Chương 2046: Huyễn Dạ thành


Năm sáu ngày sau, cự thuyền cuối cùng cũng ra khỏi vùng đất hoang, phía trước bỗng thấy xuất hiện một mảnh lớn đồi núi.
 
Xa xa núi non nhấp nhô trập trùng, liếc mắt một cái nhìn như không thấy điểm cuối.
 
Cự thuyền bay thẳng tới vùng núi non, chớp lên mấy cái, liền mất hút nới cuối chân trời.
 
Một tháng sau, trong một thung lũng bao quanh bởi đồi núi, bất ngờ xuất hiện một tòa thành trì vô cùng to lớn xây bằng đá màu vàng, nhìn tòa thành này rộng lớn đến hơn ngàn dặm, mặt sau dựa vào núi, mặt trước được bao quanh bởi lớp tường thành cao tới hơn trăm trượng.
 
Cả tòa cự thành này lơ lửng trên không, một màn sáng màu vàng mênh mông giống như cái đáy nồi đỡ bên dưới, đúng là một cái đại cấm chế vô cùng huyền diệu.
 
Hàn Lập đứng tại mũi thuyền xa xa, nhìn cự thành phía trước, trên mặt lộ ra biểu tình như có chút đăm chiêu .
 
"Hàn huynh, đây chính là Huyễn Dạ thành của Bạch gia ta. Thành này tuy rằng không thể so với mấy siêu cấp cự thành ở thánh giới, nhưng tại nơi xa xôi hẻo lánh này cũng được coi là không nhỏ. Có điều tồn tại cấp ma tôn trong thành có tới hơn mười người, Bạch gia chúng ta cũng được coi là một trong tứ đại gia tộc ở nơi đây. Đạo hữu bất kể muốn mua gì đó hay nếu gặp phải phiền toái nào đó, chỉ cần nói ra hai chữ Bạch gia thì không ai là không dám nể mặt đạo hữu." Bạch Vân Hinh đang đứng bên cạnh Hàn Lập, cười khẽ nói.
 
"Đa tạ ý tốt của tiên tử. Tại hạ đúng là đang tính toán mua vài thứ tại quý thành." Hàn Lập nghe xong vẻ mặt khẽ động, mỉm cười trả lời.
 
"Hàn huynh dù sao cũng một thân một mình, hay là hãy ở tại khách khanh lầu của Bạch gia chúng ta đi. Với tu vi của đạo hữu mà ở đó thì các trưởng bối trong tộc nhất định sẽ không phản đối. . ." Bạch Vân Hinh mắt đẹp chớp mấy cái, dò hỏi hai câu.
 
"Khách khanh lầu! Tiên tử vẫn không buông tha việc mời chào Hàn mỗ?" Hàn Lập nghe xong, yên lặng cười nhẹ.
 
"Đạo hữu tu vi đã đến cảnh giới Luyện Hư hậu kỳ đại thành, khoảng cách với Hợp Thể chẳng qua chỉ còn nửa bước mà thôi. Nếu không thì cũng không thể nào dễ dàng chém giết đám ma bức kia được. Tu vi đạo hữu kinh người như vậy lại cộng thêm là tán tu, bất cứ gia tộc nào thấy đạo hữu cũng đều dốc vốn mời chào. Chúng ta Bạch gia tự nhiên cũng sẽ không ngoại lệ." Bạch Vân Hinh cười dài, không chút kiêng kỵ nói.
 
"Nhưng là tại hạ vẫn muốn giống như trước đây. Hàn mỗ tạm thời còn chưa muốn dựa vào gia tộc nào cả. Tại hạ tu vi đúng là đang ở bình cảnh, muốn đi du ngoạn đây đó một thời gian, tìm hu vọng tiến giai ma tôn. Vì vậy mà trong khoảng mấy trăm năm nữa sẽ không gia nhập bất cứ thế lực nào. Chẳng qua tại hạ có thể hứa hẹn, nếu sau này muốn gia nhập một thế lực nào đó, nhất định sẽ nghĩ tới Bạch gia đầu tiên." Hàn Lập ngáp một cái, mơ hồ trả lời.
 
"Hàn huynh nói lời ấy, thiếp thân ghi nhớ trong lòng. Bạch gia chúng ta luôn mở rộng cửa với Hàn huynh. Về phần sự việc Phúc Thiên gia tổ, trở về ta sẽ lập tức liền cho người bẩm báo một tiếng. Hàn huynh tại nơi hoang dã đã có ân cứu mạng với chúng ta, hẳn là không thành vấn đề lớn." Bạch Vân Hinh thở dài, có một chút tiếc nuối nói.
 
"Tại hạ nghe nói muốn xuyên qua Huyễn Khiếu sa mạc, cách tốt nhất là có một con Bát Túc ma tích để cưỡi, không biết Bạch gia có nuôi dưỡng loại ma thú này không?" Hàn Lập cười nhẹ, bỗng nhiên biến đổi chủ đề hỏi một câu, giống như chỉ là thuận miệng hỏi.
 
"Bát Túc ma tích! Hàn huynh lại muốn tìm loại này ma thú này để tiến vào Huyễn Khiếu sa mạc sao?" Bạch Vân Hinh nghe vậy ngẩn ra, có một chút bất ngờ hỏi.
 
"Tại hạ đích thực có ý này. Nếu không có thì thật là phải đi bộ qua Huyễn Khiếu sa mạc, như vậy sẽ rất hao phí thời gian. Làm sao vậy, chẳng lẽ Bạch gia không có ma thú này?" Hàn Lập ánh mắt chợt lóe, bình tĩnh hỏi ngược lại.
 
"Cũng có, thế nhưng nếu Hàn huynh muốn có một con thì sợ rằng không thể. Không chỉ Bạch gia, mà mấy đại gia tộc khác cũng sẽ không đem Bát Túc ma tích bán cho người ngoài." Bạch Vân Hinh hơi nhíu mày trả lời.
 
"A, sao lại như vậy? Nếu là vấn đề giá quá cao, Hàn mỗ tự thấy mình cũng có chút tích trữ, có thể mang ra hơn nửa tài sản để mua một con." Hàn Lập trong lòng không chút nào ngạc nhiên, sắc mặt vẫn như thường hỏi một câu.
 
"Nếu là vấn đề ma thạch thì mấy đại gia tộc chúng ta cũng không có chuyện không bán cho người ngoài. Ma thú này thưa thớt là một nguyên nhân, nhưng chủ yếu nhất là do những con ma tích này trên phương diện nào đó cũng là căn bản để mấy đại gia tộc tại Huyễn Dạ thành độc vị nơi này, sao có thể dễ dàng mang ra cho người ngoài." Bạch Vân Hinh do dự một chút, mới thâm ý nói.
 
"Độc vị nơi này, lời này là sao? Chỉ là mấy đầu ma thú cũng dính dáng đến sự tình quan trọng như vậy ư!" Hàn Lập vẻ mặt khẽ động, thật có mấy phần không hiểu.
 
"Nguyên do trong đó tuy rằng không tính là bí mật lớn gì, nhưng là trưởng bối trong tộc lại không cho phép nói ra. Hàn huynh không ngại thì đợi khi gặp được Phúc Thiên gia tổ hỏi một câu. Nếu là gia tổ chủ động cho biết, tự nhiên không có bất cứ vấn đề gì. Còn về sự tình Bát Túc ma tích, chỉ lão tổ trong tộc mới có thể làm chủ." Bạch Vân Hinh do dự một chút, có mấy phần ngưng trọng nói.
 
"Thì ra là thế, Hàn mỗ muốn có được Bát Túc ma tích, còn cần phải hướng Phúc Thiên tiền bối thỉnh giáo rồi." Hàn Lập có chút đăm chiêu nói.
 
Bạch Vân Hinh gật gật đầu, không nói gì nữa.
 
Lúc này, cự thuyền bay nhanh cuối cùng cũng tới phụ cận trên không Huyễn Dạ thành, đồng thời độn quang chợt tắt rơi xuống phía dưới, ngừng tại một chỗ khoảng mấy chục trượng trên cửa thành.
 
Nơi này đang có một ít ma tộc ra vào, vừa thấy phụ cận xuất hiện cự thuyền màu vàng, lập tức tản ra, đồng thời phần lớn đều lộ ra biểu tình kính nể.
 
Dường như những này ma tộc ở đây cũng đều nhận ra lai lịch cự thuyền !
 
Lúc này, Hàn Lập cùng người của Bạch gia từ cự thuyền hạ xuống.
 
Bạch Vân Hinh đơn thủ chợt bấm quyết, cự thuyền quang mang chợt lóe thu nhỏ vô số lần, hóa thành một đạo hoàng quang dài chừng một thước, chợt lóe lên tức thì biến mất trên người nàng.
 
Đám người Bạch gia bao gồm Bạch Vân Hinh, lập tức hưng phấn lao thẳng đến cửa thành.
 
Dẫu sao mọi người rời nhà lâu như vậy, bây giờ có thể bình an trở về, tự nhiên nỗi nhớ nhà trào lên.
 
Hàn Lập trên mặt trước sau nở một nụ cười nhạt, xen lẫn trong trong đám người, dáng vẻ không chút bắt mắt.
 
Cửa thành có mười mấy tên vệ sĩ thân mặc chiến giáp, vừa thấy đám người Bạch Vân Hinh, lập tức có mấy người ra đón, đồng thời cung kính ra mắt ân cần thăm hỏi, sau đó rẽ ra để lộ một con đường cho đám người Bạch gia tiến vào thành.
 
Những ma tộc nơi đấy đối với việc này lại không chút phật lòng, hiển nhiên hằng ngày đã sớm quen loại tình hình này.
 
Bạch Vân Hinh hơi gật đầu, cũng liền dẫn đội đi vào trong thành.
 
Vừa tiến vào cửa thành, trước mặt Hàn Lập lập tức xuất hiện từng tòa phòng ốc màu vàng đất hoặc vuông hoặc tròn chi chít rậm rạp, phòng ốc này trông như cái bao đất không cách nào nhìn thấy điểm cuối.
 
Xung quanh những phòng ốc này là những con đường bao quanh , so với thành trì bình thường dường như hơi nhiều đường một chút.
 
Mà trong đám phòng ốc này, thỉnh thoảng có mấy tòa cao lên rất nổi bật, hoặc là hình dạng cự tháp, hoặc là lầu các cao tới mười mấy tầng.
 
Hàn Lập ánh mắt quét qua một lượt, lập tức thu trở về.
 
Thành này chẳng những có cấm không cấm chế, lại dường như còn bố trí cấm chế hạn chế thần niệm cực kỳ lợi hại, cho dù thần niệm cường đại như hắn cũng chỉ có thể quét ra mấy dặm, xa hơn nữa liền mơ hồ không rõ.
 
Đương nhiên đây không phải là Hàn Lập thật không cách nào tỏa thần niệm ra xa hơn, mà là làm như vậy, khẳng định sẽ kích phát những cấm chế này, do đó bại lộ tu vi chân chính.
 
Lúc này, đám người Bạch gia đang đi trên đường trong thành, lập tức đứng tại chỗ không tiến lên nữa.
 
Hàn Lập đuôi mày khẽ động, nhưng cuối cùng không dò hỏi cái gì.
 
Kết quả một lát sau, thấy vài chiếc xe được mười mấy con ma thú tựa như lộc mà không phải lộc, tựa như mã mà không phải mã kéo xe, phát ra những tiếng ầm ầm xuất hiện trên đường, giống như một cỗ cuồng phong ùa tới trước mặt đám người Hàn Lập, ngừng lại tại chỗ.
 
Thú xe chợt nghiêng một chút lộ ra một chữ "Bạch" viết bằng cổ văn to như cái đấu được viết bên ngoài xe, trên xe mỗi bên một tên nam tử thân mặc áo da thú đang điều khiển ma thú.
 
"Tham kiến phu nhân, tiểu nhân phụng mệnh lão gia tới đón phu nhân về nhà." Một tên đại hán da thịt đen nhánh dẫn đầu đoàn xe ma thú nhảy xuống, hướng Bạch Vân Hinh thi lễ sâu một cái, kính cẩn dị thường nói.
 
"Ta biết rồi. Hàn huynh hiện tại thật không tính toán đi tới Bạch gia sao? Cho dù Hàn đạo hữu hiện tại không gia nhập bản tộc, nhưng tìm một chỗ ở cho đạo hữu vẫn là sự tình dễ như trở bàn tay! Nếu là ở tại trong tộc, nói không chừng lập tức có thể thấy được lão tổ đó!" Bạch Vân Hinh hướng đại hán khoát tay, lại quay người hướng Hàn Lập cười duyên nói.
 
"Không cần. Bạch tiên tử vừa mới về tộc, sợ rằng có rất nhiều chuyện cần phải xử lý, tại hạ cũng tính toán ở trong thành trước tiên tham quan mọi nơi đã, ngày khác tại chính thức đến nhà bái phỏng." Hàn Lập khe khẽ mỉm cười, chợt chắp tay nói.
 
"Nếu Hàn huynh tâm ý đã định, thiếp thân cũng không nói thêm cái gì. Miếng ngọc bài này vật tùy thân của ta, đạo hữu cứ cầm lấy là được. Khi nào đạo hữu muốn tới, chỉ cần lấy miếng ngọc bài này ra liền có thể trực tiếp đến Bạch gia tìm thiếp thân, mà không bị người khác ngăn cản ở ngoài."
 
Bạch Vân Hinh lộ ra vẻ đáng tiếc, đơn thủ chợt cuộn tròn lại, giữa ngón tay bỗng nhiên xuất hiện thêm một khối ngọc bài xanh thăm thẳm, đồng thời cổ tay run lên ném qua chỗ Hàn Lập.
 
Hàn Lập không khách khí nhận lấy ngọc bội, đồng thời cúi đầu nhìn lướt qua.
 
Ngọc bội này dường như không phải là ngọc thạch bình thường luyện chế mà thành, óng ánh lại mơ hồ có một ít tơ máu trộn lẫn trong đó, mặt ngoài khắc một bộ cung nữ Phi Thiên đồ. Mà hình dạng cung nữ lại có mấy phần giống Bạch Vân Hinh.
 
Hàn Lập trong lòng khẽ động, gật gật đầu liền đem ngọc bài thu lại.
 
Sau một lát thời gian, đám người Bạch gia phân ra lên mấy chiếc thú xe, lập tức ầm ầm chạy trên đường phố.
 
Hàn Lập mắt thấy thú xe đi khuất, tức thì tay áo run lên, lập tức xoay người hướng một con đường lớn khác bước đi, trong chớp mắt liền mất hút trong đoàn người ma tộc.
 
Huyễn Dạ thành tuy rằng không có tồn tại Thánh Tổ tọa trấn, nhưng có thể tụ tập hơn mười ma tôn tại một thành, tại ma giới tự nhiên cũng có chút danh tiếng, cao giai ma tộc nhiều hơn xa cự thành bình thường.
 
Thành này khác hẳn Huyết Nha thành lúc trước, các loại kiến trúc nhiều vô số, vượt xa sự tưởng tượng của Hàn Lập.
 
Chẳng những có cửa hàng tài liệu, cửa hàng luyện khí bình thường, lại có cả ma quán chuyên môn truyền thụ ma công bình thường, đông đảo ma tộc thấp giai ra vào như kiến trong quán.
 
Điều này khiến cho hắn không khỏi có một chút hiếu kỳ.
 
Ma quán này cũng giống như đạo quán ở linh giới chuyên môn truyền thụ pháp thuật cơ bản, ma tộc vậy mà cũng có một nơi như vậy, lại rập khuôn giống hệt như đạo quán linh giới.
 
Hàn Lập đi qua một cự tháp quanh đó, mặt ngước lên thấy một cái bảng hiệu bên trên, nhìn lướt qua lập tức trên mặt lóe lên biểu tình kinh ngạc.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2046


Báo Lỗi Truyện
Chương 2046/2446