Chương 1996: Thiên Uyên đại chiến (5)


Mấy trăm danh tu sĩ dưới sự trợ giúp của khôi lỗi cùng pháp trận, nhất thời đem bảy tám tên Ma tộc tôn giả gắt gao vây tại chỗ.
 
Không riêng gì như thế, Thiên Uyên thành sau một trận quang mang chớp động liền có hơn trăm toà thạch tháp cao mấy nghìn trượng từ dưới đất mọc lên, sau một trận ầm vang liền hướng thẳng đại quân Ma tộc bay tới.
 
Nhất thời, những chiến thuyền cự đại của đại quân Ma tôc cùng tam giác ma tháp huyền phù tại hâu phương Ma tộc tự nhiên cũng không chút khách khí nghênh đón bay tới, cũng sau một trận ông minh từ khoảng cách xa phóng xuất ra vô số hắc sắc quang trụ.
 
Những phi tháp của Thiên Uyên thành mặt ngoài toả ra một tầng ngũ sắc linh quang lưu chuyển đem tất cả số quang trụ kia ngăn lại toàn bộ, cũng một hơi tiếp cận với chiến thuyền của Ma tộc. Lúc này, trong mỗi cái tháp, mỗi một tầng phòng hộ đều mở ra, vô số khôi lỗi giáp sĩ cùng đủ loại linh thú từ đó bay ra, giống như châu chấu tràn tới đám chiến thuyền của Ma tộc.
 
Đám cự thuyền cùng tam giác cự tháp hiển nhiên cũng có đại lượng Ma tộc lưu thủ, sau trận trận quái minh, đồng dạng cũng thả ra một đám Ma tộc giáp sĩ cùng ma cầm đông nghịt nghịt.
 
Trong lúc nhất thời, lưu mang hắc khí phô thiên cái địa, hư không lại bộc phát ra một trận huyết vũ tinh phong.
 
Hàn Lập đem thần niệm thu hồi trở lại, hắn đối với loại tràng diện đại chiến này tự nhiên không hề quan tâm tới, chỉ một bộ ngồi tại trung tâm pháp trận lẳng lặng chờ đợi. Hắn biết rõ, đại chiến nếu đã đạt tới tình trạng như vậy, tuỳ thời đều có khả năng hắn và "đồng bọn" phải xuất động rồi.
 
Quả nhiên, không quá nửa canh giờ sau, pháp trận cực lớn dưới thân đột nhiên ong ong vang lớn, mỗi một danh tu sĩ bên dưới thân đều tự xuất ra một tầng vân vụ quang điểm, đem thân hình nhấn chìm vào trong. Những tu sĩ này đầu tiên là cả kinh nhưng theo đó lại dồn dập từ trong người móc ra một khoả tam sắc ngọc bài, cũng vội vàng thôi động lên. Đủ mọi loại màu sắc linh quang theo những khối ngọc bài hiện ra, cũng biến ảo thành từng cái phù văn màu tím bay vòng vòng vây quanh chúng tu sĩ.
 
Hàn Lập thấy cảnh này trong lòng khẽ động, nhưng chưa chờ hắn có hành động gì thì pháp trận chợt phóng xuất bạch quang, rồi bạch quang lại chợt cuồng trướng lên gấp mấy lần, cũng phát ra một tiếng thanh minh thật dài.
 
Hàn Lập chỉ cảm thấy hai mắt hoa lên, cả người trong nháy mắt liền bị truyền tống đi.
 
Chốc lát sau, sau khi thanh âm thanh minh quàng quạc của pháp trận dừng lại, bạch quang theo đó cũng vụt tắt đi, ba mươi sáu danh tu sĩ cùng Hàn Lập đều biến mất khỏi pháp trận.
 
Cùng lúc đó, tại một phiến thiên không nơi nào đó trong chiến trường, một toà quang trận thật lớn bỗng nhiên hiện ra, linh quang chợt loé, ba mươi sáu danh tu sĩ cùng Hàn Lập thoáng hiện ra.
 
Vị trí những nam tu sĩ kia tựa hồ đã trải qua tỉ mỉ an bài, nhìn như đông một người, tây một người nhưng trên thực tế lại hình thành một cái trận pháp huyền diệu cực kỳ, vừa lúc đem Hàn Lập và bốn kẻ khác cùng vây vào trong.
 
Mà Hàn Lập vừa lúc hiện thân ra thì ngoài thân hắn hắc khí quay cuồng một trận, một kiện hắc sắc chiến giáp quỷ dị hiện ra trên thân thể, đồng thời điểm điểm thanh quang chợt loé, bảy mươi hai khẩu tiểu kiếm xanh biếc cũng từ thể nội nhanh chóng phóng xuất ra, cũng hoá thành một đoá kiếm liên xanh biếc liên tục chuyển động dưới thân.
 
Lúc này hắn mới ngưng trọng ngẩng đầu hướng bốn gã còn lại nhìn tới.
 
Trong đó, hai người chính là ngân phát lão giả cùng Kim Việt thiền sư, bất quá hai người này ngay cả có được vài kiện bảo vật hộ thân nhưng sắc mặt lại tái nhợt dị thường, một người trên thân còn có vết máu loang lổ, dường như đã ăn phải thiệt thòi không nhỏ. Đặc biệt là ngân phát lão giả kia, không chỉ trước ngực và vạt áo đều bị nghiền nát mở tung ra mà ngay cả một cánh tay cũng đã không thấy đâu rồi. Mà đứng đối diện với hai người lại là một gã huyết bào thiếu niên cùng một nam tử mặc tạp dề thú da, trần trụi nửa thân cổ đồng lẳng lặng đứng.
 
Nam tử này một tay cầm một kiện lang nha bổng chớp động hoả diễm xanh biếc, một tay lại cầm một cánh tay cụt máu chảy đầm đìa mặt đầy dữ tợn, tựa hồ cánh tay kia chính là một tay của lão giả bị cường ngạnh giựt đứt ra.
 
Hàn Lập cùng ba mươi sáu danh tu sĩ vừa xuất hiện lại khiến cho thần sắc của lão giả cùng Kim Việt thiền sư thả lỏng đi đôi chút, huyết bào thiếu niên cùng nam tử lại "bá" một cái, ánh mắt đều rơi lên trên người Hàn Lập.
 
Chờ hai người nhìn rõ dung mạo của Hàn Lập hắn thì ánh mắt của tên thiếu niên kia lập tức hiện lên vẻ oán độc sâu nặng, mà nam tử còn lại thì khẽ nhíu mày, trong mắt ẩn ẩn hiện lên một tia hung quang.
 
"Hợp Thể hậu kỳ! Không, tu vi so với tồn tại hậu kỳ bình thường còn hùng hậu hơn nhiều. Huyết Quang đạo hữu, người này chính là mục tiêu ngươi muốn ta đối phó sao? Bất quá, cùng người ngươi nói tu vi cảnh giới dường như không cùng một dạng."
 
Nam tử sắc mặt trầm xuống, quay đầu hướng thiếu niên hỏi một câu.
 
"Đích thật là tên tiểu tử họ Hàn kia nhưng tu vi trước kia của hắn chỉ có trung kỳ cảnh giới a. Nga, bản toạ minh bạch rồi! Nguyên lai thiên tượng tiến giai vài ngày trước chính là do tiểu tử này gây ra. Hung huynh cứ yên tâm, hắn bất quá cũng chỉ là mới tiến giai mà thôi, cảnh giới hẳn là chưa có thể củng cố tốt được, ngươi mà đối phó với hắn trái lại càng thêm dễ dàng không ít."
 
Huyết bào thiếu niên sau khi đảo thần niệm qua người Hàn Lập một cái, đầu tiên là lộ ra vẻ giật mình nhưng sau khi hơi trầm ngâm một lát liền lộ ra vẻ bừng tỉnh, nói.
 
"Tiến giai hậu kỳ cảnh giới cũng là người này? Ngươi không tính sai chứ! Nếu là đối phương còn thêm hậu kỳ tồn tại thì phiền toái sẽ rất lớn a."
 
Nam tử họ Hung hung quang trên mặt chợt khởi, nhìn Hàn Lập cười gằn, nói.
 
"Nếu như còn có hậu kỳ tu sĩ tự nhiên cũng không cần Hung huynh quan tâm cái gì, bổn toạ tự nhiên sẽ trực tiếp tiếp đón hắn. Ngươi chỉ cần đem tên tiểu tử họ Hàn này bắt lại cấp cho ta là được rồi, sự tình khác không cần ngươi quan tâm."
 
Huyết bào thiếu niên lạnh lùng nói.
 
"Hắc hắc, nếu Huyết Quang đạo hữu đã nói như thế thì Hung mỗ không còn cái gì để nói rồi. Tên Nhân tộc tiểu tử này cứ giao cho ta ta là được. Bất quá, không cần ta phải đề tỉnh ngươi chứ? Trước mắt, không cần biết đối phương còn hậu thủ gì sau nhưng pháp trận trước mắt tựa hồ cũng khiến Huyết Quang đạo hữu ngươi hảo hảo bận rộn một phen rồi."
 
Tròng mắt nam tử họ Hung xoay chuyển một cái, bộ dáng như chẳng hề để mọi sự trong mắt, nói.
 
Nam tử này nói tới pháp trận tự nhiên là pháp trận do ba mươi sáu danh tu sĩ vừa mới hiện kia phát động ngọc bài trong tay huyễn hoá ra tầng tầng lục quang tạo thành. Cái tầng quang tráo này không chỉ đem thân hình bọn họ che lấp mà thiên không vài dặm phụ cận đều bao phủ vào bên trong, mặt ngoài tầng quang tráo mơ hồ có vô số ngân sắc phù văn bay lượn bất định, phảng phất như có huyền diệu trong đó.
 
"Chính là một đám Hoá Thần kỳ tu sĩ bố trí pháp trận lâm thời sao? Có thể làm khó được ta sao?"
 
Huyết Quang hoá thân hướng quang tráo nhìn lướt qua, thần sắc lộ ra một tia khinh thường, nói.
 
"Pháp trận này cùng tiểu tử nọ tựa hồ phân nửa là đối phó ngươi, há có thể đơn giản sao?"
 
Nam tử họ Hung lắc lắc đầu, trên mặt lộ ra một tia quỷ dị, nói.
 
"Úc, ta quên mất Hung huynh trên trận pháp chi đạo cũng có thành tựu, lẽ nào nhìn ra được cái gì sao?"
 
Huyết Quang hoá thân thần sắc có chút nao nao ngoài ý muốn, hỏi một câu.
 
"Điểm ấy thời gian ta sao có thể nhìn ra được điều gì chứ? Chỉ là pháp trận này tựa hồ cùng với không gian cấm chế có chút quan hệ."
 
Nam tử sau khi đánh giá pháp trận một chút liền ha hả nói.
 
"Không gian cấm chế! Cái này quả thực có chút vướng tay. Đa tạ Hung huynh đã nhắc nhở, về sau ta chắc chắn sẽ có trọng tạ."
 
Huyết Quang hoá thân sắc mặt thoáng trở nên âm lệ, cảm ơn một tiếng.
 
Ngay trong lúc hai người này nói chuyện với nhau thì Hàn Lập cũng hướng ngân phát lão giả, nhíu mày nói:
 
"Cốc huynh, đây là chuyện gì vậy? Hai người sao lại có mặt tại đây mà bộ dáng lại chật vật như vậy? Trong pháp trận bây giờ sao lại có thêm một gã ma tôn hậu kỳ?"
 
Hàn Lập vừa đưa ánh mắt nhìn tới tên nam tử kia, trong nháy mắt liền cảm thấy lông tóc ngoài da thịt ngoài thân ẩn ẩn có chút dựng ngược lên, sự cảnh giác theo đó mà đề thăng tới cực hạn nhưng trên mặt lại không lộ ra chút biểu tình nào.
 
"Hàn huynh, sự tình tựa hồ có chút phiền phức. Tên ma tôn hậu kỳ này cũng không biết từ nơi nào chui ra, trong tình báo trước kia không có nhắc tới chút nào. Ta cùng Kim đạo hữu thấy hắn cùng hoá thân Thánh tổ đứng cùng một chỗ, nguyên bản nghĩ cách đem bọn họ tách ra liền lập tức triệu hoán đạo hữu tới nơi đây. Nhưng trăm triệu lần không nghĩ tới thần thông của hắn thực sự quá mức lợi hại, chỉ một thoáng giao thủ mà bức Kim đạo hữu tới trọng thương, rồi lại xé đứt một cánh tay của ta. Lão phu tuy rằng kiến thức không cạn nhưng cũng chẳng bao giờ nghĩ tới trong hậu kỳ tồn tại lại có loại quái vật như vậy, quả thực..."
 
Ngân phát lão giả cười khổ một tiếng, trên mặt hiện ra vẻ kinh sợ, nói.
 
"Quả thực chính là nửa bước Đại Thừa rồi! Hàn huynh, ngươi cần phải cẩn thận hơn rồi. Người này sợ rằng so với hoá thân Thánh tổ kia còn khó đối phó hơn nhiều. Nhưng bây giờ bên ta cũng đã hết thảy chuẩn bị xuất ra rồi, cũng đã phái mấy trưởng lão trường kỳ bế quan trong thành cùng sứ giả Thảnh đảo phái tới xuất thủ rồi, hai gã ma đầu này cũng chỉ có ba người chúng ta đối phó mà thôi. Chúng ta nếu như bại, để hai ma đầu này tung hoành trong đại quân, trận này tự nhiên đã bại rồi."
 
Kim Việt thiền sư không chờ lão giả nói xong liền lo lắng chen lời, nói.
 
"Khổ tu chi sĩ cùng sứ giả Thánh đảo?"
 
Ánh mắt Hàn Lập xoay chuyển, quả nhiên trong một vài chiến đoàn xa xa phát hiện ra năm sáu luồng khí tức xa lạ, cũng đang cùng mấy tên hoá thân thành ba đầu sáu tay trong ma vân đánh tới bất phân thắng bại.
 
"Cổ ma!"
 
Hàn Lập vừa nhìn rõ bộ dáng những ma vật kia liền biến sắc thốt ra.
 
"Những Ma tộc kia xác thực là ma loại huyết thống tối thuần khiết, trong Ma giới chân chính chính là nguyên thuỷ Cổ ma tộc. Đám Cổ ma này so với tồn tại đồng giai mà nói, thực lực cao hơn những tên Ma tộc tôn giả khác một bực. Nếu không phải đột nhiên xuất hiện những ma vật đáng sợ như vậy, hai người bọn ta cũng không phải sớm triệu hoán Hàn đạo hữu ra rồi."
 
Sắc mặt ngân phát lão giả âm trầm nhắc nhở một câu.
 
"Ý tứ của đạo hữu là, để cho ta đối phó với tên Ma tôn hậu kỳ này, nhưng hoá thân Thánh tổ kia..."
 
Dị sắc trên mặt Hàn Lập vụt tắt đi, hơi trầm ngâm, hỏi.
 
"Hai người bọn ta tự vấn còn có một ít thủ đoạn có thể dùng, huống hồ bây giờ còn có không gian pháp trận này phụ trợ, tính ra nếu không địch lại Huyết Quang hoá thân này nhưng cuốn lấy một đoạn thời gian tự nhiên có thể làm được. Hàn huynh cứ việc toàn tâm đối phó với tên ma tôn hậu kỳ kia đi."
 
Ngân phát lão giả cùng Kim Việt thiền sư liếc mắt nhìn nhau, cắn răng nói.
 
Hàn Lập nghe xong lời lam mang trong mắt chợt loé, lại lần nữa quét về phía nam tử họ Hung kia.
 
Kết quả, nam tử họ Hung kia đồng dạng quay đầu lại, bốn mắt nhất thời đối nhau một cái.
 
Nam tử họ Hung một cái chớp mắt cũng không nhưng mà vẻ hưng phấn cùng hung sắc trên mặt lại dần dần dày đặc lên, con ngươi mơ hồ có ngân mang nhè nhẹ chớp động không thôi. Bỗng nhiên, thân hình hắn khẽ động, cả người không chút dấu hiệu ở trung tâm quang tráo không nói hai lời cầm cánh tay lão giả hướng lên không trung ném đi, lại dùng lang nha bổng bên tay kia hư không đánh ra một kích.
 
Sau một tiếng "oanh" vang động, cái tàn thủ kia nhất thời hoá thành một cỗ huyết vũ tản mát rơi xuống, đem nửa người trần của hắn tưới lên, một cỗ huyết tinh chi khí theo đó mà ngập tràn trong quang tráo.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1996


Báo Lỗi Truyện
Chương 1996/2446