Chương 1919: Ỷ Thiên chi chiến (10)


Thấy vậy, Hàn Lập thoáng rùng mình một cái, trong lòng khẽ thúc giục pháp quyết.
 
Hai toà cực sơn đang bay nhanh ra chợt nhoáng lên, hào quang vạn đường, biến lớn thành trăm trượng cao, khẽ đè xuống.
 
Hai tiếng "rầm rầm" trầm thấp phát ra, mặt ngoài tầng thất thải quang tráo hào quang vặn vẹo một trận, hai toà cực sơn khủng bố kia không những lại bị hất ngược mà còn không chút tổn hao nào!
 
Về phần mười ba đầu linh trùng biến thành mười ba đoàn tử quang kia cũng liên tiếp đụng lên trên tầng quang tráo.
 
Không gian phụ cận tầng quang tráo phải run rẩy một trận, bộ dáng như muốn hất văng những đầu linh trùng này ra nhưng mười ba đầu linh trùng này chợt phát ra một tiếng kêu bén nhọn rồi hình thể chợt cuồng tăng lên vài thước lớn, những cái chân quơ quơ cào loạn lên mà sinh ra một tầng ngân mang đâm thẳng vào tầng quang tráo.
 
Không gian gần tầng quang tráo khẽ vặn vẹo không ngừng nhưng số linh trùng này giống như cắm rễ tại chỗ, căn bản là không thể lay động mảy may.
 
Không chỉ như thế, những đầu linh trùng này còn hé miệng phun ra một đoàn tơ tuyến vàng rực cỡ ngón tay cái, tơ vàng lướt đi, không thèm để ý tới năng lực phòng ngự đáng sợ của tầng quang tráo mà trực tiếp xuyên thủng qua.
 
Nguyên bản tầng quang tráo dày và đậm đặc dị thường, dưới sự công kích của mười ba đoàn kim ti, từng cỗ quang hà diễm lệ thông qua mười ba sợi kim ti mà mau chóng bị hấp vào trong người đám linh trùng.
 
Chỉ chốc lát sau, màn quang tráo nhanh chóng đã trở nên ảm đạm, thanh âm vù vù phát ra, giống như đang mất đi với tốc độ cực kỳ mau lẹ.
 
Hai đầu khôi lỗi lưu ly thấy vậy, thần tình ngẩn ngơ nhưng lập tức thất thải quang mang từ hai cánh tay lại tiếp tục bạo phát ra, hoá thành linh lực hướng bốn phía điên cuồng rót vào.
 
Màn quang tráo theo đó mà chợt loé lên, hào quang rực rỡ hẳn lên, lần nữa lại phát ra thanh âm ong ong vang dội.
 
Nhưng với tốc độ thôn phệ của đám linh trùng này hiển nhiên cực kỳ kinh người, làm cho hai đầu khôi lỗi cho dù còn nhiều bản lĩnh thông thiên chưa xuất ra nhưng cũng không dám rời tay lơ là chút nào.
 
Hai bên ngoài ý muốn mà giằng co một chỗ!
 
Hàn Lập thấy vậy đầu tiên thì có chút ngạc nhiên nhưng sau đó lại mừng rỡ một hồi. Một tay bắt đầu bấm quyết, bảy mươi hai khẩu phi kiếm từ trên người bắn ra, biến thành mấy trăm đạo kiếm ảnh rồi tất cả hợp nhất thành một thanh cự kiếm dài mười trượng.
 
"Trảm!"
 
Hàn Lập quát khẽ một tiếng, ngón tay hướng cự kiếm màu xanh điểm liên tục, cự kiếm chợt "ù ù" hoá thành một đạo thanh sắc quang trụ hung hăng bổ xuống.
 
Có lẽ Thanh Trúc Phong Vân kiếm về mặt biến hoá kém hơn ngân thước nhưng xét về mặt sắc bén thì lại mạnh mẽ hơn nhiều. Hơn nữa bộ phi kiếm này lại là bổn mệnh pháp bảo được hắn thôi dục nhiều năm trong cơ thể, cũng đã sinh ra một tia linh tính, cũng có một chút kỹ năng phá không. Hiện tại màn quang tráo bảy màu này cho dù huyền diệu dị thường nhưng hơn nửa uy năng đã bị đám linh trùng đang thôn phệ kiềm chế, cho nên Hàn Lập đối với một trảm này tin tưởng bảy tám phần thành công.
 
Nhưng ngay lúc vừa chém xuống, bỗng nhiên dị biến ngoài ý muốn xuất hiện.
 
Ở phía tầng quang tráo xa xa kia, cự kiếm vừa hạ xuống thì đỉnh đầu Hàn Lập đột nhiên dao động một trận, một đám sương mù màu đen bóng hiện ra, loé một cái liền biến thành một chữ "áp" to như cái đấu áp xuống.
 
Không trung phát ra từng tiếng "ì ầm", Hàn Lập bỗng cảm thấy thân thể như bị một cỗ cự lực đè xuống, giống như bản thân bị năm ngọn núi lớn đè xuống vậy.
 
Nếu không phải thân thể của hắn mạnh mẽ phi thường, thay vào đó là một gã Nhân tộc tu sĩ bình thường thì dưới cỗ cự lực này có thể miễn cưỡng giữ được tiểu mệnh nhưng thân thể tự nhiên bị thương tổn rất nhiều.
 
Cùng lúc đó, một chiếc tiểu đỉnh vô thanh vô tức xuất hiện dưới chân Hàn Lập, miệng đỉnh tuôn ra một đoàn hắc quang, một chữ "định" hiện ra.
 
Hàn Lập nhất thời cảm thấy thân hình căng ra, tay chân như bị một tầng cương thiết vây khốn, pháp lực đồng dạng cũng ngừng vận chuyển.
 
Không chỉ thế, bên cạnh hắn còn loé lên một đám lam quang, một con khôi lỗi trong suốt như pha lê hiện thân ra, cánh tay khẽ động, một tay cự kiếm trong suốt dài mấy trượng hoá thành kình phong quét ngang tới.
 
Bên còn lại, kim quang tản ra, để lộ thân hình mỹ phụ trong Âm Dương nhị sát, mặt mày dữ tợn duỗi hai cánh tay ra.
 
Một đoàn hoả diễm xanh lục rừng rực cùng một mũi phi kiếm màu huyết hồng đồng thời bắn ra. Lục hoả quay tròn một vòng hoá thành một đầu quỷ mặt mũi hung tợn, răng nanh lăm le hướng Hàn Lập táp tới.
 
Còn khẩu huyết sắc phi kiếm kia thì nhoáng lên một cái, bộc phát ra một trận tiếng khóc não lòng kèm theo một cỗ huyết tinh chi khí nồng đậm vô bì chém xuống. Mỹ phụ này định mượn cấm chế huyền diệu của tiểu đỉnh, ỷ vào chiếc trận bàn trong tay dấu diếm sự tra xét của linh mục và thần niệm của Hàn Lập, vào lúc hai toà cự sơn cùng linh trùng của Hàn Lập mà nàng rất kiêng kị rời khỏi thân công kích mục tiêu trong chốc lát liền âm thầm liên hợp với một đầu khôi lỗi Hợp Thể kỳ mà phát động đòn ám toán đầy thâm hiểm này.
 
Hơn nữa, vừa ra tay liền dụng tới vài loại thủ đoạn phi thường như vậy, hiển nhiên muốn nhất kích tất sát!
 
Đối mặt với công kích liên hoàn cùng âm hiểm như thế, cho dù là Hàn Lập thì con ngươi không khỏi co rụt lại, theo bản năng mà xuất ra phản ứng.
 
Ngoài thân kim quang đại phóng, thân hình bỗng nhiên cuồng trướng mấy lần, kim mao nhanh chóng mọc dài ra phủ kín toàn thân, cư nhiên vậy mà hắn lại biến thân thành Sơn Nhạc cự viên.
 
Sau khi biến thân hoàn tất, trong cơ thể bộc phát ra một cỗ thần lực vô bì, trực tiếp đem áp lực to lớn hay cấm chế huyền diệu đang đè lên thân thể hắn triệt tiêu vô tung, pháp lực lại khôi phục như thường.
 
Rống lên một tiếng giận dữ, nửa thân trên cự viên hắc khí quay cuồng một trận, Thiên Ngoại ma giáp chợt xuất hiện, vô số phù văn màu đen từ sau lưng mặt giáp tuôn ra, hình thành một tầng bảo hộ.
 
Sau lưng kim quang chợt loé lên, pháp tướng ba đầu sáu tay cũng hiện ra, sáu cánh tay vũ động một chút, sau thanh cự nhận màu vàng đồng thời xuất hiện, cùng lúc hướng về phía thanh cự kiếm chém tới một cái.
 
Cuối cùng, một đạo thân ảnh màu lục cũng từ trong thân thể hắn bắn ra ngoài, nhoáng lên một cái liền biến thành một gã "Hàn Lập" da xanh. Tên "Hàn Lập" mới xuất hiện này không nói lời nào mà xuất ra thủ thế, hai tay khẽ động, nhất thời quyền ảnh bay múa rợp trời, chi chít hướng về phía quỷ đầu cùng huyết sắc phi kiếm nghênh đón.
 
Còn chân thân cự viên lại hé miệng phun ra một đoàn ngân diễm. Ngay sau đó, các loại hào quang quanh cự viên phát nổ một cái, từng cái quang cầu to lớn liên tiếp hiện ra, hào quang chói mắt cực kỳ. Một vòng khí lãng như cuồng phong bạo vũ hướng bốn phía điên cuồng cuốn tới, giống như muốn đem tất cả quét ngang vậy.
 
Đột nhiên, một tiếng hét thảm truyền tới, một đạo nhân ảnh từ trung tâm tầng khí lãng bắn ra, trên người loang lổ vết máu, một cánh tay cũng đã bị cắt tới gần bả vai.
 
Là mỹ phụ hùng hổ đánh lén lúc nãy, thế nhưng giờ phút này mặt mũi tràn đầy vẻ kinh sợ.
 
"Hừ!"
 
Hào quang phái xa xa chợt tắt đi, cự viên cùng một tên "Hàn Lập" da xanh sóng vai đứng cùng nhau. Một tay cự viên đang nắm một đoàn lục diễm, còn tay kia lại cầm một thanh đoản nhận màu tím.
 
Bên trong lục diễm, một cái đầu quỷ màu xanh biếc miệng phun hắc khí chớp giật không thôi, bộ dáng giãy dụa như muốn thoát ra ngoài. Nhưng cự viên do Hàn Lập biến thành sức lực to lớn đến chừng nào chứ, năm ngón tay vững vàng đem ngọn hoả diễm này nắm chặt vào trong, làm cho nó không cách nào thoát ra được.
 
Còn thanh đoàn nhận bên kia lại tản mát ra hào quang năm màu, cũng có một chút thiên địa pháp tắc mơ hồ tản mát ra.
 
Linh khu chi thân hoá thân bên cạnh mặt mày cũng không chút thay đổi, nhưng một cánh tay thì đã bị mất đi da thịt, chỉ còn lại phần bạch cốt óng ánh, cánh tay còn lại thì lại cháy khét một mảnh, dường như bị thứ gì đó đốt qua vậy.
 
Ở một chỗ khác, một đạo thân ảnh kim quang rực rỡ đang cùng đầu khôi lỗi Hợp Thể kỳ đang điên cuồng đánh nhau, khó phân cao thấp!
 
"Huyền Thiên chi bảo, Kim thân pháp tướng!"
 
Cổ họng mỹ phụ giống như bị thứ gì đó bóp nghẹt lại mà phát ra thanh âm khàn khàn khó nghe vô cùng. Dứt lời, một tay mỹ phụ chợt lật chuyển lại, một chiếc pháp bàn màu bạc bỗng nhiên xuất hiện trong tay, mỹ phụ mặt mũi tràn đầy sợ hãi vội vàng nhoáng lên một cái, kim quang ngoài thân đại thịnh, cả người trở nên mơ hồ rồi tiêu thất tại chỗ.
 
Hàn Lập thấy vậy trong lòng khẽ than thầm, nhưng con mắt giữa trán hắn đột nhiên hiện ra, hắc mang lưu chuyển phun ra một cột hắc sắc quang trụ.
 
Quang trụ này lưới đi cùng lúc mỹ phụ tiêu thất tại chỗ, nhưng sau một tiếng nổ trầm đục phát ra, ngoài xa xa mấy chục trượng, thân ảnh mỹ phụ đột nhiên loé lên, bộ dáng như bị thứ gì đó cường hoành đẩy ra vậy. Thân hình mỹ phụ còn chưa ổn định lại thì cự viên ở phía xa bỗng hừ lạnh một tiếng.
 
Mỹ phụ vừa nghe thấy tiếng hừ này thân hình bỗng giật mình một cái, thân hình nhoáng lên, không tự chủ được mà rơi thẳng xuống.
 
Gần như một lúc, thân hình cự viên bổ tới, sau một tiếng sấm nổ, thân hình cự viên ở trong lôi điện liền biến thành một con cự bằng. Sau lưng cự bằng hồ quang màu bạc đan vào nhau, sinh ra một đôi lôi sí óng ánh, ánh mắt cự bằng lặng như băng, bốn cánh tề động. Sau một tiếng nổ, cự bằng tiêu thất tại chỗ.
 
Lại "đùng" một cái! Ngoài mấy chục trượng xa xa, sau lưng mỹ phụ đột nhiên xuất hiện một cái cự trảo màu bạc, chớp mắt liền xuyên thủng thân thể mỹ phụ.
 
Trên cự trảo xèo xèo mấy tiếng, một đoàn ngân diễm xuất hiện, thân hình mỹ phụ lập tức bị phủ kín lại, lập tức không một tiếng động biến thành tro tàn, ngay cả Nguyên anh cũng không kịp thoát ra.
 
Lại "đùng" một tiếng, cự bằng thu lại bốn cánh, hình thể nhanh chóng thu lại rồi lần nữa khôi phục lại nhân hình.
 
Tiếp đó, hắn quay đầu nhìn thoáng qua Kim thân pháp tướng đang chém giết với đầu khôi lỗi Hợp Thể trong suốt. Đuôi lông mày khẽ nhướng lên, mười ngón tay hướng về phía đó mà búng ra một cái, từng đạo kiếm khí thanh quang mênh mông rậm rạp, chi chít bắn tới, mỗi một đòn công kích đều chém lên phương vị tránh né của khôi lỗi.
 
Mà đầu khôi lỗi này rõ ràng được tạo ra không phải là chuẩn bị cho tình huống này, vốn dĩ nó chỉ dùng cho ẩn nấp cùng ám toán. Vì vậy, sau đợt cường công này nó buộc phải lùi ra sau. Sau một cái sơ sẩy, kim sắc cự nhận giống như cuồng phong bạo vũ quét qua thân thể nó rồi bị chém thành muôn mảnh.
 
Xa hơn chút nữa, hai đầu khôi lỗi lưu ly cũng gặp nguy cơ to lớn.
 
Tầng quang tráo bảy màu lúc đầu bởi vì bị Hàn Lập đánh lén mà thanh cự kiếm kia chưa kịp chém xuống kia giờ đây dưới sự liên thủ của mười ba đầu linh trùng điên cuồng hấp thu linh lực, không cách nào duy trì được mà tự động vỡ tan ra.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1919


Báo Lỗi Truyện
Chương 1919/2446