Chương 2057: Ti Hồn Bội.


Hàn Lập biết điều này là do trước khi đi Ma giới hắn đã nghiên cứu vô số thượng cổ điển tịch có quan hệ Ma giới trong lúc vô ý tìm được tin tức này.
 
Dựa theo lời trong sách, Huyết Nha Mễ này hẳn chỉ sinh trưởng ở một nơi thuộc Ma Giới gọi là Lam Bộc Hồ, cực kỳ xa Huyễn Dạ Thành, Ma tộc bản địa không đủ dùng cho nên căn bản sẽ không xuất ra ngoài, không hiểu tại sao Bạch gia lại cầm trong tay được một viên Huyết Nha Mễ thượng phẩm.
 
Tâm niệm Hàn Lập lay động, không hề che dấu sự kinh ngạc trên gương mặt
 
"Sao thế, chả lẽ Hàn huynh và Hàn đạo hữu đều cảm thấy hứng thú với Huyết Nha Mễ. Đáng tiếc vật ấy sớm bị bản Thiên Quân đặt hàng trước rồi, nếu các ngươi muốn cứ hỏi Bạch huynh thôi." Loan Long Thiên Quân liếc Hàn Lập và Hàn Kỳ Tử một cái sau đó ánh mắt hơi đổi nói một câu, tiếp theo một tay cầm Huyết Nha Mễ trong hộp ngọc, cắn một miếng hơn một phần ba, rung đùi đắc ý chậm rãi nhai.
 
Một mùi hương lạ nồng đậm tán ra cả gian phòng.
 
"Ồ, Bạch huynh vẫn còn Huyết Nha Mễ sao?" Hàn Lập thần sắc hơi ngạc nhiên liền hỏi.
 
Ánh mắt Hàn Kỳ Tử nhìn chằm chằm vào đại hán cùng nữ tử tóc tím.
 
"Loan Long đạo hữu nói đùa. Trong tay ta cũng chỉ có một hạt Huyết Nha Mễ này thôi, không có hạt thứ hai đâu!" Đại hán tóc vàng cười khổ phủ nhận luôn.
 
"Bạch huynh nói ra câu này sẽ chẳng có mấy người tin tưởng đâu. Ai chẳng biết Huyết Nha Mễ ăn càng nhiều thân thể càng thay đổi. Đạo hữu nếu có thể cho người khác một hạt thì sao lại chỉ có một hạt." Hai mắt Hàn Lập nhíu lại nói một cách tỉnh bơ.
 
Ánh mắt Hàn Kỳ Tử lạnh lùng, hiển nhiên cũng không quá tin tưởng.
 
"Không dối gạt các vị đạo hữu, Bạch gia chúng ta tuy may mắn mua được mấy viên Huyết Nha Mễ, nhưng số còn lại này đã bị ta cùng Ngũ muội có việc sử dụng mất rồi. Cái hạt tặng cho Loan Long đạo hữu này là do chúng ta định để dành dùng làm tài liệu luyện đan, nếu không cũng sẽ không lưu lại nửa phần." Đại hán tóc vàng vội vàng giải thích.
 
"Huyết Nha Mễ. Bạch gia có thể thu mua được một lần tất nhiên cũng có thể thu mua được lần thứ hai. Chỉ cần Bạch huynh xuất lực giúp đỡ Hàn mỗ thu mua một ít, dù giá cao tới đâu cũng có thể thương lượng được." Hàn Lập trầm ngâm một chút rồi chậm rãi nói ra.
 
"Chỉ cần Bạch huynh giúp Hàn mỗ thu được trăm hạt Huyết Nha Mễ cùng phẩm chất như thế, nếu sau này Bạch Gia gặp khó ta sẽ ra tay giúp đỡ một lần nữa." Lần đầu tiên Hàn Tử Kỳ lạnh lùng mở miệng, thanh âm khàn khàn lời nói hơi tối nghĩa, dường như lâu lắm rồi chưa nói chuyện với ai.
 
Nữ tử tóc tím nghe được câu nói của Hàn Kỳ Tử và Hàn Lập, thần sắc hơi đổi, tựa hồ có chút động tâm, thế nhưng đại hán lại từ chối không chút do dự:
 
"Lần này có thể lấy được mấy hạt Huyết Nha Mễ cũng là nhờ có cơ duyên xảo hợp. Lần đó ta và Ngũ muội gặp được một gã đạo hữu ở Lam Bộc Hồ, chúng ta cùng trao đổi bảo vật với nhau mới được một chút như thế này. Bạch gia chúng ta làm sao có năng lực một lần nữa mua được kỳ vật đẳng cấp như vậy. Các vị không cần bàn đến việc này nữa, chuyện này không có khả năng."
 
Thấy đại hán tóc vàng nói kiên quyết như thế, Hàn Lập và Hàn Kỳ Tử liếc mắt nhìn nhau không nói thêm câu nào nữa.
 
Miệng Loan Long Thiên Quân tuy vẫn còn chóp chép, nhưng trong mắt hiện lên vẻ thất vọng.
 
Vì thế trong thời gian tiếp theo, mọi người ở trong sảnh đường đả tọa nghỉ ngơi. Sau khi Loan Long Thiên Quân ăn hết hạt Huyết Nha Mễ này, khí tức trong cơ thể đột nhiên tăng vọt khuôn mặt dần trở nên đỏ tươi như máu. Sau một thời gian vận công khá dài thì sắc mặt kia lại khôi phục như bình thường.
 
Hàn Lập quan sát tận nơi những chuyện như thế, trong lòng thầm hô kỳ lạ, đồng thời càng động tâm đối với hạt Huyết Nha mễ này.
 
Dường như công dụng thực tế của Huyết Nha Mễ này còn hiệu quả hơn so với điển tịch kia ghi lại.
 
Ngay lúc này, đại hán tóc vàng âm thầm truyền âm thương lượng với nữ tử tóc tím về việc đệ tử trong tộc tự dưng mất tích, nhưng trong cứ điểm không có lưu lại chút đầu mối nào nên cuối cùng vẫn không thể có một kết luận khả quan nào.
 
Hai người chỉ có thể tạm thời từ bỏ để sau hẵng hay và bắt đầu nghỉ ngơi dưỡng sức.
 
Dù sao lưu thủ nơi đây chỉ là một đám đệ tử trung giai mà thôi, cơ bản Bạch gia không để bọn chúng trong lòng.
 
Đoàn người ở trong cứ điểm nghỉ ngơi suốt một ngày một đêm, khi mọi người đều đã phục hồi phần lớn sức lực và tinh thần liền cỡi Bát Túc Ma Tích rời khỏi ốc đảo đi về hướng Tây.
 
Gần nửa ngày sau, đại hán tóc vàng ngồi ở trên cùng ngửa đầu nhìn bầu trời mịt mù và bão cát màu xám xịt bốn phía, bỗng nhiên ngoái đầu lại nói với đám người Hàn Lập:
 
"Vài vị đạo hữu, thần thông đầu ma thú kia quả thực không nhỏ, chúng ta đi lên phía trước cần phải thêm cẩn trọng. Mọi người hãy thu liễm hơi thở, Ma Tích cũng thu lại đi!"
 
Đám Hợp Thể biết rõ bây giờ là thời khắc mấu chốt nên tự nhiên không có ý kiến khác. Tất cả cùng nhảy xuống ma thú, thu hồi Ma Tích vào trong vòng linh thú. Xong xuôi đầu đó tên đại hán dẫn đầu cả đoàn, phi hành sát gần mặt đất tiếp tục đi về phía trước.
 
Mặc dù trong sa mạc này không thể sử dụng được các loại độn thuật, nhưng chậm rãi phi hành gần mặt đất bọn hắn có thể miễn cưỡng làm được. Nhưng sẽ làm bọn họ hao phí pháp lực hơn nhiều lần so với lúc bình thường.
 
Cũng may mạch khoáng của Bạch gia cách đây cũng không còn xa nữa. Đoàn người phi hành ở dưới thấp một lúc lâu, bỗng nhiên xuất hiện một cồn cát lớn xa xa trên đường chân trời.
 
Cồn cát cao mấy ngàn trượng trông giống như một ngọn núi cực lớn cao vút dựng thẳng lên bầu trời, mặt ngoài bị phủ bằng một màu xám xịt, bên trong mơ hồ truyền ra tiếng quỷ khóc với tiếng kêu gào quái dị.
 
Đại hán tóc vàng vừa thấy cồn cát này, cánh tay giơ lên báo hiệu mọi người tăng cường sự cẩn thận, rồi dẫn theo mọi người bay đến, còn cách cồn cát khoảng vài dặm thì độn quang đột ngột hạ xuống.
 
Cả đám Bạch Vân Hinh không chút do dự đều hạ xuống, Loan Long Thiên Quân cùng Hàn Kỳ Tử liếc mắt nhìn nhau rồi im lặng bay xuống.
 
Hàn Lập cũng lẳng lặng theo sau mọi người, nhưng trong mắt lam mang chớp lên, ánh mắt nhìn vào trên mặt cát cách bọn họ có vài chục trượng, vẻ mặt như đang ngẫm nghĩ cái gì.
 
Lúc này, đại hán tóc vàng đưa tay vào tay áo tìm một cái gì đó, rồi xuất một trảo vào hư không, trảo này hướng vào chỗ Hàn Lập vừa để ý.
 
Một âm thanh phù phù vang lên!
 
Một khối đất cát lớn như một gian phòng theo tiếng động dựng lên rồi hóa thành đầu một con rồng rơi xuống mảnh đất trống.
 
Đại hán tóc vàng hai tay liên tiếp xuất thủ trảo, ở chỗ cũ hiện ra một cái lỗ sâu đến mười mấy trượng, ở đáy hiện ra một cánh cửa màu thanh đồng.
 
"A, đây là?" Hai mắt Loan Long Thiên Quân nhíu lại lộ ra thần sắc khá kinh ngạc.
 
"Cửa vào chính thức mạch khoáng vốn ở đỉnh cồn cát, nhưng nơi đây đã bị ma thú chiếm cứ. Để phòng ngừa vạn nhất, chúng ta đi cửa dự bị vào khoáng mạch. Những người của Bạch gia đi chuyến này chỉ có huynh muội chúng ta biết cửa dự bị này thôi. Hơn nữa cửa này còn chưa bị bố trí pháp trận cấm chế chỉ là vị trí của nó có chút bí ẩn thôi.
 
Trong thời gian ngắn, đầu ma thú kia chắc chắn không có khả năng phát hiện. Chúng ta cứ tiến vào không chừng còn có xuất kỳ bất ý đánh cho con thú này một đòn trở tay không kịp."
Nữ tử tóc tím thản nhiên cười giải thích vài câu.
 
"Thì ra là thế!" Loan Long Thiên Quân gật gật đầu, ngẩng đầu nhìn đỉnh cồn cát phía xa xa, trên mặt nghi ngờ.
 
Lúc này đại hán tóc vàng lấy tay chỉ vào cửa màu thanh đồng, đã muốn một tay hướng này phiến đồng thau đại môn xa xa một chút, một lực vô hình va chạm vào canh cửa.
 
"Kít" một tiếng, cửa lớn chậm chậm bị đẩy ra, lộ ra một cái thông đạo tối đen vô cùng.
 
"Đi thôi, cửa này thật sự còn chưa bị đầu ma thú kia phát hiện." Đại hán tóc vàng phát thần niệm quét xuống, mặt lộ vẻ vui mừng rồi lập tức phi vào cửa phía dưới.
 
Những người khác thấy vậy, tất nhiên bám theo, cùng tiến vào trong thông đạo.
 
Hàn Lập vừa tiến vào phía sau cửa đồng, trong mắt lam quang chợt lóe, nguyên bản thông đạo tối đen như mực trở nên rõ ràng như ban ngày.
 
Chỉ thấy tả hữu đều là màu thạch bích xanh nhạt ngăn cách giữa bên trong và đất cát bên ngoài, các phiến đá bóng loáng bằng phẳng, mặt ngoài không có dao động, hiển nhiên chưa bị minh ấn pháp trận cấm chế.
 
Cứ đi theo thông đạo này chừng nửa canh giờ, phía trước trở nên sáng ngời, hóa ra có một vách núi cổ quái màu đỏ thẫm ngăn trở đường đi.
 
Đại hán tóc vàng không dám có hành động mạo muội, mà hắn lật bàn tay, trong lòng bàn tay hiện ra một cổ kính hình tam giác, một tay bấm niệm thần chú rồi điểm vào cái gương vài cái.
 
Lập tức có một đạo hắc khí cuốn một vòng rồi một đạo ánh sáng năm màu từ trong gương chớp lóe chiếu ra.
 
Đại hán ngưng thần sắc mặt thoáng chốc ngệt ra, sau đó thu cổ kính lại, tay áo phẩy vào vách núi màu đỏ thẫm.
 
Bỗng một đạo hắc quang hiện ra, lóe một cái nhập vào trong vách núi.
 
Ngay sau đó, vách núi đỏ thẫm khe khẽ rung lên, chậm rãi hóa thành hai nửa, cả quá trình vô thanh vô tức, chút tiếng vang cũng không phát ra.
 
Sau khi vách núi dịch chuyển, mọi người cảm thấy một luồng sóng nhiệt đánh tới trước mặt, phía trước xuất hiện một thế giới rực lửa dưới lòng đất.
 
Mặt đất toàn là các nham thạch đỏ thẫm, cùng với vô số măng đá sắc nhọn màu tím hồng trải khắp.
 
"Đi thôi, đầu kia ma thú nếu chiếm cứ mạch khoáng này thì nhất định sẽ chiếm chỗ mạch khoáng đậm đặc nhất. Tuy rằng thông thường ma thú đều có thói quen ngủ say để tự hấp thu tu luyện, nhưng cấp ma thú Ma Tôn khó mà khẳng định có như vậy hay không. Hơn nữa đến bây giờ, ta và Ngũ muội vẫn chưa biết đây là loại ma thú nào tất nhiên tập tính của nó lại càng không biết chút gì. Chư vị đạo hữu cần cẩn thận thêm nữa! Lần hành động này chỉ cần có thể làm nó bị trọng thương mà biết đường bỏ đi là được. Đương nhiên nếu có thể diệt sát được con ma thú này thì tài liệu ma thú sẽ chia đều cho mọi người, tuyệt sẽ không bạc đãi chư vị." Đại hán tóc vàng đánh giá chung quanh, hít sâu một hơi rồi lại ngưng trọng dặn dò Hàn Lập và mọi người.
 
"Hắc hắc, Bạch huynh ngươi lúc nào lại trở thành bà mẹ chồng lắm điều, lời này chúng ta nghe đến mấy lần rồi. Nếu có thể đánh chết một đầu ma thú cấp Ma Tôn tự nhiên là chuyện cầu cũng không được. Nếu là không thể, mấy người chúng ta sẽ không miễn cưỡng." Loan Long Thiên Quân vừa cười vừa trả lời.
 
Hàn Lập thì cười mà không nói.
 
Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên nữ tử tóc tím hé miệng phun ra một viên ngọc bội màu trắng mặt ngoài ẩn hiện một đạo huyết văn, những người khác cùng lúc tiến tới. Nữ tử cười nhẹ nói khẽ:
 
"Đại ca yên tâm, lần trước ta chiến đấu với đầu ma này, tuy rằng còn chưa phải đối thủ của nó, nhưng xuất kỳ bất ý lấy được một tia máu huyết. Hiện giờ máu huyết này bị ta luyện chế trong Tư Hồn Bội, muốn xác định vị trí của nó sẽ là chuyện dễ dàng ."
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2057


Báo Lỗi Truyện
Chương 2057/2446