Chương 1906 : Trấn Ma Tỏa (Khóa)


Hư ảnh này, chính là hóa thân tạm thời do luồng thần niệm của Hàn Lập phân ra tụ lại, định mượn một loại bí thuật quỷ dị của ngoại tộc, bỏ qua mười ba tầng thượng cổ cấm chế đưa vào bên trong hộp gỗ.
 
Nhưng không gian nơi này, hiển nhiên lại không phải là bên trong hộp gỗ. Tự nhiên khiến cho Hàn Lập rất bất ngờ.
 
Tuy rằng có chút giật mình, nhưng Hàn Lập vẫn không có quá nhiều sợ hãi.
 
Chu dù thật không may, bất quá chỉ tổn thất luồng phân niệm này mà thôi, cũng không thể đối với bản thể tạo thành quá nhiều tổn hại.
 
Cho nên sau khi Hàn Lập đánh giá phụ cận bốn phía xong, liền trực tiếp thân hình vừa động, nhẹ nhàng hướng về một phương hướng bay qua.
 
Ven đường ngoại trừ những màn sương mỏng màu xám, cũng không còn đồ vật nào mang màu sắc khác, Hàn Lập một mực phi hành về phía trước vài thời thần sau, cảnh sắc bốn phía thủy chung không đổi
 
Hàn Lập khẽ cau mày, nhất thời dừng độn quang lại, đánh giá một phen, đột nhiên phương hướng biến đổi, hướng lên cao thẳng tắp bay lên.
 
Xông qua từng tầng sương mỏng, không trung của không gian này phảng phất như vô biên vô tận, mặc cho Hàn Lập phi hành sau nửa ngày, bộ dáng quang cảnh đồng dạng không thể thấy được điểm tận cùng.
 
Hàn Lập sắc mặt có chút âm trầm, thân hình lần nữa dừng lại, hướng bốn phía quét qua một phen.
 
Đột nhiên thần sắc Hàn Lập vừa động, hướng một phương hướng khác nhìn qua, lập tức khẽ quát một tiếng:
 
"Là vị đạo hữu nào ẩn thẩn ở phụ cận, cũng xin đi ra gặp mặt!"
 
Âm thanh của Hàn Lập tuy rằng không lớn, nhưng ở hư không phụ cận quanh quẩn không thôi. Nhưng bốn phía một mảng yên tĩnh, nào có nhân ảnh nào hiện ra đâu.
 
Hàn Lập thấy tình hình này, đôi mi nhíu lại, sau khi hừ lạnh một tiếng, bỗng nhiên khoanh chân ngồi xuống, hay tay kết quyết đả tọa ở trên hư không.
 
Hai mắt Hàn Lập nhắm nghiền, thân hình không chút nhúc nhích, liền ngồi luôn hơn nửa ngày, phảng phất như định vĩnh viễn không dậy nữa.
 
Nhưng vừa tiến vào ngày thứ hai, đột nhiên, một nơi trong hư không phụ cận một đoàn lục quang hiện ra, chợt lóe lên, liền hóa thành một lão giả thân mặc mực lục sắc trường bào
 
Hai hàng lông mi của lão giả cực kỳ dài, khuôn mặt gầy yếu, tết một cái búi tóc tam giác, tay cầm một cây mộc sãi dài mấy tấc, trên áo choàng minh ấn một cái ma trượng ba đầu sáu tay dự tợn, hình tượng có vẻ quỷ dị dị thường.
 
Lão vừa hiện thân, không có một chút ý tới gần, chỉ dùng một loại ánh mắt băng lãnh ở chỗ cũ lẵng lặng nhìn Hàn Lập, đồng dạng không nói tiếng nào.
 
Hàn Lập đối với điều này coi như không thấy, phảng phát căn bản chưa từng phát hiện sự xuất hiện của lão giả, vẫn nhắm mắt đả tọa.
 
Hàn Lập cùng lão giả kẻ ngồi kẻ đứng, bày biện ra một loại giằng co quỉ dị, tựa hồ ai cũng không nguyện ý là người đầu tiên mở miệng.
 
Thời gian liền từng chút nhanh chóng qua đi.
 
Sau ba ngày ba đêm, Hàn Lập cùng lão giã vẫn đều duy trì bộ dáng ban đầu, một chút biến hóa cũng không có.
 
Bất quá nếu nhìn kỹ một chút liền có thể phát hiện, một đôi nhãn châu màu xám trắng của lục bào lão giả, giờ phút này lại có chút chuyển động, biểu tình mơ hồ lộ ra một tia kinh ngạc nhìn Hàn Lập
 
Lại trôi qua ba bốn canh giờ sau, nhãn châu của lão giả dấu hiệu hoạt động càng phát ra rõ ràng. Bỗng nhiên một đôi mắt nhíp lại, rồi đột nhiên trợn ra, nhãn châu phái ra một loại ngân quang dị thường, tiếp theo thân hình vừa động, thân thể như bọt khí tại chỗ cũ biến mất.
 
Ngay sau đó, địa phương Hàn Lập đang ngồi xếp bằng mấy trượng xa phía trước, ba động nổi lên, thân hình lão giả lại quỉ dị hiện ra.
 
Sắc mắt Hàn Lập một chút cũng không thay đổi, thậm chí ngay cả mí mắt cũng không nâng lên chút nào.
 
Lục bảo lão giả thấy vậy, trên mặt không khỏi hiện ra một tia uất giận.
 
"Hừ, lá gan của người cũng thật không nhỏ, trước mắt lão phu còn dám đường hoàng ngồi ngay ngắn bất động như vậy." Lão giả rốt cuộc cũng mở miệng, thanh âm sắc nhọn chói tai phảng phát như kim loại va chạm với nhau, khiến cho người nghe, tâm thần đều trở nên buồn bực bất an.
 
"Nghe khẩu khí của các hạ, tựa hồ cũng là người rất có lai lịch. Nhưng không biết xưng hô như thế nào?" Hai mắt Hàn Lập chậm rãi mở ra, dị thường bình tĩnh hỏi ngược lại một câu.
 
"Danh tự của lão phu, nói với một tên nhân tôc tu sĩ như người cũng không có khả năng biết được. Bất quá ta cũng rất bất ngờ, vậy mà lại có thần niệm hóa thân của nhân tộc tu sĩ xông vào nơi này. Xem ra vật này đã rơi vào trong tay bản thể của ngươi." Lão giả tựa hồ chỉ liếc mắt một cái liền nhìn ra được Hàn Lập trước mắt không phải là bản thể, liền dùng một loại khẩu khí to lớn nói.
 
"Ha ha, xem ra tiền bối hẳn là đại năng chi sĩ của Cổ Ma giới. hộp này đích thực rơi vào trong tay tại hạ, lúc này mới phái ra một luồng thần niệm hóa thân tới đây tra xét một chút. Bất quá nơi này không phải là thiên địa trong hộp, mà là trong một loại cấm chế nào đó." Thần sắc Hàn Lập không đổi, thản nhiên trả lời.
 
Hàn Lập tuy rằng chỉ là một luồng thần niệm vô pháp ra nhìn ra được sự nông sâu của đối phương, nhưng sớm đã đoán được đối phương chính là người của Ma tộc, cho nên biểu tình trên mặt không lộ ra, nhưng trong lòng tự nhiên sớm đã cẩn thận một trăm hai mươi phần trăm.
 
"Nơi này đích thực không phải là bên trong hộp, mà là trong tầng thứ mười của ảo thuật cấm chế. Cấm chế này chỉ cần có thể nắm giữ được điểm mấu chốt nhất của ảo hóa chi đạo, liền có thể tùy ý điều khiển thay đổi thiên địa. Lại nói về, thánh tộc hiện giờ thực sự vô dụng quá, lại để bảo vật này rơi vào trong tay nhân tộc. Nghe khẩu khí của người, hiện tại vật này ảo hóa thành trạng thái hình hộp, như vậy cũng không tồi, so với bộ dáng trước đó trông vừa mắt hơn nhiều." Lão giả nghe vậy nhướng mày thì thào nói, một tay tùy ý hướng không trung vung lên.
 
Hàn Lập chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên, bốn phía cảnh sắc màu xám trở nên mơ hồ, giống như miếng kính vỡ vụn ra, trong mũi đột nhiên ngửi được mùi hương thơm tươi mát của cây cỏ, đồng thời mơ hồ nghe được âm thanh suối nước chảy.
 
Trong lòng Hàn Lập run lên, vội ngưng thần hướng bốn phía nhìn lại lần nữa.
 
Bốn phía hết thảy đều biến thành một cái thế giới hoàn toàn bất đồng.
 
Cảnh vật trời xanh mấy trắng, thanh sơn bích thủy đều xuất hiện ở trong mắt, lại cúi đầu nhìn xuống một cái, Hắn và lão giả rõ ràng đang đứng trong một dòng suối trong suốt chậm rãi trôi đi, dòng suối không tính là sâu, vừa đủ ngập qua một nửa đầu gối, thậm chí mắt thường có thể thấy được vài con thanh ngư dài nửa thước thản nhiên từ bên cạnh bơi qua, bộ dáng một chút cũng không sợ người lạ.
 
Thần sắc Hàn Lập khẽ biến, không nói hai lời một tay phóng xuống dòng suối bên dưới hư không một trảo.
 
"Sưu" một tiếng
 
Một con thanh ngư sống động nhảy loạn lập tức dễ dàng bị nhiếp tới trong tay, năm ngón tay sờ một cái, lại có thể cảm ứng được rõ ràng dị thường trên thân cá đang giãy dụa một tầng cảm giác trơn trợt.
 
Đồng tử Hàn Lập lam quang chợt lóe, tay run lên, liền đem thanh ngư lần nữa quăng trở về dòng suối. lại đem ngón tay hướng gần mũi ngửi, một cổ hương vị cá tanh nồng đậm lập tức xông vào mũi.
 
"Cấm chế thật lợi hại, đã đạt tới trình độ vật do tâm sinh. Nhưng đối với việc này, không biết tiền bối có thể nói vì sao lại tự thân xuất hiện ở nơi này. Hơn nữa dựa theo hiệu quả thần thông tại hạ thi triển, hẳn là phải đem luồng thần niệm này trực tiếp đưa tới bên trong hộp. bây giờ bị vây ở nơi này, ít nhiều cũng cùng tại hạ có chút quan hệ a!" Hận Lập sau khi trầm ngâm, chậm rãi hỏi.
 
"Lão phu vì sao phải trả lời vấn đề của người. Ngươi muốn biết cái gì, có thể tự mình đi tìm đáp án." Lục bào lão giả vừa nghe lời Hàn Lập nói, liền hai mắt trợn lên nói.
 
"Hắc. tiền bối đã chịu hiện thân ra, không phải chỉ cùng tại hạ tán ngẫu vài câu rồi lập tức bỏ đi chứ. Hơn nữa xem tiền bối tựa hồ cũng không phải là thực thể chi thân, đồng dạng chỉ là thần niệm hóa thành mà thôi. Xem ra ở nơi này cũng không phải là cam tâm tình nguyện." Hàn Lập nghe vậy không chút tức giận, ngược lại quỉ dị cười một cái trả lời.
 
"Ngươi rốt cuộc là ai, biết được những gì, có phải là Huyết Quang tên tiểu nhân kia phái ngươi đến."
 
Bên tai Hàn Lập tiếng sấm nổ vang lên ầm ầm, một cổ cự áp khiến mao cốt Hàn Lập nhảy dựng lên rơi trên thân mình.
 
Tiếp theo cuồng phong nổi lên, lục bào lão giả chỉ là thân hình vừa động, liền đem cổ Hàn Lập bắt lấy, đôi mất lưu chuyển ngân quang liền biến thành huyết hồng chi sắc, hung tợn hướng Hàn Lập nói.
 
Trên thân lão giả một cổ khí tức huyết tinh của man hoang mãnh thú xông thẳng lên trời, sau lưng mơ hồ có một cái huyết sắc ma ảnh cự đại lúc ẩn lúc hiện, phảng phất một khắc sau liền lập tức đem Hàn Lập xé rách thành vô số mảnh vụn.
 
"Cái gì Huyết Quang, tại hạ không quen biết." Hàn Lập trong lòng hoảng sợ, nhưng trên mặt vẫn trấn định dị thường thản nhiên trả lời.
 
"Thúi lắm, người nếu không quen biết tên tiểu nhân Huyết Quang, làm sao có được kiện Trấn Ma Tỏa này. Ngươi thật sự nghĩ rằng lão phu tin tưởng lời nói vừa rồi của ngươi! Hừ, kiện Trấn Ma Tỏa này từ xưa đến nay không biết ở thánh tộc chúng ta lưu truyền qua trong tay bao nhiêu thánh tổ, nhưng không một người nào mà không luôn mang theo bên người, làm sao có thể rơi vào trong tay một tên nhân tộc như người. Ngươi đừng nói với ta, ngươi đã giết tên tiểu nhân Huyết Quang, mới có được vật này." Lục bào lão giả trên mặt hiện ra một cỗ ý tứ điên cuồng, từng từ hướng Hàn Lập nói, đồng thời năm ngón tay khô gầy đang kẹp lấy cổ Hàn Lập, cũng bắn ra từng tia lục quang chói mắt, bộ dáng tựa hồ lúc nào cũng muốn động thủ.
 
Khối hóa thân này của Hàn Lập chỉ là một luồng thần niệm hóa thành, tự nhiên không có thần thông nào ẩn chứa bên trong, rõ ràng không chút nào chống cự hành động của đối phương, ngược lại mỉm cười nói:
 
"Trấn Ma Tỏa? Nguyên lai vật này danh xưng là thế! Tại hạ tuy rằng không biết tên gọi là Huyết Quang kia rốt cuộc là người nào, nhưng làm sao lại nghe theo phân phó của một gã ma tộc. Càng huống chi nếu ta thật muốn đối với các hạ mưu đồ điều gì, lại càng không chỉ phái ra một luồng thần niệm tới đây. Đạo hữu cho dù hủy đi khối thần niệm hóa thân này của tại hạ, nhưng đối với bản thể tại hạ mà nói căn bản không quan trọng gì. Nói không chừng trong lòng sợ hãi, lại đem vật này tìm đến một vực sâu không đáy, đến một nơi không ai có thể tìm được vứt đi. Có lẽ trải qua trăm vạn năm, sẽ có người khác lần nữa đem vật này tìm được nhưng cũng không nhất định a.
 
"
Ngươi dám uy hiếp lão phu, ha ha, xem ra người thật sự không biết thân phận của lão phu, không phải tên tiểu nhân Huyết Quang kia phái đến. vừa rồi có chút đắc tội, cũng mong đạo hữu thứ lỗi cho!" Lục bào lão giả vừa nghe lời của Hàn Lập, trên mặt đỏ thẫm kinh người thoáng hiện lên, giận sắc trên mặt liền tiêu thất vô ảnh vô tung, bỗng nhiên năm ngón tay buông lỏng đem Hàn Lập thả ra, thần sắc chợt biến đổi nói.
 
"
Nga, xem ra đạo hữu đã tin lời của tại hạ. nhưng tại hạ vẫn là một đầu mơ hồ, không biết các hạ có thể đem lai lịch nói cho tại hạ một chút." Hàn Lập trong lòng đồng dạng buông lỏng, đem vạt áo có chút nhăn nhúm sửa sang lại, sau đó liền xem như tùy ý hỏi một câu.
 
"
Nói với người, đương nhiên có thể. Nhưng lão phu cũng giống bộ dáng đoán mò của người, vây ở nơi này không biết bao nhiêu năm rồi, cũng muốn biết một ít sự tình ở bên ngoài. Bổn tọa cũng không chiếm tiện nghi của ngươi, ngươi trả lời một câu hỏi của lão phu, ta liền giải đáp một nghi vấn của người." lục bào lão giả mân mê mấy chòm râu trên cằm, hai mắt nhíu lại từ từ giảng đạo.
 

Phàm Nhân Tu Tiên - Chương #1906


Báo Lỗi Truyện
Chương 1906/2446