏ, nếu không mạch khoáng nơi này không cách nào tiếp tục khai thác như bình thường được. Song bây giờ trước tiên ứng phó với con ma thú này rồi hãy nói!" Nữ tử tóc tím cười khổ một tiếng rồi trả lời, tiếp đó quay đầu liếc về phía trận chiến bên kia, lập tức hít sâu một hơi rồi xông tới.
 
Chỉ thấy ở bên kia, tên khổng lồ dung nham tỏa ra hỏa diễm đỏ thẫm toàn thân tựa như vô cùng vô tận, cho dù đã bị đại hán tóc vàng và ba tên Ma tôn hợp lực ép vào thế bất lợi nhưng hung diễm vẫn không suy giảm chút nào, trái lại, hai nắm tay khổng lồ đấm lung tung về phía ba tên lão ma, từng luồng từng luồng hỏa đoàn xanh biếc kích thước bằng cả một cái lầu các hóa thành những ngôi sao băng không ngừng bay đến.
 
Bên trong hỏa đoàn khổng lồ ẩn chứa uy phong rất đáng sợ, ba tên Ma tôn cũng vô cùng cẩn thận không dám đón đỡ, chỉ có thể ẩn nấp hoặc né tránh mà thôi!
 
Con ma thú đáng sợ này không hổ là có tu vi Ma tôn hậu kỳ, nếu chỉ có đám đại hán tóc vàng ba người, muốn đánh bại con thú này chỉ sợ quả thật là một việc vô cùng khó khăn.
 
Đương nhiên Hàn Lập cũng nhìn thấy cảnh này, hắn cười nhạt một tiếng rồi một tay kết quyết, ma khí sau lưng cuồn cuộn tỏa ra, một cái pháp tướng ba đầu sáu tay màu vàng hiện lên, nhanh chóng lao về phía cuộc chiến bên kia.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2062


Báo Lỗi Truyện
Chương 2062/2446