Chương 1962: Luyện hóa thuật


Thời gian nhập định lần này lại mất đến hai tháng.
 
Một ngày kia, hắn lần nữa mở hai mắt ra, hậu hoạn trên người chẳng những đã hoàn toàn giải trừ mà pháp lực thần khí cũng khôi phục tới trạng thái đỉnh phong. Lúc này, Hàn Lập mới thật sự khôi phục lại sự trầm tĩnh như trước.
 
Giờ phút này cho dù Thánh tổ Ma tộc như Nguyên Sát tìm tới cửa thì hắn cũng tự tin có thể đánh một trận.
 
Sau khi tỉnh lại, Hàn Lập chỉ trầm ngâm một lát, tay vừa lật, một bạch sắc mộc hạp và một lam sắc ngọc bình cùng hiện ra. Kim quang trong tay chợt lóe, bạch sắc mộc hạp nhất thời bị một tầng kim quang bao vây, tự động bay lên lơ lửng giữa không trung.
 
Hàn Lập nhìn lam sắc ngọc bình còn lại, trên mặt không khỏi lộ ra một tia hưng phấn.
 
"Hỗn độn nhị khí danh tiếng sớm đã nghe qua, không nghĩ được lại có ngày đoạt được linh vật này, nếu có thể luyện hóa nó thì tiến giai Hợp Thể hậu kỳ hơn phân nửa không thành vấn đề."
 
Hàn Lập thì thào nói nhỏ vài câu, tiếp theo búng một ngón tay về phía bình ngọc.
 
"Phanh" một tiếng, nắp bình tự động mở ra.
 
Trong tiếng xé gió "vù vù", một đoàn thanh quang từ đó bay ra, chớp một cái liền bắn nhanh ra, bộ dáng như muốn bỏ chạy.
 
Sắc mặt Hàn Lập trầm xuống, một cánh tay mơ hồ trảo một cái lên hư không, nhất thời một cỗ cự lực vô hình bao phủ cả gian động quật. Tiếp đó, năm ngón tay chớp động quang mang rồi kéo trở lại. Thanh âm "xuy xuy" xé gió truyền ra, thanh quang sau khi run lên liền bị hút vào tay.
 
Hàn Lập nhẹ thở một hơi, hai mắt híp lại cẩn thận đánh giá thứ trong lòng bàn tay. Chỉ thấy thanh quang trong tay chớp động không thôi, trong đó lại có hai quang điểm nhỏ bằng hạt đậu, một đen một trắng liên tục chớp động.
 
Lam quang trong mắt Hàn Lập chợt động, pháp lực toàn thân quán chú vào hai mắt, nguyên bổn hai quang điểm có chút mơ hồ, nhất thời hiện rõ trong mắt. Nhưng trong nháy mắt khi thấy rõ hai quang điểm, thân hình hắn khẽ chấn động, vẻ mặt trong nháy mắt hiện ra vẻ mờ mịt, cả người bất động. Sau thời gian một bữa cơm, vẻ mặt Hàn Lập đột nhiên vặn vẹo vài cái, đột nhiên cắn răng phun ra một ngụm máu tươi, thân hình chấn động ngã ngược về phía sau.
 
"Thật lợi hại, luân hồi huyễn cảnh thật lợi hại, quả nhiên đáng sợ như trong truyền thuyết! Nếu không phải lúc cuối đột nhiên tỉnh lại thì sợ rằng tâm trí vĩnh viễn ở lại trong thế giới của Hỗn độn nhị khí rồi."
 
Thân hình Hàn Lập vừa động, lần nữa khoanh chân ngồi xuống nhưng vẻ mặt có chút khiếp đảm, thất thanh nói.
 
Mới vừa rồi đúng là hắn đã dùng Minh Thanh linh mục quan sát hai tiểu quang điểm ở bên trong Hỗn độn nhị khí, cũng chỉ trong nháy mắt liền bị bổn nguyên chi lực trong đó hút vào, thoáng cái liền rơi vào vô số thế giới hư ảo lớn nhỏ khác nhau, khiến cho bản thân không thể tự kiềm chế được.
 
Nếu không phải hắn sớm đề phòng để lại trong cơ thể một đạo chân lực bạo phát tự động có tác dụng trong thời gian nhất định sẽ mạnh mẽ thức tỉnh bản thân thì sợ rằng sớm đã thân hủ thần diệt mà chờ đến ngày tạo hóa mà chết đi.
 
Mặc dù Hàn Lập chấn kinh không nhỏ, nhưng trong lòng lại không còn bất cứ hoài nghi gì với thứ trong tay. Cũng chỉ có Hỗn độn nhị khí trong truyền thuyết kia mới có uy lực đáng sợ như vậy, hiển nhiên không thể nào là giả được. Lúc này, hắn chỉ cần có phương pháp luyện hóa linh vật này thì việc tiến giai Hợp Thể hậu kỳ sẽ nắm chắc trong lòng bàn tay.
 
Hiện tại, Hàn Lập ngay cả khi luôn cực kỳ bình tĩnh, nhưng sâu trong đáy lòng lại không khỏi hiện lên vẻ kích động. Bất quá trước đó, hắn còn cần phải thực hiện giao dịch với hai lão ma trong Trấn Ma tỏa một phen mới được.
 
Trong lòng tự định giá như thế, một ngón tay đột nhiên chỉ về phía thanh sắc quang đoàn. Sau một tiếng sét trầm thấp vang lên, đầu ngón tay chợt lóe kim quang, một đạo điện hồ nhỏ xíu bắn ra, chợt lóe liền nhập vào trong thanh sắc quang đoàn khiến quang đoàn bị lôi ngược trở về.
 
Quang điểm đen trắng trong thanh sắc quang đoàn vô cùng tĩnh lặng, phảng phất chuyện gì cũng chưa từng phát sinh, nhưng trên mặt Hàn Lập lại lộ ra vẻ hài lòng, tay phất về phía lam sắc ngọc bình một cái, nhất thời miệng bình phun ra một cổ bạch hà đem thanh sắc quang đoàn thu lại.
 
Tay áo phất lên, bình ngọc nhất thời đóng nắp lại.
 
Lúc này ánh mắt Hàn Lập mới xoay chuyển nhìn về phía hộp gỗ trên không, sau đó hắn liền há miệng phun ra vô số viên châu, tay lại vỗ lên thiên linh cái rồi chậm rãi nhắm mắt lại. Một lát sau, trong một khoảng không gian thần bí nào đó, ba động không gian nổi lên, thần niệm hóa thân của Hàn Lập chợt lóe xuất hiện trên trời cao tại phiến không gian này. Sau khi hắn đảo mắt khắp nơi, khẽ cau mày.
 
Khắp nơi trong hư không đều mờ mịt, vô số bông tuyết tung bay khắp nơi, nơi đây bất ngờ lại biến thành một phiến băng địa. Bất quá, chưa chờ hắn có cử động gì, hư không phụ cận đã ba động một trận, hai đạo nhân ảnh đồng thời thoáng hiện ra. Một tên mộ thân hắc giáp, một tên một thân đạo bào, đúng là hai lão quái Ma tộc Phong Tà và Xa Kỵ Cung.
 
Hai tên này vừa thấy Hàn Lập xuất hiện, bộ dáng vừa mừng vừa sợ, Phong Tà cười ha ha, trực tiếp hỏi:"Hàn đạo hữu, ngươi như thế nào đến bây giờ mới xuất hiện! Ta và Xa huynh còn tưởng bản thể của ngươi gặp đại họa, gặp đại kiếp nguy hiểm gì đó!"
 
"Hàn mỗ đích xác định sớm gặp lại hai vị, nhưng một năm qua lại gặp vài tên đại địch, bị đuổi giết đến bây giờ mới thoát ly được hiểm cảnh."
 
Hàn Lập cười cười, nửa thật nửa giả đáp.
 
"Hàn đạo hữu nếu đã xuất hiện nơi đây thì xem ra hẳn là bình yên vô sự, Xa mỗ xin được chúc mừng! Bất quá, Hỗn độn nhị khí nọ, không biết Hàn đạo hữu đă lấy được hay chưa?"
 
Xa lão quái sau khi tùy ý nói hai câu, liền khẩn trương hỏi.
 
"Hai vị nếu ở trong Trấn Ma tỏa thì Hỗn độn nhị khí có mất chút nào không hẳn là so với Hàn mỗ càng rõ ràng hơn."
 
Hàn Lập nhíu mày, thản nhiên nói.
 
Vừa nghe Hàn Lập nói thế, Xa lão quái và Phong Tà sau khi nhìn nhau một cái, không giận mà ngược lại lộ ra vẻ vui mừng lẫn sợ hãi.
 
"Ha ha, hai người chúng ta đích xác sau khi chia tay không lâu liền cảm ứng được Trấn Ma Tỏa có chút biến hóa khác lạ, nhưng chúng ta bị vây trong này, chịu hạn chế của cấm chế, đối với cảm ứng biến hóa hết sức mơ hồ nên còn cần đạo hữu chứng thật. Nghe khẩu khí của Hàn đạo hữu thì chẳng lẽ đã thật sự chiếm được Hỗn độn nhị khí?"
 
Phong Tà vẻ mặt mừng rỡ như hoa xuân, tự nhiên không phát hiện khẩu khí đã trở nên vô cùng khách khí.
 
"Mặc dù ở Hoàng Tuyền Địa Hòa có chút biến cổ, nhưng hồn độn nhị khí đích xác đã lấy ra một ít. Hai vị đạo hữu có hay không cũng nên đem cách luyện hóa nói ra."
 
Hàn Lập trầm ngâm một chút, mới chậm rãi thừa nhận.
 
Nhưng vẻ vui mừng trên mặt Xa Kỵ Cung cũng chỉ hiện ra trong chốc lát liền thu liễm lại, có chút cẩn thận hỏi:
 
"Không cần vội! Hai người chúng ta mặc dù tin Hàn đạo hữu không nói dối, nhưng đạo hữu có hay không cũng nên lấy Hỗn độn nhị khí ra làm chứng? "
 
Phong Tà nghe nói như thế, thần sắc vừa động, cũng đồng ý gật đầu.
 
"Muốn vật chứng sao? Cũng dễ thôi!"
 
Hàn Lập híp mắt, tựa hồ đã sớm đã đoán trước, lạnh nhạt nói một câu, hai tay đột nhiên phất ra.
 
"Ầm" một tiếng!
 
Một đạo kim sắc điện hồ chợt lóe hiện ra trong lòng bàn tay, lại bị pháp quyết thúc dục, bỗng nhiên một phân thành hai, biến thành hai tia điện bắn thẳng về phía Phong Tà và Xa lão quái. Hai lão ma vừa thấy cảnh này, trong lòng vừa động, cũng không né tránh, hơn nữa một người còn giơ tay bắt lấy, một người thì há miệng hút vào.
 
Hai đạo kim hồ cùng "xẹt" một cái, một đạo bị Phong Tà trực tiếp dùng tay bắt lấy, một đạo lại bị Xa Kỵ Cung hút vào bụng!
 
Lập tức, hai người này đều nhắm mắt lại, đồng thời cũng đem thần niệm quan sát tia lôi điện vừa chiếm được.
 
Hàn Lập thấy cảnh này chỉ khoanh tay đứng tại chỗ, ánh mắt không chút thay đổi. Bất quá, sau thời gian vài lần hô hấp, Phong Tà và Xa Kỵ Cung liền mở mắt ra, trên mặt lộ vẻ hài lòng.
 
"Không sai, mặc dù khí tức vô cùng yếu, nhưng đích thật là khí tức Hỗn độn nhị khí. Xem ra Hàn đạo hữu không nói dối, nếu đã như thế thì chúng ta sẽ thương lượng tiếp theo nên tiến hành hợp tác thế nào."
 
Trong mắt Phong Tà lộ ra một tia hưng phấn, nói.
 
"Ban đầu không phải đã nói rồi sao! Hai vị đạo hữu giao phương pháp luyện hóa lại cho tại hạ, tại hạ sẽ đem một nửa Hỗn độn nhị khi tặng cho hai vị, chẳng lẽ hai vị đã thay đổi chủ ý?"
 
Sắc mặt Hàn Lập trầm xuống, thanh âm bỗng lạnh lùng vài phần, nói.
 
"Hàn đạo hữu hiểu lầm rồi, hiệp nghị ban đầu hiển nhiên không thay đổi. Bất quá phương pháp thực hiện hiệp nghị cụ thể thì cần cẩn nhắc cẩn thận thêm một chút. Nếu không, không bằng đạo hữu giao Hỗn độn nhị khí ra trước rồi chúng ta sẽ giao phương pháp luyện hóa sau, thế nào?"
 
Xa Kỵ Cung cười hắc hắc, nói.
 
"Thi ra là thế! Mặc dù chúng ta có ước định, nhưng sự việc quan trọng như thế, đích xác có chút phiền phức."
 
Thần sắc Hàn Lập hòa hoãn xuống, trầm ngâm một chút, nói.
 
"Cho nên, ta và Phong đạo hữu đã thương lượng với nhau, đã nghĩ ra một cách vẹn toàn cho hai bên, nhưng không biết Hàn đạo hữu có đồng ý hay không."
 
Xa Kỵ Cung chậm rãi nói từng chữ một.
 
"Đạo hữu không ngại thì trước tiên nói ta nghe thử một chút."
 
Thần sắc Hàn Lập vừa động, thản nhiên nói.
 
"Kỳ thật rất đơn giản! Ta sẽ đem quá trình luyện hóa chia làm vài phân đoạn. Trước tiên ta đem phần khẩu quyết thứ nhất truyền thụ cho đạo hữu để đạo hữu phân biệt thật giả trong đó. Nếu sau khi phát hiện là thật thì giao một phần Hỗn độn nhị khí cho hai người chúng ta. Cứ làm như thế vài lần cho đến khi hoàn thành. Chắc rằng đến cuối cùng, các hạ sẽ không vì một chút Hỗn độn nhị khí mà động đến tâm ma, mà hai người chúng ta lại càng không vì một chút khẩu quyết còn sót lại mà từ bỏ Hỗn độn nhị khí."
 
Thần sắc Phong Tà nghiêm nghị, ngưng trọng giải thích một phen.
 
Hàn Lập vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích, nhưng trong măt không ngừng chớp động tinh quang, bộ dáng như đang suy nghĩ cẩn thận về đề nghị của đối phương. Còn hai lão ma vốn tin rằng Hàn Lập sẽ lập tức đáp ứng nhưng thấy ánh mắt hắn như vậy thì trong lòng vẫn có vài phần khẩn trương. Chỉ là, hai người đều là kẻ có kiến thức rộng rãi, vẻ mặt hiển nhiên vẫn duy trì thong thả, chỉ chờ phản ứng của Hàn Lập.
 
"Đích thật là cách tốt! Được, cứ dựa theo cách của hai vị mà tiến hành trao đổi."
 
Hàn Lập sau khi thở dài một hơi, thần sắc bình tĩnh, mở miệng nói.
 
"Ha ha, Hàn đạo hữu quyết định cực kỳ sáng suốt! Hiện tại chúng ta nê bắt đầu tiến hành giao dịch thôi. Đây là một phần pháp quyết thứ nhất, đạo hữu hãy nghiên cứu cẩn thận, chỉ cần cảm thấỵ không có vấn đề gì thì trong vòng ba ngày nhất định phải mang một phần Hỗn độn nhị khí cho chúng ta. Nếu lỡ hẹn không tới thì hai người chúng ta sẽ xem như đạo hữu không muốn giao dịch. Hắc hắc, đến lúc đó các hạ chẳng những phải chịu tâm ma cắn trả mà sau này muốn luyện hóa Hỗn độn nhị khí cũng là chuyện si tâm vọng tưởng."
 
Phong Tà mừng rỡ nhưng lại vội nhắc nhở, nói.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1962


Báo Lỗi Truyện
Chương 1962/2446