Chương 1908: Hỗn độn nhị khí


"Nghe khẩu khí của tiền bối, người được gọi là Huyết Quang kia cũng là một tồn tại Thánh Tổ rồi. Nhưng nếu Hỗn Độn nhị khí này trọng yếu như thế, sao hắn lại dễ dàng giao cho thủ hạ mà không để hóa thân của mình mang theo, hoặc đợi cho đến lúc chân thân hàng lâm để lấy Hỗn Độn nhị khí kia." Trên mặt Hàn Lập lộ vẻ âm tình bất định, tỏ ra hoài nghi với lời nói của lão giả.
 
"Ta bị nhốt ở nơi đây nhiều năm như vậy, không biết rõ nguyên do cụ thể Có lẽ là một Thánh Tổ khác đã hoài nghi hắn có được Trấn Ma Tỏa nên phái người giám thị nhất cử nhất động của hắn. Do mang kiêng kị trong lòng, hắn sẽ không dám tự mình đi làm việc này. Hoặc là chân thân ở Thánh Giới gặp phiền toái lớn gì đó nên không thể hàng lâm Linh giới. Hơn nữa cấp bậc Thánh Tổ tuy có thể phái một số hóa thân hàng lâm nhưng chân chính không sợ lực bài xích thì không có bao nhiêu kẻ làm được. Thánh Tổ cũng có mạnh có yếu, Huyết Quang ở trong cấp Thánh Tổ bài danh cũng không tính là cao. Đúng rồi, ngươi đã cướp được Trấn Ma Tỏa lại đánh chết vài tên Tôn Giả. Thế thì hãy nói qua một phần thần thông của chúng xem lão phu có ấn tượng nào không!" Sau khi giải thích vài câu, thần sắc Xa Kỵ Cung khẽ động bỗng nhiên hỏi.
 
"Tiền bối nói thế cũng đúng. Tuy ta đánh chết vài tên Ma Tôn nhưng thật ra có điểm lấy làm quỷ dị, trong đó có một gã sức mạnh cường đại vô cùng, thân thể lại mạnh mẽ tựa hồ không thua tồn tại Thánh Tổ. Ngoài ra lại có thể thông qua một món dị bảo mà trực tiếp triệu hồi Thiên Quỷ từ Minh giới. Người cuối cùng thì lại biết phương pháp luyện chế Tử Mẫu Chân Ma trong truyền thuyết."
 
Sau một phen cân nhắc, cảm thấy không có gì quan trọng nên Hàn Lập không chút giấu diếm bẩm báo.
 
"Trong ba kẻ này ta chỉ nghe nói qua một người, hơn nữa khi ta bị nhốt ở đây danh khí của hắn chưa có gì lớn. Bất quá lúc ấy đã là thuộc hạ dưới tay Huyết Quang. Xem ra quả thật Trấn Ma Tỏa là do gã Huyết Quang này giao phó cho bọn chúng rồi."
 
"Nói như vậy, thủ lĩnh Ma tộc hàng lâm địa vực quanh đây tám chín phần sẽ là Huyết Quang Thánh Tổ ." Hàn Lập hít sâu một hơi, tự nói một câu.
 
"Trừ phi phán đoán của ta sai lầm, nếu không chắc chắn là vậy. Nghe khẩu khí của ngươi, phụ cận nơi đây đích xác có Hoàng Tuyền Địa Hỏa hoặc Âm Dương Minh Trì sao." Lão giả cũng tỏ ra ngưng trọng hỏi một câu.
 
"Chừng hai tháng thời gian trước, ta từng ở một cái khe sâu, bên trong chính là Hoàng Tuyền Địa Hỏa. Địa hỏa này chỉ có tác dụng luyện chế một số bảo vật âm hỏa linh tinh, tuy rất khó tìm nhưng tu sĩ Nhân Tộc bọn ta cũng không mấy coi trọng." Ánh mắt Hàn Lập chợt lóe, từ từ trả lời.
 
"Vậy là đúng rồi. Tên Huyết Quang này chắc hẳn đã phái ba thủ hạ đi đến đấy để lấy ra một ít hỗn độn khí trong Trấn Ma Tỏa để dùng. Nhưng tuyệt đối không ngờ lại bị ngươi đoạt đi." Xa Kỵ Cung phát ra một trận cười điên dại, xem chừng rất vui sướng khi người khác gặp họa.
 
Thần sắc Hàn Lập biến đổi không ngừng, một lần nữa lại rơi vào trầm tư.
 
"Nhìn bộ dáng của ngươi, tựa hồ cũng muốn thu lấy âm dương nhị khí kia?" Lão giả áo xanh ngừng cười lạnh lùng hỏi.
 
"Bảo vật đã xuất hiện, tại hạ nói không động tâm thì dối trá. Nhưng liệu có thể tin lời tiền bối là thật hay giả?" Hàn Lập bình tĩnh dị thường hỏi.
 
"Hắc hắc, ta lừa ngươi thì có tác dụng gì? Thật ra, lão phu bị vây ở trong bảo vật này nhiều năm như vậy, đã phá giải chỉ còn ba tầng cấm chế cuối cùng. Nếu ncó thể đem hỗn độn nhị khí của Trấn Ma Tỏa rút đi một phần thì lão phu còn có thể thoát vây mà thấy lại ánh mặt trời. Đương nhiên, lão phu không vô duyên vô cớ cấp cho một nhân tộc tu sĩ một ưu đãi lớn như thế. Nếu ngươi muốn lão phu tiết lộ phương pháp tế luyện Trấn Ma Tỏa thì phải đáp ứng vài sự tình mới được!" Xa Kỵ Cung ngáp một cái, từ chối cho ý kiến.
 
"Tiền bối muốn giao dịch cùng?" Thần sắc Hàn Lập khẽ động, ánh mắt gắt gao nhìn vào khuôn mặt của lão giả.
 
"Không sai, chẳng lẽ đạo hữu không muốn có được âm dương hỗn độn nhị khí kia sao?" Khóe miệng Xa Kỵ Cung lộ ra một tia cười lạnh.
 
"Đương nhiên là muốn, bất quá vãn bối vẫn phải cân nhắc kỹ lưỡng mới có thể quyết định có giao dịch cùng tiền bối hay không!" Trong mắt Hàn Lập đột nhiên hiện lên một tia kỳ quái. Sau một tiếng "Phốc", thân hình hóa thành nhiều điểm kim quang rồi bạo liệt biến mất không để lại chút bóng dáng.
 
Xa Kỵ Cung thấy vậy, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi. Sau một hồi lâu lão mới thì thào tự nói vài câu: "Tiểu tử này đem thần niệm rời khỏi nơi đây. Chẳng lẽ hắn thực sự không động tâm hay sao? Muốn gặp được người có thể giúp ta phá vây như hắn không biết còn ngày tháng năm nào đây."
 
Ánh mắt Lão giả áo xanh chớp động, sắc mặt lại trở nên âm tình bất định!
 
Cùng thời gian đó, trong tầng cao nhất của Ỷ Thiên Thành có một Nguyên Anh màu vàng kim đứng trên đầu Hàn Lập, hai tay nhỏ bé đang vũ lộng không ngừng. Cùng lúc đó, những điểm kim quang không ngừng bay ra từ trong hộp gỗ. Sau khi chớp động vài cái liền ào ào tiến nhập vào trong thân hình hắn.
 
"Bang bang". Âm thanh liên tiếp vang lên.
 
Nhãn châu ngũ sắc bay múa xung quanh đó nhanh chóng bạo liệt, hóa thành từng làn khói bụi phiêu tán.
 
Đơn thủ Nguyên Anh màu vàng kia bấm quyết. Thân hình nhoáng lên, hóa thành một đạo kim quang nhập vào trong nhục thân.
 
Một tiếng thở dài truyền ra!
 
Hàn Lập chậm rãi mở mắt, sau đó liền tập trung nhìn hộp gỗ. Trên mặt tỏ vẻ cực kỳ cẩn thận!
 
"Trấn Ma Tỏa, hỗn độn nhị khí! Không ngờ chiến lợi phẩm tiện tay có được lại là một vật phẩm khó lường. Nhưng thế gian làm gì có miếng bánh từ trên trời rơi xuống. Hỗn độn khí kia tuy có tác dụng lớn nhưng phải suy nghĩ cẩn thận!"
 
Hàn Lập thấp giọng tự nói hai câu. Tay vung lên đem hộp gỗ trên không thu về trên tay.
 
Sau đó hắn vừa vuốt ve vừa rơi vào trầm tư.
 
"Không ổn, thứ này trọng yếu như vậy, Huyết Quang Thánh Tổ kia hẳn sẽ động thủ lên trên. Huống hồ đối phương tuyệt không cam tâm để mất trọng bảo này. Đúng là có chút phiền toái đây."
 
Hàn Lập bỗng nhiên nghĩ tới gì đó thì sắc mặt hơi đổi, theo đó đứng dậy đi qua đi lại không ngừng.
 
Có điều, trên mặt hắn có điểm lo lắng nhưng không hề có vẻ kinh hoàng.
 
Đương nhiên là do Huyết Quang Thánh Tổ kia ở Linh Giới chẳng qua là một khối hóa thân mà thôi. Nếu bản thể hắn xuất hiện ở Linh giới này, chỉ sợ Hàn Lập đã lập tức bỏ trốn mất dạng. Chạy xa được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
 
Tuy hắn có điểm tự phụ đối với thần thông của bản thân nhưng tuyệt đối không cho rằng có năng lực đối kháng với Thánh Tổ của Ma Giới, tồn tại đáng sợ ngang cấp bậc Đại Thừa.
 
Đương nhiên, nếu tu vi hắn tiến thêm một bước đến cảnh Hợp Thể hậu kỳ. Bằng vào Huyền Thiên chi bảo cùng nhiều thần thông khác trong người hẳn cũng đủ để tự bảo vệ trước mặt Thánh Tổ Ma tộc.
 
Hàn Lập đi qua đi lạichừng một chén trà nhỏ. Rốt cuộc cũng đưa ra quyết định.
 
Không nói hai lời, hắn ném hộp gỗ trong tay lên không trung. Tay áo rung lên, hơn mười tấm phù lục kim ngân sắc liền bắn ra dán lên trên hộp gỗ.
 
Trong miệng Hàn Lập lẩm bẩm, mắt nhìn hộp gỗ đồng thời mười ngón tay liên tục bắn ra không ngừng.
 
Các đạo pháp quyết từ trong tay không ngừng tuôn ra hóa thành từng quầng sáng bao phủ những phù lục kia.
 
Những bùa chú này chợt lóe linh quang hút quầng sáng vào trong. Tuy khá mơ hồ nhưng cũng hóa thành một đám phù văn ngân kim sắc lớn nhỏ không ngớt, theo tiếng chú ngữ ào ào hãm sâu vào vỏ ngoài của hộp gỗ.
 
Hàn Lập thấy vậy, tiếng chú ngữ trong miệng liền dừng lại nhưng động tác không chút chậm trễ, ngược lại biến đổi pháp quyết.
 
Chợt những tiếng sấm trầm thấp liên tiếp phát ra.
 
Chỉ thấy điện hồ kim sắc chợt lóe ở đầu mười ngón tay,. Từng tia điện giao nhau bắn ra, cũng lập tức hóa thành một tấm lưới điện kim sắc chụp xuống hộp gỗ.
 
Sau khi Hàn Lập thi pháp, điện hồ chợt lóe liền khóa chặt lại.
 
Hộp gỗ lập tức sáng rực lên, tầng tầng lớp lớp điện hồ bao vây xen lẫn, trong nháy mắt hóa thành một cái hộp vàng hình chữ nhật.
 
Hàn Lập thấy vậy mới buông lỏng một chút, tay áo bào vung lên.
 
Một đạo thanh quang mờ mờ cuốn ra, Hộp vàng chợt lóe rồi biến mất trong vòng tay trữ vật của hắn.
 
Sau khi xử lý cẩn thận đồ vật không biết là họa hay phúc, Hàn Lập lại khoanh chân ngồi xuống, cẩn thận cân nhắc các sự tình có liên quan.
 
Bán thành phẩm Huyền Thiên chi vật! Không biết lục dịch thần bí kia có hiệu dụng đối với Trấn Ma Tỏa này hay không. Đáng tiếc, hiện tại bên trong đó còn có một thánh tổ Ma tộc nên hắn không dám thí nghiệm lung tung.
 
Nếu không, vạn nhất không có kỳ tích gì mà lại phá hư bên trong cấm chế để Thánh tổ kia xuất ra thì không ổn!
 
Hàn Lập đương nhiên sẽ không mạo hiểm. Đành áp chế ý tưởng này lại .
 
Hàn Lập cũng tự đánh giá về việc Huyết Quang Thánh Tổ có phái người tới tìm hay không. Chỉ cần không để bốn năm ma tôn Hợp Thể hậu kỳ đồng thời vây công, hắn tin rằng có thể tự bảo vệ mình. Về phần hóa thân của Huyết Quang Thánh Tổ, tuy rằng thần thông vượt hơn xa Ma tôn Hợp Thể hậu kỳ bình thường nhưng đang ở trong đại quân thông linh của ma tộc, cũng không thể khinh địch xuất động.
 
Hơn nữa, dù hóa thân Huyết Quang Thánh Tổ thật sự tìm tới cửa thì với Huyền Thiên chi bảo trong tay hắn, hươu chết về tay ai còn chưa biết.
 
Yên lặng cân nhắc, Hàn Lập tự thấy trong khoảng thời gian ngắn không có nguy hiểm gì quá lớn. Dù hơn mấy chục năm sau, nếu chân thân Huyết Quang thượng nhân hàng lâm. Với thần thông của nhân yêu hai tộc trên Thánh đảo, tất sẽ có kế sách tương ứng đối phó. Chỉ cần trong thời gian này hắn rời khỏi địa phận Thiên Uyên Thành, tin rằng đối phương cũng không làm gì được.
 
Trong lòng đã có đối sách, lúc này Hàn Lập mới hoàn toàn yên tâm. bắt đầu nhắm hai mắt tiến vào nhập định!
 
Hơn một tháng sau, ở sơn cốc phụ cận nơi đại quân của Ma tộc đóng quân xuất hiện một chiếc phi xa được một con cầm điểu to lớn màu đen có hai đầu kéo đi, phát ra từng tiếng nổ vang trên không của sơn cốc.
 
Ở trong phi xa có một nam một nữ cao giai ma tộc đang đứng, trên thân ma khí quay cuồng, đối mặt thỉnh thoảng chuyện trò vài câu, thần sắc ngưng trọng dị thường.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1908


Báo Lỗi Truyện
Chương 1908/2446