Chương 1939: Hoàng Tuyền Địa Hoả


Chuyện này…Thiên thiền nghe vậy có vẻ hơi chần chờ, lại hướng sang hắc vũ thượng nhân liếc mắt một cái.
 
Ân, hàn huynh thân đã là đỉnh giai tồn tại của nhân tộc, khẳng định sẽ không đối với việc ta đang làm gây bất lợi. Huống hồ lão phu nguyên vốn cảm thấy việc này chỉ có hai người ra tay cũng không có nhiều nắm chắc.
 
Hàn đạo hữu nếu như có thể xuất lực tương trợ thì tỉ lệ thành công tự nhiên lại càng lớn hơn một phần. Hắc vũ thượng nhân trầm ngâm một lúc sau đó quyết đoán dị thường nói.
 
Hàn lập nge xong lời này, tự nhiên càng thêm kinh ngạc, nhưng không mở miệng mà lại im lặng chờ hai người nói tiếp.
 
Quả nhiên khi nghe đến hắc vũ thượng nhân vừa nói thế, tăng nhân cũng nở nụ cười rồi chỉ xuống phía dưới nói.
 
Bần tăng cũng nghĩ như thế. Một khi đã như vậy lão nạp liền đối với hàn thí chủ nói ra việc vừa rồi, sau khi nghe xong hy vọng đạo hữu có thể ra tay tương trợ hai người chúng ta một lần.
 
Đại sư khách khí! Nếu chuyện này thật sự liên quan đến đại cục của nhân tộc chúng ta, thì hàn mỗ tuyệt sẽ lo lắng hết sức. Hàn lập sau khi hơi châm trước cấp cho mình đường ra nói.
 
Kỳ thật lần này hai người bọn ta đến đây cũng là do mệnh lệnh của thánh đảo. Chính là vì nơi này Hoàng tuyền địa hỏa! Thiên thiền rốt cục không hề che giấu mở miệng.
 
Hoàng tuyền địa hỏa!
 
Tuy rằng trong lòng đã sớm có đoán trước, nhưng thực nghe tăng nhân nói ra, hàn lập trong tâm vẫn hơi trầm xuống, nhưng tăng nhân lại nói tiếp một câu làm cho hắn trong lòng buông lỏng.
 
Ân, chuẩn xác mà nói vì một cái linh vật trong hoàng tuyền địa hỏa mà đến. Tựa hồ nhìn ra sắc mặt hàn lập có chút khác thường, hắc vũ thượng nhân bổ xung một câu.
 
Trong hoàng tuyền địa hỏa có thiên địa linh vật sao, tại hạ vì sao chưa bao giờ nghe nói qua việc này! Hàn lập nghĩ lại trong lòng lại càng thêm kinh ngạc.
 
Đương nhiên là có, nhưng lại là năm vạn năm mới dưỡng dục mà thành linh vật. Không biết hàn thí chủ có hay không đã từng nghe qua "Hoàng lương mộng thạch"? Thiên thiền tăng nhân bình tĩnh nói.
 
Hoàng lương mộng thạch! Có phải chăng loại này là cực phẩm tài liệu chuyên dùng để bày ra đại hình ảo trận.
 
"Không sai chính là tài liệu này.
 
Lần này bọn ta cũng không phải muốn kiếm Hoàng lương mộng thạch bình thường, mà phải là loại đã sinh ra linh trí hoàng lương thạch linh. Thạch linh này chẳng những chỉ có thể xuất hiện ở trong hoàng lương mộng thạch, hơn nữa điều kiện sinh ra rất chi hà khắc. So với một ít nổi danh thiên địa sinh linh tuyệt không kém bao nhiêu, cho nên người biết linh vật này đích xác không nhiều lắm. Mà thạch linh nơi này là do mấy vạn năm trước một vị tiền bối của bản tộc vô ý phát hiện. Nhưng đáng tiếc là vị tiền bối này vẫn chưa có cơ hội bắt được, ngược lại còn làm cho thạch linh chấn kinh sau đó không bao giờ trồi lên hoàng tuyền địa hỏa chút nào nữa.
 
Mà loại hoàng tuyền địa hỏa này chỉ sợ chính là tu sĩ đại thừa kỳ cũng không dám dễ dàng xâm nhập vào trong. Những tưởng là thôi, nhưng lúc này có vị đại năng tu sĩ ở thánh đảo vẫn luôn theo dõi, vì thế mà bói ra được ở khoảng thời gian này chính là ngày hoàng lương thạch linh độ kiếp, nó không có khả năng cứ ẩn sâu mãi bên trong địa hỏa mà không ra. Lần này chính là cơ hội duy nhất để chúng ta bắt lấy thạch linh. Thiên thiền tăng nhân tường tận giải thích nói.
 
Thì ra là thế, ta nói trước kia chưa bao giờ nghe đến. Hoàng lương thạch linh này thế nhưng ẩn thân ở chỗ sâu trong hoàng tuyền địa hỏa mấy vạn năm. Bất quá chính là một cái thạch linh, cho dù mở ra linh trí có thể cũng không có đại thần thông. Ngay cả nhị vị đạo hữu mà không có nắm chắc bắt được sao? Hàn lập lộ ra vẻ giật mình, nhưng lại hơi nghi hoặc hỏi.
 
.
 
Hàn huynh có điều không biết, hoàng lương thạch linh này cùng với thạch linh bình thường khác nhau rất lớn trừ bỏ thần thông linh thạch bình thường còn có năng lực phóng thích ra ảo thuật. Hơn nữa thạch linh phóng thích ảo thuật này cơ hồ phát ra ngay lập tức, chỉ cần cùng với nó chống lại bất tri bất giác liền rơi vào trong ảo thuật mà không tự biết. Lúc trước vị tiền bối bản tộc phát hiện, cũng là một vị đại danh đỉnh đỉnh tồn tại trong tộc của ta, kết quả sau khi chống lại thạch linh này chẳng những không có đắc thủ, ngược lại bị ảo thuật gây cho mệt mỏi nhiều năm mới may mắn có thể thoát khốn, hơn nữa trở về còn bị bệnh một hồi, nghe nói tổn thất không ít nguyên khí. Lúc này phải đem thạch linh kia bắt sống không thể thương tổn đến tánh mạng, cho nên dù ta và thiên thiền đại sư chuyên vì thế mà chuẩn bị một ít thủ đoạn vẫn không có khẳng định mười thành nắm chắc đắc thủ. Hắc vũ thượng nhân ở một bên giải thích hai câu.
 
Ảo thuật! Nếu thạch linh thiên phú thần thông đến bực này, xác thực nói như vậy đều không phải chuyện nhỏ. Trách không được nhị vị đạo hữu thận trọng như thế. Đúng rồi, nếu là thánh đảo thỉnh hai vị đến vây bắt hoàng lương thạch linh, hai vị đão hữu tất cũng biết nguyên do trong đó ra sao? Hàn lập gật gật đầu lại truy vấn một câu.
 
Chuyện này khi lão phu xuất phát, có nghe nói qua một ít. Hình như tinh thạch trong cơ thể thạch linh là một vật trọng yếu để nhân tộc chúng ta dùng đối phó với ma kiếp. Nhưng cách dùng thế nào lại do Mạc đại nhân ở thánh đảo tự mình làm chủ. Cụ thể ra sao lão phu cũng không lắm rõ lắm. Lão giả không chút chần chờ, dứt khoát cực kỳ trả lời.
 
Mạc tiền bối giao cho chuyện này! Hàn lập biến sắc không khỏi hít vào một ngụm lương khí.
 
Hắc hắc, nếu không phải thế. Hai người ta ở trong nhân tộc coi như cũng hơi có chút danh khí cùng địa vị, lại như thế nào hướng chỗ khô cằn này chạy đến. Lão giả nở một nụ cười.
 
Nếu việc này quan hệ đến đại cục của nhân tộc, chuyện này là chuyện nghĩa không thể chối từ, hàn mỗ tự nhiên ra chút sức lực. Nhị vị đạo hữu có chỗ gì cần giúp đỡ cứ việc phân phó đi. Hàn lập cúi đầu trầm ngâm một lát thần sắc nghiêm lại nói.
 
Ha hả, ta cũng biết hàn huynh tuyệt đối không thể ngồi yên mà không để ý tới, kỳ thật lúc này chụp bộ linh vật cũng không cần đạo hữu làm gì quá phức tạp, chỉ cần đến lúc đó có thể lập tức ứng biến phụ trợ hai người chúng ta, vạn nhất hai người ta có chỗ sơ hở mong rằng hàn huynh đúng lúc cuốn lấy linh vật, ngăn không cho nó lại chạy về trong địa hỏa. Thiên thiền tăng nhân vừa nghe hàn lập nói như thế không khỏi mừng rỡ.
 
Hắc vũ thượng nhân nghe xong cũng cao hứng một phen liên tục cảm ơn.
 
Đúng rồi nếu thiên uyên thành tình hình không quá diệu vậy hàn huynh xuất hiện lúc này, hẳn cũng không phải đi ngang qua chẳng lẽ có chuyện quan trọng trong người? Thiên thiền tăng nhân bỗng nhiên nhớ tới cái gì hỏi một câu.
 
Hàn mỗ lần này đến đây đích thật cũng có chuyện của mình, nhưng chỉ là muốn dụng hoàng tuyền địa hỏa luyện chế vài món pháp khí mà thôi. Bất quá hiện tại gặp phải chuyện của hai vị đạo hữu, điểm việc nhỏ ấy tự nhiên muốn để lại sau. Hàn lập mặt không đổi sắc trả lời.
 
Đa tạ hàn huynh thông cảm. Hiện tại hoàng tuyền địa hỏa chính xác không dễ tiếp xúc, nếu không thạch linh phát hiện ra có ngoại nhân ở bên ngoài thì thật là có chút phiền phức. Thiên thiền tăng nhân hiện lên vẻ mặt xin lỗi trong miệng lại cảm ơn.
 
Vì thế sau khi hàn lập cùng lão giả và thiên thiền tăng nhân khách khí vài câu, lúc này liền gia nhập hàng ngũ hai người, cũng khoanh chân ngồi ở bên cạnh hố to.
 
Sau đó ánh mắt hướng đáy hố to nhìn lướt qua, khẽ cau mày.
 
Hố này diện tích lớn nhỏ khoảng vài mẫu, nhưng cả tòa hố to từ điểm giữa lại chia làm hai phần hoàn toàn bất đồng.
 
Nửa trên cùng núi đá bình thường giống hệt nhau đều màu sắc xám trắng, nửa dưới trở xuống vách núi lại một màu đen, phía trong vách hàn khí âm trầm lạnh lẽo tản ra từng đạo lục mang. Hơn nữa bề mặt giống như một loại mỹ ngọc trơn trượt bóng loáng vô cùng.
 
Ở cái đáy của hố to là từng đoàn vụ khí màu vàng không ngừng quay cuồng nhưng phía trong thỉnh thoảng lại có tiếng ầm vang truyền ra, còn ẩn ẩn có tia hào quang chớp động không chừng, tựa hồ phía dưới sương mù che khuất vật gì linh động.
 
Hàn lập hai mắt nhíu lại, bỗng nhiên một tay vừa lật chuyển, một khối pháp bàn màu trắng liền xuất hiện tại trong tay.
 
"
Sưu" một tiếng, cổ tay hắn lại run lên, pháp bàn lập tức hóa thành một đoàn bạch quang hướng cái đáy hố to bắn đi.
 
Lúc thời điểm trải qua nửa trên cự hố, pháp bàn không có chút khác thường, nhưng là khi một đầu tiến vào nửa dưới, bạch quang lập tức kịch liệt run rẩy, đồng thời mặt ngoài bỗng nhiên hiện ra một tầng băng tinh, chưa tiến đến sương mù đã hoàn toàn bị đóng băng rồi tất cả tiếp tục rơi vào trong vụ khí.
 
Một lát sau lại thấy một tiếng ròn vang theo phía dưới sương mù truyền đến, pháp bàn bị đóng băng dường như bị nổ tan ra.
 
Hoàng tuyền địa hỏa tên này quả nhiên không giả, nơi này âm hàn chi khí kinh người cực kỳ! Hàn lập nửa nói lẩm bẩm vài câu, nhưng trên mặt không có vẻ gì là kinh dị.
 
Ha ha, nghe nói địa hỏa nơi này chính là trực tiếp từ dưới Cửu U hoàng tuyền phun thẳng lên, tuy rằng giống như hỏa diễm nhưng kỳ hàn lực lại không phải tầm thường, nhưng đáng tiếc là loại kỳ hàn này lại cực khác so với băng hàn lực bình thường, vô pháp không thể thu vào thể nội để luyện hóa. Đối với nhân tộc chúng ta mà nói nhiều lắm chỉ có thể dùng để luyện chế một ít pháp quyết đặc thù mà thôi thật sự vô cùng đáng tiếc. Thiên thiền tăng nhân cười khẽ một tiếng tựa hồ cũng vô cùng tiếc hận.
 
Hỗn độn tạo hóa, Âm Dương Ngũ Hành, nguyên bản chính là thiên địa pháp tắc trong mấy đại căn bản lực. Hoàng tuyền địa hỏa này nếu ẩn chứa băng hàn lực kinh người như thế, tự nhiên nếu lợi dụng nhất định phải chịu hạn chế. Nếu không người tu luyện băng hàn thần thông có thể tùy ý hấp thụ âm hàn lực nơi đây, chẳng phải là pháp lực tiến triển cực nhanh. Đối với nhất tộc mà nói trên đời nào có thiên đại chỗ tốt, hắc vũ thượng nhân cũng thản nhiên ngắt lời.
 
"
Ân, lời này rất có đạo lý.
 
Nhưng ta cũng từng nghe người ta nói qua, hoàng tuyền địa hỏa này nhiều khả năng cũng là một cửa để đi vào Minh giới, nếu thật sự đúng thế, Hàn mỗ thật đúng là đối với âm hỏa này tò mò, hàn lập thản nhiên cười trả lời.
 
Ân, tin đồn như thế từ xưa thì tính gì. Nhưng là hoàng tuyền địa hỏa này thật sự âm hàn vô cùng, ta nghĩ nhiều lắm chỉ có thể hoạt động tại trong phạm vi hơn nghìn trượng, nếu là tu sĩ đại thừa độ kiếp cũng nhiều lắm xuống tới vạn trượng, xuống tiếp nữa có khả năng nguy hiểm đến tính mạng. Cho nên việc nghe đồn tự nhiên thật cũng không có người làm chứng. Thiên thiền ánh mắt chợt lóe, cũng hơi nghĩ qua nói.
 
Ha ha, hai vị đạo hữu làm gì tưởng nhiều như vậy. Cho dù hỏa này thật có thể dẫn đến minh giới, nơi đó đều là mãnh quỷ lệ phách chờ tu sĩ chúng ta đến mà tiếp đãi. Chờ khi ta tu luyện đến mục tiêu cuối cùng, tự nhiên vẫn là hy vọng có thể phi thăng thực tiên chi giới, kể từ đó mới có thể được vĩnh sinh bất tử, chân chính đồng thọ cùng thiên địa. Hắc vũ thượng nhân lại không cho là đúng nói.
 
Bần tăng đối với cái này không có kiến giải, bọn ta phật môn dạy thiện ác có nguyên nhân, tạo hóa báo ứng. Cho dù cả đời này…"Tăng nhân sắc mặt trang nghiêm không đồng ý lắc đầu đứng lên.
 
Hắc vũ thượng nhân nghe xong cười hắc hắc, chờ tăng nhân vừa nói xong lại nói ra một phen lĩnh ngộ của chính mình.
 
Hai người ngươi một câu ta một câu lại từ miệng hố cùng nhau xảy ra biện giải.
 
Hàn lập thấy tình hình vậy, đầu tiên là nao nao, nhưng lập tức hoạt kê nở ra một nụ cười.
 
( chưa xong còn tiếp. Nếu ngài thích này bộ tác phẩm, hoan nghênh ngài đến khởi điểm đầu đề cử phiếu, vé tháng, ngài duy trì, chính là ta lớn nhất động lực. )
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1939


Báo Lỗi Truyện
Chương 1939/2446