Chương 1998: Kinh thiên nhất kích


[Mới] - Ám Hắc Tru Tiên

Thương Khung Truyện

Những pho phật tượng này lúc đầu mới hiện ra tuy rằng có chút mơ hồ không rõ nhưng chỉ chốc lát sau kim quang đại phóng liền hiện ra rõ ràng ra. Mỗi một pho đều kim quang chói lọi, phảng phất như được chú tạo từ vàng ròng vậy.
 
"Kim thân pháp tướng! Không đúng, chỉ là phỏng chế vật phẩm thôi."
 
Huyết bào thiếu niên kia đầu tiên là ngẩn ra nhưng sau khi dùng thần niệm tỉ mỉ đảo qua một lượt liền lộ ra vẻ khinh thường, cười lạnh nói.
 
"Là Kim thân đơn giản hoá, mười tám cái cũng đủ đề hàng ma phục yêu."
 
Tăng nhân nhàn nhạt nói, hai tay bỗng nhiên bấm quyết miệng niệm chú, sau đầu đột nhiên hiện ra mấy vòng thất thải quang hoàn.
 
Mười tám khoả phật tượng kia dưới tầng tầng thất thải quang mang quét qua liền ào ào mở mắt ra, tay chân vung vẩy, tựa hồ như đã sống dậy.
 
Huyết Quang hoá thân thấy cảnh này sắc mặt trầm xuống, cũng không nói hai lời đưa tay ra phía sau đầu vuốt một cái. Một thanh âm chói tai truyền ra, một khô lâu đỏ như máu từ sau đầu quỷ dị hiện ra. Khô lâu ấy ước chừng năm sáu trượng, cốt cách toàn thân óng ánh huyết quang, đồng thời còn có vô số luồng khí xám trắng quấn quanh bất định, khô lâu vừa hiện thân Huyết Quang hoá thân liền điên cuồng hét lên, một cỗ sát khí ngất trời theo đó mà cuộn ra.
 
Lão giả tóc bạc cũng không nói hai lời cầm cái quạt bảy màu trong tay hướng đối phương xông tới quạt một cái, tiếp đó một tay còn lại đem năm khoả ngân hoàn liền một thể hoàn ném ra. Cái quạt lông bảy màu kia cũng chính là năm đó khi còn ở Nhân giới mà Hàn Lập từng phỏng chế luyện chế qua, Thất Diễm phiến.
 
Năm đó, kiện phỏng chế linh bảo kia tuy rằng giúp hắn diệt sát không biết bao nhiêu cường địch, giờ đây chính là lúc chính phẩm trổ uy, uy năng tự nhiên càng không thể so bì được.
 
Chỉ thấy mặt ngoài quạt lông ầm vang một tiếng, vô số phù văn đỏ sậm tuôn ra, một đầu hoả điểu theo đó mà bay ra, bất quá lúc bắt đầu bay ra nó chỉ tầm một thước, nhưng sau mấy lần chớp động liền biến lớn thành mười trượng.
 
Hoả điểu hai cánh nhẹ nhàng quạt một cái, linh vũ toàn thân theo đó tản ra một cỗ thất sắc quang diễm, khí tức cực nóng theo đó mà tràn ngập thiên không, cũng có một đoàn thất sắc quang diễm hướng Huyết Quang hoá thân cuốn tới.
 
Về phần năm khoả ngân hoàn màu bạc kia sau khi được ném ra trong nháy mắt liền biến thành một cái cự hoàn vắt ngang trời, không trung theo đó mà xuất hiện năm bóng trăng năm màu, đồng thời cũng bộc phát ra từng tiếng "ông ông" quái dị.
 
Tốc độ xuất thủ của Kim Việt thiền sư tuy rằng không nhanh hơn lão giả nhưng cũng không quá chậm, sau khi tiếng chú ngữ truyền ra, đám phật tượng theo đó bỗng nhiên quỷ dị biến mất không thấy. Sau một khắc, bốn phía huyết bào thiếu niên kim quang chợt chói loà, mười mấy khoả phật tượng theo đó lặng lặng xuất hiện, mặc dù tay chân chúng chưa động nhưng từng cỗ vô hình cự lực trống rỗng hiện ra, hướng trung tâm áp tới.
 
Huyết Quang hoá thân sắc mặt âm trầm, sau một tiếng hừ lạnh ngoài thân đột nhiên toát ra từng cỗ huyết sắc ma vân, hai tay áo vung lên, vô số huyết sắc quang đoàn hướng bốn phương tám hướng kích tới, đồng thời khô lâu sau lưng thoáng mơ hồ đi rồi trực tiếp hoá thành một đạo hư ảnh hướng thất sắc hoả điểu lao tới.
 
Trong chốc lát, phụ cận huyết vân chợt ầm ầm nổ vang lên, ngân phát lão giả và Kim Việt thiền sư hai người dựa vào bảo vật lợi hại cùng trận pháp cấm chế cùng hoá thân Thánh tổ này bắt đầu tranh đấu với nhau.
 
Một tiếng "oanh" lôi âm trầm muộn.
 
Hàn Lập chỉ cảm thấy hai tay nóng lên, hai toà sơn phong cao chục trượng thoáng cái tuột tay bắn ra, đồng thời thân hình chấn động mà bay ngược về phía sau vài chục trượng, sau một cái trở mình nữa thì thân hình mới ổn định lại trên không trung, trên mặt theo đó chợt chớp hiện một tầng đỏ sậm trên mặt. Về phần nam tử Ma tộc đối diện, thân hình cũng rung mạnh lên rồi lui lại về phía sau cỡ mười trượng, đôi cự giản biến ảo ra trong tay lúc trước cũng rơi ra.
 
Về phần Kim thân ba đầu sáu tay lại đang cùng một vật toàn thân đen kịt có chút giống sơn quái đánh nhau bất kể trời đất. Quyền cước huy động, một cái kim quang loạn động ầm ầm bạo liệt không ngừng hướng, một cái ma khí cuồn cuộn, hắc mang gai mắt tung toé khắp nơi, thanh âm thê lương chói tai liên miên bất tận.
 
Thế nhưng, bất kể là Phạm Thánh kim thân hay quái vật hình người, quyền cước cự lực hạ lên thân đối phương đều phảng phất như gãi ngứa lẫn nhau, nhiều lắm cũng chỉ khiến thân thể rung động lui lại vài cái rồi lại tiếp tục phi tới đối phương đánh tới, cả hai tựa như có được kim thân bất hoại!
 
"Không sai, không sai, không ngờ chỉ bằng thân thể liền cùng ta khó phân thắng bại, ngược lại đây là lần đầu tiên ta gặp phải. Bất quá, nếu chỉ có chút thực lực ấy cũng khó mà tiếp tục được."
 
Trong tay Ma tộc đại hán có chút bỏng rát, vẻ điên cuồng trên mặt theo đó mà biến mất không thấy mà lại mang theo một tia lãnh khốc, nói.
 
"Ngươi không cảm thấy nói nhảm quá nhiều sao?"
 
Hàn Lập nghe vậy mặt không chút thay đổi, linh lực khổng lồ trong người lưu chuyển một trận, cảm giác không khoẻ trên người theo đó mà tán đi toàn bộ, chớp mắt liền khôi phục lại như lúc ban đầu.
 
"Hừ! Hung mỗ khó được phát thiện tâm, cũng là muốn ngươi sống lâu thêm một lát. Nếu đã không cảm kích ta thì ta liền tiễn ngươi lên đường!"
 
Ma tộc đại hán cuồng tiếu một tiếng, ma ảnh như ẩn như hiện phia sau lưng đột nhiên ngưng tụ lên giống như thực thể, đúng là một đầu ma sư ba đầu cực lớn.
 
Thân thể ma sư sau khi ngưng tụ ra rõ ràng liền phát tán ra một cỗ khí tức khổng lồ, đồng thời huyết giáp trên thân đại hán sau một tiếng "phì" liền biến thành một tầng huyết sắc quang diễm bao lấy toàn thân.
 
Đại hán nhe răng cười một tiếng, hai tay chậm rãi nâng lên, đồng thời đưa năm ngón tay hướng Hàn Lập chỉ tới rồi chậm rãi nhắm hai mắt lại. Mà ma sư ba đầu nguyên bản sáu mắt nhắm chặt đột nhiên chậm rãi mở mắt ra, cũng ngắm nhìn cự viên một khắc không rời bằng thứ con ngươi xanh biếc không chút cảm tình.
 
Hàn Lập thấy cảnh này, một cỗ cảm giác dựng tóc gáy chợt bao phủ toàn thân, trong lòng cả kinh mà hét lớn một tiếng, đơn thủ vừa bấm quyết, Phạm Thánh kim thân đang tranh đấu với quái vật phía đằng xa theo đó mà biến mất không một tiếng động, đồng thời thân thể hắn theo đó mà bắt đầu cuồng trướng lên, chớp mắt một cái liền trở thành một đầu kim ma cự viên hơn mười trượng.
 
Phía sau cự viên kim quang chợt loé, Kim thân ba đầu sáu tay liền hiện ra, đồng thời hướng cự viên bổ nhào tới, cùng cự viên hai hợp lại làm một. Khí tức cự viên theo đó mà tăng lên rất nhiều, đồng thời bên trên hai lòng bàn tay lại có thêm hai toà sơn phong một xanh một đen trống rỗng hiện ra.
 
Đúng lúc này, đại hán đối diện hai bàn tay huyết quang chợt loé, hai đạo huyết sắc quang trụ phảng phất như thực chất cùng lúc phun ra, đồng thời ma sư ba đầu phía sau lưng cũng hé miệng phun ra một ba đạo quang trụ một xanh, một trắng, một đen bắn tới.
 
Chỉ một cái chớp động, năm đạo quang trụ nhất thời trên đường bắn tới liền hợp lại thành một thể, hoá thành một đạo quang trụ bốn màu thô to cực kỳ.
 
Cột sáng này bắn đi không chút tiếng động nhưng trong đó ẩn chứa uy năng đáng sợ, cũng khiến cho cự viên mà Hàn Lập vừa biến thành trong lòng giật mình một cái, cũng không cần suy nghĩ đem đại lượng pháp lực theo hai bàn tay thúc ra như mưa rào hướng hai ngọn sơn phong cuồng chú vào.
 
"Ầm ầm" hai tiếng, thanh hắc hai toà sơn phong thoáng nhoáng lên, liền đột ngột như từ đất bằng mọc lên hai toà kình thiên sơn phong, hoá thành hai toà sơn phong hơn trăm trượng, đem cự viên bảo hộ nghiêm mật vào.
 
Quang trụ bốn màu sau một cái chớp động liền hung hăng đánh vào hai toà sơn phong.
 
Một tiếng nổ long trời lở đất bộc phát ra, quầng sáng các màu thoáng cái hiện ra trước hai ngọn sơn phong, biến ảo thành quang diễm cuồn cuộn, thoáng cái liền bốc cao lên ngàn trượng, vừa lúc đem hai toà sơn phong cùng cự viên ở phía sau tất cả đều phủ vào trong.
 
Bên trong quang diễm chớp động liên tục, mặt ngoài hai toà cự sơn theo đó mà vặn vẹo run rẩy một trận, đồng thời nhanh chóng thu nhỏ hoàn nguyên trở lại, sau mấy lần hô hấp thời gian sau liền biến mất vô tung vô ảnh.
 
Không có hai toà cực sơn kia ngăn trở, tất thảy uy năng của đòn công kích đều ào ào đánh về phía cự viên.
 
Kim mao cự viên gầm lên một tiếng giận dữ, kiện chiến giáp màu đen ngoài thân đột nhiên xuất hiện hắc khí cuồn cuộn, vô số hắc sắc phù văn chen chúc chui ra, hoá thành một tầng quang tráo thật lớn đem toàn bộ công kích nhìn như không gì ngăn nổi kia mạnh mẽ đẩy ra ngoài.
 
Quang diễm cùng hắc sắc phù văn đan vào nhau, cũng truyền ra từng đạo thanh âm oanh tạc kinh hồn táng đởm!
 
Tầng quang tráo do hắc sắc phù văn biến thành dưới một chiêu này dần dần trở nên vặn vẹo rồi trở nên mơ hồ đi, đồng thời cũng bộc phát từng tiếng "dát băng" cực kỳ chói tai, phảng phất như tuỳ thời có thể tan vỡ ra.
 
Kim mao cự viên sau một tiếng thét đầy kinh sợ, bên ngoài thân thể đột nhiên kim quang lưu chuyển, thoáng cái liền cuồng trướng lên gấp mười lần, đồng thời hai bên đầu cự viên và bên dưới hai cánh linh quang lưu chuyển một trận, thoáng cái liền thêm vào đó hai khoả đầu lâu cùng bốn cánh tay khác nữa, cự viên vậy mà lại biến thành một đầu kim mao cự viên ba đầu sáu tay. Đồng thời, ngay khi biến thân hoàn tất, sáu cánh tay cự viên tề khởi, đồng thời hướng trời cao trảo tới, sáu đoàn kim quang gai mắt nhất thời hiện lên rồi hướng về phía trước người hợp lại thành một đoàn kim sắc toàn phong (lốc xoáy) hiện ra, đồng thời nhoáng lên một cái liền biến lớn lên.
 
Kim sắc toàn phong chỉ hơi hơi chuyển động một chút, một cỗ cự lực bàng bạc theo đó mà tuôn ra, vừa lúc cùng đám quang diễm hung hăng đụng vào nhau.
 
Lại một tiếng nổ đinh tai nhức óc nữa vang lên, một vòng sóng khí hướng bốn phương tám hướng cuồng quyển tới, hư không phụ cận theo đó mà vặn vẹo mơ hồ đi, đồng thời các loại thanh âm bạo liệt đùng đùng theo đó mà bộc phát ra, phảng phất như muốn đem toàn bộ hư không nơi này xé toạc ra.
 
Đại hán Ma tộc phương xa thấy cảnh này sắc mặt cũng không khỏi biến đổi, tâm niệm vừa chuyển liền đem năm ngón tay hợp lại, năm đạo quang trụ theo đó mà dần dần thu liễm biến mất. Bất quá, sắc mặt lúc này đại hán đã hiện ra một tia mệt mỏi, tựa hồ đòn công kích vừa rồi đã tiêu hao không tí chân nguyên của hắn.
 
Cùng lúc đó, ma sư ba đầu phía sau lưng hắn đồng dạng đóng miệng dừng công kích lại, thần quang trong sáu con mắt cũng ảm đạm đi không ít.
 
Bất quá, một màn kinh người tại phương xa cũng dần dần biến mất đi, lần nữa khôi phục lại cảnh tượng chân thực khiến cho khoé miệng hắn co quắp một chút, thần sắc lần đầu tiên lộ ra vẻ ngoài ý muốn.
 
Chỉ thấy phương xa Kim mao cự viên sừng sững đứng tại chỗ không nhúc nhích, thế nhưng sáu cánh tay mỗi cái đều không ngừng bấm quyết, phía trước người kim sắc toàn phong chẳng những không có biến mất mà diện tích lúc này lại không ngừng tăng vọt lên, tại trước người trướng lui (to nhỏ) bất định, mà từ trong đó lại nổi lên một vòng đạm kim sắc ba lãng, bộ dáng trông có vẻ thần bí dị thường.
 
"Một kích vừa rồi của ta, dựa theo uy năng mà nói cũng chẳng hề kém bao nhiêu so với một kích tuỳ tiện của Đại Thừa kỳ. Ngươi không ngờ có thể bình an không việc gì, xem ra ta thật đúng là coi thường ngươi mấy phần."
 
Ma tộc đại hán tinh quang trong mắt chớp động, có chút kinh ngạc nói.
 
"Có qua thì cũng phải có lại. Ngươi cũng nên phải tiếp một kích của ta rồi hãy nói những lời này cũng không muộn."
 
Sáu mắt cự viên hàn quang chợt loé, từ miệng phun ra tiếng người lạnh băng, tiếp đó sáu cánh tay liền run lên, đồng thời hướng về phía trước người hư không hung hăng trảo tới.
 
"Phì" một tiếng.
 
Vòng xoáy kim sắc cực lớn kia theo đó mà nhanh chóng xoay tròn, dưới một cỗ vô hình cự lực bắt đầu cuồng thiểm rồi áp súc lại thành một khoả kim sắc quang cầu cỡ đầu người. Tiếp đó, bắp đùi cự viên bỗng nhiên hướng về phía trước bước ra một bước, thân thể khổng lồ và kể cả quang cầu trước người thoáng mơ hồ đi rồi đồng thời biến mất tại chỗ.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1998


Chương 1998/2446