Chương 1951: Thoát xác.


Mấy thân ảnh "Hàn Lập" thoáng cái liền bắn ra bốn phương tám hướng.
 
"Hừ, chỉ có chút tài mọn mà cũng dám qua mặt bổn tọa!"
 
Một gã Huyết Quang hóa thân sắc mặt trầm xuống, hừ lạnh một tiếng nói.
 
Tiếp theo chỉ thấy hắn bắt quyết, sau lưng chợt lóe hôi quang, một cự đại ma ảnh hắc quang mờ ảo nhất thời hiện lên. Trên đẩu ma ảnh mọc hai sừng, sau lưng có xúc tu thật lớn không ngừng vũ động, sau khi phát ra tiếng gầm khiến người ta kinh hãi, giữa ngực đột nhiên chợt lóe huyết quang, một con mắt thật lớn hiện lên. Con mắt chiếm nửa diện tích lồng ngực, sâu trong mắt là bích quang khiến người ta vừa nhìn liền nổi da gà.
 
Hóa thân Huyết Quang hét lớn một tiếng!
 
Nhất thời một đạo bích quang từ trong mắt bắn ra, chợt lóe liền nhập vào vách tường không thấy bóng dáng. Sau một khắc, hai mắt Huyết Quang hóa thân nhắm lại, thanh quang trên mặt không ngừng chớp động.
 
"Hai thật sáu giả, hẳn là có một cái hóa thân, hơn nữa thực thể cũng thay đổi phương hướng, chạy về hai hướng trái phải."
 
Một lát sau, hắn liền khẳng định nói.
 
"Xem ra hắn đã phát hiện ý đồ của chúng ta, nghĩ muốn lần nữa ẩn nặc chạy trốn. Tăng tốc độ Càn Khôn Bàn lên, không thể để tiểu tử này chạy mất!"
 
Một gã huyết ảnh khác lạnh lùng nói.
 
"Điều này hiển nhiên, bất quá..."
 
Một gã Huyết Quang hóa thân khác gật đầu. nhưng đang định nói gì thì đột nhiên vách tường chớp động linh quang, đổi thành hình ảnh Nguyên Sát đang ngồi ngay ngắn trên ghế.
 
"Hai tên là thật, mỗi bên phụ trách một tên, một khi tìm được bản thể thì lập tức thông báo cho nhau biết!"
 
Nữ tử vẻ mặt không chút thay đôi, ngay sau khi kết nối liên lạc với ba người liền không khách khí nói.
 
"Được, cứ làm như đạo hữu nói!"
 
Một Huyết Quang hóa thân đáp ứng nói.
 
Nguyên Sát gật đầu, tay áo huy động, vách tường liền trờ lại mờ mịt. Cơ hồ cùng lúc đó, thạch điện phát ra tiếng "vù vù", vô số phù văn từ đó tuôn ra, hình thành một truyền tống pháp trận thật lớn bên dưới. Thạch điện ớ trung tâm pháp trận, chỉ xoay vòng vài lần liền chợt lóe biến mất.
 
"Chúng ta cũng đi thôi!"
 
Một hóa thân Huyẻt Quang thản nhiên nói.
 
Tiếp theo ba người bắt quyết, huyết quang ngoài thân đại thịnh. Sau một khắc, cự đại ngọc bàn phát ra bạch quang chói mắt, lập tức phát ra tiếng xé gió, độn tốc gia tăng gấp mấy lần.
 
Bên kia, mấy tên "Hàn Lập" hoặc bay lên không hoặc ngự khí bắn đi, trong nháy mắt mắt hư không chỗ đó không còn bất cứ ai.
 
Cách nơi đây hơn mười dặm, một đám tinh nhuệ hơn ngàn tên nguyên bổn đang đứng mai phục, nhưng sau một lát liền nhận được lệnh, lúc này như ong vỡ tổ hành động. Bọn họ chia làm hai hướng, phân biệt đuổi theo hai tên "Hàn Lập" đã được xác định.
 
Mà nơi Hàn Lập đứng lúc đầu, vô luận đám Ma tộc. Nguyên Sát hay Huyết Quang đều không có chút hứng thú xem xét. Sau thời gian một chén trà nhỏ, phía dưới hư không nơi mấy tên "Hàn Lập" chia ra bay đi, sau một hòn đá xanh nhìn không bắt mắt, một đoàn tử sắc quang hà chợt lóe, một đạo ngân sắc nhân ảnh quỷ dị hiện lên.
 
Không ngờ là một gã "Hàn Lập"!
 
"Hàn Lập" này khí tức cả người giống như không có, trong phút chốc hiện thân liền nhắm hai mắt thả thân niệm ra ngoài, đem phạm vi mấy ngàn dặm xung quanh đảo qua, sau khi xác định không có bất cứ tên Ma tôn nào, sắc mặt lúc này mới hiện lên vẻ vui mừng.
 
Hắn không nói hai lời một tay lật lại, trong tay bỗng nhiên hiện ra một tấm da, sau khi phủ lên người, trong nháy mắt liên biến thành một đầu hôi sắc cự lang bình thường, sau đó hóa thành một đạo hôi quang chạy về phía trước.
 
Xem phương hướng thì bất ngờ giống như lúc ban đầu, vẫn là chạy về hướng Thiên Uyên thành.
 
Sau thời gian một bữa cơm, trên hư không một phiến rừng rậm, một gã "Hàn Lập" đang hóa thành một đạo thanh hồng phá không bay qua. Phía sau hắn không tới vài dặm là một tòa thạch điện khí thế hung hãn theo sát không rời.
 
Lúc này, phía trước bỗng nhiên xuất hiện một ngọn núi thật lớn cao chừng vạn trượng, phía trên đầy cỏ cây xanh biếc, cảnh sắc vô cùng đẹp. Gã "Hàn Lập" này vừa thấy ngọn núi này hai mắt sáng ngời, trực tiếp phóng về phía ngọn núi. Sau vài lần chớp động liền quỷ dị biến mất trong núi.
 
Trong tiếng rít, thạch điện chớp cái xuất hiện trên đỉnh núi, sau khi lượn vài vòng, đủ loại phù văn hiện lên, trong nháy mắt ngưng kết thành một tòa ngũ sắc quang trận thật lớn.
 
Quang trận vừa hình thành liền phát ra tiếng "vù vù", trung tâm ngưng kết ngũ sắc quang hà, hình thành một quang cầu thật lớn đường kính hơn mười trượng.
 
Một tiếng "hừ" lạnh từ trong thạch điện truyền ra, cự đại quang cầu chợt lóe liền thoát khỏi quang trận, mang theo thanh thế kinh người rơi xuống đỉnh núi. Chỉ thấy ngũ sắc linh quang điên cuồng chớp động!
 
Trong nháy mắt khi quang cầu vừa tiếp xúc đỉnh núi liền vô thanh vô tức chui vào trong núi đá, trên mặt đất chỉ lưu lại một cái hố khồng lồ.
 
Cái hố vô cùng lớn, rộng hơn trăm trượng, miệng hố tỏa ra hắc quang, từ trong hố tòa ra nhiệt độ cực nóng.
 
Qua thời gian vài lần hô hấp, một tiếng nổ trời rung đất chuyển từ trong lòng núi truyền lên. Mặt đất run rẩy, vô số đạo quang trụ thô to từ bề mặt ngọn núi phun ra, trong nháy mắt đã xuyên thủng cả ngọn núi thành vô số lỗ. Ngọn núi theo đó mà ầm ầm sụp đổ, vô số đá vụn bay tán ra ra bốn phía, hình thành một đống đổ nát thật lớn. Tại trung tâm đống đổ nát là một cái hố to mười mấy mẫu, sâu hơn mười trượng. Trung tâm hố chỉ là khoảng không, tại đó giống như tất cả đều trực tiếp hóa thành không khí.
 
Lúc này, quang trận trên không trung chớp động một trận, từ đó phun ra hơn trăm đạo quang trụ thô to tiếp tục bắn xuống đống đổ nát dưới đất.
 
Ngoại trừ tiếng nổ từ dưới đất mơ hồ truyền đến thì không còn gì dị thường.
 
Lúc này, thạch điện ở trên cao mới dần hạ xuống, khi cách đống đổ nát hơn trăm trượng mới dừng lại. Thạch điện chợt lóe bạch quang, Nguyên Sát với vẻ mặt hoài nghi đột nhiên xuất hiện, hơn nữa ánh mắt chớp động, không ngừng nhìn xuống phía dưới.
 
"Tiểu tử nọ mới vừa rồi trốn trong núi, hẳn không thể chạy ra khỏi phạm vi công kích. Nhưng sao lại giết chết dễ dàng như thế, xem ra cái ta truy đuổi chỉ là một khối hóa thân mà thôi. Bất quá cho dù là hóa thân thì cũng phải có hài cốt lưu lại mới đúng. Chẳng lẽ xảo hợp ỡ trung tâm công kích, nên ngay cả thi thể cũng không sót lại chút nào."
 
Nguyên Sát quan sát một lát, nhướng mày thì thào nói vài câu.
 
Tiếp theo nữ tử này nghĩ gì đó. nhẹ nhàng vươn ngón tay ngọc điểm một cái lên giữa trán rồi nhắm hai mắt lại. Nhất thời bốn phía ba động, một cổ thẩn niệm chi lực cực kỳ khổng lồ cuồn cuộn tuôn ra bốn phía.
 
Thẩn niệm này kiểm tra vô cùng cẩn thận, cơ hồ mỗi một tấc trong đống đổ nát đều xem xét kỹ càng. Nhưng, nữ tử này vẫn không phát hiện ra điều gì!
 
"Xem ra đúng là ta đã quá đa tâm!"
 
Nguyẻn Sát mở mắt thở dài một hơi, nói.
 
Mà đúng lúc này, đột nhiên từ trên người nàng truyền đến một trận ba động dị thường. Nữ tử này biến sắc, tay áo phất lên, một đoàn hắc quang bay ra, sau một cái chớp động liền hóa thành một tấm kính cổ kính. Cổ kính sau khi xoay một vòng, liền lơ lửng trước người nàng.
 
Một lát sau, mặt kính chợt lóe, khuôn mặt huyết bào thiếu niên hiện ra.
 
"Nguyên Sát đạo hữu, ngươi không cần phải đuổi theo tiểu tử bên kia nữa. Tên kia mười phần chỉ là hóa thân mà thôi, tên mà ta truy đuổi bên này chẳng những giết hơn phán nửa nhân thủ ta phái đi ngăn cản, mà còn một hơi xông qua ba vòng phong tỏa. Lợi hại như thế thì có lẽ là chân thân! Cũng may hiện tại hắn bị ta dùng Càn Khôn Bàn phong tỏa lại, nhưng tiểu tử nọ không biết thi triển loại ẩn nặc thuật nào, trong thời gian ngắn ta không thể tìm ra. Hơn nữa ba người chúng ta phải liên thủ thì mới thao túng được việc phong tòa, không cách nào tự mình đi ra làm việc này, nên phiền Nguyên Sát đạo hữu lại đây giúp một chút."
 
Thần sắc Huyết Quang hóa thân ngưng trọng nói.
 
"Tên kia là chân thân? Uh. có lẽ là thế. Tên ta truy đuổi bên này đã giải quyết xong, đích xác không giống như bán thể! Ta cũng nên qua bên đó, ngàn vạn lần không được để Hàn tiểu tử nọ chạy thoát."
 
Nữ tử nghe lời ấy, thần sắc không chút hoài nghi gì, lúc này lạnh giọng nói hai câu rồi lập tức thu cổ kính lại, cả người trực tiếp hóa thành một đạo bạch hồng bắn đi.
 
Sau vài lần chớp động, Nguyên Sát liền lần nữa về trong thạch điện, tiếp đó liền bắt đầu thi pháp thúc dục thạch điện ầm ầm phi hành bay đi. Trong chốc lát, noi này ngoại trừ tiếng gió nhẹ thổi qua đống đổ nát thì không còn bất cứ tiếng gì nữa.
 
Qua hai canh giờ sau, trong một góc của đống đổ nát, trên bề mặt một khúc gỗ bình thường đột nhiên lưu chuyển một tầng lục quang, sau khi hơi mơ hồ đi liên hóa thành một gã thanh niên da xanh. Khuôn mặt gã thanh niên này giống Hàn Lập như đúc, trên người tản ra mộc linh khí tinh thuần cực kỳ.
 
Đúng là linh khu của Hàn Lập!
 
Linh khu sau khi vừa khôi phục hình người, lập tức vỗ lên thiên linh cái, một đoàn lục quang từ đó bay ra, bên trong mơ hồ bao phủ một nữ đồng, nhưng sắc mặt nữ đồng lúc này lại có chút tái nhợt mà ngồi xếp bằng phía trên linh khu bắt quyết không nhúc nhích. Sau một hồi lâu, nữ đồng hít sâu một hơi, nét mặt khôi phục một chút huyết sắc.
 
"Công tử đúng là không tính sai! Lợi dụng nguyên hình của Chi tiên chi thể linh khu ẩn thân giữa đám cây cối quả nhiên có thể đánh lừa được kẻ nọ. Hiện tại nhiệm vụ đã hoàn thành, cứ dựa theo an bài lúc đầu, trước hết tìm một nơi ẩn nấp, chờ sau này nghĩ cách hội họp với công tử. Hy vọng lúc này đây công tử có thể thoát được đại kiếp lần này."
 
Nữ đồng sợ hãi nhìn hố to cách đó không xa, có chút buồn bã nói.
 
Tiếp theo, thân hình nàng thoáng một cái hóa thành một đoàn lục khí nhập vào trong linh khu. Sau một khắc, linh khu mở hai mắt ra, vẻ mặt không chút thay đổi. Sau khi xác định phương hướng một chút liền bay thẳng lên trời rồi lại chọn tiếp một hướng nào đó mà bay đi.
 
Bên kia, hơn trăm tên Ma tộc tinh nhuệ đang vây quanh một cự đại ngọc bàn lơ lửng trên không trung một ngọn núi, thần sắc ngưng trọng không ngừng nhìn xuống phía dưới.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1951


Báo Lỗi Truyện
Chương 1951/2446