Chương 1967: Hành trình trở về và Ma tộc chi mê.


Con đường trở về của Hàn Lập cũng vô cùng thuận lợi. Vì toàn lực phi hành nên một ngày sau hắn liền lần nữa trở về phiến sa mạc màu vàng kia, lần nữa nhìn thấy "tiết điểm" không lớn của Ma tộc.
 
Từ xa nhìn lại, "lối ra" trôi nổi ở trên cao vẫn bình thường, mười mấy tên vệ sĩ Ma tộc nọ vẫn thành thật thủ vệ trong tòa kiến trúc, bộ dáng không có chút thay đổi.
 
Hàn Lập thấy cảnh này cũng không cảm thấy có gì ngoài ý muốn.
 
Hắc khí ngoài thân sau khi tan đi, hắn lần nữa biến thành Thiên phượng, hai cánh khẽ vỗ hóa thành một đạo hà quang mờ nhạt bắn nhanh về phía "tiết điểm". Sau khi chớp hiện vài lần độn quang liền trở nên mơ hồ không rõ, cuối cùng trở nên mờ nhạt không thấy.
 
Quá trình tiến vào không gian tiết điểm cũng vô cùng thuận lợi, không có chuyện gì phát sinh, thân hình theo đó mà biến mất vào trong "tiết điểm".
 
Không bao lâu sau, Thiên phượng hóa thành một đoàn ngũ sắc hà quang tới lối ra bên kia Linh giới., nhưng trong nháy mắt khi bay ra khỏi "tiết điểm", khi thần niệm Hàn Lập vẫn như trước thả ra tìm kiếm lại cảm ứng được mọi việc không ngoài dự đoán, hắn không khỏi cười lạnh vài tiếng.
 
Thiên phượng hà quang đại thịnh, chợt lóe trực tiếp nhập vào trong thông đạo không thấy bóng dáng. Sau một khắc, hư không tại lối ra chợt xuất hiện không gian ba động, một đạo thanh sắc nhân ảnh không tiếng động hiện lên.
 
Hàn Lập trực tiếp biến thành hình người xuất hiện nơi đó.
 
Cơ hồ ngay khi hắn vừa hiện thân, một tiếng hét lớn "công kích" liền vang lên tại gần đó.
 
Tiếp theo, bốn phía chợt vang lên từng tiếng nổ "xuy xuy" lớn, vô số hắc mang từ bốn phương tám hướng bắn nhanh mà đến, đồng thời trên cao nổi lên cuồng phong, mười mấy con ma cầm hai đầu từ trên trời lao thẳng xuống. Ngoài ra, trước mặt còn hiện ra thêm hai chiếc hắc sắc chiến thuyền dài hơn mười trượng đang phun ra hai đạo quang trụ, chợt lóe liền tới trước mặt hắn.
 
Gần lối ra tiết điểm này không biết từ khi nào đã được bố trí mấy trăm tên vệ sĩ Ma tộc, thừa dịp Hàn Lập vừa xuất hiện liền phát động vây công như cuồng phong bạo vũ.
 
Hàn Lập đối với cảnh này dường như đã sớm đoán trước, đối mặt với thế công hung mãnh như thế, khóe miệng hắn ngược lại còn thản nhiên nở một nụ cười. Một tay áo đột nhiên phất về phía trước.
 
Hôi sắc hà quang cuồn cuộn từ hư không tuôn ra, thoáng cái liền hóa thành một tầng quang mạc trong suốt đem thân hình hắn bao phủ hoàn toàn vào trong. Tiếp theo, hắn căn bản không để ý tới quang trụ và hắc mang từ bốn phía bắn tới, năm ngón tay tùy ý vẫy vài cái về phía đám cự đại ma cầm.
 
Tiếng xé gió nổi lên!
 
Mười mấy đạo thanh sắc kiếm quang từ đầu ngón tay chợt lóe bắn ra. Đám ma cầm đang lao xuống chỉ cảm thấy trước mắt chợt lóe linh quang chói mắt, thân hình liền cảm thấy mát lạnh rồi bị chém thành hai khúc.
 
Một cổ huyễt vũ từ tàn thi ma cầm nhất thời đổ xuống.
 
Mấy tên cao giai Ma tộc quan sát ở xa nhất thời cực kỳ hoảng sợ.
 
Phải biết rằng thân hình đám ma cầm hai đầu kia cứng như sắt thép, pháp bảo bình thường không thể thương tổn tới chúng nhưng hiện tại lại dễ dàng bị chém chết như thế.
 
Màn này thật sự rất kinh người!
 
Mà càng khiến bọn chúng trợn mắt há mồm chính là vô số hắc mang bốn phía ngay khi đánh vào hôi sắc quang mạc xung quanh Hàn Lập liền chợt tiến nhập vào trong đó biến mất thì không còn có bất cứ phán ứng gì khác, phảng phất như đã bị hôi sắc quang mạc hoàn toàn cắn nuốt.
 
"Không ổn, là lão quái vật Họp Thể kỳ, mau rút!"
 
Một gã cao giai Ma tộc thất thanh la lên.
 
Mấy tên cao giai Ma tộc này đúng là đúng bốn gã Ma tộc Hóa Thần kỳ và Ma tộc hai sừng Luyện Hư kỳ mấy ngày trước vừa thống lĩnh đại quân đánh lui công kích của Mộc tộc. Sau khi bọn họ đánh lui Mộc tộc hiển nhiên phát hiện ra đám vệ binh trông coi "tiết điểm" bên này biến mất rất quỷ dị, hiển nhiên trở nên cực kỳ hoảng sợ.
 
Mặc dù không biết xảy ra chuyện gì nhưng nếu tiết điểm thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì mấy người bọn họ hiển nhiên gánh trách nhiệm không nhỏ. Vì vậy, bọn họ sau một phen thương lượng, chẳng những đưa tin cho đại doanh Ma tộc đóng quân gần đây mà còn tự mình dẫn theo lực lượng tinh nhuệ lần nữa bao vây lối ra.
 
Cách làm như thế có chút phi công, bọn họ nguyên bổn không nghĩ sẽ thật sự bắt được ai đó, nhưng tuyệt đối không nghĩ tới Hàn Lập chỉ ở Ma giới không quá hai ba ngày* liền lập tức trở về, vừa đúng gặp phải vòng vây của bọn họ.
 
(Chú: *chắc tác giả nhầm, đoạn ở Ma giới phải lên tới trên 6 ngày mới đúng a)
 
Mấy người này lúc ban đầu vừa mừng vừa sợ nhưng sau khi Ma tộc hai sừng nhìn ra tu vi chân chính của Hàn Lập, cả đám hiển nhiên bị hù tới hồn phi phách tán. Mấy tên cao giai Ma tộc sau khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng kia, ma khí trên người nổi lên, hóa thành từng đạo hắc quang bắn nhanh về phía sau bỏ chạy.
 
Cũng vì sợ kinh động Hàn Lập cho nên ngay cả thủ hạ bọn chúng cũng không thông báo một câu, nhưng thần niệm Hàn Lập cường đại ra sao, nếu đã sớm phát hiện mai phục bên ngoài, hiển nhiên cũng đã sớm nhìn thấy những Ma tộc cầm đầu này. Trong nháy mắt, mấy tên Ma tộc định thôi động độn quang liền bị một ánh mắt băng hàn quét qua.
 
"Muốn chạy sao? Đừng có mơ!"
 
Vừa dứt lời, cánh tay Hàn Lập khẽ động, một bàn tay trắng noãn như ngọc liền hư không trảo ra một cái.
 
Mấy tên Ma tộc chỉ cảm thấy không gian ba động một trận, một bàn tay ngũ sắc khổng lồ to hơn mười trượng bỗng hiện lên, hung hăng chụp xuống.
 
Mấy tên Ma tộc này nhất thời cực kỳ hoảng sợ, một bên liều mạng thúc dục độn tốc nhanh hơn, một bên thả ra các loại bảo vật như phi đao phi kiếm đánh về phía cự thủ. Bọn họ dĩ nhiên không trông mong bảo vật của mình có thể chống lại được cự thủ, chỉ cần có thể ngăn cản một chút thì cơ hội đào tẩu cũng lớn hơn vài phần. Nhưng khiến cho mấy Ma tộc này bất ngờ chính là ngay khi bảo vật đánh trúng cự thủ thì một tiếng "phanh" truyền tói.
 
Ngũ sắc cự thủ nổ tung ra, linh quang cuồng thiểm hóa thành một phiến ngũ sắc hàn diễm rộng tầm một mẫu.
 
Chỉ thấy ngũ sắc hàn quang cuốn xuống, năm tên cao giai Ma tộc trong khoảnh khắc biến thành từng khối băng di động. Lúc này, những Ma tộc bình thường đang vây công xung quanh Hàn Lập mới phản ứng lại, theo đó mà đại loạn một trận.
 
Chưa chờ bọn chúng bỏ chạy, Hàn Lập lại phất hai tay ra, vô số thanh sắc tiểu kiếm tuôn ra, chớp cái hóa thành từng đạo thanh sắc kiếm quang rợp trời. Sau khi khẽ quát một tiếng, Hàn Lập hai tay bắt quyết, kiếm quang liền lấy khí thế phô thiên cái địa bắn nhanh về bốn phương tám hướng.
 
Sau thời gian một chén trừ nhỏ, cả cứ điểm Ma tộc đã không còn bất cứ một sinh mạng nào tồn tại.
 
Sau đó, bầu trời cứ điểm chợt xuất hiện một đạo thanh hồng, sau khi đảo trên trời một vòng liền bay thẳng về hướng Nhân tộc.
 
Mấy ngày sau, thám tử do Mộc tộc phái tới mới phát hiện ra kinh biến nơi đây, hiển nhiên vừa mừng vừa sợ. Sau khi dò xét một phen, đánh giá không có cạm bẫy nào, thì đám thám tử liền nhanh chóng trở về bẩm báo.
 
Bảy tám ngày sau, cứ điểm Ma tộc đã bị Mộc tộc mạnh mẽ chiếm lĩnh, bắt đầu bố trí đại trận huyền diệu tại lối ra "tiết điểm", ý định hoàn toàn phong ấn nơi này lại.
 
Bất quá, tất cả những việc này đều không còn liên quan tới Hàn Lập nữa. Giờ phút này hắn đang một bên lặng lẽ luyện hóa Hỗn độn nhị khí trong cơ thể, một bên tiếp tục bay nhanh về hướng Nhân tộc.
 
Hỗn độn nhị khí kia không hổ danh là thiên địa linh vật, mặc dù chỉ luyện hóa một phần nhỏ nhưng cũng khiến pháp lực hắn tăng lên rất nhiều, lợi ích quả thực không nhỏ. Phỏng chừng khi hắn về đến Nhân tộc thì cũng đã luyện hóa xong, tu vi có thể đạt tới cảnh giới Hợp Thể Trung kỳ đại viên mãn.
 
Kể từ đó, hắn có thể tiến hành đột phá hậu kỳ.
 
Đáng tiếc lần đột phá này phải có sự trợ giúp của Băng Phượng, nếu không dựa theo ý định Hàn Lập thì không bằng trực tiếp ờ lại Man Hoang thế giới đột phá sẽ an toàn hơn. Dù sao hiện tại khắp nơi ở Nhân tộc đều là ma ảnh, không phải là nơi an toàn.
 
Trong lòng Hàn Lập tự định giá như thế, chỉ có thể bất đắc dĩ không ngừng bay đi. Mà trong lúc nhất thời, trên tường Thiên Uyên thành của Nhân tộc, từng đội tu sĩ Nhân tộc xếp hàng nghiêm chỉnh, liều mạng thúc dục bảo vật trong tay công kích về phía đại quán Ma tộc ở bên ngoài cấm chế.
 
Một trận đại chiến vô cùng kịch liệt đang diễn ra!
 
Mà một cảnh tương tự cũng đang diễn ra tại bên phía thành trì của Yêu tộc.
 
Cứ cách một thời gian, đại quân Ma tộc liền trở nên vô cùng hung mãnh, bắt đầu không tiếc hao tổn nguyên khí mà phát động công kích với hai tòa thành quan trọng của hai tộc. Điều này khiến Nhân Yêu lưỡng tộc tổn thất rất nhiều nhân thủ, không ít tồn tại trung, đê giai đều chết trong kịch chiến. Thậm chí tồn tại cao giai ngoài Hợp Thể kỳ cũng bắt đầu xuất hiện thương vong.
 
Điều này khiến thần kinh hai tộc căng thẳng vô cùng.
 
Dựa theo thường lệ của những lần ma kiếp bộc phát trước kia, những thành thị này nếu có thể ngăn được thế công của đại quân Ma tộc trong vòng vài năm thì sau đó liền vô sự. Cho nên những thành thị này hiển nhiên cũng xuất ra tất cả thủ đoạn, đau khổ chống đỡ, hy vọng vào một ngày kia tươi sáng.
 
Nhưng không ai biết đến, tại một đảo nhỏ thần bí giao giữa hai tộc, hơn mười tồn tại Hợp Thể kỳ đang ngồi trong một điện phủ bao bọc bởi cấm chế đang nghiêm nghị thương lượng chuyện gì đó cực kỳ bí mật.
 
"Nói như vậy, cổ ma lúc này đây thật sự là định chiếm vài khu vực của hai tộc chúng ta, sau đó đóng quân ở lại, từ nay về sau không đi."
 
Một lão giả tóc trắng như tuyết hai mắt trong như nước, nhíu mày nói.
 
"Không chỉ như vậy, thám tử của chúng ta còn phát hiện một lượng lớn cổ ma đê giai dường như cũng đã được phát động, không lâu sau sẽ cường ngạnh phá giới đi tới giới này."
 
Một trung niên nam tử đỉnh đầu có một đám hồng sắc linh vũ, sắc mặt âm trầm nói.
 
"Cổ ma đê giai à? Số lượng đại khái bao nhiêu?"
 
Không biết người nào sau khi thở dài một hơi liền hỏi.
 
"Do thám không chính xác lắm, ít nhất thì cũng hơn mười ức, nhưng số lượng thật sự thì có thể vượt xa con số này."
 
Linh vũ nam tử sau khi thoáng suy nghĩ liền trả lời.
 
(Chú: *1 ức = 1 vạn vạn = 1.000.000.000)
 
"Mười ức!"
 
Vừa nghe lời này hơn phân nửa mọi người ở đây đều hít một hơi, thần sắc lộ ra vẻ hoảng sợ.
 
"Không phải như thế chứ! Cổ ma nhất tộc tại Ma giới nhân số tính ra cũng không nhiều lắm, số lượng mười ức cơ hồ chiếm gần một phần mười của cả Ma giới. Đám Thánh tổ cổ ma sao dám mạo hiểm như thế."
 
Một lão phụ nhân mặc áo da trắng ánh mắt chợt lóe, hỏi.
 
"Tin này không hề sai, không ít thành trấn của cổ ma tại Ma giới hiện tại đều bị bỏ hoang. Số lượng này dường như vẫn chỉ là dự bị."
 
Linh vũ nam tử bộ dáng hết sức khẳng định, nói.
 
"Hừ! Xem Ma tộc thật sự muốn như thế. Đáng tiếc, mặc dù chúng ta phái người xâm nhập điều tra Ma giới, nhưng thủy chung không thể điều tra nguyên nhân chính thức khiến Ma tộc xảy ra dị biến. Nếu không thì chúng ta cũng có thể tìm cách đối phó, đỡ phải tốn sức."
 
Lão giả tóc trắng cười khô một tiếng.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1967


Báo Lỗi Truyện
Chương 1967/2446