Chương 1947: Thạch điện


Cùng lúc đó, kim mao cự viên gầm lên một tiếng đầy giận dữ rồi há miệng phun ra một đạo kim sắc quang trụ cực kỳ thô to tới nữ tử trên không trung. Mà chính bản thân cự viên lại lăn mình một cái, trong tiếng oanh minh liền hoá thành một con ngân sắc cự bằng bốn cánh.
 
Cự bằng vừa hiện bốn cánh liền giương lên rồi hoá thành một đạo quang ti trắng xanh chìm vào không trung, chỉ chớp mắt sau xa xa trăm trượng đột nhiên nổi lên một đạo ba động không gian, quang ti lại lần nữa hiện ra, nhưng vừa mới hiện ra lại khẽ rung lên, một lần nữa lại tiêu thất không thấy bóng dáng.
 
Hàn Lập tự thấy tình cảnh bây giờ thực sự bất hảo, nữ tử trước mắt lại cao thâm khó lường nhưng hắn lại không chút do dự lập tức phi độn bỏ chạy.
 
Hoá thân thành cự bằng bốn cánh khiến cho độn tốc của hắn cực nhanh, cũng giống như lần bị ba cái hoá thân của Huyết Quang liên thủ đuổi giết, đều nhất thời vô pháp đuổi kịp. Vì vậy hắn đối với độn tốc của chính mình lại tự tin dị thường.
 
Nữ tử yểu điệu trên không trung một tay vung lên, một đạo kiếm quang đen kịt từ trên trời giáng xuống đem kim sắc quang trụ đang bắn tới ở phụ cận dễ dàng trảm diệt đi. Nhưng chỉ với một chút thời gian này cự bằng đã phi độn ra tới một chỗ cực xa rồi, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy một cái điểm đen xa xa mà thôi.
 
"Muốn chạy, nếu bản toạ đã trông thấy ngươi, không đem ngươi trừu hồn luyện phách nào đơn giản như sự tình trước ở Nhân giới!"
 
Nữ tử trên không trung nhìn lướt qua điểm đen xa xa trong mắt hàn quang chợt lưu chuyển phun ra một câu băng hàn thấu xương.
 
Liền sau đó, nữ tử này hướng xuống dưới đánh ra một cái, mặt đất bên dưới chợt nổ vang một cái, hai cái thạch thủ cực lớn từ trong lòng đất triệt để hiện thân ra, dưới pháp quyết của nữ tử đều hướng không trung bay đi, rồi quỷ dị hợp lại thành một đoàn quang cầu xám trắng thật lớn, cũng phát ra quang mang chói mắt cực kỳ. Mà lúc này thân hình nữ tử khẽ động, trực tiếp hoá thành một đoàn hắc khí hướng về phía quang cầu thật lớn bổ nhào tới rồi chìm vào bên trong không thấy bóng dáng.
 
Chỉ chốc lát công phu sau, quang mang chói mắt vụt tắt đi để lại giữa không trung một toà thạch điện cao vài chục trượng. Toà thạch điện này toàn thân xám trắng do hơn mười cây cột thẳng tắp thô kệch dựng đứng mà thành, cấp cho người khác một loại cảm giác hoang dã độc đáo.
 
Nữ tử yêu kiều đứng tại trung tâm đại điện, chân ngọc nhẹ nhàng điểm một cái lên thạch điện dưới chân, miệng phun ra một chữ:
 
"Đuổi!"
 
Mặt ngoài thạch điện theo đó lập tức nổi lên một tầng bạch sắc linh quang mênh mông, thoáng run lên một cái liền kích bắn đi với tốc độ cực nhanh hướng về phía Hàn Lập bỏ chạy mà bay đi.
 
Cái thạch điện này nhìn như vụng về nhưng chỉ qua một lượt chớp động lại trực tiếp xuyên qua trăm trượng, độn tốc cực nhanh nhưng so với Hàn Lập biến thành cự bằng bốn cánh phía trước lại chậm hơn ít nhiều.
 
Hàn Lập đang toàn lực phi độn phía trước tự nhiên cũng phát hiện ra một điểm này, trong lòng vừa hoảng sợ không thôi vừa lộ ra vẻ không muốn dừng lại cùng với địch nhân phía sau giao chiến một hồi.
 
Đối phương rõ ràng không phải là hạng tôn giả Ma tộc phổ thông, hắn không nguyện ý vừa mới tân tân khổ khổ hao tổn không ít pháp lực thu được Hỗn độn nhị khí vào tay mà ngay lập tức cùng đối phương sinh tử khổ chiến một hồi. Hơn nữa, khí tức của nữ tử này lại khiến hắn cảm thấy nguy hiểm cực kỳ nhưng lại có chút hơi hơi quen thuộc!
 
Điều này làm cho hắn nghi hoặc, không biết trước đây hắn đã từng gặp đối phương hay chưa mà lại càng không nguyện ý liều lĩnh giao thủ.
 
Cho dù hắn biến thân thành cự bằng, lấy độn tốc chỉ so với đối phương nhanh hơn một xíu nhưng chỉ cần miễn cưỡng kéo dài thời gian thì tự nhiên có cơ hội triệt để thoát khỏi đối phương. Vì vậy, trong lòng Hàn Lập tuy rằng đầy nghi hoặc nhưng lúc này cũng chỉ toàn lực thôi động pháp lực, liên tiếp vũ động bốn cánh hướng về phía trước tiếp tục bỏ chạy.
 
Lấy độn tốc kinh người của cả hai, chỉ sau nửa canh giờ đã được trăm vạn dặm!
 
Lúc này, Hàn Lập cũng đã đem toà thạch điện phía sau lưng vứt ra hơn mười dặm rồi.
 
Đối với phàm nhân phổ thông mà nói, điểm cự ly này tự nhiên được tính là cực xa nhưng đối với loại tồn tại như Hàn Lập mà nói thì cũng chỉ cần một khắc là vượt qua được rồi. Nhưng không quản nói kiểu gì đi chăng nữa, cự ly hai bên dần dần cách xa ra, trong lòng Hàn Lập nhìn chung mà buông lỏng xuống, đồng thời tâm niệm nhanh chóng vận chuyển, bắt đầu cân nhắc nữ tử phía sau kia địa vị ra sao.
 
Cùng lúc, ở bên trong thạch điện, lam sắc cung trang nữ tử đang ngồi trên vương toạ trung tâm đại điện ánh mắt lành lạnh nhìn về phương hướng truy đuổi, mí mắt cũng không khỏi giật giật mấy cái.
 
"Hừ, tên Nhân tộc tiểu tử này năm đó ở Nhân bất quá chỉ là một con kiến hôi mà thôi, không ngờ hơn ngàn năm không thấy vậy mà lại tiến giai tới Hợp Thể trung kỳ, mà lại còn học được thuật biến thân kinh người này nữa chứ! Xem ra không thể xem nhẹ được rồi. Bất quá, chỉ với điểm thần thông ấy là có thể dưới mí mắt bổn toạ mà chạy mất sao, cũng không quá mơ mộng hão huyền rồi."
 
Ngọc dung nữ tử khẽ trầm xuống tự thì thào nói một hai câu, tiếp đó bỗng nhiên quát lên một tiếng chói tai:
 
"Thạch Cảm, hai người các ngươi lập tức bắt đầu thuấn di đi, thời gian dài như thế cũng đủ cho các ngươi toả định vị trí của người này rồi."
 
"Tuân mệnh Nguyên Sát đại nhân! Hai người ta lập tức bắt đầu truyền tống nhưng mà vị trí có khả năng sai lệch trong phạm vi một dặm, mong rằng đại nhân có thể chú ý một chút."
 
Một đạo thanh âm ong ong đột nhiên từ trên trần nhà đại điện truyền ra, bảng đá bên kia sau một trận nhuyễn động liền huyễn hoá ra một gương mặt thô ráp.
 
"Khoảng một dặm! Không đáng kể, đủ để cho ta ngăn tiểu tử này lại rồi. Lập tức bắt đầu truyền tống!"
 
Nữ tử không chút nào lưu tâm tới việc này, quyết đoán dị thường phân phó nói.
 
"Vâng!"
 
Lúc này đây, gương mặt thô ráp không nói thêm lời gì nữa, lập tức đáp ứng một tiếng.
 
Trong khoảnh khắc, toà thạch điện nguyên bản đang phi độn cực nhanh rồi đột nhiên dừng lại tại không trung. Tiếp đó, hai loại thanh âm chú ngữ bất đồng cổ quái dị thường truyền ra, sau một trận linh quang lưu chuyển, mặt ngoài đại điện chợt hiện ra vô số ngũ sắc phù văn.
 
Những phù văn này trông có vẻ huyền diệu thâm ảo dị thường, dưới sự phối hợp với hai loại thanh âm chú ngữ, linh quang bên ngoài đại thịnh một trận rồi đột nhiên thoát ly thạch điện mà phân tán ra, cũng trong nháy mắt quay tròn một cái, thoáng cái tại bốn góc đại điện hình thành một cái siêu cấp ngũ sắc phù trận. Thạch điện vừa lúc ở trung tâm đại trận, dưới quầng sáng chớp động liền nhoáng lên không thấy bóng dáng.
 
Cùng lúc, Hàn Lập đang biến thân cự bằng bốn cánh đang vẫy cánh ở xa xa bỗng nhiên cảm ứng được hư không cách hắn tầm một dặm xa có một đạo không gian ba động, trong lòng cả kinh, không khỏi quay đầu nhìn lại.
 
Chỉ thấy ở chỗ xa xa kia, một cái phù trận thật lớn đang vô thanh vô tức hiện ra, bên trong ngũ sắc quang mang chớp loé, tựa hồ có thứ gì thật lớn đang muốn chui ra.
 
"Không tốt!"
 
Hàn Lập tự thân cũng tinh thông thuấn di cùng trận pháp, làm sao không nhìn ra đây là một cái trận phù truyền tống cỡ lớn khó gặp cơ chứ. Lúc này, sau một tiếng trường minh, cự bằng bốn cánh chợt dừng độn quang lại nhưng giữa trán cự bằng lại có thêm một đoàn hắc khí chớp động, một đạo vết nứt chợt tách ra, một cái con ngươi màu đen dựng đứng bỗng nhiên xuất hiện.
 
Đây chính là thứ mà Hàn Lập đã đào tạo không biết bao nhiêu năm trong thể nội, Phá Diệt pháp mục, nhưng cho dù đang trong biến thân cự bằng mà cưỡng ép thôi động pháp mục này thì cũng là do Hàn Lập tiến giai Hợp Thể mà ra, đổi lại là trước đây thì trăm triệu lần hắn không làm ra được loại sự tình này.
 
Phá Diệt pháp mục trên trán cự bằng yêu dị xoay tròn một trận rồi lập tức phun ra một căn hắc ti. Đạo hắc ti này vừa mới phun ra chỉ nhỏ như sợi tóc, nhưng chỉ sau một lần chớp động lại biến thành một đạo quang trụ to như miệng chén, cũng chợt loé lên rồi chìm vào hư không không thấy tung tích.
 
"Oanh" một tiếng!
 
Quang trụ màu đen thoáng hiện ra ngay sát bên cạnh quang trận trong gang tấc, cũng hung hăng kích lên trên phù trận một cái mà phát ra thanh âm bạo liệt kinh thiên động địa.
 
Nhất thời, hắc mang chói mắt cùng ngũ sắc quang mang quay cuồng bất định, hai cái cứ đan vào nhau thành một đoàn, đem cả toà phù trận nhấn chìm vào bên trong.
 
Cự bằng làm ra loại sự tình này xong, pháp mục giữa trán chợt loé lên lập tức tiêu thất, đồng thời bốn cánh lại vẫy động một phen, lại lần nữa kích bắn về phía trước mà đi, nhưng lại không chút lưu ý tới đòn công kích vừa rồi.
 
Hiển nhiên, Hàn Lập rất rõ ràng, Phá Diệt pháp mục công kích tuyệt đối vô pháp tổn thương tới đối phương, vì vậy mới quyết đoán bỏ đi như vậy.
 
Sự thực hiển nhiên là như thế!
 
Sau khi bạo liệt sản sinh một trận linh quang tán loạn thật lớn, không gian trung tâm phù trận mơ hồ vặn vẹo một trận, toà thạch điện thật lớn có chút loạng choạng hiện ra.
 
Bất quá, dưới không gian hỗn loạn chi lực tác động toà thạch điện cũng vô pháp lập tức phi độn đuổi theo cự bằng, chỉ có thể tung ra một tầng bạch sắc quang tráo dưới từng cỗ không gian ba động mà chớp động không thôi.
 
"Phá Diệt pháp mục!"
 
Nữ tử ngồi ngay ngắn trên vương toạ trong đại điện tận mắt thấy cảnh này, trong miệng phun ra từng chữ một, sắc mặt thoáng cái trở nên rất khó coi.
 
Hàn Lập biến thân cự bằng dưới mi mắt của nữ tử này sau mấy lần chớp động nữa lại biến thành một cái điểm đen bay xa tít tắp.
 
"Lập tức đuổi theo lần nữa cho bổn toạ!"
 
Hai hàng lông mày nữ tử này nhíu lại thành một đoàn, lớn tiếng phân phó một câu. Thanh âm lớn tiếng vang vọng mãi trong đại điện không thôi, biểu thị cho chủ nhân tức giận khó giữ được.
 
"Hồi bẩm đại nhân, bởi vì không gian chi lực ảnh hưởng, hai người chúng ta phải hơi hơi điều trị lại thì mới có thể tái thôi động pháp lực được!"
 
Thạch diện lại lần nữa chớp loé xuất hiện tại đỉnh chóp đại điện, thần tình có chút áy náy, ong ong đáp.
 
"Hanh! Đến lúc các ngươi hảo hảo điều trị thể nội xong thì tên tiểu tử Nhân tộc kia sớm đã không còn bóng dáng rồi, ta tới trợ giúp các ngươi một tay!"
 
Nữ tử hừ lạnh một tiếng, hai tay nắm lấy hai tay vịn hai bên, đồng thời ngoài thân tuôn ra tầng tầng ma khí đen kịt, ma khí vừa ra dường như cũng có chút linh tính mà tự hành hướng tới tay vịn cuồng chú mà vào.
 
"Đa tạ Nguyên Sát đại nhân tương trợ, chúng ta lập tức có thể hành động rồi."
 
Thạch diện lộ ra vẻ vui mừng, nói.
 
Mà cơ hồ chỉ sau một lần hô hấp thời gian sau, ngoài thân thạch điện lại nổi lên một tầng bạch quang, lại lần nữa kích bắn phi độn đi.
 
Tuy rằng thạch điện này tuy truyền tống tới sát một bên Hàn Lập thất bại nhưng khoảng cách hai bên lại kéo gần lại một ít, vì vậy nữ tử này không chút nổi giận nào mà tiếp tục phân phó thạch điện điên cuồng đuổi theo.
 
Hàn Lập tự nhiên một mạch cắm đầu đào tẩu không ngừng, nhưng mỗi khi Hàn Lập đem cự ly kéo xa hơn một chút thì nữ tử này lại vận dụng năng lực truyền tống của đại điện đem cự ly một lần nữa kéo gần lại.
 
Nữ tử này lần đầu tiên truyền tống thu được quả đắng tự nhiên những lần sau cũng không đem vị trí truyền tống tới quá gần Hàn Lập nữa, vì vậy Hàn Lập ngay cả có Phá Diệt pháp mục cũng vô pháp đối với truyền tống trận phù có bất cứ phá hoại gì.
 
Điều này làm cho trong lòng Hàn Lập phiền muộn cực kỳ!
 
Tuy rằng hắn đồng dạng có được Lôi Quang truyền tống trận nhưng vị trí truyền tống căn bản là vô pháp nắm giữ, truyền tống quá gần thì lại có khả năng tự hành đụng vào truy binh, truyền tống quá xa thì cần phải thời gian thi pháp dài, căn bản là thời gian cũng không cho phép.
 
Huống hồ, cho dù có thành công truyền tống ra hơn vạn dặm thì cũng vô pháp thoát khỏi thần niệm toả định của đối phương, không cần bao lâu lại lần nữa đuổi theo sau.
 
Nữ tử ở phía sau vậy mà so với ba phân thân của Huyết Quang lại khó "xơi" hơn hẳn.
 
Cứ như vậy, một chạy một đuổi qua hơn phân nửa ngày.
 
Bởi vì phương hướng Hàn Lập đào tẩu vốn dĩ là hắn đã từng đi qua, cho nên một đường đào tẩu cũng không đụng phải Ma tộc ngăn trở gì. Nhưng, mắt thấy truy binh phía sau coi bộ muốn đuổi cùng giết tận, Hàn Lập tâm hơi hơi trầm xuống, không thể không bắt đầu vắt óc nghĩ tới kế thoát thân khác rồi.
 
Hắn tự nhiên không biết, bên trong toà thạch điện ở trăm dặm phía sau, lam sắc cung trang nữ tử đang tế ra một mặt cổ kính màu đen, mặt không biểu tình cùng một gã Ma tộc khác nói chuyện với nhau.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1947


Báo Lỗi Truyện
Chương 1947/2446