Chương 1949: Chặn lại.


Huyết ảnh này đúng một huyết bào thiếu niên khuôn mặt thanh tú.
 
"Đừng vội cao hứng! Đừng quên điều kiện ban đầu với Nguyên Sát!"
 
Một tên huyết ảnh khuôn mặt giống như đúc, thản nhiên nói.
 
"Hừ, nếu mục tiêu truy đuổi của Nguyên Sát giống chúng ta thì điều kiện ban đầu hiển nhiên phải thay đối một chút. Người có thể giao cho nàng ta, nhưng bảo vật trên người thì chúng ta không đồng ý giao."
 
Thiếu niên ở giữa hừ lạnh một tiếng, không chút do dự trả lời.
 
"Nói như thế thì sợ rằng Nguyên Sát không chịu bỏ qua. Bảo vật cũng có thể chia cho một nửa, nhưng Trấn Ma Tỏa và Tử Ngôn đỉnh thì chúng ta phải lấy trước tiên."
 
Huyết ảnh khác lắc đầu, nói.
 
"Chia một nửa! Tiểu tử Nhân tộc này rõ ràng mang trọng bảo trên người, các ngươi đồng ý bỏ qua sao."
 
Thiếu niên ở giữa nhếch miệng, nói.
 
"Không bỏ cũng không được, chớ quên sau lưng Nguyên Sát còn có Lục Cực làm chỗ dựa, hiện tại không phải thời cơ tốt để trêu chọc tới ả!"
 
Huyết ảnh kia cười lạnh một tiếng, nói.
 
"Uh, Lục Cực đúng là phiền toái lớn!"
 
sắc mặt thiếu niên khẽ biến, lộ ra vài phần kiêng kỵ.
 
"Được rồi! Các nguơi đừng mơ tưởng nữa! Lúc này đây không biết có bắt được hắn hay không, dường như hắn đã phát hiện ra chúng ta, nghĩ rằng muốn mai phục thì hơn phân nửa không có khả năng."
 
Gã huyết ảnh cuối cùng mở miệng, nói, bộ dáng có vài phần ngưng trọng.
 
"Phát hiện ra chúng ta, không thể nào! Chúng ta đã dùng Càn Khôn Bàn che giấu tất cả, trừ phi hắn có tu vi Đại Thừa Kỳ, nếu không tuyệt đối không thể cảm nhận được, nhiều lắm là chi nghi ngờ một chút mà thôi! Nguyên Sát lại đang đuổi sát phía sau không tha, hắn không thể nào dậm chân tại chổ."
 
Sắc mặt thiếu niên ở giữa trầm xuống, nhìn hình ảnh trên vách tường không tin, nói.
 
"Có đúng thế không, nhưng ta lại cảm thấy. Không tốt, hắn đang làm gì thế kia?"
 
Gã huyết ảnh cuối cùng lắc đầu định nói gì đó nhưng sau một khắc bỗng nhiên thất kinh la lên.
 
Hai người khác sau khi thấy rõ động tác của Hàn Lập trên vách tường, sắc mặt đồng dạng đại biến.
 
Chỉ thấy côn bằng do Hàn Lập biến thành đột nhiên há miệng phun ra một lôi cầu kim quang chói mắt, chợt lóe liền hóa lớn hơn trượng.
 
Cự bằng hướng về phía ba người, bộ dáng có vẻ như đang nhếch miệng, lôi cầu một chút liền háo thành kim hồ chói mắt bắn tới.
 
Tiếng sét đánh vang lên!
 
Xung quanh vách tường đều là kim hồ lượn lờ, sau một tiếng vỡ vụn giòn tan liền hóa thành một cổ phấn mịn tan biến.
 
"Đúng là hắn đã phát hiện ra Càn Khôn Bàn, nếu không thể dụ lại đây thì chi có thể ra tay mạnh mẽ ngăn lại!"
 
Thiếu niên ở giữa quát một tiếng.
 
Hai người còn lại hiển nhiên không ý kiến, đều bắt quyết niệm chú. Tiếng chú ngữ xé gió lập tức quanh quẩn trong không gian. Đồng thời, sau khi lôi cầu hóa thành cự võng bao phủ phía trước, trong lôi quang chớp động, một thứ gì đó hiện ra trong mây mù trên trời cao.
 
Thứ này lớn hơn trăm trượng, toàn thân trong suốt, hình tròn, phảng phất như một cái ngọc bàn thật lớn trôi nổi giữa hư không. Viên bàn phát ra bạch sắc quang mang, một cái pháp trận lớn không tiếng động hiện ra.
 
Nếu lúc trước Hàn Lập không dừng độn quang lại thì sợ rằng đã đâm đầu vào trong cấm chế này.
 
Hắn ngay cả khi luôn thong dong, mắt thấy cảnh này trong lòng cũng giật mình!
 
Lúc này cự đại ngọc bàn quay tròn, một tầng bạch sắc quang mạc bay ra, sau vài lần chớp động liền hóa thành quang bích nhìn như vô biên vô hạn, đem đường đi phía trước hoàn toàn ngăn chặn. Nhưng côn bằng do Hàn Lập biến thành vào lúc này đột nhiên hướng mặt đất lăn một vòng.
 
Một cổ hà quang huyễn lệ chợt lóe lên, ngân sắc cự bằng biến mất không thấy mà thay vào đó là một cự điểu đầu phượng, toàn thân là linh vũ dài. Xem bộ dáng thì có vài phần giống với chân linh Thiên Phượng trong truyền thuyết.
 
Đúng là Hàn Lập thúc dục Kinh Chập Quyết, hóa thành Thiên Phượng.
 
Cự điểu vừa hiện thân, liền hót một tiếng trong trẻo, vỗ hai cánh. Nhất thời hư không trước người ba động, một khe hở hiện lên trong sương mù. Thân hình cự điểu vừa động, lập tức chợt lóe biến mất vào bên trong.
 
Sau một khắc, phía sau bạch sắc quang mạc chợt lóe một khe hở, cự điểu qủy dị từ đó bay ra, thân hình lần nữa lăn một vòng nữa.
 
Ngân sắc điện hồ thoáng hiện đan xen vào nhau!
 
Hàn Lập lại biến thân thành ngân sắc cự bằng.
 
Cụ bằng thoáng vỗ bốn cánh, liền phát ra tiếng xé gió biến mất tại chỗ.
 
Ở phía xa cách đó hơn trăm trượng vang lên tiếng sét đánh. thanh sắc điện hồ lượn lờ, cự bằng lần nữa hiện thân ra. Tiếp theo, thân hình vừa động liền hóa thành một đạo thanh bạch quang ti tiếp tục bắn đi.
 
Từ khi cự đại ngọc bàn thả ra quang mạc cho đến khi Hân Lập biến thân Thiên Phượng trực tiếp phá vỡ không gian bỏ chạy, thoạt nhìn như hoa cả mắt, nhưng trên thực tế chỉ trong phút chốc.
 
Ba đại hóa thân Huyết Quang Thánh tổ trong ngọc bàn thấy cảnh này, không khỏi trợn mắt há mồm.
 
"Không thể nào! Dưới cấm chế của Càn Khôn Bàn, hắn sao có thể dễ dàng thuấn di chạy thoát, nhất định là có chỗ nào đó sai lầm! Chăng lẽ trên người hắn có bảo vật khắc chế Càn Khôn Bàn?"
 
Một gã huyết ảnh sau khi tỉnh táo lại. nhất thời có chút gấp gáp, nói.
 
"Không phải, là do mói vừa rồi hắn biến thân. Các ngươi đã quên rằng Càn Khôn Bàn ngay cả khi vô cùng huyền diệu trên phương diện cấm không, không thể nào cấm chế được thiên phú phá không chi lực của Thiên Phượng. Tiểu tử này rõ ràng mới vừa rồi thi triển ra biến thân chi thuật của loại Thiên Phượng nào đó."
 
Thiếu niên ở giữa tinh táo phân tích, nói.
 
"Nếu như thế thì biến thân chi thuật của tiều tử này quá nhiều rồi, cho dù liên thủ với Nguyên Sát thì muốn bắt giữ hắn chi sợ cũng không phải chuyện dễ dàng."
 
Một gã hóa thân Huyết Quang cuối cùng, sắc mặt âm trầm, nói.
 
Mà đúng lúc này, hư không phía sau chợt lóe bạch quang, một tòa thạch điện hùng vĩ xuất hiện, khí thế hung hãn đuổi theo phía bên này.
 
"Đi, chúng ta trước tiên đuổi theo cái đã!"
 
Đồng tử trong mắt thiếu niên ở giữa có chút co lại, không hề do dự, nói.
 
"Đúng là không thể để tiểu tử này chạy thoát, nếu không sau này cũng không nhất định có thể chặn được. Đi!"
 
Hai đại hóa thân khác cũng gật đầu, nói.
 
Vì thế toàn thân ba người chợt lóe huyết quang, trong nháy mắt liên kết làm một, đem pháp lực cuồng chú vào cự đại pháp bàn. Ngọc bàn phát ra tiếng "vù vù", bề mặt không ngừng lưu chuyển phù văn, hóa thành một đoàn bạch quang nhanh chóng đuổi theo.
 
Ở một nơi cách bọn hắn muời mấy dặm, Nguyên Sát ngồi ngay ngắn trên ghế đá. nhìn thấy cảnh phía xa, ngọc dung cực kỳ khó coi!
 
"Đúng là phế vật! Ba đại hóa thân liên thủ, đã mai phục mà vẫn không thể ngăn được Hàn tiêu tử nọ, xem ra bổn tọa phải tự mình ra tay mới được."
 
Nữ tử có chút tức giận, nói nhỏ vài câu sau đó ra lệnh một tiếng, lần nữa thúc dục thạch điện đuổi theo.
 
Hàn Lập đang bay phía trước, trong lòng đang âm thẩm kêu khổ.
 
Mặc dù địch nhân trong ngọc bàn cổ quái kia còn chưa lộ diện, nhưng mới vừa rồi đối phương thúc dục bảo vật mơ hồ tản ra huyết quang khiến hắn rất dễ dàng nhận ra kẻ đã giao thù trước đó không lâu.
 
Kể từ đó, hai đại địch Ma tộc cũ mới đồng thời tìm tới cửa. Hàn Lập hiển nhiên đã dập tắt ý định đánh nhau với đối phương, chỉ toàn tâm thúc dục cự bằng bay về phía xa.
 
Hai ngày sau, ngân sắc cự bằng lọt vào vòng vây của mười mấy tên trung giai Ma tộc. Đám Ma tộc này mặc chiến giáp đủ màu, miệng phun ma khí huy động vũ khí trong tay, không biết sống chết công kích về phía cự bằng. Nhưng sau một khắc, cự bằng sau khi hót một tiếng xé gió, một tầng kim sắc điện hồ từ trong cơ thể bắn ra.
 
Nơi tiếng sét đánh trôi qua, tất cả ma tộc đều phi hôi yên diệt, hóa thành một cổ khói xám biến mất vào hư không.
 
Cự bằng không đám trì hoãn, lần nữa vỗ bốn cánh bay đi.
 
Sau một lát, ngọc bàn và thạch điện phát ra tiếng rít dài, cũng trước sau bay tới, bộ dáng không chút dừng lại.
 
Năm ngày sau, hơn trăm tên ma tộc đang điều động hơn một ngàn đê giai ma thú chắn trước mặt ngân sắc cự bằng. Lúc này đây, cự bằng không nói hai lời đâm thẳng vào trong đàn thú, trên người chợt lóe thanh quang, vô số thanh sắc kiếm khí tuôn ra. Vô luận là đê giai ma thú hay Ma tộc đều bị kiếm khí chém nát bấy.
 
Cừ bằng chớp một cái liền trực tiếp xuyên thủng huyết vụ bay đi.
 
Đúng lúc này, ngọc bàn và thạch điện cũng bay đến cách đó hơn ngàn dặm.
 
Mười ngày sau, trên bầu trời một vùng núi non xám trắng, một kim mao cự viên cao hơn trăm trượng, tay không xông vào đại quân hơn trăm tên Ma tộc tinh nhuệ và hơn mười con siêu cấp cự thú.
 
Cự viên huy động hai tay, vô luận là Ma tộc hay siêu cấp ma thú, cơ hồ trong nháy mắt đều bị kim quang diệt sát, căn bản không thể chống cự. Kỳ quái chính là đám Ma tộc này dường như đã nhận được lệnh, mặc dù trong chốc lát chỉ còn hơn phân nửa nhân thủ, nhưng lại gắt gao cuốn lấy cự viên không tha, bộ dáng không màng đến sống chết.
 
Tại một nơi khác, không trung vang lên tiếng xé gió, hai đạo bạch quang cơ hồ đồng thời hiện lên bắn về phía chiến đoàn bên này.
 
Kim mao cự viên gầm lên giận dữ, há miệng phun ra một phiến âm ba màu vàng nhạt khiến hư không gần đó vặn vẹo mơ hồ.
 
Trong nháy mắt, tất cả Ma tộc, ma thú tham gia đều bị kim sắc âm ba cuốn lấy rồi thân thể bạo liệt ra mà chết.
 
Kim mao cự viên đột nhiên giẫm chân hóa thành một đoàn kim quang bay lên, nhưng giữa không trung vang lên một tiếng sét đánh liền hóa thành một ngân băng bốn cánh bay đi.
 
Nửa tháng sau, Hàn Lập khôi phục hình người đứng lơ lửng trên một hồ nước, hung hăng nhìn hai gã ma tộc tôn giả hình dáng kỳ lạ trước mặt.
 
Một tên đầu đen, hai tay có màng, dưới nách mọc ra xúc tu thô to không ngừng huy động. Tên cuối cùng hai mắt sáng như đèn, trên tay cầm cương xoa, trên người toàn lân phiến lập lòe ngân quang.
 
Hàn Lập sau khi hít một hơi sâu, hai taỵ hư không trảo một cái, hai tiếng "ầm ầm" phát ra, hai ngọn núi một xanh một đen bất ngờ xuất hiện, trực tiếp phất lên ném về phía hai gã ma tộc.
 
Cách hồ nước hơn vạn dặm, ngọc bàn và thạch điện một trước một sau hiện ra, hướng vị trí Hàn Lập bay đến.
 
Hai tháng sau, trên hư không một ao đầm quái dị bốc khí nóng ngùn ngụt, ngân sắc cự bằng bị hơn mười tên huyết sắc Ma tộc cả người phát ra quang mang gắt gao cuốn lấy không tha.
 
Vô luận cự bằng thả ra ngân sắc điện hồ không ngừng cuồng kích, hay trực tiếp dùng móng vuốt chụp xé, huyết ánh giống như bất tử chi thân, liền lập tức khôi phục như thường, sau đó nhe rằng cười.
 
Trong trời cao hơn ngàn dặm, ngọc bàn và thạch điện chợt lóe, lần nữa hiện ra.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1949


Báo Lỗi Truyện
Chương 1949/2446