Chương 1910: Ỷ Thiên chi chiến (1)


Thứ này đương nhiên là mô hình của Ỷ Thiên thành do một kiện bảo vật nào đó tạo ra.
 
Về phần hắc khí bốn phía đang từng chút di động trong quầng sáng, tượng trưng cho đại quân Ma tộc đang gần đến Ỷ Thiên thành. Nhìn những đoàn hắc khí này rất chậm nhưng trên thực tế thì đại quân Ma tộc đang di chuyển với tốc độ kinh người, cuồn cuộn mà đến.
 
"Hàn đạo hữu, Ngân Quang tiên tử, mau mời ngồi. Xem ra trận này quyết định tới sinh tử tồn vong của bổn thành, đến lúc đó còn phải dựa vào nhị vị đạo hữu."
 
Thanh Long thượng nhân vừa nhìn hai người Hàn Lập thì lập tức mừng rỡ đứng dậy đón chào, thành khẩn nói.
 
"Thanh Long đạo hữu đã khách khí. Nhân tộc vốn là nhất thể, đương nhiên phải xuất thủ tương trợ cuộc chiến này."
 
Ngân Quang tiên tử thàn nhiên cười, đáp.
 
Thanh Long thượng nhân nghe lời này thì mừng rỡ, mồm miệng lần nữa rối rít cảm ơn. Mà Lâm Loan tiên tử cũng cười dài, sau khi hai người Hàn Lập an toạ mới mở miệng nói:
 
"Thông qua thám tử giám thị hướng đi của đại quân Ma tộc truyền tin. Lúc này toàn bộ đại quân Ma tộc đã xuất động, cũng không có lưu lại hậu chiêu gì cả. Cũng may, bọn ta đã có dự liệu việc này, đồng thời cũng có chuẩn bị vì ngày hôm nay. Chỉ cần mấy người chúng ta có thể cuốn lấy mấy tên tôn giả Ma tộc kia thì sẽ có hi vọng đẩy lùi được đại quân Ma tộc. Đương nhiên, lần này Ngân Quang muội muội cùng Hàn đạo hữu không ngại đường xa tới viện trợ bổn thành, tứ đại tông môn chúng ta cũng không khiến nhị vị không công mà lâm vào hiểm cảnh này. Bọn ta cố ý chuẩn bị một ít lễ vật, mong rằng nhị vị không nên khước từ."
 
Vừa dứt lời, song thủ liền vỗ nhẹ ra hai cái.
 
Theo đó, lập tức có hai gã thanh giáp vệ sĩ từ ngoài cửa điện đi vào, trong tay mỗi người nâng một cái khay bạc được phủ kín bằng một tấm tơ kim sắc, cung kính nâng cao quá đầu tiến tới trước mặt Hàn Lập cùng Ngân Quang tiên tử.
 
Trong mắt Hàn Lập chợt loé dị sắc, cũng không nói một lời đưa tay kích tới khay bạc.
 
Một tầng quang hà nhàn nhạt chợt hiện !
 
Tấm tơ kim sắc khẽ động, từ bên trong bay ra một cái vòng tròn sắc kim, chợt loé lên liền bị hút về trong tay hắn.
 
Chính là một cái trữ vật thủ trạc phẩm cấp không thấp!
 
Trong mắt Hàn Lập chợt loé tinh quang, không chút khách khí dụng thần niệm đảo qua vào trong, kết quả khiến hắn không khỏi hít vào một hơi.
 
Tuy sớm đã đoán đồ vật bên trong giá trị không thấp nhưng không ngờ lại chứa nhiều tài liệu quý hiếm cùng một lượng cực phẩm linh thạch tương đương với tài sản của một tông môn trung bình.
 
Thật không hổ là tứ đại tông môn bài danh sánh ngang với các siêu cấp thế lực khác trong Nhân tộc, vừa ra tay liền xuất ra đại thủ bút như vậy.
 
Đương nhiên đây là liên quan trực tiếp tới sinh tử tồn vong của Ỷ Thiên thành, bằng không nếu Thanh Long thượng nhân cùng Lâm Loan tiên tử muốn biểu đạt lòng cảm kích, cũng không thể xuất ra đại lễ như vậy.
 
Mà đại lễ này cũng không phải dễ cầm như vậy. Nhận chúng rồi thì một hồi đại chiến đương nhiên cũng phải liều mạng một phen a!
 
Tâm niệm nhanh chóng chuyển động, Khoé miệng Hàn Lập khẽ cười, thản nhiên nói:
 
"Nếu nhị vị đạo hữu đã thành tâm như vậy, Hàn mỗ không khách khí."
 
Lời vừa dứt thì bàn tay khẽ chuyển, trữ vật thủ trạc chợt loé rồi tiêu thất không thấy bóng dáng.
 
Ngân Quang tiên tử ở một bên, sau khi kiểm tra qua thì cũng lộ vẻ vui mừng, sau khi đa tạ một câu thì không khách khí nhận lấy.
 
Hai người kia thấy vậy cũng lộ vẻ cao hứng. bộ dáng Thanh Long thượng nhân mừng rỡ, nói thêm:
 
"Chỉ cần bảo trụ được bổn thành. Sau khi đại chiến chấm dứt, tứ đại tông môn bọn ta sẽ còn một phần đại lễ nữa hướng tới hai vị, coi như là cảm tạ đại ân tương trợ của nhị vị đạo hữu!"
 
"Không sai, chỉ cần có thể đẩy lùi được đại quân Ma tộc. Chờ ngày Ngũ Dương Hoá Nguyệt chấm dứt, một khi Cửu Dương Cương Nhật đại trận phục hồi trở lại, bản thành sẽ có thêm mấy phần sức lực tự bảo vệ . Bất quá trước đó, khẳng định bốn người bọn ta phải khổ chiến một trận. Hy vọng những thứ này xem như là một chút hồi báo đại ân tương trợ của bổn thành đối với nhị vị."
 
Lâm Loan cũng khẽ cười một tiếng, nói.
 
"Đại lễ của nhị vị đạo hữu không thể nói là nhỏ a, tại hạ chắc chắn sẽ toàn lực ra sức. Bất quá Vạn Trượng ma kỵ thì không tính. Có đám khôi lỗi của quý thành kiềm chế hẳn là không quá lo ngại. Nhưng số Già Luân chiến ma, từng cái đều là hung sát ma vật, người bình thường không thể chống lại. Không phải tại hạ quá mức cẩn thận mà sợ rằng tu sĩ phổ thông vô pháp ứng phó được."
 
Hàn Lập chậm rãi nói, ngôn ngữ tựa hồ mang theo vẻ lo lắng.
 
"Thỉnh Hàn huynh cứ yên tâm điểm này! Bọn ta cũng biết tu sĩ phổ thông và tu sĩ cùng cấp bình thường vô pháp chống đỡ Già Luân chiến ma, cho nên ngoại trừ nhóm lực lượng tinh nhuệ được tập trung thì vẫn còn chuẩn bị khác nữa. Tin rằng chỉ với sự liên thủ này có thể ứng phó được với đám Già Luân chiến ma."
 
Sắc mặt Thanh Long thượng nhân lộ vẻ thần bí, nói.
 
"Ồ, thì ra thượng nhân sớm đã có định liệu, như vậy Hàn mỗ đã đa tâm. Sau đây, ta cùng Ngân Quang tiên tử xin nghe qua sự sắp đặt của hai vị."
 
Hàn Lập cười cười, thong dong đáp.
 
"Ừm. Đại chiến lần này, ta đã lệnh cho toàn thành. Ngoài Cửu Dương Cương Nhật đại trận ra thì các loại cấm chế pháp trận khác, tất cả không tiếc tiêu hao linh thạch dụng tới mười hai thành uy lực mở ra. Đồng thời còn điều động ra mười hai kiện khôi lỗi cấp Luyện Hư được ẩn dấu..."
 
Thanh Long thượng nhân gật đầu, lúc này bắt đầu giới thiệu đại khái những an bài.
 
Lâm Loan tiên tử thi thoảng lại lên tiếng bổ sung một hai chỗ.
 
Hàn Lập cùng Ngân Quang nghe không chớp mắt, tập trung tinh thần nghe từng câu từng chữ một!
 
Hơn nửa canh giờ sau, trong đại điện bắt đầu có lượng lớn tu sĩ cấp cao nhiều lần tiến tiến xuất xuất, người người thần sắc ngưng trọng dị thường, mang theo các loại mệnh lệnh khác nhau hoá thành từng đạo độn quang bay đi các nơi trong Ỷ Thiên thành.
 
Không bao lâu sau, một tiếng chuông ngân cao vút hướng thẳng lên chín tầng trời bỗng nhiên vang lên ở các nơi trong thành.
 
Từng đội Nhân tộc giáp sĩ cùng vô số đạo độn quang khác nhau, thoáng cái hiện lên ở khắp nơi trong thành, như mặt hồ yên tĩnh bị khuấy động tuôn ra các đoạn tường thành.
 
Đồng thời, tại một cái ngóc ngách vắng lặng bên trong thành. Giữa một khoảnh đất trống trải, từ trong lòng đất hiện ra từng toà pháp trận lớn nhỏ quỷ dị, linh quang chớp động liên hồi.
 
Ngoài ra còn có một số những tòa kiến trúc, sau khi tự hành liền dồn dập biến đổi hình thái.
 
Chúng hoặc là biến thành cự nhân cao to, hoặc là biến thành từng cái chiến xa cùng phi xa, bộ dáng trông vô cùng khổng lồ.
 
Tại trung tâm Ỷ Thiên thành, chung quanh đại điện nghị sự đột nhiên xuất hiện một trận động đất kinh thiên. Rồi sau đó đại điện liền trực tiếp bay lên không vạn trượng, lơ lửng tại không trung mang theo khí thế kinh người!
 
Không chỉ thế, những hoa văn phổ thông khắc ở mặt ngoài của toà đại điện, sau một trận dao động nhẹ như được một cơn gió thổi qua liền lập tức loé sáng huyễn động liên hồi, cũng hợp thành từng đạo phù văn ngũ sắc huyền ảo dị thường.
 
Sau một tiếng "phanh" trầm đục. Một tầng sáng ngũ sắc dày đặc hiện ra, chợt loé lên rồi cuồng tăng, trực tiếp bao phủ cả toà đại điện vào trong.
 
Theo đó toàn đại điện phát ra một trận ông minh, sau khi nhoáng lên liền hoá thành một quang cầu ngũ sắc khổng lồ, hướng về một phương nào đó bắn nhanh mà đi.
 
Mấy canh giờ sau. Tòa cự điện này xuất hiện trên không trung một đoạn tường thành, bộ dáng vẫn lơ lửng không nhúc nhích như trước.
 
Mà ở tường thành phía dưới và bên trong thành đại điện là một mảng dày đặc, chi chít những lực sĩ Nhân tộc phục trang chỉnh tề cùng tu sĩ cấp thấp hợp thành đại quân, liếc mắt không thấy điểm cuối, xem chừng nhân số phải ngoài cả trăm vạn!
 
Trên không trung đại quân này chừng bảy tám ngàn tu sĩ cao cấp, bộ dáng như lâm đại địch, từng người chân đạp bảo vật lơ lửng trên không.
 
Tại một góc đại quân Nhân tộc phía dưới, một nhóm linh thú tướng mạo hung ác cũng nằm sấp ở trong bùn đất chờ đợi.
 
Trong mắt đám này cũng chớp động hung quang, tựa hồ cực kỳ khó áp chế với tình hình trước mắt nhưng lại bị cấm chế vô hình nào đó khống chế, do đó chỉ có thể cố nén, cũng không dám phát ra ngay cả một tiếng gầm nhẹ.
 
Tại lòng đất phía bên dưới đám mãnh thú này là những dãy thông đạo phân bố chi chít như mạng nhện, từng kiện Thanh Đồng khôi lỗi thân khoác chiến giáp, cầm trong tay các loại binh khí yên vị tại chỗ.
 
Cũng tại đây, bên trong đại quân khôi lỗi có ba mươi kiện kim sắc khôi lỗi cao chừng trăm trượng, tay không tấc sắc lẳng lặng đứng tập trung tại một chỗ duy nhất.
 
Cùng lúc đó, tại quảng trường cực lớn ở phía trong Ỷ Thiên thành được tầng tầng giáp sĩ canh gác, hơn mười tu sĩ bạch bào đang bận rộn đứng bao quanh một tòa siêu cấp pháp trận hồng sắc.
 
Toàn bộ pháp trận này cơ hồ do từng khối ngọc thạch tử sắc tạo thành. Mà mặt ngoài những ngọc thạch này đều được khắc những đạo phù văn đủ mọi màu sắc, mơ hồ cùng với những phiến ngọc thạch khác hợp thành chín cái tiểu trận đồ khác nhau.
 
Đây chính là một trong những pháp trận hiếm người biết đến, Tử Mẫu Liên Hoàn đại trận!
 
Mà tại trung tâm chín toà trận đồ lại có thêm một toà đại trận khác nữa. Toà đại trận này toàn bộ dùng những lam sắc phù văn ngưng tụ thành các loại tiểu pháp trận khác, các tiểu pháp trận này tản ra hàn khí kinh người, thi thoảng từ đó tản ra mùi tanh tưởi.
 
Cả toà trận đồ ảm đạm kinh quang, chín toà trận đồ phía ngoài cơ hồ cũng không có một tia linh quang, dường như đã ngừng vận chuyển.
 
Chỉ có toà lam sắc pháp trận ở trung tâm kia thì tỏa ra hào quang chói mắt dị thường, dường như một vầng thái dương nhỏ, linh quang lưu chuyển bất định.
 
Hơn mười bạch bào tu sĩ phía ngoài tựa hồ có vẻ vạn phần kiêng kị đối với lam sắc pháp trận. Bọn họ tuyệt không dám tới gần mảy may, không ngừn đem từng khối tinh thạch kim sắc không biết tên lắp đặt xung quanh cả toà trận đồ.
 
Thời gian chậm rãi trôi đi đã ba bốn canh giờ!
 
Đúng lúc này, đột nhiên từ phía chân trời xa xa truyền tới tiếng trống trận.
 
Tiếng trống càng ngày càng vang, khiến người nghe cảm giác máu huyết sôi trào!
 
Theo đó một đạo hắc tuyến chợt loé lên, đồng thời càng ngày càng to, cuối cùng hóa thành một đạo ma khí rợp trời hợp thành ma hải, cuồn cuộn cuốn tới.
 
Trong ma hải trùng trùng điệp điệp vô số ma ảnh được ma khí che đậy nên không rõ ràng, chỉ mơ hồ thấy được từng chiếc chiến thuyền như những toà tiểu sơn lẳng lặng phi hành trong đó.
 
Phía đỉnh cự điện trên bầu trời Ỷ Thiên thành chợt loé hào quang, hơn mười nhân ảnh vô thanh hiện ra, thần sắc khác nhau nhìn về phía ma hải đang dồn dập kéo tới.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1910


Báo Lỗi Truyện
Chương 1910/2446