Chương 2004: Đại Thắng.


Ừm, tên Ma Tôn hậu kỳ kia mặc dù rất khó giải quyết, nhưng đúng là đã bị ta giết! Hàn Lập không cần phải giấu giếm việc này, lạnh nhạt gật đầu cười.
 
Hàn đạo hữu thật sư đã lập công lớn, trận chiến này chúng ta thắng rồi. Lão giả tóc bạc nghe vậy, một chút lo lắng trong lòng cuối cùng cũng hoàn toàn thả lỏng, mừng như điên nói.
 
Tiếp theo hắn không suy nghĩ thêm, hít sâu một hơi, đột nhiên lớn tiếng quát to:
 
Thánh Tổ Ma Tộc đã bị chúng ta đánh bại, đám Ma Tộc nhãi nhép các ngươi nhất định phả chết. Hồn phi phách tán là kết quả duy nhất của các ngươi!
 
Giọng nói lão giả như sấm sét, không ngừng vang vọng khắp hư không trên chiến trường, cơ hồ hai tộc Nhân Ma đều nghe rõ.
 
Bên Nhân Tộc vừa nghe xong, hiển nhiên hoan hô một trận, tinh thần trong nháy mắt tăng vọt mấy lần, mà bên Ma Tộc nghe vậy thì lại tao động một trận.
 
Những Ma Tôn cao giai sau khi nhìn về phía lão già, kết quả không thấy thân ảnh hai người huyết bào thiếu niên và Ma Tộc đại hán, trong lòng nhất thời hoảng sợ, ánh mắt không khỏi có chút mờ mịt.
 
Mà lão giả tóc bạc và Kim Việt thiền sư thấy cảnh này, tay bắt quyết, lập tức lấy ra mấy kiện bảo vật phóng về một chiến đoàn gần bọn họ nhất.
 
Ở nơi đó đang có hai gã trưởng lão Thiên Uyên Thành và hai gã Ma Tộc tôn giả đánh nhau khó phân thắng bại, vừa thấy thế tới của hai người hung hăng như vậy, lúc này sắc mặt đại biến nhìn nhau một cái.
 
Chạy!
 
Một lão giả mặc ma giáp màu xanh bỗng nhiên khẽ quát một tiếng.
 
Một gã Ma Tôn khác cả người bị hắc khí bao phủ, không nói hai lời hừ một tiếng, hai tay chà xát đánh về phía đối diên.
 
Tiéng ầm ầm nổ ra!
 
Vô số lôi hỏa màu đen khí thế phô thiên cái địa phóng ra, tam thời đánh hai trưởng lão Nhân Tộc thối lui, tiếp theo phất tay, một chiếc thuyền gỗ đen thui liền xuất hiện giũa không trung.
 
Hắn chớp cái liền xuất hiện phía trên.
 
Thuyền gỗ ầm vang một tiếng, liền hóa thành một đạo hắc hồng phá không bay đi.
 
Về phần lão giả giáp xanh, sớm lấy ra một phiên kỳ màu xanh, hung hăng vỗ ra một đoàn quang hà màu xanh đại phóng, bao phủ thân hình vào trong.
 
Dị quang chợt lóe, hắn liền biến mất tại chỗ.
 
Sau một khắc, không gian cách đó trăm trượng ba động, một đạo nhân ảnh mờ nhạt chợt lóe hiện ra, nhưng thanh quang lại phát sáng, lần nữa biến mất không thấy.
 
Hai gã Ma Tôn này không chút do dự chạy trốn.
 
Đối thủ của bọn họ, hai gã trưởng lão Thiên Uyên Thành thấy cảnh này hiển nhiên không cam lòng, hợp lực đánh lui lôi hỏa màu đen, tiếp theo khống chế độn quang định đuổi theo.
 
Nhưng đúng lúc này, lão giả tóc bạc và Kim Việt thiền sư chợt lóe tới gần đó lập tức gọi hai người lại.
 
Hai vị đạo hữu không cần đuổi theo hai tên Ma Tôn đó, trước tiên đi giúp mấy vị đạo hữu khác thì tốt hơn! Lão giả tóc bạc khẽ nhúc nhích môi truyền âm qua.
 
Tiếp theo biến đổi độn quang, lại bay về một chiến đoàn khác.
 
Hai gã trưởng lão nọ lúc này có chút chợt hiểu, liền bỏ qua ý định truy đuổi, bay sang chiến đoàn khác trợ giúp.
 
Trong nháy mắt, cả đại quân Ma Tộc hoàn toàn đại loạn.
 
Những Ma Tộc tôn giả thấy tình thế không ổn, tại trận có không ít kẻ chạy trốn.
 
Có vài kẻ hung ác muốn dẫn quân tiếp tục chém giết, nhưng lại bị tu sĩ Hợp Thể Kỳ của Nhân Yêu hai tộc bao vây, kết quả có tên bị giết tại trận, cũng có tên bị thương nặng bỏ chạy.
 
Về phần Ma Tộc cấp thấp, không có Ma Tộc tôn giả chỉ huy, trong lòng vô cùng sợ hãi, không còn lòng dạ nào tấn công thành trì, thế bại càng không thể cứu vãn.
 
Nhân Yêu hai tộc ngay cả khi tổn thất trầm trọng, nhưng vì sĩ khí đại tăng, đều lao xuống thành trì chặn đường đuổi giết.
 
Trong lúc nhất thời, trong phạm vi mấy vạn dặm tràn ngập tiếng kêu thảm, vô số Ma Tộc hoảng hốt chạy về phía xa.
 
Mà phía sau chúng là đủ loại quang hoa khí thế phô thiên cái địa đuổi theo không tha, thỉnh thoảng có vài thấp, trung giai Ma Tộc bị quang hoa lướt qua, liền rơi rụng từ không trung xuống, không biết sống chết thế nào.
 
Hàn Lập vẫn không cùng đám người Kim Việt thiền sư ra tay đối phó Ma Tộc tôn giả, mà chỉ lẳng lặng đứng tại chỗ nhìn quá trình đại quân Ma Tộc tan rã
 
Sau khi hắn nhìn thấy tất cả Ma Tộc đều chạy ra khỏi phạm vi gần Thiên Uyên Thành, cũng thấy được Nhân Yêu hai tộc đuổi giết vượt ra khỏi tầm mắt, rốt cục mới thở dài một hơi.
 
Loại tình hình này, xem ra đại quân Ma Tộc thật sự đã bại trận.
 
Giờ phút này cho dù có hóa thân Thánh Tổ Ma Tộc nào khác phủ xuống, thì cũng không thể cứu vãn được nữa.
 
Hàn Lập sau khi đứng tại chỗ một lát, mắt thấy phần lớn thủ vệ đã truy đuổi khá xa, thanh quang chợt lóe mang theo Báo Lân Thú bay về thành.
 
Trong thành, tồn tại bình thường của hai tộc Nhân Yêu và tán tu đều biết tin Ma Tộc đại bại, trong thành nhất thời tràn ngập tiếng hò reo, vô số tu sĩ cấp thấp lao ra khỏi nơi ở, nhiệt tình phát tiết sự vui mừng như điên của mình.
 
Trong lúc nhất thời, trên đường và khoảng không đều đầy ắp bóng người, vô cùng náo nhiệt.
 
Hàn Lập thấy cảnh này, ngay cả tâm tình luôn bình tĩnh như nước, giờ phút này cũng không khỏi cảm thấy vui mừng, nhưng vẫn không có ý dừng lại, một mực bay về nơi ở.
 
Không lâu sau, hắn đã thấy thạch tháp của mình từ xa, độn quang chợt lóe liền không chút chần chờ, trực tiếp bay vào trong.
 
Hắn cũng không trở lại đỉnh tháp, mà là trực tiếp làm phép, độn nhập vào mật thất sâu hơn trăm trượng dưới đáy thạch tháp.
 
Hàn Lập mở cấm chế ra, sau khi dặn dò Báo Lân Thú vài câu liền vội vàng nhập định điều tức.
 
Hiện tại hắn tổn hao nguyên khí rất nhiều, trong người còn có đủ loại dược lực xung đột, tình hình hiển nhiên không lạc quang, cho nên càng sớm điều trị càng tốt.
 
Bởi vậy thậm chí hắn không chờ đám người lão giả tóc bạc đắc thắng trở về đã quay về bế quan trước.
 
Ngay khi Hàn Lập bế quan, tu sĩ Nhân Yêu hai tộc dưới sự dẫn dắt của tu sĩ Hợp Thể Kỳ, một hơi đuổi giết đại quân bại trận của Ma Tộc ba ngày ba đêm.
 
Mặc dù trong quá trình này không giết được bao nhiêu Ma Tộc tôn giả, nhưng tồn tại Ma Tộc cấp thấp thì lại bị bọn họ giết ít nhất cũng năm sáu phần.
 
Đại quân Thiên Uyên Thành xem như chính thức đại thắng, lúc này mỗi người đều mang theo sự hưng phấn trở về thành.
 
Đương nhiên vì đề phòng tàn dư Ma Tộc giở trò, lão giả tóc bạc vẫn an bài không ít nhân thủ, tiếp tục giám sát động tĩnh của đám Ma Tộc còn sót lại.
 
Trở về thành, tất cả mọi người xuất chiến được những người ở lại cực kỳ hoan nghênh, hơn nữa trong thành còn tổ chức tiệc rượu ăn mừng náo nhiệt
 
Cơ hồ toài bộ người trong thành đều tham gia ngày lễ long trọng này.
 
Nhưng rất nhiều người không biết đến, trưởng lão Thiên Uyên Thành không ai tham gia tiệc chúc mừng này mà là đang cùng một số tu sĩ Hợp Thể Kỳ đã xuất chiến họp mặt trong một gian đại điện bí ẩn.
 
Trong đó có vài sứ giả Hợp Thể Kỳ từ Thánh Đảo lén đến trợ giúp, cũng có vài tu sĩ khổ tu không xuất hiện trong Thiên Uyên Thành.
 
Lúc này, đám tồn tại Hợp Thể Kỳ nghe lão giả tóc bạc thuật lại chuyện hóa thân Huyết Quang bị vạn trùng cắn nuốt, không khỏi lộ ra vẻ hoảng sợ.
 
Phệ Kim Trùng, hơn nữa còn là Phệ Kim Trùng trưởng thành. Đám hung trùng này không ngờ còn có người bồi dưỡng ra hơn vạn con, thật đúng là khó tin. Nói như vậy, hóa thân Huyết Quang Thánh Tổ kia và một gã Ma Tôn hậu kỳ còn lợi hại hơn, toàn bộ đều bỏ mạng trong tay Hàn đạo hữu? Một gã hán tử mặt đen thì thào hỏi.
 
Nói ra thật sự xấu hổ. Trận chiến này lão phu không thể làm được gì nhiều, chỉ là lúc trước cùng Kim Việt thiền sư cuốn lấy hóa thân lão ma tổ một lát, sau đó lại dựa vào Phệ Kim Trùng của Hàn đạo hữu mới có thể giết được đối phương. Mà trước đó Hàn đạo hữu cũng tự mình giải quyết một gã Ma Tôn hậu kỳ khác. Lão giả tóc bạc cười khổ nói.
 
Cốc huynh cần gì quá khiêm tốn, nếu không có ngươi và đại sư vận dụng Thánh Bảo, e rằng Hàn đạo hữu cho dù có thể thúc dục Phệ Kim Trùng cũng rất khó đuổi theo hóa thân Thánh Tổ nọ. Một lão ông tóc xanh, hai mắt dài nhỏ như nghĩ tới điều gì đó nói.
 
Thôi Ông, Thái Cực Thánh Bảo nọ là bảo vật mà Mạc Giản Ly đại nhân trước khi đi ban tặng, Cốc mỗ tuyệt đối không dám nhận công lao này! Lão giả tóc bạc nghe vây, cuống quít lắc đầu nói.
 
Huyền Thiên Thánh Bảo nọ vì để thúc dục thật tốt, Cốc huynh và đại sư đã liều mạng tổn thất tinh huyết cả người mới có thể làm được, sao lại nói là không có công lao? Nếu như vậy cũng không tính thì ta đây lại càng cảm thấy hồ thẹn. Lão ông cười hắc hắc nói.
 
Lão giả tóc bạc và Kim Việt thiền sư hiển nhiên đã khiêm tốn.
 
Lúc này, một phụ nhân mặc áo xanh nhạt, thản nhiên cười nói:
 
Không cần phải bàn thêm về công lao của Cốc huynh và đại sư, chỉ riêng sự khổ tâm trước đại chiến cũng đủ nói lên công lao của hai vị đạo hữu rồi. Bất quá nghe đạo hữu nói như thế, thần thông của vị Hàn đạo hữu kia tuyệt đối rất lớn, sợ rằng đủ để xếp vào năm người hàng đầu trong Nhân Yêu hai tộc chúng ta. Nhân vật cỡ này thiếp thân nhất đĩnh phải gặp mặt một lần, nhưng vị đạo hữu này hiện tại đang ở đâu?
 
Không sai, lời của Thủy phu nhân cũng giống với ý lão phu. Ta cũng muốn gặp mặt một lần. Những người khác lập tức chen vào nói.
 
Chư vi đạo hữu hiện tại muốn gặp Hàn huynh thì sợ rằng có chút không tiện, bởi vì đại chiến lần này Hàn đạo hữu hao tổn nguyên khí không ít cho nên sau khi trở về thành liền lập tức bế quan nhập định. Cho nên lần này tụ tập, ta cũng không mời Hàn đạo hữu tới. Lão giả tóc bạc chậm rãi nói.
 
Thì ra là thế, thiếp thân đã có chút lỗ mãng. Vậy thiếp thân sẽ chờ khi Hàn đạo hữu xuất quan, lại tự tìm đến thăm hỏi. Phụ nhân áo xanh nghe vậy, trên mặt hiện lên vẻ đáng tiếc.
 
Mấy người khác cũng lộ ra vẻ tiếc nuối, nhưng hiển nhiên không tiện nói thêm gì.
 
Trận chiến này mặc dù công lao Hàn đạo hữu không nhỏ nhưng bổn thành có thể may mắn thoát khỏi khó khăn, chủ yếu vẫn nhờ chư vị tương trợ. Lão cũng không biết nói gì đề cảm tạ, sau này chư vị chỉ cần có chỗ nào cần đến Thiên Uyên Thành, chỉ cần nói với lão phu một tiếng, bổn thành chắc chắn sẽ toàn lực báo đáp. Vẻ mặt lão giả tóc bạc nghiêm nghị, ôm quyền nói với những người khác.
 
Mấy tên trưởng lão Thiên Uyên Thành khác cũng đứng dậy, đồng dạng không ngừng hứa hẹn.
 
Những tu sĩ Hợp Thể Kỳ khác nghe xong, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ vui mừng, lấy thân phận của đám người lão giả, loại hứa hẹn này không phải chuyện đùa, sau này khắng định sẽ có tác dụng lớn, lúc này cũng đồng dạng khách khí vài phần.
 
Đại chiến lúc này, chúng ta mặc dù thắng lợi nhưng cũng không thể khinh địch. Dù sao Ma Tộc tôn giả và gần một nửa đại quân Ma Tộc vẫn không tổn hao gì. Tên Huyết Quang Thánh Tổ kia chỉ cần nhẫn tâm, đồng ý phủ xuống Linh Giới một khối hóa thân khác, chỉ sợ chúng ta phải đối mặt với một trận khổ chiến khác, vì đề phòng việc này, bổn thành quyết không thể cố thủ, mà phải nhân cơ hội đại thắng này chủ động xuất kích, tiếp tục đuổi giết tàn dư Ma Tộc, không để chúng có cơ hội tập hợp nổi dậy. Vẻ mặt lão giả tóc bạc có vài phần âm trầm nói.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #2004


Báo Lỗi Truyện
Chương 2004/2446