Chương 1975: Phiền toái ngoài ý muốn


Lúc này, Hàn Lập lập tức đi ra khỏi truyền tống trận, nghênh ngang đi thẳng đến đại môn. Mà bạch quang trong truyền tống trận lần nữa chớp động, hai đạo nhân ảnh khác hiện lên, rõ ràng là bạch phát lão giả và lão phụ nhân xấu xí. Lập tức, mấy tên vệ sĩ dưới sự dẫn đầu của tên Kim vệ tiến tới nghênh đón.
 
Hàn Lập đối với những việc này không hề quan tâm tới, khi vừa ra khỏi điện phủ liền bay về nơi ở của mình. Trong độn quang, hắn một bên bay về phía trước, một bên thả thần niệm ra không ngừng quét về bốn phía.
 
Hiện tại, Thiên Uyên thành so với lúc trước khi hắn vừa rời đi thì yên tĩnh hơn nhiều, trong thành ngoại trừ từng đội vệ sĩ đi tuần tra ra thì rất ít nhìn thấy tán tu bình thường đi lại. Đám vệ sĩ tuần tra này so với lần trước rõ ràng nhiều hơn mấy lần, hơn nữa gặp tu sĩ nào đều tra hỏi một chút thì mới để đi tiếp.
 
Cả Thiên Uyên thành tràn ngập một loại không khí trầm mặc.
 
Nhưng lấy linh áp cường đại mà Hàn Lập phát ra hiển nhiên sẽ không có đơn vị tuần tra nào dám tiến lên cản lại, làm hắn thuận lợi vào đến thạch tháp cao lớn của mình. Độn quang thu lại trực tiếp tiến vào tầng cao nhất, thân ảnh hắn xuất hiện trong thính đường không tính là quá lớn.
 
Ánh mắt sau khi đảo qua, khóe miệng Hàn Lập lộ ra một tia cười thản nhiên.
 
Tất cả vẫn không khác gì so với trước khi hắn rời đi, bất quá khắp nơi không có một hạt bụi, hiển nhiên là do thường xuyên có người đến đây quét dọn.
 
Xem ra hai gã đệ tử của hắn cũng có tâm.
 
Trong lòng tự định giá như thế, Hàn Lập không khách khí ngồi xuống vị trí trung tâm đại sảnh, đồng thời phất tay lên. Một đạo phù lục chợt lóe bắn ra, sau khi xoay quanh một vòng liền hóa thành hai luồng hỏa quang biến mất vào hư không.
 
Tiếp theo, Hàn Lập ngồi yên trên ghế nhắm mắt lại, cứ thế không nhúc nhích.
 
Một lát sau, ngoài cửa chợt lóe độn quang, hai đạo nhân ảnh thoáng hiện ra trong thính đường. Một gã mặc lam bào đầu đội quan ngọc (cái mũ ngọc), một gã mặc đạo bào, bộ dáng cả hai đều hi hi cười.
 
Đúng là hai gã đệ tử Hải Đại Thiếu và Khí Linh Tử của Hàn Lập.
 
Hai người vừa thấy Hàn Lập trên mặt tràn đầy mừng rỡ, vội vàng tiến lên thi lễ.
 
"Sư phụ có thể quay về, thật sự tốt quá!"
 
"Chúc mừng sư phụ bình yên trở về!"
 
"Sao vậy? Nghe giọng các ngươi thì chẳng lẽ muốn ta xảy ra chuyện gì phải không?"
 
Hàn Lập khoát tay, tựa cười mà không phải cười, nói một câu.
 
"Sư phụ, thời gian dài như thế người không thể trở về Thiên Uyên thành, trong thành đúng là có chút tin đồn không tốt lắm. Nghe nói sư phụ đã chết trong tay Thánh tổ Ma tộc, bất quá hiện tại tận mắt nhìn thấy sư phụ vô sự, hiển nhiên mấy tin đó chỉ là lời đồn đãi mà thôi."
 
Khí Linh Tử ở bên cạnh liên tục gật đầu, bộ dáng hết sức đồng ý.
 
"Cũng không phải hoàn toàn là lời đồn, lúc ta ra ngoài đích xác gặp một số phiền toái, cũng cùng với đám hóa thân Thánh tổ Ma tộc đánh nhau một phen, đích xác vạn phần hung hiểm."
 
Hàn Lập vừa nghe nói thế thì khẽ nhíu mày.
 
Nghe Hàn Lập nói như thế, ý cười trên mặt hai người Khí Linh Tử không khỏi đều thu lại.
 
"Bất quá đây đều là chuyện đã qua, không phải là ta đã bình yên trở về rồi sao? Hơn nữa, chuyến xuất ngoại lần này, sư phụ các ngươi cũng coi như nhân họa đắc phúc, có được một phen cơ duyên, hiện tại trở về sẽ bắt đầu đánh sâu vào bình cảnh Hợp Thể hậu kỳ."
 
Hàn Lập cười cười nói.
 
"Sư phụ muốn đánh sâu vào Hợp Thể hậu kỳ! Đúng là chuyện đáng mừng, như vậy danh hiệu đệ nhất tu sĩ Thiên Uyên thành sẽ vào tay sư phụ."
 
"Đồ nhi chúc mừng sư phụ đạt thành đại đạo, lấy thần thông sư phụ, sau khi tiến giai Hợp Thể hậu kỳ, nghĩ rằng ngay cả hóa thân Thánh tổ cũng có thể nhấc tay tiêu diệt."
 
Khí Linh Tử và Hải Đại Thiếu cực kỳ mừng rỡ, luôn miệng chúc mừng, một bộ vỗ mông ngựa Hàn Lập.
 
Hàn Lập lập tức cười phá lên, sau khi hướng hai người lắc lắc đầu một cái, đột nhiên hỏi một câu:
 
"Phượng sư cô các ngươi hiện tại vẫn mạnh khỏe chứ? Mới vừa rồi ta dùng thần niệm quét một chút, nhưng nàng dường như không có ở trong tháp."
 
"Sư phụ, Phượng sư cô đã được mời đi tham gia một hồi tụ hội rồi."
 
Vừa nghe Hàn Lập hỏi như vậy, Hải Đại Thiếu và Khí Linh Tử thần sắc nhất thời có chút khác thường, sau khi nhìn nhau một cái thì có chút chần chờ, đáp.
 
"Sao? Có gì giấu ta sao?"
 
Hàn Lập là người như thế nào chứ, ánh mắt chợt lóe lên, thanh âm bỗng trầm xuống, hỏi.
 
"Đồ nhi nào dám gạt sư phụ. Chỉ là nhất thời không biết nói như thế nào mới tốt! Lần này Băng Phượng sư cô ra ngoài tham gia tụ hội cũng không phải là tình nguyện."
 
Khi Linh Tử rùng mình một cái, vội vàng trả lời.
 
"Không phải tự nguyện? Chẳng lẽ là bị kẻ nào ép buộc?"
 
Hàn Lập có chút ngoài ý muốn, thần sắc có chút kinh ngạc, hỏi.
 
"Dường như chân thân Phượng sư cô bị người ngoài biết. Kẻ nọ trong khoảng thời gian sư phụ mất tích đã không ngừng dây dưa với Phượng sư cô. Bởi vì sư phụ không có ở đây nên sư cô cũng chỉ có thể giả bộ đối phó với người nọ."
 
Lúc này đây Hải Đại Thiếu có chút oán hận mở miệng.
 
"Băng Phượng thân là tu sĩ Luyện Hư kỳ, người thường sao dám làm càn như thế? Đặc biệt hiện tại là lúc Nhân Yêu hai tộc liên thủ đối kháng ma kiếp. Thân phận Yêu tộc hẳn không trở thành nhược điểm quá lớn. Như vậy, thân phận kẻ này cũng không tầm thường, trưởng lão trong thành ta đều quen biết, ngay cả khi ta tạm thời không có trong thành thì cũng không nên làm ra chuyện xấu mặt này. Chẳng lẽ gần đây Thiên Uyên thành có tu sĩ bên ngoài đến gia nhập?"
 
Hàn Lập híp mắt, một lát lâu sau mới lạnh lùng hỏi.
 
"Sư phụ sáng suốt! Nghe sư cô nói, kẻ này đúng là một Thái thượng trưởng lão Ỷ Thiên thành vừa đến gia nhập. Sư phụ ngày đó không tiếc mạo hiểm xuất lực giúp đỡ bọn họ, vậy mà không ngờ bọn họ lại quay mặt gây bất lợi với sư cô, thật sự rất vong ân bội nghĩa."
 
Khí Linh Tử lộ ra vẻ giận dữ, nói.
 
"Ỳ Thiên thành, đúng là có chút ý tứ! Ngày đó ta và Thánh tổ Ma tộc đánh một trận, bọn họ dẫn theo đệ tử tinh nhuệ tông môn chạy trốn tới Thiên Uyên thành. Bất quá, hai trưởng lão Ỷ Thiên thành ta đã đều gặp qua một lần. Không biết là ai làm ra loại chuyện này?"
 
Hàn Lập sờ sờ cằm, có chút ngoài ý muốn, hỏi.
 
"Chính là Thanh Long thượng nhân của Cửu Tinh tông!"
 
Hải Đại Thiếu không suy nghĩ, đáp.
 
"Thanh Long thượng nhân, quả nhiên là hắn!"
 
"Nguyên nhân hắn dây dua sư cô các ngươi là gì, nếu biết Phượng sư cô các ngươi có quan hệ sâu xa với ta mà vẫn dám làm loại chuyện này thì không có chỗ tốt thật lớn thì hắn tuyệt không dám làm như vậy."
 
Hàn Lập nhíu mày, thần sắc âm trầm hỏi một câu.
 
"Điều này đệ tử chưa từng nghe Phượng sư cô nói qua, nhưng nghe đồn là Thanh Long có ý muốn song tu với sư cô, dường như còn nguyện ý cấp cho danh phận nhất định."
 
Hải Đại Thiếu sau khi suy nghĩ một chút, liền trả lời.
 
"Song tu! Hắc hắc, lão gia hỏa này có ý định hay thật!"
 
Hàn Lập vừa nghe tới đó tâm niệm nhanh chóng xoay chuyển, liền đoán ra tám chín phần nguyên nhân bên trong, cười lạnh nói.
 
Mặc dù hắn không biết vì sao Băng Phượng bị lộ chân thân trước mặt Thanh Long thượng nhân, nhưng vị Thái thượng trưởng lão Cửu Tỉnh tông này dường như biết hiệu dụng nguyên âm chi khi của Băng Phượng, lúc này mới không để ý gì, muốn cùng Băng Phượng song tu.
 
Về phần đến nay vẫn chưa đắc thủ chắc là do bản thân Băng Phượng không muốn. Còn về phương diện khác thì phỏng chừng do thời gian Hàn Lập mất tích không dài, hắn vừa mới tiến vào Thiên Uyên thành cho nên không thể không để ý đến ý kiến của những tu sĩ Hợp Thể kỳ khác. Đương nhiên, nguyên nhân chủ yếu chính là tên Thanh Long thượng nhân này cho rằng Hàn Lập hắn hơn phân nửa đã chết trong tay Ma tộc, lúc này mới không kiêng nể gì.
 
"Thái độ Băng Phượng sư cô các ngươi đối với việc này ra sao? Có thật là không muốn đồng ý không?"
 
Sắc mặt Hàn Lập âm tình bất định một lát sau đó bỗng nhiên hỏi một câu.
 
"Phượng su cô hiển nhiên không đồng ý nên bắt đầu lẩn tránh trong tháp không muốn gặp tên Thanh Long thượng nhân kia. Nhưng không biết đối phương dùng quỷ kế gì mà khiến sư cô không thể không ra ngoài gặp đối phương vài lần. Nhưng sư cô cũng rất cẩn thận, nơi gặp đối phương nhất định phải là chỗ đông người thì mới có thể miễn cưỡng ứng phó. Nhưng đệ tử nghe nói tên Thanh Long thượng nhân kia dường như đã có chút không kiên nhẫn, nhiều lần sai người truyền lời uy hiếp, muốn dùng sức mạnh bức sư cô vào khuôn khổ. Hai sư huynh đệ chúng ta vì thế rất lo lắng, không biết nên làm thế nào, những trưởng lão khác trong thành lại không ra mặt khuyên giải. Đệ tử nghĩ, tên Thanh Long thượng nhân này hơn phân nửa cũng cố kỵ điểm này cho nên mới có thể trì hoãn đến nay."
 
Đầu óc Khí Linh Tử rõ ràng tốt hơn Hải Đại Thiếu nhiều, một bên trả lời Hàn Lập một bên nói ra phán đoán bản thân.
 
"Có thể là thế, bất quá địa điểm tụ hội mà sư cô các ngươi tham gia ở đâu? Các ngươi có biết không?"
 
Hàn Lập gật đâu từ chối cho ý kiến nhưng trên mặt đột nhiên hiện lên một tia sát khí, hỏi một câu.
 
"Nghe nói là ở Đâu Nguyên các có một giao dịch hội nhỏ có chút thần bí. Bất quá, chỉ có tu sĩ ngoài Luyện Hư kỳ mới có thể tham gia. Nếu không chúng đệ tử khẳng định đã đi cùng sư cô."
 
Hải Đại Thiếu có chút bất đắc dĩ, nói.
 
"Chút tu vi của hai người các ngươi thì cho dù đi cũng chẳng làm được gì. Ta sẽ tự mình đi một chuyến đem sư cô các ngươi trở về."
 
Thần sắc Hàn Lập âm trầm, thản nhiên nói một câu, sau đó đứng lên.
 
Tiếp đó độn quang nổi lên, hắn trực tiếp hóa thành một đạo thanh hồng thật dài bắn đi.
 
Khí Linh Tử và Hải Đại Thiếu dường như không ngờ Hàn Lập lại dứt khoát như thế, lúc này mới vội khom người đưa tiễn. Nhưng chờ khi hai người ngẩng đầu lên ngoài cửa đã trống trơn không còn nhìn thấy độn quang Hàn Lập đâu nữa.
 
Hai người không khòi hai mặt nhìn nhau!
 
"Bình thường sư phụ hình như không tiếp xúc nhiều với Phượng sư cô, nhưng không nghĩ tới sư phụ lại quan tâm Phượng sư cô nhiều như vậy. Ngươi nói lão nhân gia người có phải đã sớm để ý tới sư cô hay không? Sư cô có khi nào sau này lại trở thành sư nương của chúng ta không?"
 
Hải Đại Thiếu trừng mắt nhìn, đột nhiên nói với Khí Linh Tử, nét cười trên mặt tràn đầy vẻ quỷ dị, nói.
 
"Hắc hắc, mặc kệ có phải hay không thì đó cũng là chuyện của trưởng bối, chúng ta ít bàn luận thì tốt hơn. Bất quá, ta nghĩ cũng không phải là không có khả năng a!"
 
Khí Linh Tử nghiêm nghị nói, nhưng vẻ mặt thì rõ ràng là cũng muốn biết.
 
Hải Đại Thiếu thấy vậy hiển nhiên trợn mắt không biết nói gì.
 
Lúc này, Hàn Lập đã sớm ở trên không trung cách đó hơn mười dặm đang nhận thức một phương hướng bay đến. Hắn ở Thiên Uyên thành cũng lâu, đối với cái tên Đâu Nguyên các danh khí không nhỏ này hiển nhiên cũng biết không ít, thậm chí cũng từng đi đến hai ba lần. Nơi đó cách chỗ hắn không xa, nhưng thân đang ở trong thành cho nên không thể toàn lực bay đi, đoán chừng phải mất một chút thời gian. Cho nên hắn vừa khống chế độn quang bay đi, ánh mắt vừa chớp động không ngừng, dường như đang tự định giá chuyện gì đó.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1975


Báo Lỗi Truyện
Chương 1975/2446