Chương 2056: Huyết Nha Mễ.


"Ta cho rằng chẳng qua là đạo hữu không để trong lòng thôi. Nhưng cái gọi là Tam Thiên Ma Hại này đúng là không thể coi thường. Từ nay nếu Hàn huynh muốn băng qua sa mạc đừng nên coi thường bọn chúng. Tam Thiên Ma Hại theo thứ tự là Lạc Hồn Phong, Yên Sa cùng Huyễn Khiếu Ma Lang, điểm này hẳn là đạo hữu đã biết rồi. Nhưng mối nguy của ba loài này lại hoàn toàn khác nhau. Trong đó Huyễn Khiếu Ma Lang trưởng thành chỉ có tu vi Luyện Hư thường hoạt động theo bầy đàn, trong một bầy ít nhất cũng có bảy tám con ma lang trưởng thành có đánh tan được bọn chúng thì nguyên khí cũng đại thương. Nhưng với trường hợp của đạo hữu thì mối nguy này lại không phải là uy hiếp lớn nhất. Bởi vì dù Huyễn Khiếu Ma Lang tốc độ trong sa mạc như gió cuốn nhưng nếu so với Bát Túc Ma Tích thì vẫn chậm hơn khá nhiều, chỉ cần nó phát hiện nguy hiểm sẽ chạy rất xa. Đương nhiên nếu Hàn huynh cưỡi Bát Túc Ma Tích thì đó lại là tình cảnh khác. Còn về Yên Sa với Lạc Hồn Phong ở trong Huyễn Khiếu sa mạc có nguy hiểm như nhau đấy." Đại hán tóc vàng chậm rãi giải thích.
 
Hàn Lập đã hiểu rõ một phần trong những điều mà đại hán nói, nhưng hắn vẫn đang mỉm cười ngưng thần nghe kĩ.
 
Hơn nửa tháng sau, Hàn Lập đang ngồi trên Ma Si nhắm mắt dưỡng thần, bỗng thần sắc động đậy hai mắt đột ngột mở ra mục quang trực tiếp nhìn sâu vào trong trận bão cát mờ mịt. Ở ngoài mười dặm ẩn ẩn có một vòng lục sắc.
 
Rồi một khắc sau đó, âm thanh êm tai của nữ tử tóc tím bỗng nhiên vang lên ở phía trước.
 
"Chư vị đạo hữu, phía trước là ốc đảo Ngân Xuyên, nơi đó có một cứ điểm của Bạch gia chúng ta. Chúng ta sẽ nghỉ ngơi và chuẩn bị một chút rồi hãy đi khu trục đầu ma thú kia. Mạch khoáng chỉ cách ốc đảo nửa ngày lộ trình thôi."
 
"Hay lắm, cả tháng nay bổn Thiên Quân đều ngồi trên ma thú thật sự đã chán lắm rồi. Đến đó ta phải xả hơi nhiều một chút tiện thể ăn một bữa cơm no rồi nói sau. Bạch huynh, chuyện ngươi đã đồng ý trước kia, lúc này cũng phải xuất ra rồi." Loan Long Thiên Quân nghe thế đáp lại luôn, bàn tay vỗ vỗ cái bụng tròn vo, hai mắt sáng ngời.
 
"Ha ha, Loan Long huynh yên tâm. Ta biết ngươi đang tu luyện ma công đặc thù, phải dùng vật kia mới có thể đem ma công phát huy đến mức tận cùng. Ngay khi tới ốc đảo tất nhiên ta sẽ hai tay dâng lên." Nữ tử tóc tím chưa kịp trả lời, đại hán tóc vàng đã cười to đáp lại.
 
"Thế cũng tốt. Nếu dùng vật kia pháp lực của ta tạm thời tăng tối thiểu là ba thành, việc khu trục đầu ma thú kia cũng nắm chắc ba phần. Nhưng đúng là hương vị của thứ đó đáng được gọi là mỹ vị vô song thế gian khó tìm. Năm đó ta chỉ mới nếm lần đầu tiên mà nhớ mãi đến nay." Đầu Loan Long Thiên Quân gật rụp cái tỏ vẻ rất hài lòng.
 
"Đương nhiên là thế, Bạch gia chúng ta cũng rất tốn công mới lấy được một ít thôi đấy." Nữ tử tóc tím thản nhiên cười phụ họa nói.
 
Hàn Lập đứng bên cạnh nghe song phương đối thoại như thế, trong nội tâm cảm thấy kinh ngạc, nhưng sau khi tâm niệm chuyển động vài cái thì không suy nghĩ gì nữa.
 
Sau một lát, mọi người điều khiển Ma Tích chạy đến ốc đảo không lớn kia.
 
Các trận bão cát vốn đang bay loạn nhưng khi mọi người tiến vào trong ốc đảo lập tức không cảm thấy bị cát va vào mặt, dường như bị một lực lượng vô hình trên ốc đảo này ngăn cản.
 
Trong vòng vài dặm quanh ốc đảo có những bụi cây to nhỏ không đều sinh trưởng ở vùng giáp ranh. Giữa trung tâm có một hồ nước nhỏ đường kính khoảng nữa dặm, mà một bên hồ nước có một khối kiến trúc màu xám do cát đất ngưng tụ nhưng lại có vẻ cứng rắn dị thường.
 
Những tòa nhà này chiếm diện tích một mẫu đất thôi nhưng bốn phía phát ra những ba động đặc biệt tựa như có một ít cấm chế không bình thường.
 
Mục quang của Hàn Lập khẽ quét qua hồ nước, cuối cùng dừng lại tại toà nhà này.
 
Các toà nhà này đều có kiến trúc mái là hình cầu ngược, nhìn qua thì thấp hơn các kiến trúc tương tự, chiều cao của chúng chỉ ba đến bốn trượng.
 
Lúc này, đại hán tóc vàng nhảy từ Ma Tích xuống, khoát tay thu ma thú vào trong linh hoàn, sau đó nhướng mày nhìn về một tòa nhà xa xa, đột nhiên há miệng phát ra một tiếng huýt gió dài như long ngâm.
 
Tiếng huýt gió bay thẳng lên chín tầng mây, ầm ầm như tiếng sấm vang khắp không trung. Một lúc sau tòa nhà kia vẫn không có phản ứng nào cũng không có một ai đi ra.
 
Lần này, đại hán tóc vàng biến sắc, một tay đưa lên rồi vòng ra phía sau tạo thành một ký hiệu kỳ quái.
 
Ngay lập tức Bạch Vân Hinh cùng sáu tên đệ tử Bạch gia xoay người từ Ma tích nhảy xuống chạy tới toà nhà kia.
 
Khi đến gần tòa nhà đó, Bạch vân Hinh lấy ra một khối thiết bài đen kịt giơ lên trước mặt thật nhanh.
 
Ngay tức khắc có một tầng hắc khí cuồn cuộn từ mặt đất bốc lên bao phủ mấy người vào trong, không có một âm thanh gì truyền ra.
 
Nữ tử tóc tím, Loan Long Thiên Quân thấy vậy mục quang ngưng trọng vài phần.
 
Chỉ có Hàn Lập lẳng lặng đứng yên nhìn thấy hết thảy, thần sắc mảy may không hiện vẻ khác thường.
 
Nhưng chẳng ai phát hiện được ở sâu trong đồng tử của hắn lại chớp động lam quang liên tiếp, mục quang trực tiếp nhìn xuyên màn hắc vụ phía trước nhìn thấy rõ ràng tình hình bên trong.
 
Minh Thanh Linh Mục đã được Hàn Lập bồi luyện không ngừng hơn nghìn năm nay nên có một số thần thông không thể tưởng tượng được. Chuyện nhìn xuyên qua vật thể chỉ là một chuyện nhỏ không đáng để nhắc tới!
 
Sau thời gian một chén trà, hắc khí tản ra bốn phía toà nhà bỗng biến mất, bọn người Bạch Vân Hinh lại xuất hiện trước tòa nhà một lần nữa. Nàng hướng đại hán tóc vàng thi lễ một cái sâu rồi bẩm báo lại:
 
"Bẩm lão tổ, cấm chế còn nguyên không tổn hao gì, thế nhưng những đệ tử canh giữ lại biến mất không còn một ai."
 
"Không còn một ai! Xung quanh cũng chỉ có một ốc đảo này, bọn chúng có thể chạy đi đâu?" Đại hán tóc vàng nghe xong, sắc mặt trầm xuống lạnh lùng hỏi một câu.
 
"Chuyện này. chắt không biết, trong cứ điểm không hề thấy có dấu vết đánh nhau lưu lại."
 
Sắc mặt đại hán tóc vàng chợt nghiêm lại, đang định nói thêm điều gì đó. Hàn Lập đứng bên bỗng nhiên mở miệng cười nói:
 
"Bạch đạo hữu! Dù sao thì chúng ta cứ vào trước rồi nói sau. Nơi này cũng không phải là nơi thích hợp nói chuyện!"
 
"Điều này cũng đúng, là Bạch mỗ có sơ sót. Các vị đạo hữu, chúng ta cùng nhau vào thôi!" Đầu tiên đại hán khẽ giật mình, nhưng lập tức nhớ ra gì đó, thần sắc dịu lại, nói.
 
"Bổn Thiên Quân sẽ không khách khí, chúng ta cùng đi vào thôi!" Loan Long Thiên Quân cười hắc hắc, thân hình vừa động, biến mất trên Ma Tích rồi mơ hồ xuất hiện sau lưng đệ tử của Bạch Vân Hinh, nghênh ngang chạy đến tòa nhà lớn nhất.
 
Đại hán tóc vàng thấy vậy cảm thấy tức cười, hắn mời mấy người Hàn Lập xuống Ma Tích đi vào bên trong tòa nhà kia.
 
Sau một lát công phu, đám Hợp Thể đều xuất hiện trong một căn phòng lớn có diện tích vài chục trượng. Mấy tên đệ tử của Bạch Vân Hinh được đại hán ra lệnh đứng canh gác ngoài cửa.
 
"Vừa rồi ta đã dùng thần niệm đảo qua nơi này, chỗ này giống như Hinh nhi nói, trong này không có bất kỳ dấu vết đánh nhau, vài pháp trận cấm chế bên ngoài cũng hoàn hảo không có tổn hao gì, hiển nhiên là những đệ tử kia đã tự rời khỏi nơi đây." Nữ tử tóc tím ngồi xếp bằng trên một cái bồ đoàn, chân mày được kẻ vẽ vừa nhíu lại vừa nói.
 
"Như chúng ta đã dặn dò, những tên đệ tử này phải thay nhau giám thị động tĩnh của đầu ma thú kia. Chẳng lẽ bọn chúng đều bị đầu ma thú kia cắn nuốt hết rồi hay sao. Nhưng điều này cũng không đúng, cho dù đầu ma thú kia đại phát ma tính, nơi đây hẳn là phải có người lưu thủ mới đúng chứ." Đại hán tóc vàng lắc đầu nghi hoặc.
 
"Thôi, không cần biết những đệ tử của Bạch gia các ngươi mất tích như thế nào. Chỉ là một ít đệ tử cấp thấp mà thôi cần gì phải để ý nhiều thế. Cứ tranh thủ thời gian lấy vật đó ra, để cho ta ăn thật no rồi bàn tính cũng không muộn." Loan Long Thiên Quân chớp chớp đôi mắt ti hí, không kiên nhẫn được nữa mà nói với đại hán tóc vàng.
 
"Ha ha, Loan Long đạo hữu không cần lo lắng, huynh muội chúng ta đã đáp ứng đạo hữu, tự nhiên sẽ không đổi ý. Ngũ muội, lấy thứ đó của ngươi giao cho Loan Long huynh đi." Đại hán tóc vàng vừa thấy bộ dạng ham muốn của Loan Long Thiên Quân, lập tức cười đáp ứng.
 
Khóe miệng của nữ tử tóc tím thoáng hiện vẻ quyến rũ, cổ tay run lên, từ trong vòng tay trữ vật phun ra một cỗ bạch sắc mờ mờ, một cái hộp ngọc trong suốt sáng long lanh xuất hiện trên bàn ngay trước mặt hắn.
 
Loan Long Thiên Quân thấy tình hình này liền mừng rỡ, cánh tay mập mạp lập tức vung một trảo trong hư không, "Vù" một tiếng, hộp ngọc đã bị hắn lăng không hút vào tay nhẹ nhàng vỗ một cái, lập tức nắp hộp mở ra.
 
Ánh mắt của Hàn Lập và Hàn Kỳ Tử đồng thời nhìn, kết quả đồng tử của Hàn Lập bỗng nhiên co rụt lại, Hàn Kỳ Tử lại giật mình phát ra một tiếng "A" nhẹ nhàng .
 
Trong hộp ngọc có một trái cây hình hạt gạo. Nhưng hạt gạo này lại dài khoảng nửa xích, một đầu thô to trông như cánh tay hài nhi, một đầu sắc nhọn dị thường, toàn thân màu đỏ, tán phát ra mùi hương đặc biệt làm người ngửi thấy không thể không tiết ra nước bọt trong miệng.
 
"Đây là Huyết Nha Mễ!" Hàn Lập nhìn chằm chằm vào hạt gạo này, hơi khiếp sợ thì thào một câu, nhưng dường như không dám khoảng định.
 
"Không thể tưởng được kiến thức Hàn huynh lại rộng rãi như thế, ngay cả bảo vật như vậy cũng có thể nhận ra. Đây đúng là một cây Huyết Nha Mễ ngàn năm hiếm thấy. Ăn hạt gạo này vào chẳng những có thể làm tăng tinh huyết cải thiện thân thể, mà đối với người tu luyện ma công Huyết hệ như Loan Long đạo hữu càng có thể kích phát tiềm lực tinh huyết, làm cho pháp lực có thể tạm thời tăng vọt hơn hai ba thành. Đây cũng là một trong những vật mà Bạch gia chúng ta đáp ứng đền đáp cho Loan Long đạo hữu. Mặt khác hương vị của Huyết Nha Mễ càng là thiên hạ tuyệt luân, chỉ cần ăn một hạt có thể lưu mùi thơm này đến mấy tháng."
 
"Ta cũng chỉ nghe nói qua vật ấy mà thôi, nhưng đây là đầu lần nhìn thấy kỳ vật như thế. Chặc chặc, nghe nói Huyết Nha Mễ này chẳng những điều kiện sinh trưởng ngặt nghèo dị thường, hơn nữa phải tưới tắm tinh huyết kỳ thú đặc biệt liên tục mới tăng trưởng khỏe mạnh. Huyết Nha Mễ tệ nhất cũng phải trăm năm sau mới ăn được. Bạch huynh lại có thể lấy được một hạt Huyết Nha Mễ ngàn năm thật khiến Hàn mỗ mở rộng tầm mắt." Thần sắc Hàn Lập hơi hơi phức tạp chậm rãi nói ra.
 
Huyết Nha Mễ này là một loại đặc sản của ma giới, nhưng cho dù ở Ma giới vẫn cực kỳ hiếm thấy, đương nhiên Hàn Lập đã sớm lưu tâm, là một trong những vật mà Hàn Lập muốn có trong chuyến đi Ma giới này.
 
Bởi vì hắn biết vật này nằm trong số kỳ vật có hiệu quả nâng cao thân thể.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2056


Báo Lỗi Truyện
Chương 2056/2446