Chương 1992: Thiên Uyên thành đại chiến (1)


Bất quá, muốn tu luyện được loại Tiên gia bí thuật này khẳng định sẽ tiêu hao không ít thời gian, cũng không phải chỉ trong một chốc là có thể thấy hiệu quả ngay được. Cho nên Hàn Lập hắn cũng không có lập tức bắt đầu tu luyện ngay.
 
Sau khi đem thần niệm thâm nhập vào trong hai khối ngọc thư, đem toàn bộ nội dung bên trong nhớ kỹ lại một lần nữa, lại yên lặng tìm hiểu thêm một chốc lát, sau đó tự ngẫm không có vấn đề gì nữa thì mới đem hai khối ngọc thư lần nữa thu lại rồi chậm rãi nhắm hai mắt lại, đem thể xác, tinh thần cùng pháp lực điều chỉnh tới trạng thái hoàn mỹ nhất trước khi bắt đầu luyện chế "Thiên Qua phù" kia.
 
Hắn tin chắc rằng khi phù này luyện chế tới tay, đại chiến sau đó cho dù có điều gì ngoài ý muốn xảy ra thì cũng coi như đủ sức bảo vệ mình. Đương nhiên, hắn sở dĩ đáp ứng đối phó với hoá thân của Huyết Quang kia cũng không phải dựa vào thủ đoạn này.
 
Lấy thần thức cường đại của hắn lúc này cũng coi như có thể miễn cưỡng thôi động được đám Phệ Kim trùng chưa tiến hoá chính thức đối địch. Tin rằng dưới mấy ngàn đầu Phệ Kim trùng cùng nhau công kích, nếu không có chuyện đề phòng từ trước thì chắc hẳn hoá thân Thánh tổ Ma tộc cũng tuyệt đối ăn không tiêu. Mà hắn sẽ còn lập tức tu luyện thêm mấy bí pháp thần thông cường đại còn lại trong Phạm Thánh Chân Ma công, mỗi một loại bí pháp uy năng đều không nhỏ, cũng đủ để cấp cho đối thủ một món quà đầy kinh hỉ, huống chi hắn còn Báo Lân thú cùng với đám hậu tuyển Phệ Kim trùng vương hỗ trợ. Cho dù đối mặt với Thánh tổ bản thể, cho dù chân chính chính diện đánh một trận hẳn là cũng đủ lực tự bảo vệ mình.
 
Trong lòng cân nhắc như thế, thần thức Hàn Lập cũng thả lỏng xuống, dần dần đem hết thảy mọi sự đều ném ra sau, bắt đầu tiến vào nhập định.
 
Tiếp một khoảng thời gian sau đó, mật thất tu luyện vốn im ắng dị thường bỗng nhiên từ bên trong truyền ra từng tiếng "vù vù" xé gió, ngẫu nhiên phòng ốc còn có vài lần ầm ầm nổ rung lên. Nửa tháng sau, sau một tiếng tiêm minh chói tai từ bên trong mật thất bạo phát ra, một đạo kim sắc quang trụ chợt loé từ mật thất bắn thẳng lên chín tầng trời, trực tiếp xuất hiện ở phía trên đỉnh thạch tháp nơi Hàn Lập bế quan.
 
Kim sắc quang trụ này linh quang mênh mông cao hơn ngàn trượng, thô to như vại nước, đỉnh quang trụ mơ hồ còn có hư ảnh thật lớn huyền phù bên trên, cũng phát ra từng trận thanh minh kinh người. Càng thần kỳ là ở phụ cận hư ảnh còn có vô số ngân quang chớp động liên tục, tất cả đều là vô số ngân sắc phù văn bay lượn không thôi.
 
Từ xa nhìn lại có vẻ huyền bí cực kỳ!
 
Ngay sau một tiếng tiêm minh, hư ảnh kia liền bộc phát ra kim quang chói mắt, đồng thời một cỗ dao động khủng bố vô bì từ giữa hư ảnh bộc phát ra điên cuồng hướng bốn phương tám hướng lan ra. Nơi nào dao động đi qua hư không nơi ấy linh quang chớp loé liên tục, vô số những điểm kim quang theo đó mà hiện ra.
 
Đám quang điểm này lớn nhỏ không đều nhưng số lượng quả thực là vô số kể, tất cả đều hướng về phía quang trụ tụ tập mà bay tới. Những quang điểm này tản ra kim linh khí cực kỳ tinh thuần, phạm vi trải rộng ra mấy vạn lý, đem toàn bộ kim linh khí trong khu vực này hấp dẫn hầu như không còn một mảnh.
 
Không riêng gì như thế, ngay cả đám tu sĩ đang đả toạ tu luyện ở phụ cận cùng vệ sĩ đang tuần tra ở tầng trời thấp phàm là áo giáp kim chúc thuộc tính cùng các loại binh khí đeo ở bên ngoài cũng không hẹn đều phát ra từng trận thanh minh trầm thấp khác thường. Theo đó, từ bên trong chúng bắt đầu tuôn ra đại lượng kim linh khí, đồng dạng cũng hoá thành vô số điểm kim quang hướng kim sắc quang trụ bay tới.
 
Đám tu sĩ này thấy cảnh này tự nhiên đều luống cuống một trận, đều thi triển các loại thủ đoạn khống chế bảo vật cùng vũ khí của mình, nhưng vô luận là dùng bí thuật câu thông với bảo vật hay phù đoạn cấm chế gì thì vẫn không thể ngăn cản được sự xói mòn kim linh khí này, căn bản là không thể ngăn cản được.
 
Bất quá chỉ một lát công phu sau, sau khi tất cả kim linh khí trên tất cả bảo vật đều bị xói mòn gần một nửa thì hào quang ngoài thân chúng theo đó mà ảm đạm đi không ít. Nếu cảnh này nếu tiếp tục diễn ra e là đám bảo vật này sẽ tự hành bị huỷ đi.
 
Tất cả tu sĩ thấy vậy đều sợ tới hồn phi phách tán nhưng cũng chỉ trơ mắt nhìn cảnh này, một bộ thúc thủ vô sách!
 
Ngay lúc tình huống đã lâm vào điểm không thể vãn hồi được thì hư ảnh ở bên trong quang trụ chợt run lên, dao động quỷ dị theo đó mà cũng dừng lại. Quang trụ thật lớn chợt loé lên liền bao vây lấy hư ảnh rồi hoá thành một đạo kim quang hướng xuống phía dưới mà bay đi, cuối cùng cũng biến mất vô tung vô ảnh.
 
Cùng lúc đó, sự xói mòn kim chúc thuộc tính rốt cục cũng dừng lại, đám bảo vật kia lại một lần nữa khôi phục lại như lúc bình thường.
 
Đối với đám tu sĩ này mà nói, nếu không phải tận mắt thấy khí tức bảo vật của mình trở nên suy yếu vô cùng thì cảnh vừa rồi chẳng khác nằm mơ là mấy.
 
Không ít người hai mắt nhìn nhau.
 
Đương nhiên, thiên tượng kinh người lần nữa xảy ra ngay tại nơi Hàn Lập bế quan tự nhiên không thể giấu diếm được đám tu sĩ nhận thức được hẳn ở phụ cận, tự nhiên đều liên tưởng tới vị tiền bối Hàn Lập này đang luyện chế một kiện dị bảo nào đó cần quán chú đại lượng kim linh khí thì mới có thể làm ra loại sự tình như vậy.
 
Trong lòng bọn họ hoảng sợ không thôi, tự nhiên sẽ không dám đi tìm một gã Hợp Thể hậu kỳ tu sĩ lý luận cái gì, bảo vật trong tay bị tổn hại thì cũng chỉ có thể bất đắc dĩ tự nhận mình đen đủi.
 
Đám Kim Việt thiền sư cùng vài vị trưởng lão khác tuy rằng không có chính mắt nhìn thấy dị tượng này nhưng không lâu sau đó cũng được nghe kể lại. Bọn họ tuy rằng kinh ngạc vô cùng nhưng cũng không có tạo ra một hồi nháo sự, thậm chí không có người phái người tới hỏi thăm Hàn Lập đã làm ra cái sự tình gì.
 
Giờ phút này, đại quân Ma tộc ngoài thành đang được điều động, thường xuyên tiến hành công kích Thiên Uyên thành, hơi thở chiến tranh theo đó đã lan tràn trong thành, không một tu sĩ nào không cảm nhận được loại không khi dị thường này. Do đó, cho dù đó là cao giai tồn tại đi chăng nữa thì cũng sẽ không quan tâm nhiều tới sự tình nho nhỏ như vậy!
 
Hai tháng sau, ở bên trong mật thất, Hàn Lập cả người kim quang loè loè ngồi xếp bằng trên mặt đất, hai mắt nhắm nghiền nhưng hai tay lại hợp ở trước người, ở giữa hai tay mơ hồ hé mở ra một tấm kim sắc phù lục.
 
Ở trên đỉnh đầu hắn, một cái hư ảnh pháp tướng ba đầu sáu tay huyền phù ở tầng trời thấp. Gương mặt pháp tướng tuy có tương tự với Hàn Lập nhưng lại mang theo ba loại biểu tình hỉ (vui), nộ (giận dữ), ai (bi ai) khác nhau. Sáu cánh tay của pháp tướng đều ngửa nâng lên, trong lòng bàn tay đều có sáu kiện hưu ảnh kim sắc pháp khí như ẩn như hiện.
 
Đám pháp khí này hoặc là chuỳ, hoặc trượng, hoặc giản. Mỗi kiện đều mênh mang kim quang, độ ngưng tụ chả khác gì thường vật, mặt ngoài mơ hồ lại trạm trổ đủ loại ngân sắc phù văn tinh xảo. Giờ phút này, đám pháp khí đó cái thì phát ra từng đạo sấm âm "ầm ầm", cái thì phát ra từng trận "vù vù" xé gió, còn cái thì quang mang trướng lui (lúc chói loà, lúc ảm đạm) không chừng, rõ ràng chẳng những ẩn chứa uy lực cực kỳ đáng sợ mà còn ẩn chứa các loại thần thông khác nhau rất lớn.
 
Bỗng nhiên thần sắc Hàn Lập vừa chợt động, kim quang trong tay chợt loé lên, tấm kim sắc phù văn kia không một tiếng động chợt tiêu thất đi, hai mắt nguyên bản đang nhắm chặt lại bắt đầu mở ra. Cơ hồ cùng thời gian đó, pháp tướng ba đầu sáu tay trên đỉnh đầu cũng trực tiếp tan vào hư không không thấy bóng dáng.
 
Ngay lập tức, một đoàn hồng quang từ bên ngoài mật thất chợt loé bắn vào, cũng xoay quanh một cái liền rơi vào lòng bàn tay Hàn Lập.
 
Hai mắt Hàn Lập nhíu lại nhìn chằm chằm vào hồng quang một lát rồi bỗng nhiên đem thần niệm phóng ra khỏi mật thất. Thần niệm chi lực khổng lồ trong nháy mắt liền lướt qua tất cả các tầng thạch tháp một lượt, cuối cùng cũng dừng ở đại sảnh tại tầng cao nhất của thạch tháp.
 
"Nếu nàng đã tự mình lại đây, xem ra Ma tộc đã muốn bắt đầu công thành rồi, nếu không sẽ không dễ dàng quấy rầy ta bế quan a."
 
Hàn Lập có chút đăm chiêu thì thào vài câu, thần sắc thoáng cái liền trở nên ngưng trọng hẳn lên.
 
Một tay khẽ vỗ, hồng quang nhất thời phi hôi yên diệt.
 
Sau một lúc trầm ngâm, tuy rằng hắn vẫn ở trong mật thất trì hoãn một chút thời gian nhưng ngay sau đó thân hình liền nhoáng lên một cái, trực tiếp hoá thành một đạo thanh quang từ trong mật thất bay ra ngoài.
 
Tại đỉnh tầng đại điện thạch tháp, một ngân bào nữ tử thần sắc có chút lo âu chờ nơi đó. Khí Linh Tử, Hải Đại Thiếu cùng Băng Phượng ba người ở một bên cung kích tiếp đón.
 
Nữ tử này chính là người có giao tình không tồi với Hàn Lập, Ngân Quang tiên tử. Giờ phút này đôi lông mày của nàng đang nhíu chặt lại, ánh mắt thi thoảng lại hướng cửa điện nhìn lại.
 
"Tiền bối yên tâm, vãn bối đã phát truyền âm phù cho gia sư. Lão nhân gia người hẳn không lâu sẽ tới đây gặp người."
 
Khí Linh Tử kính cẩn nói.
 
"Ân, như vậy là tốt nhất! Ma tộc đại quân đã bắt đầu ly khi đại bản doanh mà hướng Thiên Uyên thành ta áp sát lại. Đại chiến tuỳ thời đều có thể bộc phát. Nếu Hàn huynh xuất quan sớm một chút thì sự tình sẽ ổn thoả hơn một chút. Lát nữa, các ngươi cũng theo Hàn đạo hữu đi. Chắc hẳn lúc các ngươi xuất thủ thì đại chiến hẳn là đã tới lúc quyết định rồi, cơ hội bảo mệnh của các ngươi theo đó so với đám tu sĩ bình thường sẽ cao hơn rất nhiều."
 
Ngân Quang tiên tử gật đầu nói.
 
"Đa tạ tiền bối!"
 
Hải Đại Thiếu cùng Khí Linh Tử tự nhiên mừng rỡ, nói.
 
Băng Phượng nghe vậy trên mặt cũng nhiều ra thêm một tia dị sắc.
 
Đúng lúc này, đại sảnh bỗng nhiên thanh quang chợt loé, một đạo nhân ảnh không chút dấu hiệu đột nhiên hiện ra.
 
"Ngân đạo hữu, đại quân Ma tộc bắt đầu tiến công rồi sao? Sẽ không chỉ là mang tính quấy rối đó chứ?"
 
Hàn Lập vừa hiện thân, thần sắc bình tĩnh hướng Ngân Quang hỏi.
 
"Hàn huynh, ngươi đã xuất quan! Ma tộc đích xác sẽ lập tức công thành, lúc này đây tuyệt đối không chỉ là chiến đấu mang tính quấy rối, tất cả Ma tộc cao giai cùng đại quân ma thú đã đều xuất động, thậm chí ngay cả hoá thân của vị Huyết Quang Thánh tổ kia tựa hồ cũng có mặt ở trong đại quân. Di, ngay cả khi Hàn huynh tiến giai hậu kỳ tu vi thế nào mà ngay cả ta cũng không thể thấu đươc cảnh giới của đạo hữu!"
 
Ngân Quang tiên tử vừa thấy Hàn Lập hiện thân liền lộ ra hỉ sắc, nhưng vừa lúc dùng thần niệm đảo qua thì lại có chút hoảng sợ, nói.
 
"Điểm tăng tiến ấy đã là cái chi! Nếu Ma tộc cấp tốc tiến quân như vậy, chúng ta nên cùng Cốc huynh hội họp đi, các ngươi cũng lại đây đi."
 
Hàn Lập mỉm cười, quay đầu hướng đám đệ tử phân phó một tiếng.
 
Đám người Khí Linh Tử tự nhiên khom người đáp ứng một tiếng.
 
Ngân Quang tiên tử nghe được lời ấy, tuy rằng chưa tra xét được nông sâu của Hàn Lập nhưng cũng giật mình tỉnh táo trở lại, liên tục gật đầu xưng phải.
 
Lúc này, đoàn người lập tức ly khai khỏi thạch tháp thẳng hướng chủ công của đại quân Ma tộc tiến tới. Không bao lâu sau, đám người Hàn Lập liền thấy được phiến tường thành Thiên Uyên thành xa xa, cũng có một toà cung điện thật lớn huyền phù ở trên tầng trời bên trên tường thành.
 
Độn quang mấy người Hàn Lập theo đó mà biến đổi phương hướng, liền chậm rãi dừng ở phía trước cung điện thật lớn phía trên cao.
 
Ở nơi nào đó của toà cung điện trên không có hơn ngàn cao giai tu sĩ đang tụ tập lại, bất quá ở trung tâm đám tu sĩ này lại là một toà thạch tháp cao hơn trăm trượng khác, đỉnh tháp mơ hồ có mấy bóng người đang đứng ở nơi đó. Nếu cẩn thận nhìn lại thì đúng là đám người ngân phát lão giả, Kim Việt thiền sư cùng vài vị trưởng lão Thiên Uyên thành khác.
 
Hàn Lập tự nhiên sẽ không cùng đám tu sĩ bình thường tụ tập lại với nhau, cho nên hướng đám người Khí Linh Tử cùng Băng Phượng dặm dò vài câu, để cho bọn họ lưu lại ở phía sau liền cùng Ngân Quang tiên tử bay về phía tháp cao.
 
"Hàn đạo hữu, rốt cục ngươi cũng đã đến. Ngươi mau xem, người nọ hẳn là Huyết Quang Thánh tổ hoá thân, thống soái của đại quân Ma tộc lần này."
 
Ngân phát lảo giả vừa thấy Hàn Lập đang hướng lại đây bay tới liền mừng rỡ hướng một phía nào đó của đại quân Ma tộc ngoài thành chỉ tay, nói.
 
[
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1992


Báo Lỗi Truyện
Chương 1992/2446